Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 317: Lời Mời Không Được Hồi Đáp
Trong bóng tối của căn phòng ngủ, Linh rụt mình vào chăn, cố gắng tìm kiếm sự ấm áp từ những sợi vải mỏng manh. Nỗi cô đơn không còn là một cảm giác mới lạ, mà đã trở thành một người bạn đồng hành quen thuộc, thầm lặng gặm nhấm từng chút hy vọng cuối cùng trong cô. Tiếng gõ bàn phím của Khánh từ phòng khách vẫn đều đặn vọng vào, như một lời nhắc nhở không ngừng về thế giới riêng của anh, một thế giới mà cô ngày càng cảm thấy mình bị loại trừ. Cô nhắm mắt lại, nhưng tâm trí vẫn không ngừng vẽ ra những viễn cảnh, những con đường mờ mịt phía trước, nơi cô đơn độc bước đi. Đêm đó, cô không khóc, không thổn thức. Chỉ có một sự chấp nhận lặng lẽ, nặng trĩu bao trùm lấy tâm hồn mệt mỏi.
Vài ngày sau, bầu không khí trong căn hộ của Linh vẫn mang một vẻ tĩnh mịch quen thuộc, dù đã là chiều tối. Tiếng xe cộ từ xa vọng lên thành phố vẫn ồn ã, nhưng không thể len lỏi vào được sự tĩnh lặng trong căn phòng. Linh vừa tan sở, trở về với những suy nghĩ nặng trĩu. Hôm nay cô đã cố gắng sắp xếp công việc gọn gàng hơn thường lệ, giải quyết nhanh chóng những vấn đề phát sinh để có thể dành trọn vẹn buổi tối cho một điều gì đó... khác. Cô đã thử, thử một lần nữa, để kéo cái không khí nặng nề đang đè nén mối quan hệ của họ lên một chút.
Linh cẩn thận đặt túi xách xuống, tháo chiếc áo khoác mỏng. Cô nhìn quanh căn hộ, nơi từng tràn ngập tiếng cười và những câu chuyện không đầu không cuối của hai người. Giờ đây, mỗi góc phòng đều như mang một vẻ u hoài riêng. Cô quyết định xua đi cái cảm giác đó bằng hành động. Cô đi vào bếp, bắt đầu chuẩn bị một bữa ăn nhẹ, đơn giản nhưng tinh tế. Mùi hương nến thơm nhẹ nhàng, một sự pha trộn giữa gỗ đàn hương và hoa nhài, nhanh chóng lan tỏa khắp căn phòng, xua đi mùi ẩm mốc của những ngày mưa dầm và mang lại một chút ấm áp nhân tạo. Trên kệ đĩa, cô chọn bản nhạc jazz nhẹ nhàng mà Khánh từng rất thích, những giai điệu saxophone lướt êm ái như lời thì thầm, cố gắng phủ lấp những khoảng trống vô hình. Cô pha một ấm trà hoa cúc nóng, hơi ấm từ chiếc cốc sứ đôi hình mèo mà họ từng dùng, truyền qua lòng bàn tay, mang theo chút hoài niệm xa xăm.
Linh di chuyển chậm rãi, từng cử chỉ đều chất chứa sự cẩn trọng, như thể cô đang thực hiện một nghi lễ để cứu vãn một điều gì đó đang dần lụi tàn. Cô sắp đặt hai chiếc đĩa nhỏ, hai chiếc dĩa và hai ly nước lọc trên chiếc bàn ăn nhỏ cạnh cửa sổ. Ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài đang dần tắt, nhường chỗ cho ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn đứng ở góc phòng, hắt lên những bức tranh treo tường và những chậu cây xanh mướt. Tất cả đều được chuẩn bị tỉ mỉ, như một lời mời gọi thầm lặng đến sự gần gũi, đến những phút giây bình yên mà họ đã đánh mất.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng dài trên con đường ẩm ướt. Một vài tiếng chim hót líu lo từ tán cây gần đó, một âm thanh lạc lõng giữa tiếng còi xe và sự hối hả của thành phố đang chìm vào đêm. Linh thở dài, một tiếng thở rất khẽ, như sợ làm vỡ tan bầu không khí mong manh mà cô đã dày công vun đắp. Cô tựa lưng vào thành ghế sofa, tay ôm chiếc cốc sứ hình mèo còn hơi ấm, cảm nhận sự trống rỗng quen thuộc đang len lỏi. Dù đã chuẩn bị mọi thứ, trong lòng cô vẫn không khỏi dấy lên một nỗi bất an mơ hồ. Cô biết Khánh sẽ về trễ, như mọi khi. Nhưng cô vẫn chờ, vẫn hy vọng, một cách ngây thơ đến khó hiểu.
Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, kéo Linh ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Khánh đã về.
Cô lập tức đứng dậy, nụ cười gượng gạo nở trên môi, cố gắng che đi sự mệt mỏi và lo lắng trong ánh mắt. Khánh bước vào, dáng người cao ráo nhưng có vẻ gầy hơn, khuôn mặt góc cạnh giờ đây hằn rõ vẻ tiều tụy. Đôi mắt sâu của anh lướt qua cô, rồi dừng lại ở những sắp đặt trên bàn ăn, nhưng chỉ là một cái nhìn thoáng qua, không mang theo bất kỳ cảm xúc đặc biệt nào. Anh đặt chiếc cặp da nặng trịch xuống sàn nhà, tiếng "thịch" khô khốc vang lên, như một lời khẳng định cho sự nặng nề mà anh đang mang vác.
"Anh về rồi," anh nói, giọng đều đều, không chút nhấn nhá, như thể đó chỉ là một thông báo đơn thuần chứ không phải là một lời chào hỏi.
"Anh ăn gì đi, em có chuẩn bị một chút," Linh nói, cố gắng giữ giọng nói bình thản nhất có thể. Cô tiến lại gần, đưa tay định chạm vào vai anh, nhưng rồi lại rụt về khi thấy anh khẽ nghiêng người, lấy điện thoại ra khỏi túi quần. Cử chỉ ấy chỉ là vô thức, nhưng đối với Linh, nó như một lời từ chối không thành tiếng.
Khánh gật đầu, nhưng ánh mắt anh đã dán vào màn hình điện thoại, lướt qua những tin nhắn công việc. Anh ngồi xuống bàn ăn, nhưng tâm trí anh vẫn đang ở một nơi khác, nơi có những dự án, những con số và những áp lực vô hình đang bủa vây. Nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng vang lên, nến vẫn lung linh, nhưng dường như tất cả chỉ là phông nền cho sự im lặng và xa cách đang ngự trị giữa họ.
Linh ngồi xuống đối diện anh, cố gắng tìm một chủ đề để bắt chuyện. Cô muốn kéo anh ra khỏi thế giới công việc dù chỉ là vài phút ngắn ngủi. "Anh ơi," cô nói, giọng dịu dàng, "cuối tuần này mình đi dạo công viên Bạch Hạc một lát được không? Hoặc là xem bộ phim mới em thấy hay lắm đó. Nghe nói cảnh quay đẹp lắm, chắc anh sẽ thích." Cô nhìn anh với ánh mắt đầy hy vọng, cố gắng truyền tải sự khao khát được kết nối. "Em chỉ muốn mình có chút thời gian riêng tư, không nghĩ đến công việc thôi..." Cô thêm vào, giọng nhỏ dần, như một lời cầu xin yếu ớt.
Khánh ngừng lướt điện thoại, nhưng ánh mắt anh không rời khỏi màn hình. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như thể việc nghe lời đề nghị của Linh cũng là một gánh nặng khác đè lên vai anh. Anh ngước mắt lên, nhìn Linh, nhưng chỉ là một cái nhìn thoáng qua, đôi mắt anh vẫn mệt mỏi, không chút sức sống.
"Anh xin lỗi, Linh," anh nói, giọng anh vẫn đều đều, không một chút biểu cảm hối lỗi hay tiếc nuối. Anh đặt điện thoại xuống bàn, nhưng tay anh vẫn khẽ vuốt ve cạnh màn hình, như một sự liên kết không thể cắt đứt. "Cuối tuần này anh phải hoàn thành báo cáo cho Bà Trang, rồi còn lịch họp với Anh Hùng. Dự án mới đang gấp lắm." Anh dừng lại một chút, dường như đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp, nhưng rồi vẫn chỉ là những lời giải thích khô khan, thiếu đi sự ấm áp. "Em thông cảm cho anh, dạo này công việc nhiều quá... anh không thể bỏ lỡ được."
Lời nói của Khánh nhẹ nhàng, nhưng lại như những lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim Linh. Cô cảm nhận rõ ràng từng chút hy vọng trong mình đang tan biến. Cái nụ cười gượng gạo trên môi cô cứng lại, rồi từ từ tắt hẳn. "Vậy à... Em hiểu rồi..." Linh thầm thì, gần như không nghe thấy. Cô cúi mặt xuống, ánh mắt lướt qua đĩa thức ăn nguội dần trên bàn, rồi dừng lại ở chiếc cốc sứ đôi hình mèo trong tay mình. Chiếc cốc, một vật phẩm từng là biểu tượng cho sự gắn kết và những kỷ niệm ngọt ngào của họ, giờ đây lại mang một vẻ lạnh lẽo, trơ trọi.
Khánh không nhận ra sự thay đổi trong Linh. Anh đã quay lại với chiếc điện thoại của mình, đôi mắt lại dán chặt vào màn hình. Tiếng gõ bàn phím laptop của anh bắt đầu vang lên, đều đặn và dứt khoát, như một nhịp điệu của sự bận rộn không ngừng nghỉ. Mùi hương nến thơm vẫn đó, nhạc jazz vẫn vang lên, nhưng tất cả giờ đây đều trở nên lạc lõng, vô nghĩa. Bầu không khí ấm cúng ban đầu mà Linh đã dày công tạo dựng, giờ đã hoàn toàn chuyển sang lạnh lẽo, đầy khoảng trống và sự im lặng nặng nề. Ánh đèn vàng dịu vẫn chiếu sáng, nhưng không còn mang lại chút ấm áp nào cho tâm hồn cô.
Linh lặng lẽ đứng dậy, bắt đầu dọn dẹp bàn ăn. Từng động tác của cô đều chậm rãi, nặng nề, như thể mỗi chiếc đĩa, mỗi chiếc ly đều mang một sức nặng vô hình. Cô không nói thêm lời nào, không cố gắng níu kéo hay giải thích. Cô biết, mọi lời nói của cô lúc này đều sẽ trôi tuột vào khoảng không, không thể chạm tới được thế giới của anh. Đôi vai cô khẽ rung lên, không phải vì khóc, mà vì một sự mệt mỏi đến tận cùng, một nỗi thất vọng sâu sắc đang dâng lên, nhấn chìm cô trong sự bất lực.
Khánh vẫn mải mê với công việc, dường như không nhận ra sự rút lui thầm lặng của Linh. Anh không ngẩng đầu lên, không hỏi han, không một lời an ủi. Đối với anh, việc từ chối một buổi hẹn hò nhỏ vì công việc là điều hiển nhiên, là trách nhiệm, là sự đảm bảo cho một tương lai mà anh tin rằng sẽ khiến Linh hạnh phúc. Nhưng anh lại quên mất rằng, hạnh phúc của Linh không nằm ở những thành công xa vời, mà nằm ở chính sự hiện diện cảm xúc của anh, ở những khoảnh khắc nhỏ bé được sẻ chia.
Linh đặt chiếc cốc sứ đôi hình mèo vào bồn rửa, cảm nhận sự lạnh lẽo của nước chạm vào tay. Cô nhìn chiếc cốc, rồi nhìn ra cửa sổ, nơi ánh sáng từ căn hộ của họ hắt ra, yếu ớt và cô độc giữa những tòa nhà cao tầng. Cô đã cố gắng, đã nỗ lực, đã đặt hết tâm tư vào việc vun đắp mối quan hệ này. Nhưng dường như, những nỗ lực của cô chỉ như những hạt mưa rơi trên sa mạc cằn cỗi, chẳng thể làm xanh lại một mầm sống nào.
Một cảm giác trống rỗng bao trùm lấy Linh, nhưng lần này, nó không còn kèm theo sự đau đớn dữ dội nữa. Thay vào đó, là một sự chấp nhận trưởng thành, một sự thấu hiểu rằng có những giới hạn mà tình yêu cũng không thể vượt qua. Khánh, với tất cả sự mệt mỏi và áp lực của anh, đã thực sự trở thành "người không còn là người khiến Linh hạnh phúc nữa". Cô không còn khả năng để níu kéo, không còn sức lực để chiến đấu. Cô chỉ còn lại sự im lặng, và một bức tường vô hình đang dần được dựng lên trong trái tim cô, bảo vệ cô khỏi những tổn thương không ngừng.
Linh bước vào phòng ngủ, nhẹ nhàng khép cánh cửa lại, để lại Khánh một mình với ánh sáng xanh từ màn hình laptop và tiếng gõ bàn phím lạch cạch. Cô nằm xuống giường, thu mình lại, và cảm nhận rõ ràng rằng đã đến lúc cô phải tìm kiếm một hướng đi mới cho chính mình, tìm kiếm sự đồng điệu mà cô khao khát bấy lâu. Có lẽ, đã đến lúc cô phải buông tay, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Trong bóng tối, những suy nghĩ về một tương lai không có anh, dần định hình rõ nét trong tâm trí cô.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.