Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 316: Những Lời Nói Lạc Nhịp
Đêm Sài Gòn vẫn như một tấm màn nhung huyền ảo, buông xuống căn hộ của Linh sau một ngày dài và mệt mỏi. Tiếng còi xe cộ vọng lên từ xa, lẫn vào những âm thanh sinh hoạt nhẹ nhàng của hàng xóm, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị, nhưng trong tai Linh, tất cả chỉ là những nốt nhạc lạc lõng. Cô bước vào bếp, nơi ánh đèn vàng dịu hắt xuống chiếc bàn ăn đã được bày biện tươm tất. Một bát canh sườn nấu măng, món Khánh thích, vẫn còn bốc khói nghi ngút. Bên cạnh là đĩa thịt kho tàu thơm lừng, điểm thêm vài cọng hành xanh. Linh cẩn thận thắp hai cây nến thơm, ánh lửa lay động yếu ớt trên bàn, cố gắng xua đi cái lạnh lẽo vô hình đang bao trùm căn phòng. Mùi hoa nhài từ ban công khẽ len lỏi vào, hòa quyện với mùi thức ăn, tạo nên một không gian lẽ ra phải ấm cúng, nhưng trong lòng cô lại trĩu nặng.
Linh tựa vào bệ bếp, nhìn đồng hồ. Gần tám giờ tối. Khánh vẫn chưa về. Nỗi chờ đợi đã quen thuộc đến nỗi không còn khiến cô sốt ruột hay lo lắng tột độ như trước. Thay vào đó, là một sự chấp nhận thầm lặng, một dự cảm rằng anh sẽ lại về muộn, lại mệt mỏi, và lại chìm vào thế giới riêng của những con số, dự án. Thế nhưng, tận sâu trong trái tim, Linh vẫn còn chút hy vọng mong manh. Có lẽ hôm nay sẽ khác. Có lẽ anh sẽ về sớm hơn một chút, sẽ nở một nụ cười, sẽ hỏi về ngày của cô. Cô muốn được chia sẻ, muốn được thấy ánh mắt anh lấp lánh khi nghe cô kể chuyện, dù chỉ là những chuyện vặt vãnh ở công ty. Khao khát được kết nối, được cảm nhận sự hiện diện của anh, vẫn cháy âm ỉ trong cô, như ngọn nến trên bàn, bé nhỏ nhưng kiên cường.
Tiếng cửa mở vang lên, kéo Linh ra khỏi dòng suy nghĩ. Khánh bước vào, dáng người cao ráo nay có vẻ gầy hơn, vai hơi chùng xuống. Chiếc áo sơ mi vẫn phẳng phiu, gọn gàng như khi anh rời nhà sáng nay, nhưng mái tóc cắt ngắn có phần rối bời. Đôi mắt sâu của anh trũng xuống, lộ rõ vẻ mệt mỏi và thiếu ngủ, nhưng vẫn giữ được nét sắc sảo, cương nghị vốn có. Anh đặt cặp táp xuống ghế, rút điện thoại ra kiểm tra tin nhắn. Khoảnh khắc ấy, Linh cảm thấy một sự xa cách vô hình, như một bức tường đã sừng sững dựng lên giữa họ, ngay cả khi anh vừa mới bước qua ngưỡng cửa.
"Anh về rồi à? Em đợi anh. Ăn tối thôi anh," Linh cất tiếng, giọng cô dịu dàng, cố gắng che giấu sự chùng xuống trong lòng. Cô tiến lại gần, cầm lấy chiếc áo khoác của anh. Tay cô chạm vào chất vải còn vương hơi lạnh của đêm.
Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua Linh một cách hờ hững, rồi lại quay về màn hình điện thoại đang sáng. "Ừ, anh về rồi. Hôm nay hơi nhiều việc một chút." Giọng anh khàn đặc, mệt mỏi, không chút nhấn nhá. Anh không nở nụ cười, cũng không hỏi cô đã làm gì trong ngày. Lời nói của anh, ngắn gọn và súc tích, như một bản báo cáo công việc, không chút cảm xúc.
Linh cố gắng giữ nụ cười trên môi. "Anh rửa tay rồi ra ăn nhé. Em nấu món anh thích đấy." Cô đặt áo khoác lên mắc áo, rồi quay lại nhìn anh, hy vọng anh sẽ có một phản ứng khác. Cô nhìn thấy ánh mắt anh liếc qua điện thoại, một cái gật đầu nhẹ, chỉ vậy thôi. Không một lời cảm ơn, không một cử chỉ vuốt ve hay cái chạm tay quen thuộc. Cảm giác lạnh lẽo bắt đầu len lỏi vào từng tế bào của cô.
Họ ngồi vào bàn ăn. Ánh nến lung linh trên khuôn mặt Khánh, phản chiếu sự mệt mỏi hằn sâu. Anh gắp thức ăn một cách chậm rãi, nhưng đôi mắt anh không nhìn món ăn, cũng không nhìn cô. Ánh nhìn anh thường xuyên lướt về phía chiếc điện thoại đặt ngay bên cạnh, như thể mọi sự chú ý của anh đều dồn vào đó. Linh quyết định phá vỡ sự im lặng nặng nề. Cô biết mình cần phải nói, cần phải cố gắng.
"Hôm nay ở công ty có chuyện vui lắm anh. Cái dự án mới của em, sếp khen ý tưởng khá độc đáo..." Linh bắt đầu kể, giọng cô đầy nhiệt huyết, cố gắng truyền tải sự hào hứng của mình. Cô muốn anh cùng chia sẻ niềm vui nhỏ bé này, muốn anh thấy cô vẫn ổn, vẫn có những điều đáng để kể.
Khánh gắp một miếng thịt, đưa lên miệng. "Ừm... tốt quá nhỉ." Anh đáp lại, giọng điệu hờ hững đến vô tâm. Anh không ngẩng đầu nhìn cô, cũng không có động thái hỏi thêm chi tiết nào. Mắt anh vẫn dán vào màn hình điện thoại, tay kia cầm đũa gắp thức ăn như một thói quen cơ học. Nụ cười trên môi Linh chợt cứng lại. Cô cảm thấy như mình đang nói chuyện với một bức tường, hoặc tệ hơn, với một cái bóng.
Dù vậy, Linh vẫn không bỏ cuộc. Cô tiếp tục, cố gắng kể một câu chuyện khác, nhẹ nhàng hơn, mang chút hài hước. "Rồi có một bà khách, bà ấy cứ đòi sửa đi sửa lại cái logo đến chục lần, em muốn 'bó tay' luôn đó." Cô cười nhẹ, hy vọng Khánh sẽ bật cười hoặc ít nhất là nhếch mép.
Nhưng phản ứng của Khánh không như cô mong đợi. Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, một âm thanh chói tai cắt ngang câu chuyện của Linh. Anh nhanh chóng nhấc máy, đưa lên tai. "Alo... Vâng, anh Hùng. Em đang ăn tối ạ. Vâng, em hiểu rồi..." Giọng anh nhỏ dần, trầm lắng, hoàn toàn tập trung vào cuộc gọi. Dường như mọi lo toan, mọi áp lực từ công việc đã ngay lập tức quay trở lại, nuốt chửng sự hiện diện của anh khỏi bữa ăn này, khỏi căn phòng này, và khỏi cô.
Linh lặng đi, ánh mắt nhìn Khánh, nhìn bóng lưng anh nghiêng về phía điện thoại. Ngọn nến trên bàn vẫn lung linh, nhưng hơi ấm của nó dường như không còn chạm tới cô nữa. Món canh đã nguội dần, mùi hoa nhài thoang thoảng giờ đây lại mang một vẻ buồn man mác. Cô cụp mắt xuống đĩa thức ăn, cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên trong cổ họng. Cô đã cố gắng, thật sự đã cố gắng. Nhưng anh thì sao? Anh ở đây, ngay trước mặt cô, nhưng tâm trí anh lại đang ở một nơi rất xa, nơi mà cô không bao giờ có thể chạm tới. Khoảng cách giữa họ, không phải là hàng trăm cây số, mà là vô vàn những gánh nặng vô hình mà anh đang mang, là những lo toan công việc đã chiếm trọn tâm trí anh. Cốc sứ đôi hình mèo, món quà kỷ niệm ngày đầu yêu nhau, giờ nằm trên kệ bếp như một vật trang trí vô tri, gợi nhắc về một thời đã qua, khi những bữa ăn của họ còn tràn ngập tiếng cười và những câu chuyện không ngừng.
***
Bữa tối kết thúc trong sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ có những lời đáp cụt ngủn của Khánh xen lẫn tiếng điện thoại của anh. Sau khi dọn dẹp xong xuôi, Linh ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách, tay cầm một cuốn sách. Nhưng tâm trí cô không thể tập trung vào những dòng chữ. Cô ngước nhìn Khánh, người đã ngồi vào bàn làm việc nhỏ ở một góc phòng. Ánh sáng xanh hắt ra từ màn hình laptop chiếu lên khuôn mặt anh, làm nổi bật thêm vẻ mệt mỏi và căng thẳng. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch đều đặn, như một nhịp điệu đơn điệu của sự cô độc.
Linh khẽ thở dài, đặt cuốn sách xuống. "Anh vẫn còn nhiều việc lắm à?" Cô hỏi, giọng nhỏ nhẹ, gần như thì thầm, không dám phá vỡ sự tập trung của anh.
Khánh không ngẩng đầu lên, mắt anh vẫn dán chặt vào màn hình, ngón tay thoăn thoắt trên bàn phím. "Ừm... Sắp xong rồi. Có mấy cái báo cáo cần gấp cho sáng mai." Giọng anh vẫn đều đều, không chút cảm xúc. Anh không hề nhận ra sự chùng xuống trong giọng nói của cô, hay ánh mắt đầy ưu tư đang nhìn anh. Đối với anh lúc này, mọi thứ dường như chỉ xoay quanh công việc.
Linh đứng dậy, đi vào bếp pha một cốc cà phê nóng cho anh. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng trong không khí, như một nỗ lực cuối cùng của cô để sưởi ấm không gian này. Cô đặt cốc cà phê lên bàn làm việc của Khánh, nhẹ nhàng đến nỗi anh cũng không ngẩng đầu nhìn cô. "Anh đừng làm việc khuya quá, mệt đấy." Cô nói, giọng cô tràn ngập sự quan tâm, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn sâu sắc. Cô biết, lời nói của cô sẽ chẳng thể thay đổi được gì.
"Anh biết rồi. Em ngủ trước đi." Khánh đáp, mắt vẫn không rời màn hình. Anh nhấp một ngụm cà phê, rồi lại tiếp tục gõ phím. Những lời nói ấy, lẽ ra phải là một lời dặn dò yêu thương, nhưng trong ngữ cảnh này, chúng lại giống như một câu lệnh, một sự xua đuổi nhẹ nhàng. Em đi ngủ đi, để anh một mình với công việc của anh.
Linh quay lại ghế sofa, ngồi xuống. Nỗi trống rỗng lại gặm nhấm. Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mà ngay cả tiếng gõ bàn phím của Khánh cũng không thể át đi. Cô nhìn chằm chằm vào cuốn sổ tay ghi chép chung của hai người, nằm gọn gàng trên kệ sách. Cuốn sổ ấy, từng chứa đựng biết bao ước mơ, kế hoạch, những dòng chữ vụng về của Khánh và những nét chữ bay bổng của Linh. Giờ đây, nó chỉ là một vật kỷ niệm, nhắc nhở về một thời quá khứ đã xa.
"Anh còn nhớ... hồi xưa mình hay cùng nhau đọc sách không? Hoặc xem phim?" Linh hỏi, giọng cô chất chứa nỗi hoài niệm. Cô cố gắng gợi lại những kỷ niệm đẹp, những khoảnh khắc mà họ thực sự thuộc về nhau, hy vọng có thể kéo anh ra khỏi vòng xoáy công việc dù chỉ trong vài phút.
Khánh ngừng gõ phím một chút, nhưng không nhìn Linh. Anh đặt tay lên chuột, lướt nhẹ. "Anh nhớ chứ. Nhưng bây giờ... anh không có thời gian." Anh nói, giọng anh vẫn đều đều, không một chút biểu cảm. Lời nói ấy như một lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim Linh. Không có thời gian. Đó là câu trả lời cho mọi sự xa cách, mọi sự vô tâm, mọi khoảng trống mà họ đang đối mặt.
Ánh mắt Linh long lanh, cô cố nén những giọt nước mắt đang chực trào. Cô hiểu. Cô hiểu anh đang áp lực đến nhường nào. Cô hiểu anh đang cố gắng vì tương lai của cả hai. Nhưng sự hiểu biết ấy không làm vơi đi nỗi đau. Cô chỉ cần anh ở đây, ở bên cạnh cô, dù chỉ là vài phút. Cô không cần những lời hứa hẹn xa vời, không cần những thành công lớn lao. Cô chỉ cần một sự hiện diện cảm xúc, một ánh mắt nhìn cô, một cái nắm tay.
"Vậy anh... có muốn biết hôm nay em đã nghĩ gì không?" Linh hỏi, giọng cô nhỏ dần, gần như mất hẳn. Đó là một câu hỏi yếu ớt, một lời kêu gọi cuối cùng.
Khánh cố gắng nở một nụ cười mệt mỏi, một nụ cười nhếch mép gượng gạo mà Linh biết là không xuất phát từ niềm vui. "Em nói đi, anh đang nghe đây." Nhưng tay anh vẫn lướt chuột, mắt anh vẫn dán vào màn hình laptop. Anh nói anh đang nghe, nhưng anh lại không hề nhìn cô, không hề cho cô một sự chú ý trọn vẹn nào. Anh đang nghe bằng tai, nhưng tâm trí anh lại hoàn toàn vắng mặt.
Cái nhìn của Khánh, dù là một nỗ lực để trấn an, lại khiến Linh cảm thấy đau đớn hơn bội phần. Cô lắc đầu nhẹ, nụ cười buồn bã nở trên môi. Nụ cười ấy không có niềm vui, chỉ có sự chấp nhận và nỗi thất vọng sâu sắc. "Thôi... không có gì đâu. Anh làm việc đi. Em đi ngủ đây." Cô đứng dậy, không chờ đợi một lời đáp lại. Cô biết, mọi nỗ lực kết nối của mình đã trở nên vô ích. Những lời nói của cô, những khao khát của cô, đều đã bị lạc nhịp trong thế giới đầy áp lực của anh.
Linh bước vào phòng ngủ, để lại Khánh một mình với ánh sáng xanh từ màn hình laptop và tiếng gõ bàn phím l��ch cạch. Căn hộ trở nên tĩnh mịch lạ thường, chỉ còn tiếng thở dài khe khẽ của Linh khi cô nằm xuống giường, quay lưng về phía khoảng không trống trải bên cạnh. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh khuôn mặt mệt mỏi của Khánh, và cả nụ cười vô tâm của anh. Cô nhận ra rằng, sự thất bại trong việc kết nối với Khánh đêm nay không chỉ là một khoảnh khắc buồn, mà còn là một lời khẳng định cho một sự thật đau lòng: anh đã thực sự trở thành "người không còn là người khiến Linh hạnh phúc nữa". Cô không còn khóc, không còn đau đớn dữ dội. Thay vào đó, là một sự chấp nhận trưởng thành, một sự thấu hiểu rằng có những giới hạn mà tình yêu cũng không thể vượt qua.
Trong bóng tối của căn phòng, Linh cảm nhận rõ ràng sự cô đơn đang bao bọc lấy cô. Cuốn sổ tay chung, cốc sứ đôi, những vật phẩm từng là biểu tượng của tình yêu nay chỉ còn là những lời nhắc nhở về một mối tình đang dần nguội lạnh. Cô biết, đã đến lúc cô phải tìm kiếm một hướng đi mới cho chính mình, tìm kiếm sự đồng điệu mà cô khao khát bấy lâu. Có lẽ, đã đến lúc cô phải buông tay, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Linh khẽ rụt người lại, cố gắng thu mình vào một góc, để nỗi cô đơn không nuốt chửng hoàn toàn, và để những suy nghĩ về một tương lai không có anh, dần định hình trong tâm trí cô.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.