Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 315: Bữa Tối Của Những Khoảng Trống

Trời đã hửng sáng, nhưng không còn mang lại cảm giác ấm áp như trước. Bữa cơm cô đã chuẩn bị với tất cả tâm huyết giờ đây hiện ra trước mắt cô, nguội ngắt và ảm đạm. Món cá hồi áp chảo đã mất đi vẻ căng mọng, salad cũng đã héo úa. Cây nến thơm mùi gỗ đàn hương đã cháy gần hết, ánh lửa leo lét yếu ớt như chính hy vọng cuối cùng của cô. Những giọt sáp trắng đã đóng khô cứng, tạo thành những hình thù kỳ lạ dưới chân nến, giống như những giọt nước mắt đã cạn khô.

Cô đứng lặng trước bàn ăn, một lúc lâu, không nói một lời. Nước mắt không rơi. Đã từ rất lâu rồi, nước mắt của cô dường như đã cạn khô trong những đêm chờ đợi, những buổi tối im lặng như thế này. Thay vào đó là một cảm giác chai sạn, một nỗi buồn sâu thẳm mà không thể diễn tả thành lời. Nỗi buồn ấy không ồn ào, không bi lụy, mà chỉ âm ỉ, gặm nhấm từng chút một trong trái tim cô. Nó là sự chấp nhận một sự thật nghiệt ngã: rằng khoảng cách giữa họ đã trở nên quá lớn, quá khó để vượt qua.

Bằng những động tác chậm rãi và vô hồn, Linh bắt đầu dọn dẹp. Từng món ăn được cô cẩn thận cho vào hộp, cất vào tủ lạnh. Mỗi chiếc hộp đóng lại là một lần cô cảm thấy trái tim mình nặng trĩu hơn. Cô rửa từng chiếc đĩa, từng chiếc đũa trong im lặng, tiếng nước chảy nhẹ nhàng hòa vào không khí cô quạnh. Bọt xà phòng trắng xóa trên tay cô, rồi tan biến, giống như những mong ước, những kỳ vọng của cô về một bữa tối ấm áp bên Khánh.

Khi rửa đến chiếc cốc sứ đôi hình mèo, vật phẩm mà Khánh đã tặng cô trong một chuyến đi Đà Lạt hai năm trước, Linh khẽ dừng lại. Chiếc cốc sứ màu xanh nhạt, với hình ảnh hai chú mèo con đang tựa đầu vào nhau, một nam một nữ. Cô vuốt ve men sứ lạnh lẽo, cảm nhận sự mịn màng của nó dưới đầu ngón tay. Chiếc cốc này đã từng là biểu tượng cho tình yêu của họ, cho sự gắn kết và những khoảnh khắc ngọt ngào. Giờ đây, nó chỉ còn lại sự lạnh lẽo từ chất liệu, nhắc nhở cô về một thứ tình yêu cũng đang dần nguội lạnh. Cô khẽ thở dài, rồi đặt chiếc cốc trở lại giá chén, ngay cạnh chiếc cốc còn lại, như thể muốn giữ lại chút gì đó từ những kỷ niệm đã qua.

Căn bếp giờ đây đã sạch sẽ, gọn gàng, nhưng cũng trở nên trống trải đến lạ. Mùi thức ăn đã không còn, chỉ còn lại mùi nến tàn vương vấn. Linh quay trở lại phòng khách, tắt đi ánh đèn vàng dịu. Căn hộ chìm vào bóng tối hoàn toàn, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn đường hắt vào qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà.

Cô ngồi lại trên ghế sofa, nơi cô đã chờ đợi anh suốt mấy tiếng đồng hồ. Ánh mắt cô hướng về cánh cửa phòng ngủ đóng kín của Khánh. Cô biết anh đang ngủ say, một giấc ngủ không mộng mị, một giấc ngủ của sự kiệt sức. Cô tự hỏi, trong giấc ngủ ấy, anh có nhớ đến cô không? Anh có còn nhớ những gì họ đã từng có không? Hay anh đã hoàn toàn chìm đắm vào thế giới riêng của công việc, của những áp lực vô hình đang đè nặng lên vai anh?

Một câu hỏi không lời cứ quanh quẩn trong tâm trí cô, như một điệp khúc buồn: "Vậy là hết rồi sao?" Không phải là cô không còn yêu anh. Tình yêu vẫn còn đó, ẩn sâu trong trái tim cô, như một đốm lửa nhỏ đang cố gắng bùng cháy giữa màn đêm. Nhưng nó không còn đủ sức để sưởi ấm cả một mối quan hệ đã quá nhiều vết nứt. Cô cảm thấy mình đang chấp nhận nỗi cô đơn này một cách quá dễ dàng, quá bình thản. Không có nước mắt, không có lời trách móc. Chỉ là một sự chấp nhận trưởng thành, một sự thấu hiểu rằng có những giới hạn mà tình yêu cũng không thể vượt qua.

Căn hộ trở nên rộng lớn hơn bao giờ hết, bao bọc lấy Linh trong sự tĩnh lặng và cô độc. Bữa cơm nguội lạnh và căn hộ trống trải này, giờ đây, không chỉ là hình ảnh của một đêm chờ đợi vô vọng, mà còn là biểu tượng cho sự nguội lạnh và khoảng cách không thể lấp đầy trong mối quan hệ của họ. Linh biết, một ngày nào đó, cô sẽ phải tìm ra câu trả lời cho chính mình, liệu tình yêu này có còn là lý do đủ mạnh để cô tiếp tục ở lại, hay đã đến lúc cô phải buông tay để cả hai được bình yên. Cô ngồi đó, trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ đã đóng kín, lòng nặng trĩu một nỗi buồn sâu thẳm và một sự chấp nhận cay đắng.

***

**CHƯƠNG 315: BỮA TỐI CỦA NHỮNG KHOẢNG TRỐNG**

Buổi chiều hôm sau, Linh trở về căn hộ của mình, mang theo một nỗi u hoài từ đêm qua vẫn còn vương vấn. Căn phòng, dù được cô cố gắng giữ gìn ngăn nắp và sạch sẽ, vẫn không thể xua đi cái cảm giác trống trải, lạnh lẽo bao trùm. Ánh nắng hoàng hôn yếu ớt cố gắng len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ, nhưng không đủ để sưởi ấm không khí. Linh khẽ thở dài, đặt chiếc túi xách xuống, rồi tiến vào bếp. Cô quyết định sẽ tự mình chuẩn bị một bữa tối đơn giản.

Mở tủ lạnh, cô thấy những hộp thức ăn đã được cất từ đêm qua, vẫn còn nguyên vẹn. Một cảm giác tê tái chạy dọc sống lưng. Dù đã cố gắng chấp nhận, nhưng mỗi khi đối diện với những dấu vết của sự chờ đợi vô vọng, trái tim cô vẫn không khỏi nhói lên. Cô lấy ra vài nguyên liệu tươi, cố gắng xua đi những suy nghĩ nặng nề bằng cách tập trung vào công việc bếp núc. Tiếng dao thớt nhẹ nhàng, tiếng nước chảy từ vòi, những âm thanh đơn điệu ấy giúp cô cảm thấy mình vẫn đang sống, vẫn đang làm điều gì đó có ý nghĩa.

Cô chọn một đĩa mì Ý hải sản, món ăn mà Khánh từng rất thích, và một đĩa salad tươi xanh. Mùi tỏi phi thơm lừng, mùi hải sản tươi ngọt quyện vào nhau, lan tỏa khắp căn bếp nhỏ. Linh cố gắng tạo ra một không khí ấm cúng nhất có thể. Cô thắp vài cây nến thơm mùi hoa nhài mà Khánh từng khen rất dễ chịu. Hương hoa nhài thoang thoảng dịu nhẹ, hòa vào mùi thức ăn, tạo nên một sự pha trộn vừa quen thuộc vừa xa lạ. Cô bật một bản nhạc jazz không lời, những giai điệu du dương, trầm bổng, như tiếng lòng đang cố gắng tìm kiếm sự an ủi. Tiếng nhạc, dù nhẹ nhàng, lại có vẻ lạc lõng trong không gian tĩnh mịch của căn hộ.

Linh sắp xếp bàn ăn, đặt những chiếc đĩa, dao dĩa một cách tỉ mỉ. Cô dừng lại trước chiếc cốc sứ đôi hình mèo, vật phẩm đã trở thành biểu tượng cho tình yêu và những kỷ niệm của họ. Đôi mèo con vẫn tựa đầu vào nhau, trông thật bình yên và hạnh phúc. Cô chậm rãi đặt chúng vào đúng vị trí của mình trên bàn, cạnh nhau, như thể chúng vẫn là một cặp đôi không thể tách rời. Cô chạm nhẹ vào men sứ lạnh lẽo, cảm nhận sự mịn màng của nó dưới đầu ngón tay. Một nỗi xót xa len lỏi. Tình yêu của họ cũng từng trong trẻo, đáng yêu như thế. Giờ đây, chỉ còn lại sự lạnh lẽo từ chất liệu, nhắc nhở cô về một thứ tình yêu cũng đang dần nguội lạnh. Cô thở dài, một tiếng thở dài nhẹ hẫng, chứa đựng bao nhiêu là ưu tư.

Cô ngồi xuống ghế, liếc nhìn chiếc điện thoại đặt trên mặt bàn bếp. Không có tin nhắn. Không có cuộc gọi. Một sự im lặng quen thuộc đến đáng sợ. Cô biết Khánh đang bận rộn. Cô hiểu áp lực công việc của anh. Nhưng sự hiểu biết ấy không làm vơi đi nỗi cô đơn đang dần gặm nhấm. Cô tự nhủ trong lòng về những lời cô muốn nói với Khánh, những điều cô đã ấp ủ suốt bao ngày qua. "Anh có mệt lắm không? Em... muốn nói chuyện với anh." Cô muốn hỏi anh có ổn không, muốn anh chia sẻ, muốn anh bộc bạch. Nhưng cô biết, có lẽ anh sẽ không lắng nghe. Hoặc anh sẽ chỉ trả lời cụt lủn, như một phản xạ tự nhiên của sự mệt mỏi.

Linh đứng dậy, đi ra ban công. Trời dịu mát, đôi khi có một cơn gió nhẹ thổi qua, làm lay động những tán lá cây bên đường. Mùi hoa nhài từ ban công hòa vào không khí, dịu dàng và thanh khiết. Cô ngắm nhìn thành phố lên đèn, những ánh sáng lung linh, rực rỡ, nhưng lại càng khiến cô cảm thấy nhỏ bé và lạc lõng. Dòng người hối hả dưới đường, những âm thanh của cuộc sống đô thị ồn ào, tất cả đều như một bức tranh vô hình, không chạm tới được thế giới nội tâm đang đầy sóng gió của cô. Cô quay vào, ngồi lại trên ghế. Hàng mi rũ xuống, ánh mắt ưu tư nhìn vào khoảng không. Cô nhìn chiếc cuốn sổ tay ghi chép chung đặt trên kệ sách, nơi từng lưu giữ bao ước mơ, kế hoạch của họ, giờ đây chỉ còn là một vật trang trí vô tri, phủ một lớp bụi mờ của thời gian. Cô lại nhìn chiếc điện thoại, rồi lại đặt xuống. Lại thở dài.

***

Đồng hồ điểm chín giờ tối. Tiếng lạch cạch của chìa khóa mở cửa vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch của căn hộ. Linh giật mình, trái tim như thắt lại một nhịp. Cô đứng dậy, hướng về phía cửa. Khánh bước vào, dáng vẻ anh mệt mỏi, khuôn mặt góc cạnh thêm phần hốc hác dưới ánh đèn vàng dịu của căn phòng. Anh cao ráo, nhưng hôm nay trông anh có vẻ gầy hơn, vai hơi rũ xuống như thể đang gánh một sức nặng vô hình. Tóc anh vẫn gọn gàng, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại trĩu nặng, ẩn chứa sự kiệt quệ đến tận cùng. Một mùi khói bụi nhàn nhạt, xen lẫn mùi mồ hôi và cà phê, tỏa ra từ người anh, thứ mùi đặc trưng của những ngày dài làm việc căng thẳng.

Linh cất tiếng chào, giọng cô dịu dàng, nhưng không giấu được chút gì đó của sự mong chờ và e dè. "Anh về rồi à?"

Khánh chỉ khẽ "Ừm," một tiếng đáp lời ngắn gọn, khàn đặc, gần như không nghe rõ. Anh đặt chiếc cặp da xuống sàn, động tác nặng nề, rồi tháo cà vạt, tay anh vụng về lỏng nút áo sơ mi. Anh không nhìn thẳng vào Linh, đôi mắt sâu thẳm lướt qua bàn ăn được chuẩn bị, nhưng ánh mắt ấy trống rỗng, không có vẻ gì là nhận ra sự đặc biệt hay cố gắng của cô. Nó chỉ đơn thuần là quét qua một cảnh vật trong nhà, không hơn không kém. Anh chỉ muốn được nghỉ ngơi, một giấc ngủ sâu để quên đi mọi mệt mỏi.

Linh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô đã cố gắng, đã đặt cả tâm tư vào bữa ăn này, vào không khí này, nhưng nó dường như không chạm tới anh. Ánh mắt cô từ hy vọng lập tức chuyển thành thất vọng sâu sắc. "Em chuẩn bị bữa tối rồi," cô nói thêm, cố gắng kéo dài cuộc hội thoại, cố gắng níu giữ chút kết nối mong manh.

"Ừm. Anh tắm chút," Khánh trả lời, giọng vẫn đều đều, không một chút biểu cảm. Anh tránh ánh mắt Linh, quay lưng đi thẳng vào phòng tắm, cánh cửa khép lại sau lưng anh, để lại Linh đứng một mình giữa phòng khách. Tiếng nước chảy rì rào từ phòng tắm vọng ra, hòa vào tiếng nhạc jazz vẫn đang ngân nga, càng làm tăng thêm sự cô quạnh.

Linh đứng đó, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần. Nụ cười nhạt nhòa trên môi cô cứng lại, rồi tan biến. Cô lại nhìn chiếc cốc sứ đôi hình mèo trên bàn ăn. Hai chú mèo vẫn tựa đầu vào nhau, bình yên đến lạ lùng. Nhưng giờ đây, chúng như đang chế giễu sự cô đơn của cô, sự giả dối của một sự gắn kết chỉ còn trên vật chất. Trái tim cô nặng trĩu. Nỗi thất vọng len lỏi, gặm nhấm từng chút một. Cô đã từng khao khát được anh lắng nghe, được anh thấu hiểu. Nhưng giờ đây, có lẽ chỉ cần một cái nhìn nhận, một lời cảm ơn, một cử chỉ nhỏ thôi cũng đủ làm cô an ủi. Nhưng không. Anh quá mệt mỏi để nhận ra. Anh quá kiệt quệ để quan tâm.

Linh khẽ lắc đầu, một cử chỉ gần như vô thức. Cô biết, anh không cố ý. Anh chỉ đơn giản là không còn đủ sức để làm bất cứ điều gì ngoài việc tồn tại. Và chính sự bất lực đó của anh lại trở thành lưỡi dao vô hình cứa vào tim cô, từng nhát, từng nhát một. Cô trở về sofa, ngồi xuống, ánh mắt mông lung nhìn ra cửa sổ. Gió đêm hiu hắt thổi nhẹ qua khe cửa, mang theo chút hơi lạnh của buổi tối muộn. Cô tựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên trong tâm hồn đầy giông bão. Tiếng nước từ phòng tắm vẫn đều đặn, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện vật lý của anh, nhưng lại càng nhấn mạnh sự vắng mặt cảm xúc của anh trong căn phòng này.

***

Cả hai ngồi vào bàn ăn. Bữa tối diễn ra trong một sự im lặng đến đáng sợ. Linh đã cố gắng giữ lại một chút nhiệt độ cho món mì Ý, nhưng khi Khánh ngồi xuống, tất cả đã nguội đi phần nào. Ngoài cửa sổ, mưa phùn bắt đầu rơi lất phất, những giọt nước nhỏ li ti bám vào kính, tạo nên một bức màn mờ ảo, như chính không khí đang bao trùm căn hộ.

Linh cố gắng bắt chuyện, giọng cô nhỏ nhẹ, như sợ làm vỡ tan bầu không khí mỏng manh. "Hôm nay công việc của anh sao rồi?" Cô hỏi, ánh mắt đầy quan tâm, cố gắng tìm kiếm một tia kết nối trong đôi mắt sâu thẳm của anh.

Khánh gắp một đũa mì, đưa vào miệng một cách máy móc. Anh nhai chậm rãi, ánh mắt lảng tránh, không nhìn vào Linh. "Cũng vậy thôi," anh trả lời, giọng nói nặng trĩu sự mệt mỏi. Anh không kể lể, không chia sẻ, như thể mọi thứ đã trở thành một gánh nặng không thể gọi tên. Tâm trí anh vẫn còn vương vấn những con số, những deadline, những cuộc họp căng thẳng của ngày hôm nay. Anh ăn một cách vô thức, không cảm nhận được hương vị của món ăn, chỉ đơn thuần là nạp năng lượng vào cơ thể đã kiệt quệ.

Linh nuốt khan, cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Cô lại cố gắng. "Anh có muốn đi đâu đó cuối tuần không? Em... em thấy có một triển lãm tranh khá hay." Cô nói, cố gắng tạo ra một kế hoạch, một hy vọng nhỏ nhoi về một khoảnh khắc nào đó họ có thể ở bên nhau thực sự.

Khánh đặt đũa xuống, một tiếng động rất khẽ, nhưng trong sự im lặng của căn phòng, nó nghe thật rõ ràng. Anh thở dài, một hơi thở nặng nề. "Anh mệt. Để sau đi." Anh nói, ánh mắt vẫn không nhìn vào cô, mà lướt qua khung cửa sổ đang lấm tấm mưa, nhìn vào khoảng không vô định. Lời từ chối ấy, tuy không gay gắt, nhưng lại như một tảng đá đè nặng lên lòng Linh. Anh không bỏ em, chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói ấy cứ vang vọng trong đầu cô, và cô thấy nó đúng đến đau lòng.

Linh không nói thêm. Cô chỉ lặng lẽ gắp thức ăn cho mình, nhưng không thể nuốt trôi. Nụ cười nhạt nhòa trên môi cô cứng lại, rồi tan biến. Cô cảm thấy như mình đang nói chuyện với một bức tường, một bức tường vô hình nhưng vững chắc, ngăn cách cô với người đàn ông đang ngồi đối diện. Nỗi cô đơn bao trùm lấy cô, dày đặc hơn cả sương đêm bên ngoài cửa sổ. Cô nhìn chiếc cuốn sổ tay ghi chép chung đặt trên kệ sách, nơi từng lưu giữ bao ước mơ của họ, những kế hoạch cho một tương lai tươi sáng, giờ đây chỉ còn là một vật trang trí vô tri, phủ một lớp bụi mờ của thời gian. Nó như một minh chứng câm lặng cho những gì họ đã từng có, và những gì đang dần mất đi.

Khánh tiếp tục cúi đầu ăn, thỉnh thoảng liếc nhìn điện thoại đặt bên cạnh, kiểm tra tin nhắn công việc. Ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt anh, càng làm tăng thêm vẻ mệt mỏi, lạnh lùng. Linh cảm thấy mình như một kẻ vô hình trong chính căn nhà của mình, trong chính mối quan hệ của mình. Cô đặt dao dĩa xuống, không ăn hết bữa. Món mì Ý hải sản, dù đã được cô chế biến rất cẩn thận, giờ đây trở nên vô vị. Salad tươi xanh cũng mất đi vẻ hấp dẫn. Cô đứng dậy, bắt đầu thu dọn bàn ăn.

Khánh không nói gì. Anh chỉ im lặng nhìn cô, ánh mắt xa xăm, không có một tia cảm xúc nào. Linh cẩn thận dọn dẹp từng món, từng chiếc đĩa. Tiếng lạch cạch của chén đĩa va vào nhau nghe thật chói tai trong sự im lặng đến nghẹt thở này. Cô rửa sạch mọi thứ, rồi cất vào tủ. Căn bếp lại trở nên gọn gàng, sạch sẽ, nhưng trống trải đến lạ lùng. Mùi thức ăn đã không còn, chỉ còn lại mùi hoa nhài thoang thoảng và mùi mưa phùn từ bên ngoài hắt vào. Linh biết, cô không thể cứ mãi sống trong sự cô đơn này. Anh đang ở cạnh, nhưng anh đã rời xa cô từ rất lâu rồi, ở một nơi nào đó mà cô không thể chạm tới. Cô không còn khóc, chỉ cảm thấy một sự chấp nhận đau lòng, một sự chấp nhận rằng có những giới hạn mà tình yêu cũng không thể vượt qua.

***

Sau bữa tối, Khánh nhanh chóng đi vào phòng ngủ. Anh không nói một lời tạm biệt hay chúc ngủ ngon. Linh nghe tiếng anh đóng cửa, rồi tiếng sột soạt của chăn gối. Cô biết anh đã chìm vào giấc ngủ ngay lập tức, một giấc ngủ sâu của sự kiệt sức, không mộng mị, không ưu tư. Anh ngủ để quên đi mọi thứ, quên đi áp lực công việc, quên đi cả sự tồn tại của cô.

Linh ngồi một mình trên sofa trong phòng khách, nhìn vào khoảng không. Ánh đèn vàng dịu của căn phòng dường như cũng trở nên lạnh lẽo hơn. Cô cảm thấy trống rỗng, một nỗi trống rỗng vô hạn gặm nhấm tâm can. Mưa nhỏ vẫn kéo dài ngoài cửa sổ, tiếng lách tách đều đặn như một bản nhạc buồn không lời. Cô lấy điện thoại, lướt qua những bức ảnh cũ của hai người. Cô dừng lại ở bức ảnh chụp chung dưới mưa, khi cả hai còn vô tư, rạng rỡ. Đó là một buổi chiều mưa bất chợt ở Đà Lạt, hai năm trước. Họ trú mưa dưới mái hiên một quán cà phê nhỏ, vai kề vai, cười khúc khích khi những hạt mưa bắn vào mặt. Anh đã vòng tay ôm lấy cô thật chặt, và cô đã cảm nhận được hơi ấm, sự che chở từ anh. Đôi mắt anh khi ấy lấp lánh niềm hạnh phúc, và cô đã tin rằng tình yêu của họ sẽ mãi mãi như thế.

Giờ đây, nhìn lại bức ảnh, Linh thấy như đang nhìn thấy hai con người xa lạ. Nước mắt không rơi, dù cô cảm thấy một sự nuối tiếc đến tận cùng. Chỉ có một nỗi trống rỗng vô hạn, một sự chấp nhận cay đắng. Cô biết, mình đã cố gắng rồi. Cô đã chờ đợi, đã hy vọng, đã vun đắp. Nhưng anh thì sao? Anh ở đây, ngay trong căn hộ này, nhưng anh đã rời xa cô từ rất lâu rồi, ở một nơi nào đó mà cô không thể chạm tới, một nơi mà chỉ có những con số, những dự án, những kỳ vọng gia đình. Khánh đang dần trở thành "người không còn là người khiến Linh hạnh phúc nữa" vì sự mệt mỏi và kiệt quệ đã tước đi khả năng yêu thương và chăm sóc của anh. Cô hiểu điều đó, nhưng sự hiểu biết ấy không làm vơi đi nỗi đau.

Linh tự nói với lòng mình, giọng thì thầm như một lời thú tội. "Mình đã cố gắng rồi... Anh ấy không còn ở đây với mình nữa." Không phải là cô không còn yêu anh. Tình yêu vẫn còn đó, ẩn sâu trong trái tim cô, như một đốm lửa nhỏ đang cố gắng bùng cháy giữa màn đêm. Nhưng nó không còn đủ sức để sưởi ấm cả một mối quan hệ đã quá nhiều vết nứt. Cô cảm thấy mình đang chấp nhận nỗi cô đơn này một cách quá dễ dàng, quá bình thản. Không có nước mắt, không có lời trách móc. Chỉ là một sự chấp nhận trưởng thành, một sự thấu hiểu rằng có những giới hạn mà tình yêu cũng không thể vượt qua.

Căn hộ trở nên rộng lớn hơn bao giờ hết, bao bọc lấy Linh trong sự tĩnh lặng và cô độc. Bữa cơm nguội lạnh, những lời đáp cụt lủn, và căn hộ trống trải này, giờ đây, không chỉ là hình ảnh của một đêm chờ đợi vô vọng, mà còn là biểu tượng cho sự nguội lạnh và khoảng cách không thể lấp đầy trong mối quan hệ của họ. Việc Linh nhìn lại bức ảnh cũ và cuốn sổ tay chung, cùng với cảm giác trống rỗng, cho thấy cô đang đánh giá lại toàn bộ mối quan hệ và chuẩn bị cho một sự thay đổi lớn. Cô biết, một ngày nào đó, cô sẽ phải tìm ra câu trả lời cho chính mình, liệu tình yêu này có còn là lý do đủ mạnh để cô tiếp tục ở lại, hay đã đến lúc cô phải buông tay để cả hai được bình yên.

Linh tắt đèn trong phòng khách, căn hộ chìm vào bóng tối hoàn toàn. Cô bước vào phòng ngủ, nhẹ nhàng nằm xuống cạnh Khánh, nhưng quay lưng lại với anh. Khoảng cách giữa hai tấm thân, dù chỉ vài centimet, lại mênh mông như cả một đại dương. Cô nhắm mắt, cố gắng ngủ, nhưng tâm trí cô vẫn đầy những suy nghĩ miên man về tương lai mờ mịt của mối quan hệ này. Cô nhận ra rằng, đây không phải là cuộc sống mà cô mong muốn. Cuộc sống này, với sự cô đơn ngay cả khi ở cạnh người mình yêu, thật sự quá sức chịu đựng. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tự tìm lối thoát cho chính mình, tìm kiếm một hướng đi mới, một sự đồng điệu mà cô khao khát bấy lâu. Cô khẽ rụt người lại, cố gắng thu mình vào một góc, để nỗi cô đơn không nuốt chửng hoàn toàn.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free