Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 314: Đêm Dài Vô Vọng: Bữa Cơm Lạnh
Đêm Sài Gòn buông xuống thật nhanh, kéo theo màn sương mỏng tang vương vấn trên những tán cây xanh rì và những con đường nhựa còn vương hơi nóng ban ngày. Tại căn hộ của Linh, không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn trần hình lồng chim tỏa xuống, bao phủ căn phòng khách nhỏ xinh bằng một vẻ ấm cúng đến lạ. Linh đang tất bật trong bếp, tiếng dao thớt lách cách nhịp nhàng cùng tiếng nhạc jazz du dương phát ra từ chiếc loa bluetooth nhỏ. Bản nhạc không lời, nhẹ nhàng và có chút man mác buồn, nhưng lại rất hợp với tâm trạng cô lúc này – một nỗi chờ mong pha lẫn chút hồi hộp.
Cô khéo léo bày biện món cá hồi áp chảo lên đĩa, rắc thêm chút thì là xanh mướt. Kế bên là đĩa salad tươi rói, điểm xuyết những múi cam vàng óng và hạt óc chó bùi bùi. Mùi thơm của cá, của rau củ tươi và một chút hương chanh thoang thoảng lan tỏa khắp không gian, khiến dạ dày cô khẽ réo. Đây là những món Khánh thích, và cô đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị, tỉ mỉ từ việc chọn nguyên liệu tươi ngon nhất ở siêu thị cho đến công đoạn nêm nếm. Mỗi động tác đều chứa đựng sự chăm chút, một niềm hy vọng nhỏ nhoi rằng bữa ăn này sẽ mang lại chút bình yên, chút gắn kết cho cả hai sau một ngày dài mệt mỏi.
Cô đặt hai bộ bát đĩa sứ trắng tinh lên chiếc bàn ăn nhỏ đặt cạnh cửa sổ. Chiếc bàn tròn, chỉ đủ cho hai người, nơi họ đã từng chia sẻ không biết bao nhiêu bữa ăn, bao nhiêu câu chuyện. Ở giữa bàn, Linh cẩn thận thắp lên một cây nến thơm mùi gỗ đàn hương, ánh lửa leo lét nhảy múa, tạo nên những bóng đổ mềm mại trên tường. Hương thơm ngọt ngào, ấm áp của nến hòa quyện với mùi thức ăn, mang đến một cảm giác thật dễ chịu, thật đúng nghĩa là "tổ ấm". Cô ngắm nhìn thành quả của mình, một nụ cười nhẹ nở trên môi, nụ cười mang theo chút mong manh của người đang chờ đợi.
Đã gần bảy giờ tối. Linh đưa tay với lấy chiếc điện thoại đặt trên kệ bếp. Màn hình vẫn tối đen. Cô lướt qua tin nhắn cuối cùng mình gửi cho Khánh vào buổi chiều, một câu hỏi đơn giản: “Anh ăn tối chưa? Em làm vài món anh thích nè.” Không có hồi âm. Cô thở dài, một tiếng thở dài rất khẽ, nhưng đủ để bản thân cô nghe thấy. Không phải là cô không quen với việc Khánh bận rộn, không phải là cô không hiểu áp lực công việc anh đang gánh vác. Nhưng đôi khi, chỉ một tin nhắn nhỏ, một biểu tượng cảm xúc, cũng đủ để xoa dịu đi nỗi lo lắng, hay ít nhất là xác nhận rằng anh vẫn ổn.
Cô lại đặt điện thoại xuống, quay sang ngó ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn đường đã bắt đầu rực sáng, vẽ nên những vệt vàng cam trên nền trời tím sẫm. Gió nhẹ lùa qua khe cửa, mang theo chút hơi lạnh của đêm. Linh tưởng tượng ra cảnh Khánh đang trên đường về, có thể anh đang kẹt xe, hoặc có lẽ anh đang cố gắng hoàn thành nốt công việc dang dở. Cô tự nhủ: "Chắc anh ấy sắp về rồi." Cô ngồi xuống ghế, nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ treo tường, kim giây chạy đều đều, mỗi tích tắc như kéo dài thêm nỗi chờ mong.
Mười lăm phút trôi qua. Rồi ba mươi phút. Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng, nhưng dường như không còn đủ sức để xua đi sự tĩnh lặng đang dần bao trùm căn hộ. Linh lại với lấy điện thoại, lần này cô mở ứng dụng nhắn tin, ngón tay lướt trên bàn phím, gõ rồi lại xóa. "Mình nên nhắn tin hỏi anh ấy không?" Cô tự hỏi. Nhưng rồi cô lại thôi. Cô sợ những câu trả lời cụt lủn, sợ sự im lặng còn nặng nề hơn. Cô sợ mình sẽ lại trở thành người đòi hỏi, người không hiểu chuyện, trong khi anh đã quá mệt mỏi. Sự nhạy cảm của cô mách bảo rằng đôi khi, việc chờ đợi trong im lặng lại ít gây thêm gánh nặng cho cả hai hơn.
Tám giờ tối. Mùi thức ăn đã không còn nồng nàn như trước, chỉ còn thoang thoảng. Ánh nến vẫn cháy, nhưng dường như cũng đã bớt phần rực rỡ. Linh đứng dậy, đi một vòng quanh phòng. Cô chạm tay vào những chậu cây nhỏ đặt trên bệ cửa sổ, vuốt ve từng chiếc lá xanh. Cô sắp xếp lại vài quyển sách trên giá, chỉnh lại bức ảnh chụp chung của hai người trong một chuyến đi biển năm ngoái. Trong bức ảnh, cô cười thật tươi, còn Khánh thì ôm cô từ phía sau, ánh mắt anh tràn đầy sự dịu dàng. Những ký ức đẹp đẽ ấy giờ đây lại mang một vị đắng chát. Cô nhớ những ngày đầu yêu nhau, anh luôn đúng giờ, hoặc nếu có trễ, anh sẽ nhắn tin báo trước, sẽ xin lỗi rối rít. Giờ thì...
Chín giờ tối. Bữa cơm đã nguội hẳn. Cá hồi không còn giữ được độ nóng giòn, salad đã hơi héo. Nến thơm đã cháy được một nửa, những giọt sáp trắng chảy dài xuống chân nến. Linh ngồi lại trên ghế sofa, không còn bật nhạc. Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tích tắc của đồng hồ và tiếng gió khẽ rít qua khe cửa sổ. Sự háo hức ban đầu đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một nỗi lo lắng mơ hồ và một chút chán nản len lỏi. Cô không biết Khánh có đang ăn uống gì không, hay anh lại vùi đầu vào công việc mà quên mất bữa tối. Cô muốn gọi, muốn hỏi, nhưng một sợi dây vô hình nào đó lại níu giữ cô lại. Sợi dây đó được bện từ nỗi sợ hãi, từ sự tổn thương đã tích tụ, và từ một sự thật khắc nghiệt rằng đôi khi, sự quan tâm của cô lại trở thành áp lực đối với anh. Cô gục đầu xuống gối, đôi mắt nhắm nghiền, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây. Đêm Sài Gòn vẫn dịu mát, gió vẫn nhẹ, nhưng lòng cô thì đang dần lạnh giá.
***
Kim đồng hồ đã chỉ gần mười hai giờ đêm, khi tiếng chìa khóa lạch cạch vang lên khe khẽ từ phía cửa. Linh đang ngồi trên ghế sofa, gần như thiếp đi trong chiếc chăn mỏng, giật mình tỉnh dậy. Trái tim cô khẽ nảy lên một nhịp, vừa là sự nhẹ nhõm khi anh đã về, vừa là một nỗi lo lắng mơ hồ. Ánh đèn phòng khách đã được cô chỉnh về mức thấp nhất, chỉ đủ để căn phòng không chìm vào bóng tối hoàn toàn, tạo nên một bầu không khí u tịch, mờ ảo.
Cánh cửa từ từ mở ra, và Khánh bước vào. Dáng vẻ anh tiều tụy đến mức khiến tim Linh thắt lại. Chiếc áo sơ mi trắng tinh cô là phẳng cho anh sáng nay giờ đã nhăn nhúm đến khó tin, ám mùi mồ hôi và bụi đường. Mái tóc anh bết lại, vài sợi rũ xuống trán, che đi một phần khuôn mặt góc cạnh, vốn dĩ nam tính nhưng giờ đây lại hằn rõ vẻ mệt mỏi cùng cực. Đôi mắt sâu của anh lờ đờ, vô hồn, như thể anh vừa trải qua một trận chiến dài hơi mà không giành được chiến thắng nào. Bước chân anh nặng nề, mỗi bước đi đều như kéo lê cả một tảng đá vô hình, tạo nên những tiếng động khô khốc trên sàn gỗ.
Khánh không bật đèn. Anh chỉ lướt qua Linh bằng một ánh mắt mệt mỏi đến cùng cực. Ánh mắt ấy không có sự quan tâm, không có niềm vui khi về đến nhà, cũng không có cả sự nhận thức rõ ràng. Nó chỉ đơn thuần là một cái nhìn vô định, một phản ứng bản năng của đôi mắt đã quá tải. Linh cố gắng nặn ra một nụ cười, giọng cô nhỏ và hơi run rẩy, gần như thì thầm trong không gian tĩnh lặng: "Anh về rồi à?"
Khánh không trả lời. Anh chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu chậm chạp và nặng nhọc, như thể ngay cả hành động nhỏ bé ấy cũng tiêu tốn hết chút năng lượng cuối cùng của anh. Anh không tiến lại gần cô, không một cái chạm tay, không một lời hỏi han xem cô đã đợi anh bao lâu, hay cô có khỏe không. Anh chỉ lẳng lặng cúi người xuống, tháo giày một cách khó nhọc, rồi ném chiếc cặp da nặng trĩu xuống sàn, tạo nên một tiếng "cộp" khô khốc trong đêm. Chiếc áo khoác vest anh cũng vứt đại lên lưng ghế sofa, không thèm treo vào mắc. Mọi hành động đều mang vẻ bất cần, vô thức, như một người máy đã cạn kiệt năng lượng.
Linh nhìn theo từng cử chỉ của anh, trái tim cô dần chùng xuống. Hy vọng nhỏ nhoi vừa mới nhen nhóm trong cô đã bị dập tắt không thương tiếc. Cô muốn nói gì đó, muốn hỏi anh một ngày của anh đã diễn ra thế nào, muốn chia sẻ rằng cô đã chuẩn bị bữa tối cho anh, muốn được anh ôm một cái, hay ít nhất là một cái nhìn ấm áp. Nhưng nhìn thấy vẻ kiệt sức của anh, tất cả những lời đó đều nghẹn lại trong cổ họng cô. Cô biết, anh đã quá mệt mỏi để lắng nghe, quá mệt mỏi để quan tâm.
Khánh lảo đảo đi thẳng vào phòng ngủ, cánh cửa từ từ khép lại sau lưng anh, tạo nên một âm thanh "cạch" rất nhỏ, nhưng lại vang dội trong lòng Linh như một tiếng sét. Anh thậm chí không thèm thay quần áo. Linh nghe thấy tiếng anh ngả lưng xuống giường, một tiếng thở dài nặng nhọc, rồi sau đó là sự im lặng tuyệt đối. Anh đã ngủ. Ngủ ngay lập tức, không một lời trăng trối, không một chút ý thức về sự hiện diện của cô, về bữa cơm đã nguội lạnh trên bàn, về nỗi chờ mong đã kéo dài suốt mấy tiếng đồng hồ.
Linh vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế sofa quen thuộc, hơi ấm của chiếc chăn mỏng dường như cũng không còn đủ sức sưởi ấm tâm hồn cô. Ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ đóng kín, như thể muốn xuyên qua lớp gỗ dày để nhìn thấu vào tâm trạng của người đàn ông bên trong. Cô không còn cảm thấy giận dữ, chỉ còn lại một nỗi thất vọng sâu sắc, một sự trống rỗng đến vô hạn. Mùi thức ăn đã nguội lạnh từ phòng bếp dường như cũng lan tỏa đến đây, hòa quyện với không khí nặng nề, căng thẳng mà Khánh vừa mang về. Cô nhớ đến câu nói của anh, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Giờ đây, cô hiểu hơn bao giờ hết ý nghĩa nghiệt ngã của nó. Anh không bỏ cô, nhưng sự kiệt sức đã biến anh thành một người khác, một người không còn khả năng biểu lộ tình yêu, không còn khả năng chăm sóc, hay thậm chí là giao tiếp.
***
Sau khi cánh cửa phòng ngủ của Khánh khép lại, đẩy Linh vào một không gian cô độc đến tột cùng, cô vẫn ngồi bất động trên ghế sofa một lúc lâu. Cả căn hộ chìm trong một sự tĩnh mịch đáng sợ, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ và tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ. Nỗi cô đơn bỗng chốc ập đến, bao trùm lấy cô như một tấm màn nhung đen, nặng nề và lạnh lẽo.
Linh từ từ đứng dậy, đôi chân trần chạm xuống sàn gỗ mát lạnh. Cô lê bước vào bếp, nơi ánh đèn vàng dịu vẫn còn chiếu sáng, nhưng không còn mang lại cảm giác ấm áp như trước. Bữa cơm cô đã chuẩn bị với tất cả tâm huyết giờ đây hiện ra trước mắt cô, nguội ngắt và ảm đạm. Món cá hồi áp chảo đã mất đi vẻ căng mọng, salad cũng đã héo úa. Cây nến thơm mùi gỗ đàn hương đã cháy gần hết, ánh lửa leo lét yếu ớt như chính hy vọng cuối cùng của cô. Những giọt sáp trắng đã đóng khô cứng, tạo thành những hình thù kỳ lạ dưới chân nến, giống như những giọt nước mắt đã cạn khô.
Cô đứng lặng trước bàn ăn, một lúc lâu, không nói một lời. Nước mắt không rơi. Đã từ rất lâu rồi, nước mắt của cô dường như đã cạn khô trong những đêm chờ đợi, những buổi tối im lặng như thế này. Thay vào đó là một cảm giác chai sạn, một nỗi buồn sâu thẳm mà không thể diễn tả thành lời. Nỗi buồn ấy không ồn ào, không bi lụy, mà chỉ âm ỉ, gặm nhấm từng chút một trong trái tim cô. Nó là sự chấp nhận một sự thật nghiệt ngã: rằng khoảng cách giữa họ đã trở nên quá lớn, quá khó để vượt qua.
Bằng những động tác chậm rãi và vô hồn, Linh bắt đầu dọn dẹp. Từng món ăn được cô cẩn thận cho vào hộp, cất vào tủ lạnh. Mỗi chiếc hộp đóng lại là một lần cô cảm thấy trái tim mình nặng trĩu hơn. Cô rửa từng chiếc đĩa, từng chiếc đũa trong im lặng, tiếng nước chảy nhẹ nhàng hòa vào không khí cô quạnh. Bọt xà phòng trắng xóa trên tay cô, rồi tan biến, giống như những mong ước, những kỳ vọng của cô về một bữa tối ấm áp bên Khánh.
Khi rửa đến chiếc cốc sứ đôi hình mèo, vật phẩm mà Khánh đã tặng cô trong một chuyến đi Đà Lạt hai năm trước, Linh khẽ dừng lại. Chiếc cốc sứ màu xanh nhạt, với hình ảnh hai chú mèo con đang tựa đầu vào nhau, một nam một nữ. Cô vuốt ve men sứ lạnh lẽo, cảm nhận sự mịn màng của nó dưới đầu ngón tay. Chiếc cốc này đã từng là biểu tượng cho tình yêu của họ, cho sự gắn kết và những khoảnh khắc ngọt ngào. Giờ đây, nó chỉ còn lại sự lạnh lẽo từ chất liệu, nhắc nhở cô về một thứ tình yêu cũng đang dần nguội lạnh. Cô khẽ thở dài, rồi đặt chiếc cốc trở lại giá chén, ngay cạnh chiếc cốc còn lại, như thể muốn giữ lại chút gì đó từ những kỷ niệm đã qua.
Căn bếp giờ đây đã sạch sẽ, gọn gàng, nhưng cũng trở nên trống trải đến lạ. Mùi thức ăn đã không còn, chỉ còn lại mùi nến tàn vương vấn. Linh quay trở lại phòng khách, tắt đi ánh đèn vàng dịu. Căn hộ chìm vào bóng tối hoàn toàn, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn đường hắt vào qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà.
Cô ngồi lại trên ghế sofa, nơi cô đã chờ đợi anh suốt mấy tiếng đồng hồ. Ánh mắt cô hướng về cánh cửa phòng ngủ đóng kín của Khánh. Cô biết anh đang ngủ say, một giấc ngủ không mộng mị, một giấc ngủ của sự kiệt sức. Cô tự hỏi, trong giấc ngủ ấy, anh có nhớ đến cô không? Anh có còn nhớ những gì họ đã từng có không? Hay anh đã hoàn toàn chìm đắm vào thế giới riêng của công việc, của những áp lực vô hình đang đè nặng lên vai anh?
Một câu hỏi không lời cứ quanh quẩn trong tâm trí cô, như một điệp khúc buồn: "Vậy là hết rồi sao?" Không phải là cô không còn yêu anh. Tình yêu vẫn còn đó, ẩn sâu trong trái tim cô, như một đốm lửa nhỏ đang cố gắng bùng cháy giữa màn đêm. Nhưng nó không còn đủ sức để sưởi ấm cả một mối quan hệ đã quá nhiều vết nứt. Cô cảm thấy mình đang chấp nhận nỗi cô đơn này một cách quá dễ dàng, quá bình thản. Không có nước mắt, không có lời trách móc. Chỉ là một sự chấp nhận trưởng thành, một sự thấu hiểu rằng có những giới hạn mà tình yêu cũng không thể vượt qua.
Căn hộ trở nên rộng lớn hơn bao giờ hết, bao bọc lấy Linh trong sự tĩnh lặng và cô độc. Bữa cơm nguội lạnh và căn hộ trống trải này, giờ đây, không chỉ là hình ảnh của một đêm chờ đợi vô vọng, mà còn là biểu tượng cho sự nguội lạnh và khoảng cách không thể lấp đầy trong mối quan hệ của họ. Linh biết, một ngày nào đó, cô sẽ phải tìm ra câu trả lời cho chính mình, liệu tình yêu này có còn là lý do đủ mạnh để cô tiếp tục ở lại, hay đã đến lúc cô phải buông tay để cả hai được bình yên. Cô ngồi đó, trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ đã đóng kín, lòng nặng trĩu một nỗi buồn sâu thẳm và một sự chấp nhận cay đắng.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.