Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 313: Ngày Dài Kiệt Sức
Đêm sinh nhật của Nam đã lùi về sau lưng, mang theo cả tiếng cười gượng gạo và sự im lặng nặng nề giữa Khánh và Linh. Khoảng cách vô hình ấy, tựa như một vết nứt âm ỉ, đã bắt đầu lan rộng trong tâm hồn cả hai, báo hiệu một sự đổ vỡ không thể tránh khỏi. Khi Khánh trở về căn hộ của mình, thành phố đã chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ còn lại những ánh đèn vàng hiu hắt trên những con phố vắng. Anh không nhớ rõ mình đã về nhà bằng cách nào, chỉ biết rằng mỗi bước chân đều nặng trĩu, và cảm giác cô đơn như một lớp sương mờ bao phủ lấy anh. Linh, trong suy nghĩ cuối cùng trước khi chìm vào giấc ngủ, đã tự hỏi liệu cô có nên cố gắng thêm nữa hay không, khi mà mỗi nỗ lực của cô dường như chỉ làm khoảng cách thêm sâu, và lời đáp của anh chỉ như một sự xác nhận cho nỗi sợ hãi lớn nhất trong lòng cô: Anh đã không còn ở đây, dù vẫn kề bên.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua tan màn sương ẩm ướt của buổi sớm, Khánh đã thức dậy. Không phải bởi tiếng chuông báo thức quen thuộc, mà bởi một cảm giác bứt rứt, lo âu thường trực nơi lồng ngực. Cả đêm qua, anh nằm mơ thấy những con số, những bản vẽ kỹ thuật rối rắm, và gương mặt nghiêm nghị của Bà Trang. Ánh đèn huỳnh quang trắng chói mắt của văn phòng, dường như đã hằn sâu vào võng mạc, vẫn ám ảnh anh ngay cả khi nhắm mắt. Anh vươn vai, xương cốt kêu răng rắc, một cảm giác mỏi nhừ lan tỏa khắp cơ thể như thể anh vừa trải qua một trận chiến kéo dài. Trên bàn làm việc, chiếc laptop vẫn mở, phản chiếu khuôn mặt hốc hác của anh trong ánh sáng mờ ảo của màn hình. Anh đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay, giữa những con số và những dòng code khô khan.
Chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm và chiếc cà vạt sẫm màu mà anh chọn cho ngày hôm nay dường như không thể che giấu được vẻ tiều tụy trên gương mặt Khánh. Anh soi mình trong gương, đôi mắt sâu trũng, quầng thâm hiện rõ, như những vết mực in đậm trên nền giấy trắng. Một sự mệt mỏi cùng cực, không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần, đã ăn sâu vào từng thớ thịt, từng tế bào của anh. Anh biết, hôm nay sẽ là một ngày dài. Một ngày mà anh phải đối mặt với áp lực từ dự án “Thiên Thanh”, một dự án tỉ đô mà Anh Hùng đã đặt hết niềm tin vào anh, và Bà Trang – một khách hàng khó tính nổi tiếng trong giới, người không chấp nhận bất kỳ sự sai sót nào. Khánh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại cảm giác bất an đang dâng trào. Anh không có lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt.
**Cảnh 1: Văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' - Sáng sớm đến giữa trưa**
Sáu giờ ba mươi sáng, khi những con đường Sài Gòn còn lác đác vài chiếc xe máy vội vã, Khánh đã có mặt tại văn phòng của DreamWeaver. Tòa nhà kính hiện đại, sừng sững giữa lòng thành phố, như một ngọn hải đăng của sự tham vọng và thành công. Bên trong, không gian mở rộng lớn, tràn ngập ánh sáng tự nhiên và được trang trí bằng các tác phẩm nghệ thuật đương đại, cùng những chậu cây xanh mướt, tạo cảm giác năng động nhưng cũng đầy chuyên nghiệp. Mùi cà phê pha phin thơm lừng từ khu pantry hòa quyện với mùi giấy in mới, mùi nước hoa nhẹ nhàng của vài đồng nghiệp đến sớm, và cả cái mùi đặc trưng của vật liệu mới, tất cả tạo nên một bầu không khí quen thuộc, vừa căng thẳng vừa đầy cảm hứng.
Khánh bước vào phòng họp kính, nơi cuộc họp quan trọng nhất ngày sẽ diễn ra. Anh Hùng đã ngồi sẵn, lật giở những trang tài liệu, gương mặt phong độ nhưng nghiêm nghị, đôi mắt sắc sảo lướt nhanh qua từng con số. Bên cạnh anh, Bà Trang, trong bộ vest sang trọng, cũng đang xem xét một cách tỉ mỉ. Gương mặt bà không biểu lộ cảm xúc, nhưng ánh mắt cầu toàn của bà đã đủ khiến bất cứ ai cũng phải cảm thấy áp lực.
“Khánh, cậu đến rồi,” Anh Hùng khẽ gật đầu, giọng trầm và dứt khoát. “Vào việc luôn. Bà Trang vừa phát hiện một vài điểm chưa ưng ý trong bản thiết kế cuối cùng của phân khu A. Dù chỉ là tiểu tiết, nhưng bà yêu cầu phải hoàn hảo.”
Khánh ngồi thẳng lưng, cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh. Anh biết, khi Bà Trang đã nói là "tiểu tiết", thì đó thường là những chi tiết cực kỳ nhỏ nhặt nhưng lại mang tính quyết định đối với bà. Anh mở laptop, truy cập vào file dự án. Ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh, làm nổi bật những đường nét nam tính nhưng cũng không che giấu được vẻ mệt mỏi còn vương vấn.
Bà Trang ngẩng lên, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Khánh. Giọng bà đều đều, không chút biểu cảm, nhưng lại chứa đựng một sức nặng khủng khiếp: “Tôi cần sự hoàn hảo, dự án này không thể có sai sót dù là nhỏ nhất. Từ màu sắc của gạch lát, đến độ cong của tay vịn cầu thang, tôi muốn mọi thứ phải đạt đến mức độ tinh xảo nhất. Chúng ta đang kiến tạo một biểu tượng, không phải một công trình tầm thường.”
Nghe những lời đó, Khánh cảm thấy một cơn đau âm ỉ nơi thái dương. Hoàn hảo… Suôn sẻ… Anh còn bao nhiêu sức lực để “hoàn hảo” đây? Anh đã dốc cạn kiệt tâm trí cho dự án này suốt mấy tháng qua. Mỗi đêm, anh đều ngủ với hình ảnh những khối kiến trúc xoay vần trong đầu. Nhưng anh không thể thể hiện sự mệt mỏi đó ra ngoài. Anh là Khánh, là người chịu trách nhiệm chính, là niềm hy vọng của cả đội và cả công ty.
Anh Hùng đặt tay lên vai Khánh, một cử chỉ mang tính động viên nhưng cũng đầy áp lực. “Khánh, cậu phải đảm bảo mọi thứ diễn ra suôn sẻ. Đây là cơ hội lớn cho cậu và cả công ty. Đừng để Bà Trang phải thất vọng.” Giọng Anh Hùng trầm hơn, uy lực hơn, nhấn mạnh từng lời. Anh Hùng tin tưởng vào khả năng của Khánh, nhưng cũng là một người sếp không chấp nhận bất kỳ lý do nào cho sự thiếu sót.
Khánh khẽ gật đầu, ngón tay anh nhanh chóng lướt trên bàn phím, mở các bản vẽ. “Vâng, thưa Bà Trang, Anh Hùng. Tôi đã ghi nhận. Chúng tôi sẽ lập tức xem xét lại toàn bộ và chỉnh sửa theo đúng yêu cầu của bà. Có lẽ chúng ta cần điều chỉnh lại một chút về vật liệu và tông màu tổng thể để đạt được hiệu ứng ‘tinh xảo’ mà bà mong muốn.” Anh nói, giọng vẫn giữ được sự chuyên nghiệp, dù trong đầu là một mớ hỗn độn những suy nghĩ và tính toán. Anh liên tục đưa ra các giải pháp, cố gắng xoa dịu Bà Trang bằng những thuật ngữ chuyên ngành và những cam kết chắc chắn. Anh biết, đây là một cuộc chiến cân não, và anh không thể để mình thua cuộc.
Trong suốt cuộc họp, tiếng gõ bàn phím của Khánh vang lên đều đặn, anh ghi chép nhanh chóng từng yêu cầu, từng chi tiết nhỏ nhặt mà Bà Trang đưa ra. Đôi mắt anh sắc bén, tập trung cao độ vào màn hình, cố gắng hình dung ra những thay đổi cần thiết. Anh không dám lơ là dù chỉ một giây, bởi anh biết, chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả dự án đi tong. Áp lực đè nặng lên đôi vai anh, một sức nặng vô hình nhưng lại có thể nghiền nát mọi thứ. Anh cảm thấy như mình đang đứng trên một sợi dây mảnh, bên dưới là vực sâu hun hút. Mùi cà phê trong phòng họp dường như càng lúc càng đậm, nhưng anh không còn cảm thấy sự tỉnh táo mà nó mang lại, chỉ còn sự đắng ngắt nơi đầu lưỡi.
**Cảnh 2: Văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' - Giữa trưa đến xế chiều**
Sau cuộc họp căng thẳng với Bà Trang và Anh Hùng, Khánh lao vào công việc như một con thiêu thân lao vào lửa. Kim đồng hồ cứ thế quay đều, từ giữa trưa cho đến xế chiều, nhưng đối với anh, thời gian dường như ngưng đọng. Anh cắm đầu vào máy tính, chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ nhất của dự án “Thiên Thanh”. Tòa nhà kính hiện đại vẫn rực rỡ dưới ánh nắng gay gắt bên ngoài, đôi khi lại bị che phủ bởi những cơn mưa bất chợt của Sài Gòn, nhưng bên trong, không khí điều hòa vẫn duy trì ở một nhiệt độ ổn định, lạnh lẽo, tương phản hoàn toàn với sự nóng rực trong đầu Khánh.
Tiếng gõ bàn phím của anh vang lên dồn dập, liên tục, như một bản nhạc không lời của sự căng thẳng. Màn hình máy tính lóe sáng liên tục, phản chiếu hình ảnh những bản vẽ kỹ thuật phức tạp, những mô hình 3D xoay tròn. Đôi mắt Khánh đỏ ngầu, những mạch máu li ti nổi rõ, trán anh nhăn lại thành những nếp sâu, biểu thị sự tập trung cao độ và mệt mỏi tột cùng. Anh đã bỏ qua bữa trưa, chỉ uống vội một ly cà phê nguội ngắt từ sáng, vị đắng chát vẫn còn vương vấn trong miệng. Mùi cà phê giờ đây không còn thơm nữa, nó chỉ là một thứ nhắc nhở về sự vội vã và thiếu thốn dinh dưỡng.
Điện thoại của Khánh rung lên liên tục trên bàn làm việc. Anh không cần nhìn cũng biết đó là Linh. Những tin nhắn, những cuộc gọi nhỡ nối tiếp nhau, nhưng anh không có lấy một giây để xem. Anh chỉ kịp nhìn thoáng qua tên cô nhấp nháy trên màn hình, một cảm giác tội lỗi thoáng qua trong tích tắc, nhưng rồi lại nhanh chóng bị nuốt chửng bởi cơn lốc của công việc. Anh vuốt nhẹ màn hình điện thoại, tắt tiếng, rồi lại vùi đầu vào những con số, những đường nét kiến trúc, như một cỗ máy không ngừng nghỉ.
Kiên, người đồng nghiệp đáng tin cậy, thỉnh thoảng lại đến gần, gương mặt hiền lành, đeo kính cận. “Anh Khánh, em đã chuẩn bị xong phần này rồi ạ,” Kiên nói, giọng nhỏ nhẹ, cố gắng không làm phiền anh. Anh hiểu áp lực mà Khánh đang phải chịu.
Khánh ngẩng đầu lên một chút, đôi mắt vẫn không rời màn hình. “Ừ, tốt. Kiểm tra lại lần nữa cho chắc chắn. Đừng để sót bất cứ lỗi nào, dù là nhỏ nhất.” Giọng anh khô khốc, như thể đã nói hàng giờ liền mà không nghỉ.
Long, chàng thực tập sinh với vẻ ngoài non nớt và đôi mắt háo hức, cũng rụt rè đến gần. “Anh có cần em đi mua gì không ạ? Hay em giúp anh làm gì đó?” Long nhiệt tình, nhưng anh biết mình còn bỡ ngỡ, sợ làm phiền.
“Không, cứ tập trung vào việc của em đi. Có gì anh sẽ gọi.” Khánh đáp cụt lủn, rồi lại cúi gằm xuống màn hình. Anh không muốn làm mất thời gian của mình và của họ bằng những lời giải thích dài dòng. Anh chỉ muốn mọi thứ được hoàn thành, đúng hạn, và hoàn hảo.
Trong những khoảnh khắc hiếm hoi khi mắt anh rời khỏi màn hình, anh nhìn ra cửa sổ. Thành phố bên ngoài vẫn hối hả, nhộn nhịp, nhưng tất cả dường như chỉ là một bức tranh mờ ảo, xa lạ. Anh không còn cảm nhận được nhịp sống của nó, anh chỉ còn cảm nhận được nhịp thở dồn dập của chính mình, và tiếng đập thình thịch của trái tim đang gồng gánh quá nhiều. Mùi không khí của văn phòng, với hương cà phê và giấy in, cùng với mùi mồ hôi thoang thoảng của chính anh, trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Anh biết Linh đang lo lắng, đang chờ đợi một lời hồi đáp, một dấu hiệu của sự quan tâm. Nhưng anh không thể. Anh không thể rời bỏ công việc dù chỉ một phút, không thể ngừng suy nghĩ về những vấn đề đang tồn đọng. Anh không bỏ cô, chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.
**Cảnh 3: Văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' - Tối muộn đến khuya**
Màn đêm đã bao trùm thành phố, những tòa nhà cao tầng bắt đầu lên đèn, biến Sài Gòn thành một biển ánh sáng lấp lánh. Tại DreamWeaver, tiếng gõ bàn phím đã thưa dần, những cuộc thảo luận nhóm đã kết thúc, và tiếng máy pha cà phê cũng đã im bặt từ lâu. Chỉ còn lại vài ba bóng người lầm lũi trong không gian rộng lớn của văn phòng, và Khánh là một trong số đó. Ánh đèn huỳnh quang trắng chói mắt vẫn sáng trưng, nhưng giờ đây nó chỉ làm nổi bật sự trống trải và cô độc.
Khánh ngồi bất động trước màn hình, nhưng đôi tay anh vẫn thoăn thoắt trên bàn phím, hoàn thành nốt những dòng cuối cùng của báo cáo kỹ thuật. Từng con chữ, từng con số hiện lên mờ nhòe trước mắt anh, nhưng anh vẫn cố gắng tập trung cao độ. Anh cảm thấy toàn thân mình rã rời, từng khớp xương đều đau nhức, như thể đã bị kéo căng đến giới hạn cuối cùng. Đầu óc anh trống rỗng, không còn một ý nghĩ nào khác ngoài việc hoàn thành cho xong công việc này. Mùi giấy in, mùi không khí ngột ngạt của văn phòng, và mùi mồ hôi đã khô trên áo, tất cả hòa quyện lại, tạo thành một thứ mùi đặc trưng của sự kiệt sức.
Cuối cùng, sau một tiếng thở dài nặng nhọc, Khánh nhấn nút "Gửi". Email cuối cùng đã được gửi đi, mang theo toàn bộ tâm huyết và công sức của anh trong ngày dài. "Cuối cùng cũng xong..." anh thầm thì, giọng khàn đặc, như thể đã cạn kiệt mọi năng lượng. Nhưng ngay sau đó, một câu hỏi khác lại len lỏi vào tâm trí anh, nặng trĩu: "...nhưng mình còn bao nhiêu năng lượng để sống đây?" Nỗi bất lực dâng trào, không phải là sự bất lực trước công việc, mà là sự bất lực trước chính bản thân mình, trước cuộc sống đang dần bào mòn anh.
Anh gục đầu xuống bàn một lúc, cảm nhận sự lạnh lẽo của mặt bàn kính áp vào trán. Cảm giác tê dại lan khắp cơ thể, khiến anh không còn cảm nhận được gì nữa. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, hình ảnh Linh chợt thoáng qua trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm. Nụ cười của cô, ánh mắt mong chờ của cô, những tin nhắn chưa đọc mà anh đã lướt qua. Một cái tên, "Linh...", thoát ra khỏi môi anh như một tiếng thở dài. Anh biết cô đang chờ đợi, nhưng anh quá kiệt sức để suy nghĩ hay cảm nhận bất cứ điều gì. Tình yêu, trách nhiệm, sự quan tâm... tất cả dường như đều trở nên quá xa xỉ đối với anh vào lúc này.
Anh từ từ đứng dậy, toàn thân đau nhức, như một cỗ máy đã bị gỉ sét. Anh tắt máy tính, thu dọn đồ đạc một cách máy móc, từng động tác đều chậm chạp và vô hồn. Chiếc cặp da nặng trĩu trên tay, như gánh nặng của cả một ngày làm việc dài. Anh không hề kiểm tra điện thoại lần nữa. Anh sợ phải đối diện với những tin nhắn của Linh, sợ phải đối diện với sự thất vọng của cô, và sợ phải đối diện với chính sự bất lực của mình. Anh chỉ muốn thoát khỏi nơi này, thoát khỏi những áp lực đang đè nén anh, và chìm vào một giấc ngủ sâu không mộng mị. Tiếng còi xe cấp cứu vọng lên từ xa, một âm thanh cô độc trong màn đêm tĩnh mịch của thành phố, càng làm tăng thêm cảm giác u hoài trong lòng anh.
**Cảnh 4: Căn hộ của Khánh - Nửa đêm**
Nửa đêm, khi thành phố đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại những ánh đèn đường vàng vọt và vài tiếng còi xe hiếm hoi xé tan màn đêm, Khánh về đến căn hộ của mình. Không khí se lạnh của màn đêm bao trùm lấy anh, nhưng anh không cảm thấy gì ngoài sự mệt mỏi cùng cực. Bước chân anh nặng trĩu, mỗi bước đi đều như kéo lê cả một tảng đá. Căn hộ của anh chìm trong bóng tối, không một ánh đèn nào được bật sáng, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ hành lang chiếu vào, vẽ nên những bóng đổ dài, ma mị.
Anh bước vào căn hộ như một cái bóng, không bật đèn. Sự tĩnh mịch bao trùm lấy không gian, chỉ có tiếng thở dài nặng nhọc của chính anh. Chiếc điện thoại trong túi quần vẫn im lìm, không một tiếng chuông, không một ánh sáng nhấp nháy. Anh không có chút ý niệm hay sức lực nào để nghĩ đến việc gọi cho Linh, hay thậm chí là ăn uống. Khứu giác anh tê liệt, không cảm nhận được mùi gì ngoài mùi không khí ngột ngạt của căn hộ đã đóng kín cả ngày.
Khánh gỡ cà vạt một cách vô thức, chiếc cà vạt sẫm màu rơi xuống sàn gỗ lạnh lẽo. Chiếc cặp da nặng trĩu cũng được anh vứt xuống sàn, tạo nên một tiếng "cộp" khô khan trong không gian tĩnh lặng. Anh không kịp thay quần áo, thậm chí không đủ sức để cởi bỏ chiếc áo sơ mi đã nhăn nhúm và ám mùi mồ hôi. Toàn bộ cơ thể anh chỉ muốn ngã vật xuống. Anh lê bước đến giường, và gục xuống, không cần chăn màn, không cần gối. Khuôn mặt anh vùi vào tấm ga trải giường, hơi thở nặng nhọc, đều đều.
“Chỉ muốn ngủ... không muốn nghĩ gì nữa...” suy nghĩ cuối cùng lướt qua tâm trí anh trước khi anh chìm vào giấc ngủ ngay lập tức. Đó là một giấc ngủ sâu, không mộng mị, một sự giải thoát tạm thời khỏi mọi áp lực, mọi trách nhiệm, mọi nỗi lo toan. Cảm giác mỏi nhừ của cơ thể, cái lạnh của điều hòa, cảm giác tê dại của các giác quan – tất cả đều biến mất, nhường chỗ cho sự trống rỗng và bình yên giả tạo của giấc ngủ.
Anh ngủ vùi, bỏ mặc mọi thứ xung quanh. Bỏ mặc những tin nhắn chưa đọc từ Linh, bỏ mặc nỗi lo lắng của cô, bỏ mặc cả tình yêu đang dần héo mòn giữa bộn bề cuộc sống. Sự kiệt sức tột độ đã biến anh thành một người khác, một người không còn khả năng quan tâm, chăm sóc, hay thậm chí là biểu lộ cảm xúc. Anh không bỏ Linh, chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Và sự thật nghiệt ngã ấy, dù chưa được nói ra, đã và đang bào mòn mối quan hệ của họ từng chút một, đẩy Linh ngày càng cảm thấy bị bỏ rơi và cô đơn, đến mức cô sẽ sớm phải đặt câu hỏi về ý nghĩa của mối quan hệ này. Khánh đang dần trở thành "người không còn là người khiến Linh hạnh phúc nữa" vì sự mệt mỏi và kiệt quệ đã tước đi khả năng yêu thương và chăm sóc của anh, báo hiệu một sự sụp đổ không thể tránh khỏi.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.