Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 312: Khoảng Cách Giữa Tiếng Cười

Cuộc điện thoại kết thúc, để lại trong lòng Linh một nỗi buồn man mác, nhưng cũng xen lẫn một sự quyết tâm mới. Cô đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ. Ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ, nhưng giờ đây, chúng không còn quá lạnh lẽo nữa. Chúng như những vì sao xa xôi, nhắc nhở cô rằng thế giới vẫn còn rất rộng lớn, và cô vẫn còn rất nhiều điều để theo đuổi, rất nhiều điều để yêu thương. Cô sẽ không để bản thân mình chìm đắm trong sự chờ đợi vô vọng nữa. Cô sẽ tự mình tìm kiếm hạnh phúc.

Thế nhưng, sự mạnh mẽ mà Trâm gieo vào lòng Linh chỉ giống như một ngọn lửa leo lét, dễ dàng bị dập tắt bởi thực tại phũ phàng. Đêm cuối tuần, khi cả thành phố chìm vào những hân hoan riêng của nó, Linh và Khánh lại vô tình bị cuốn vào một vòng xoáy chung: bữa tiệc sinh nhật của Nam, người bạn chung từ thời đại học. Căn hộ của Nam nằm trên tầng cao một tòa nhà cũ kỹ ở Quận 3, mang trong mình vẻ hoài niệm của những ngày tháng vô tư, nhưng cũng được bài trí gọn gàng, hiện đại, phản chiếu phần nào cá tính pha trộn giữa cũ và mới của chính chủ nhân. Ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc đèn lồng giấy và dây đèn led nhỏ giăng mắc khắp phòng, tạo nên một không gian lung linh, thân mật. Tiếng nhạc pop nhẹ nhàng, những giai điệu từng làm nền cho bao kỷ niệm của nhóm bạn, giờ đây cứ thế len lỏi, hòa vào tiếng nói cười rôm rả, tiếng cụng ly lách cách. Mùi pizza nướng phô mai thơm lừng quyện với hương bia rượu thoang thoảng, thêm cả mùi nước hoa của những cô gái trẻ, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, đầy sức sống của tuổi trẻ.

Khánh và Linh đến muộn hơn so với dự kiến, gần như cùng một lúc. Có lẽ vì cả hai đều cố gắng trì hoãn khoảnh khắc phải đối diện nhau trong một không gian xã giao như thế này. Khi cánh cửa căn hộ của Nam mở ra, họ bước vào, ánh mắt vô tình lướt qua nhau trong một thoáng rồi lập tức né tránh. Không một cái nắm tay, không một cái chạm nhẹ, thậm chí là một nụ cười xã giao cũng không. Khoảng cách vô hình giữa họ như một luồng khí lạnh lướt qua, khiến không khí vui vẻ ban đầu có chút ngập ngừng. Nam, với nụ cười hiền lành và ánh mắt ấm áp, nhanh chóng bước đến đón. "Hai đứa đến rồi à? Vào đi, vui vẻ lên nào!" Giọng anh ta vẫn tự nhiên, hồ hởi như mọi khi, nhưng Linh cảm nhận được một sự tinh ý thoáng qua trong ánh mắt Nam khi nhìn về phía cô và Khánh.

Khánh cố gắng nặn ra một nụ cười, một nụ cười gượng gạo và có phần mệt mỏi mà chỉ những người thân thiết mới dễ dàng nhận ra. Dáng người cao ráo của anh, giờ đây trông có vẻ gầy hơn, bị che lấp một phần bởi chiếc áo sơ mi màu xám trầm, phẳng phiu nhưng lại không thể giấu đi sự uể oải hằn sâu trong đôi mắt. "Ừ, chúc mừng sinh nhật mày nha Nam." Giọng anh khàn khàn, trầm hơn bình thường, như thể mỗi từ thốt ra đều phải vượt qua một chướng ngại vật vô hình. Anh đưa cho Nam một hộp quà được gói ghém cẩn thận, rồi nhanh chóng bắt tay Minh, người đang đứng cạnh Nam. Minh, với vẻ ngoài mạnh mẽ và năng động, nhìn Khánh với ánh mắt dò xét, có chút lo lắng.

Linh, ngay khi bước vào, đã nhanh chóng tìm kiếm Trâm. Cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn với mái tóc dài uốn nhẹ và đôi mắt biết cười kia luôn là bến đỗ an toàn của Linh. "Chúc mừng sinh nhật nha Nam, quà của mày đây!" Linh đưa quà cho Nam, giọng nói cố gắng giữ vẻ tự nhiên, tươi tắn, nhưng đôi mắt to tròn, long lanh của cô lại cố tình tránh né ánh nhìn của Khánh, của Minh, và cả Nam. Cô không muốn bất kỳ ai nhìn thấy sự run rẩy nhẹ trong khóe môi hay nỗi lo lắng đang cuộn trào trong lòng. Khi Trâm chạy đến ôm chầm lấy cô, Linh cảm thấy một chút nhẹ nhõm, như thể cuối cùng cô cũng tìm được một nơi để ẩn náu giữa đám đông này. Họ tách ra một cách tự nhiên đến mức đáng sợ, mỗi người một hướng, như hai dòng sông chảy song song mà không bao giờ gặp gỡ ở giữa. Khánh hướng về phía nhóm bạn nam, nơi những câu chuyện về công việc, về thể thao đang rôm rả. Còn Linh, cô tìm thấy sự an ủi trong vòng tay của Trâm và những cô gái khác, nơi những câu chuyện về thời trang, về những bộ phim mới, hay đơn giản là những lời hỏi thăm thân tình có thể làm dịu đi phần nào sự cô đơn đang gặm nhấm.

Thời gian trôi qua, đã khoảng một giờ kể từ khi Khánh và Linh đặt chân vào căn hộ của Nam. Tiếng nhạc vẫn vang lên, những giai điệu quen thuộc vẫn khuấy động không khí, nhưng đâu đó trong những cuộc trò chuyện, dường như có những khoảng lặng dài hơn, những cái nhìn lướt qua nhau đầy ẩn ý. Những ánh mắt tò mò, lo lắng bắt đầu xuất hiện trên khuôn mặt của những người bạn chung. Họ không nói ra, nhưng tất cả đều cảm nhận được sự khác lạ trong mối quan hệ của Khánh và Linh.

Linh đang cười nói hăng hái với Trâm và một vài người bạn nữ khác. Cô kể về những dự án nghệ thuật mới mà cô đang ấp ủ, về khóa học vẽ online mà Trâm đã giới thiệu. Giọng cô dịu dàng, có ngữ điệu, nhưng Trâm để ý rằng Linh thường xuyên liếc nhìn về phía Khánh, như một thói quen vô thức, một sợi dây vô hình vẫn còn ràng buộc cô với anh. Mỗi khi ánh mắt Linh lướt qua Khánh, nụ cười trên môi cô lại có chút gượng gạo, và giọng nói cũng có phần nhanh hơn, như thể cô đang cố gắng che giấu điều gì đó. Cô kể chuyện một cách hăng hái bất thường, từng lời nói như muốn lấp đầy khoảng trống trong lòng, muốn chứng minh rằng cô vẫn ổn, vẫn hạnh phúc, dù sự thật thì hoàn toàn ngược lại. Đôi mắt to tròn của cô vẫn long lanh, nhưng giờ đây, chúng phản chiếu một nỗi buồn man mác, một khao khát được thấu hiểu đang bị che đậy.

"Sao hai đứa mày cứ như người xa lạ vậy? Mọi người đều để ý đó," Trâm thì thầm vào tai Linh, giọng đầy lo lắng, nhưng cũng không kém phần thẳng thắn. Trâm nhỏ nhắn, xinh xắn, nhưng ánh mắt của cô thì luôn sắc sảo, tinh tường. Cô đã chứng kiến mối tình của Khánh và Linh từ những ngày đầu, và giờ đây, cô không thể làm ngơ trước sự rạn nứt rõ ràng này.

Linh cố gắng giữ nụ cười trên môi, nhưng nụ cười đó lại càng trở nên méo mó. "Có gì đâu, bọn tao vẫn bình thường mà." Cô quay đi, giả vờ tập trung vào ly nước trên tay. Ly nước mát lạnh, nhưng lòng cô lại nóng như lửa đốt. "Chỉ là... dạo này anh ấy bận thôi." Lời biện hộ đó nghe thật yếu ớt, ngay cả với chính cô. Sự thật là họ đã không còn "bình thường" nữa. Cái "bình thường" mà họ từng có, cái sự gắn kết tự nhiên, ấm áp đã bị bào mòn bởi những áp lực vô hình, bởi sự im lặng kéo dài và những tin nhắn lạc lõng.

Trong khi đó, Khánh đang đứng cạnh Minh và Nam, tay cầm ly bia nhưng không uống nhiều. Anh ta trông có vẻ mệt mỏi và xa cách. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính giờ đây hằn rõ những vết chân chim li ti quanh khóe mắt, và đôi mắt sâu thẳm thường ngày giờ mang một vẻ uể oải, xa xăm. Anh lắng nghe câu chuyện về dự án mới của Nam một cách lơ đãng, thi thoảng trả lời cụt lủn bằng vài từ đơn giản, không chút cảm xúc. Cánh tay anh vô thức siết chặt ly bia, như thể đang cố gắng bám víu vào một thứ gì đó để không bị cuốn trôi đi. Đôi mắt anh lơ đãng nhìn về phía Linh, rồi lại nhanh chóng quay đi, như thể sợ hãi điều gì đó. Anh không muốn cô nhìn thấy sự bất lực trong ánh mắt mình, không muốn cô biết rằng anh cũng đang cảm thấy nỗi đau này, thậm chí còn hơn thế.

Minh, với vẻ ngoài vạm vỡ và đôi mắt sáng, đầy năng lượng, nhìn Khánh với vẻ lo lắng. Anh ta đã nhận ra sự thay đổi trong bạn mình từ lâu. "Mày với Linh dạo này sao vậy? Thấy lạ lắm." Minh hạ giọng, cố gắng để những người xung quanh không nghe thấy. Anh biết Khánh là người trầm tính, ít nói, nhưng sự im lặng và xa cách này thì khác. Nó không phải là bản tính, mà là một bức tường đang dần xây lên giữa Khánh và thế giới.

Khánh chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Anh biết Minh đang ám chỉ điều gì, và anh không biết phải trả lời ra sao. Có gì để nói đây? Rằng anh đang mệt mỏi đến mức không còn đủ sức để yêu cho đúng? Rằng anh nhìn thấy sự hụt hẫng trong mắt Linh mỗi ngày, nhưng lại không thể làm gì để xoa dịu? Anh cảm thấy một nỗi tội lỗi nặng nề đè nén lồng ngực, một nỗi bất lực đến vô vọng. Anh muốn níu giữ, muốn ôm chặt Linh vào lòng, nhưng đôi tay anh lại rã rời, và tâm trí anh thì trống rỗng. Anh chỉ có thể đứng đó, im lặng, để mặc cho những câu chuyện và tiếng cười nói của bạn bè trôi qua bên tai, không thể nào chạm tới được tâm hồn anh.

Khoảng cách vô hình giữa Khánh và Linh ngày càng lớn, rõ ràng hơn bao giờ hết, đến nỗi ngay cả những người bạn thân thiết nhất của họ cũng không thể phớt lờ. Không khí vui vẻ ban đầu của buổi tiệc dần trở nên có chút gượng gạo, như một bản nhạc đang lạc nhịp. Mọi người vẫn cố gắng duy trì sự sôi động, nhưng những ánh mắt dò xét vẫn không ngừng lướt giữa hai người, như những tia dò xét cố gắng thấu hiểu một bí ẩn không lời. Sự chú ý và lo lắng của bạn bè này như một lời báo hiệu rằng, nếu một ngày nào đó họ thực sự chia tay, đó sẽ không chỉ là chuyện riêng của hai người, mà còn là một sự mất mát chung, một vết nứt trong vòng tròn bạn bè mà họ đã cùng nhau xây dựng. Linh cảm thấy cô đơn giữa đám đông, dù đang nói chuyện vui vẻ với Trâm. Cô vẫn không ngừng tìm kiếm Khánh trong đám đông, như một phần cơ thể đã quen với sự hiện diện của anh. Và Khánh, anh chỉ có thể đứng đó, bất lực, trong sự mệt mỏi và nỗi ân hận thầm kín, chuẩn bị cho một kết thúc mà anh biết là không thể tránh khỏi.

Đêm đã về khuya, không khí se lạnh bắt đầu len lỏi vào căn hộ. Nam tập hợp mọi người lại để chuẩn bị cho khoảnh khắc cắt bánh sinh nhật. Tiếng nhạc dường như cũng nhỏ đi trong khoảnh khắc đó, nhường chỗ cho sự mong chờ và những lời chúc mừng. Mọi người xúm xít quanh chiếc bánh kem lớn, những ánh nến lung linh hắt lên khuôn mặt rạng rỡ của Nam. Trong dòng người di chuyển, Khánh và Linh vô tình đứng cạnh nhau. Vai họ gần như chạm vào nhau, nhưng khoảng cách vô hình giữa họ lại lớn hơn bao giờ hết. Một khoảng lặng ngắn ngủi diễn ra giữa hai người, căng thẳng hơn cả sự ồn ào xung quanh. Không một ánh mắt chạm nhau, không một lời nói, chỉ có sự im lặng đầy sức nặng.

Linh, với đôi mắt to tròn ánh lên vẻ ưu tư, khẽ thì thầm, giọng gần như không nghe thấy, như một làn gió thoảng qua: "Anh... ổn chứ?" Câu hỏi đó không chỉ là sự quan tâm đơn thuần, mà còn là một tia hy vọng cuối cùng, một lời mời gọi mong manh cho một sự kết nối. Cô khao khát được nghe anh nói, dù chỉ là một lời trấn an nhỏ nhoi, một dấu hiệu cho thấy anh vẫn còn ở đây, vẫn còn quan tâm.

Khánh không quay sang nhìn cô. Anh nhìn thẳng về phía trước, vào chiếc bánh kem đang được thắp nến, vào những gương mặt rạng rỡ của bạn bè, vào một tương lai mà anh không thể hình dung có cô bên cạnh nữa. Giọng anh khàn khàn, trầm thấp, như thể đã trải qua hàng giờ nói chuyện mệt mỏi, dù thực tế anh chẳng nói được mấy lời từ nãy đến giờ. "Ừ. Em cũng vậy chứ?" Đó là một câu hỏi xã giao, một phản xạ vô thức, nhưng không hề mang theo bất kỳ sự ấm áp hay tình cảm nào. Anh không dám nhìn cô, không dám đối diện với ánh mắt mong chờ của cô, vì anh sợ rằng cô sẽ nhìn thấy tất cả sự mệt mỏi, sự bất lực và nỗi đau đang giằng xé anh. Anh biết anh đang làm tổn thương cô, nhưng anh không còn đủ sức để làm khác đi.

Linh khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Đôi môi cô mím chặt, cố gắng ngăn những cảm xúc đang trào dâng. Cô siết chặt ly nước trong tay, cảm thấy lạnh buốt trong lòng, một cái lạnh không phải từ ly nước, mà từ khoảng cách ngày càng lớn giữa cô và người đàn ông cô yêu. Cái gật đầu của cô là một sự chấp nhận, một sự buông xuôi đầy đau đớn. Cô quay mặt đi, hòa vào đám đông đang vỗ tay chúc mừng Nam, như thể muốn trốn tránh khỏi sự thật đang hiện hữu ngay bên cạnh. Cô đã cố gắng, đã tìm kiếm, nhưng câu trả lời của Khánh giống như một bức tường vô hình khác, sừng sững chắn ngang mọi hy vọng còn sót lại.

Khoảnh khắc đó, giữa tiếng nhạc pop vui vẻ và tiếng cười nói của bạn bè, Linh cảm thấy mình cô đơn hơn bao giờ hết. Sự cô đơn ấy không phải là thiếu vắng người trò chuyện, mà là sự thiếu vắng một kết nối sâu sắc, một sự thấu hiểu từ người mà cô yêu nhất. Ánh đèn vàng ấm áp của căn hộ Nam đối lập một cách tàn nhẫn với ánh mắt ưu tư của Linh và vẻ mệt mỏi của Khánh. Khoảng cách giữa họ không chỉ là về thể xác, mà còn là khoảng cách của những tâm hồn đang dần lạc mất nhau, ngay cả khi họ vẫn còn đứng kề bên. Cô biết, trong sâu thẳm, cô vẫn yêu anh, nhưng tình yêu đó giờ đây lại mang theo một sức nặng không thể chịu đựng nổi, một nỗi đau âm ỉ không thể gọi thành tên. Cô không muốn anh hoàn hảo, cô chỉ muốn anh ở đây, thực sự ở đây, nhưng anh đã không còn ở đây nữa rồi. Tất cả những gì còn lại chỉ là một khoảng lặng, một sự im lặng đầy ám ảnh giữa hai con người từng yêu nhau sâu đậm.

Sự chú ý và lo lắng của bạn bè về mối quan hệ của Khánh và Linh báo hiệu rằng cuộc chia tay của họ, nếu xảy ra, sẽ không chỉ là chuyện riêng tư, mà còn ảnh hưởng đến những người xung quanh. Linh cảm thấy cô đơn giữa đám đông, dù đang nói chuyện vui vẻ với Trâm, càng củng cố hình ảnh cô đơn của cô, ngay cả khi ở cạnh Khánh. Và sự bất lực của Khánh trong việc tương tác hay hàn gắn tại bữa tiệc cho thấy anh đã gần như chấp nhận tình hình, chuẩn bị cho câu trả lời định mệnh khi Linh hỏi về tình yêu. Khoảnh khắc cắt bánh qua đi, nhưng nỗi buồn man mác và sự xa cách vẫn còn đó, lơ lửng trong không khí, như một đám mây xám xịt báo hiệu một cơn mưa sắp đến.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free