Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 311: Những Tin Nhắn Lạc Lõng Giữa Đêm Thành Phố

Gió đêm vẫn miên man thổi những sợi tóc lòa xòa trước trán Linh, mang theo chút se lạnh của một Sài Gòn về khuya. Trong căn hộ nhỏ trên tầng cao, ánh đèn vàng dịu từ cây nến thơm hương hoa nhài leo lét nhảy múa trên bức tường trắng, vẽ nên những bóng hình mềm mại, huyền ảo. Linh nằm nghiêng trên chiếc sofa bọc vải linen màu be, một tay ôm chiếc gối nhỏ, tay kia lướt nhẹ trên màn hình điện thoại. Gương mặt thanh tú của cô, thường ngày vẫn mang nét ưu tư, giờ đây lại càng đượm một nỗi buồn khó gọi tên.

Cô lướt qua những dòng trạng thái vui vẻ của bạn bè trên mạng xã hội, những bức ảnh check-in ở quán ăn mới, những khoảnh khắc đời thường tràn đầy năng lượng. Một thoáng ghen tị nhẹ nhàng lướt qua tâm trí cô, không phải vì cô muốn những điều đó, mà vì cô khao khát cái cảm giác kết nối, cái sự sẻ chia vô tư lự ấy. Ánh mắt cô dừng lại ở khung chat với Khánh. Lịch sử trò chuyện kéo dài hàng năm, nhưng những tin nhắn gần đây cứ thưa thớt dần, và những dòng chữ cũng trở nên lạnh lẽo hơn.

“Anh đang làm gì vậy, Khánh?” cô tự hỏi, giọng nói vô thanh vang vọng trong tâm trí. “Em nhớ chúng ta từng kể cho nhau nghe mọi thứ, không sót một chi tiết nhỏ nào. Một ngày của anh diễn ra thế nào, những khó khăn anh gặp phải, hay chỉ đơn giản là một câu chuyện vui không đầu không cuối. Em nhớ những ngày anh vẫn còn hào hứng kể về một dự án mới, về những ý tưởng điên rồ mà anh ấp ủ. Em nhớ cả những lần anh than vãn về sếp khó tính, về đồng nghiệp làm việc tắc trách. Tất cả, em đều muốn nghe, muốn sẻ chia cùng anh.”

Mùi hoa nhài từ cây nến thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp căn phòng, như một vòng tay an ủi vô hình, nhưng không thể xoa dịu được khoảng trống đang lớn dần trong lòng cô. Cô bắt đầu gõ tin nhắn, những ngón tay thon dài lướt trên bàn phím ảo một cách chậm rãi, như thể mỗi chữ đều mang theo một phần cảm xúc của cô.

“Hôm nay em đi làm về sớm hơn một chút, ghé qua Insight. Anh nhớ phòng trưng bày nghệ thuật đó không? Cái lần mình đi cùng nhau, anh đã cười khi em đứng ngẩn ngơ trước bức tranh trừu tượng màu xanh. Hôm nay em lại thấy một tác phẩm rất đẹp ở đó, nó là một bức tượng điêu khắc bằng gỗ, khắc họa một người phụ nữ đang ôm lấy chính mình, đôi mắt nhắm nghiền như đang tìm kiếm điều gì đó bên trong. Nó làm em nhớ đến anh... Nhớ cái cách anh thường trầm tư, suy nghĩ. Em đã đứng đó rất lâu, cảm thấy như bức tượng đang nói hộ lòng mình. Nó mang một vẻ đẹp u hoài, man mác buồn, nhưng cũng rất mạnh mẽ, như đang tự chữa lành cho chính mình. Em ước gì anh có thể ở đây, cùng em cảm nhận điều đó. Anh có mệt lắm không, Khánh? Dạo này anh vẫn làm việc đến khuya chứ? Em thấy anh ít nhắn tin, chắc là anh bận lắm. Nhưng em vẫn muốn hỏi, anh có ổn không?”

Tin nhắn dài, chất chứa biết bao suy tư và khao khát được kết nối, được thấu hiểu. Nó không chỉ là một lời hỏi thăm đơn thuần, mà là một lời mời gọi, một cánh cửa cô mở ra, mong anh bước vào và chia sẻ cùng cô thế giới nội tâm của anh. Cô đọc lại tin nhắn một lần nữa, chỉnh sửa vài từ ngữ cho mềm mại hơn, rồi hít một hơi thật sâu, ấn nút gửi.

Khoảnh khắc tin nhắn được gửi đi, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong trái tim Linh. Có lẽ, lần này sẽ khác. Có lẽ, anh sẽ dành chút thời gian, dù chỉ là vài phút, để trả lời cô một cách chân thành, để cho cô biết anh vẫn ổn, và anh vẫn quan tâm đến những điều cô chia sẻ. Cô đặt điện thoại xuống bên cạnh, nhắm mắt lại, cảm nhận sự ấm áp từ chiếc gối và mùi hương nhẹ nhàng của nến. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, lẫn vào tiếng gió, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của đêm thành phố. Linh nằm đó, đắm chìm trong suy nghĩ, chờ đợi một phép màu nhỏ nhoi, một tín hiệu kết nối từ người đàn ông cô yêu. Cô đã quá quen với cảm giác cô đơn này, nhưng mỗi lần nó ập đến, nó vẫn cứ sắc lạnh như một mũi dao cứa vào lòng. Cô tự nhủ, mình đã cố gắng rồi, mình đã mở lòng rồi. Phần còn lại, là của anh.

***

Trong khi Linh chìm trong những suy tư và chờ đợi, Khánh đang ngồi bất động trước màn hình máy tính trong căn hộ của mình, ánh sáng xanh lạnh lẽo hắt lên gương mặt hốc hác, in đậm vẻ mệt mỏi. Đã quá nửa đêm, nhưng những con số, những biểu đồ phức tạp và hàng chục tab công việc vẫn giăng mắc khắp màn hình, giam cầm tâm trí anh. Tiếng quạt tản nhiệt của máy tính kêu rì rì, hòa cùng tiếng gõ bàn phím liên hồi của anh, tạo nên một thứ âm thanh đơn điệu, vô vị, ám ảnh sự cô đơn của một người đàn ông đang cố gắng gánh vác cả một thế giới trên vai.

Anh tựa lưng vào ghế, vươn vai mệt mỏi. Đôi mắt sâu thẳm, thường ngày vẫn sáng rõ, giờ đây đã mờ đi vì thiếu ngủ, những quầng thâm hiện rõ dưới bọng mắt. Một cốc cà phê nguội ngắt đặt cạnh anh, hơi cà phê đã bay đi từ lâu, chỉ còn lại vị đắng chát đọng lại nơi đầu lưỡi. Anh đã quên mất mình đã pha nó từ khi nào, và đã uống nó với tâm trạng ra sao. Mùi cà phê nguội lẫn với mùi giấy tờ mới và mùi ẩm mốc của không khí đóng kín, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.

Đúng lúc đó, điện thoại của anh rung lên nhẹ trên mặt bàn. Anh liếc nhìn. Tên Linh. Một nỗi nặng trĩu vô hình dâng lên trong lồng ngực anh. Anh biết, cô lại đang muốn kết nối, muốn chia sẻ, muốn anh ở bên. Nhưng anh... anh còn gì để cho cô nữa đây? Anh cảm thấy mình như một cỗ máy đã cạn kiệt năng lượng, chỉ còn biết vận hành một cách máy móc, vô tri.

Anh mở tin nhắn. Dòng chữ dài của Linh hiện ra. Cô kể về một bức tượng gỗ ở Insight, về cảm giác u hoài, về việc nó làm cô nhớ đến anh. Cô hỏi anh có mệt không, có ổn không. Anh đọc lướt qua vài dòng đầu, cố gắng nắm bắt ý chính, rồi kéo xuống cuối. Anh thở dài. Một hơi thở nặng nề, mang theo tất cả sự kiệt sức, sự bất lực và cả một chút tội lỗi.

“Mình mệt quá,” anh thầm nghĩ, giọng nói vang vọng trong tâm trí, khàn đặc và rệu rã. “Không còn sức để nghĩ gì nữa. Không còn sức để trả lời những câu hỏi sâu sắc đó nữa. Em ơi, anh xin lỗi, anh không còn là anh của ngày xưa nữa. Anh không còn là người có thể cùng em đứng ngẩn ngơ trước những bức tranh, không còn là người có thể cười cùng em về những điều nhỏ nhặt. Anh chỉ là một cái bóng, một cái xác không hồn đang cố gắng tồn tại giữa bộn bề công việc.”

Áp lực từ Anh Hùng, từ Bà Trang, từ những kỳ vọng vô hình của gia đình cứ như những sợi dây xiết chặt lấy anh, không cho anh một giây phút nào để thở. Mỗi sáng thức dậy, anh đã thấy mình bị đẩy vào một guồng quay không ngừng nghỉ. Mỗi tối về nhà, anh lại chìm vào sự im lặng đáng sợ của căn hộ trống trải, nơi chỉ có công việc mới có thể lấp đầy khoảng trống.

Anh nhớ lại hình ảnh Linh cười tươi ở quán cà phê "Hồi Ức" đêm hôm trước. Nụ cười đó, rạng rỡ, tự nhiên, không chút gượng gạo. Nụ cười mà anh đã lâu rồi không còn thấy cô dành cho anh nữa. Khoảnh khắc đó, một nỗi đau âm ỉ len lỏi vào tim anh. Cô ấy trông hạnh phúc thật sự, nhưng không phải vì mình. Cô ấy đang tìm thấy niềm vui, sự kết nối cảm xúc, sự thấu hiểu ở những nơi không có anh. Và anh, anh chỉ có thể đứng nhìn, đứng nhìn cô xa dần, đứng nhìn cô tìm thấy bình yên ở một nơi mà anh không thể đặt chân tới.

Anh yêu Linh, yêu rất nhiều. Nhưng tình yêu đó, giờ đây, giống như một ngọn lửa đang tàn lụi dưới sức nặng của một tảng đá khổng lồ. Anh muốn giữ cô lại, muốn ôm cô vào lòng và nói rằng mọi thứ rồi sẽ ổn. Nhưng anh không thể. Anh không có đủ năng lượng để làm điều đó, không có đủ sức mạnh để chống lại áp lực đang đè nặng lên mình. Anh đã kiệt sức, đã cạn kiệt, không còn đủ sức để yêu cho đúng, để cho Linh những gì cô xứng đáng. Câu nói đó, “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng,” giờ đây lại vang vọng trong tâm trí anh, chua chát và đầy cay đắng.

Anh đưa tay gõ nhanh vài chữ trên bàn phím điện thoại. Một phản xạ vô hồn, một sự đối phó máy móc.

“Anh vẫn đang làm. Em ngủ sớm đi. Mai anh gọi.”

Chỉ vỏn vẹn mười hai chữ. Không một lời hỏi han, không một chút ấm áp hay chia sẻ. Nó là tất cả những gì anh có thể làm được vào lúc này. Anh không muốn nói dối, không muốn hứa hẹn những điều anh không thể thực hiện. Anh chỉ muốn cô được bình yên, được nghỉ ngơi. Anh biết, tin nhắn này sẽ làm cô buồn, sẽ làm cô thất vọng. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh đã quá mệt mỏi để giả vờ, quá mệt mỏi để cố gắng. Anh đặt điện thoại xuống, quay lại với màn hình máy tính đang sáng rực. Ánh sáng xanh lạnh lẽo lại nuốt chửng anh vào thế giới của những con số và deadline, bỏ lại phía sau một mối tình đang dần tan vỡ. Tiếng gõ bàn phím lại vang lên, đều đặn và vô cảm, như nhịp đập của một trái tim đã mỏi mệt.

***

Điện thoại của Linh rung lên, một tiếng động nhỏ nhưng đủ để xé tan màn đêm yên tĩnh và kéo cô thoát khỏi những suy nghĩ miên man. Cô vội vàng cầm lấy điện thoại, một tia hy vọng vừa nhen nhóm lại bùng lên trong đáy mắt. Gương mặt cô sáng bừng, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, tưởng chừng như chỉ cần một tin nhắn ấm áp của anh thôi cũng đủ để xua đi tất cả những u buồn đang vây lấy cô.

Thế nhưng, khi ánh mắt cô chạm vào dòng chữ ngắn ngủi trên màn hình, nụ cười trên môi cô vụt tắt, nhanh như cách một ngọn nến bị thổi tắt bởi một làn gió bất ngờ.

“Anh vẫn đang làm. Em ngủ sớm đi. Mai anh gọi.”

Chỉ vỏn vẹn mười hai chữ. Cụt lủn, lạnh lùng, không một lời hỏi han, không một chút ấm áp hay chia sẻ nào về những điều cô vừa kể. Giống như một cái tát nhẹ vào mặt, khiến cô choáng váng. Cô đọc lại, rồi đọc lại lần nữa, từng chữ như mũi kim châm vào trái tim cô. Cái cụm từ “Mai anh gọi” nghe thật vô nghĩa, bởi cô biết, “mai” đó có khi là vài ngày sau, hoặc thậm chí là không bao giờ. Và nếu có, nó cũng chỉ là một cuộc gọi ngắn ngủi, vội vã, không đủ để lấp đầy khoảng trống đang ngày càng lớn giữa hai người.

Cô cảm thấy như có một bức tường vô hình vừa được dựng lên giữa cô và anh, cao vút và lạnh lẽo, ngăn cách hai thế giới tưởng chừng như từng hòa quyện vào nhau. Bức tượng gỗ u hoài ở Insight mà cô vừa kể, giờ đây lại hiện hữu rõ nét hơn bao giờ hết, như chính nỗi cô đơn mà cô đang ôm lấy.

“Anh ấy thậm chí không hỏi em có ổn không…” Linh thầm thì, giọng nói lạc đi trong không khí. Nước mắt không chảy, không phải vì cô không buồn, mà vì nỗi buồn đã quá lớn, quá sâu sắc, đến mức nó không còn có thể biểu hiện thành những giọt nước mắt đơn thuần nữa. Nó đọng lại thành một cục nghẹn cứng trong cổ họng, thành một sự trống rỗng vô tận trong trái tim cô. “Không còn là anh của ngày xưa nữa rồi.”

Cô nhớ những ngày đầu yêu nhau, những tin nhắn của Khánh luôn dài dòng, kể lể chi tiết về một ngày của anh, về những điều anh thấy, những cảm xúc anh trải qua. Anh sẽ hỏi cô về mọi thứ, từ bữa ăn trưa đến giấc ngủ đêm, từ những câu chuyện phiếm đến những suy nghĩ sâu xa. Anh sẽ luôn là người đầu tiên an ủi cô khi cô buồn, là người đầu tiên chia sẻ niềm vui khi cô hạnh phúc. Giờ đây, những tin nhắn đó chỉ còn là một sự nhắc nhở đau đớn về một quá khứ không thể quay lại.

Nhưng rồi, một suy nghĩ khác lại len lỏi vào tâm trí cô, một suy nghĩ trưởng thành và chiêm nghiệm hơn, mang theo chút thấu hiểu xen lẫn xót xa. “Hay là anh ấy đã quá mệt mỏi để quan tâm?” Câu hỏi đó không phải để bào chữa cho Khánh, mà là một sự nhìn nhận thực tế về tình cảnh của anh. Cô biết anh đang áp lực, đang kiệt sức. Cô đã thấy điều đó qua ánh mắt mệt mỏi của anh, qua những buổi tối anh về nhà muộn, qua những lần anh im lặng vì không còn năng lượng để nói chuyện. Nhưng sự thấu hiểu đó không làm vơi đi nỗi đau của cô. Nó chỉ khiến nỗi đau trở nên phức tạp hơn, giằng xé hơn.

Linh đặt điện thoại xuống bên cạnh, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt. Ánh nến vàng dịu hắt lên bức tường, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn cô. Cô nằm đó, cố gắng hít thở thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô không muốn chìm đắm trong sự bi lụy. Cô đã hứa với lòng mình rằng sẽ không để bản thân mình bị cuốn vào vòng xoáy của sự chờ đợi và thất vọng nữa. Cô đã bắt đầu tìm lại những niềm vui riêng, những kết nối khác.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, một quyết định nảy ra trong đầu cô. Cô cần một giọng nói khác, một sự an ủi khác. Cô cần Trâm. Cô với tay lấy điện thoại một lần nữa, nhưng lần này, không phải để chờ đợi tin nhắn của Khánh, mà là để tìm kiếm một sự kết nối chân thật, một vòng tay bạn bè để tựa vào. Cô nhấn số của Trâm, trong lòng dâng lên một chút nhẹ nhõm, như thể chỉ cần chia sẻ thôi cũng đủ để gánh nặng trong lòng được vơi đi phần nào.

***

Tiếng "tút... tút..." kéo dài vài giây rồi được nhấc máy. Giọng Trâm vang lên ở đầu dây bên kia, vẫn nhanh nhẹn, hoạt bát như thường lệ, nhưng ẩn chứa sự lo lắng khi nghe tiếng thở dài của Linh. "Linh đấy à? Giờ này mà còn gọi cho tớ. Có chuyện gì hả? Giọng cậu sao vậy?"

Linh cố gắng kìm nén cảm xúc, giọng cô nhỏ nhẹ, cố gắng không để lộ sự yếu đuối đang cuộn trào trong lòng. Mùi hoa nhài từ cây nến giờ đây lại khiến cô cảm thấy ngột ngạt hơn là thư thái. Cô ngồi dậy, co chân lên ghế sofa, ôm lấy đầu gối, như thể muốn tự bao bọc lấy chính mình.

"Trâm à..." Linh bắt đầu, rồi im lặng một lúc, tìm từ ngữ thích hợp. "Tớ... tớ vừa nhắn tin cho Khánh. Kể cho anh ấy nghe về một bức tượng tớ thấy ở Insight hôm trước, về cảm giác của tớ... về những điều tớ nghĩ. Nhưng anh ấy chỉ trả lời cụt lủn. 'Anh vẫn đang làm. Em ngủ sớm đi. Mai anh gọi.' Chỉ thế thôi."

Giọng Linh nghẹn lại, một nỗi hụt hẫng không thể diễn tả bằng lời. Cô cảm thấy như thể mình vừa trút hết tâm can vào một cái hố không đáy, và cái hố đó chỉ trả lời bằng một tiếng vọng lạnh lẽo.

Trâm im lặng một lát ở đầu dây bên kia, chắc hẳn đang tiêu hóa thông tin. Rồi giọng cô ấy trở nên dịu dàng hơn, đầy sự thấu hiểu và quan tâm. "Tớ hiểu mà, Linh. Tớ biết cậu buồn thế nào. Nhưng cậu không thể cứ mãi chờ đợi anh ấy được. Cậu đã cố gắng rất nhiều rồi. Cớ sao cậu phải chịu đựng sự lạnh nhạt này, khi mà cậu xứng đáng được nhận nhiều hơn thế?"

Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. "Tớ không biết nữa, Trâm. Tớ cảm thấy như tin nhắn của anh ấy... giống như một bức tường vậy. Một bức tường vô hình cứ ngày càng cao lên giữa tớ và anh ấy. Tớ cố gắng leo qua, cố gắng đập phá, nhưng nó cứ sừng sững ở đó. Tớ cảm thấy mình lạc lõng quá."

"Cậu không lạc lõng đâu, Linh," Trâm khẳng định, giọng nói đầy kiên định. "Cậu có tớ, có Duy, có những người bạn luôn ở bên cạnh cậu. Cậu có niềm đam mê của cậu. Cậu còn nhớ không? Cái lần mình đi Insight, cậu đã nói về việc muốn vẽ lại, muốn thử sức với nghệ thuật một cách nghiêm túc hơn. Đó là Linh mà tớ biết, một Linh tràn đầy nhiệt huyết, đầy cảm xúc. Đừng để một người đàn ông, dù có yêu cậu đến đâu, làm mất đi con người thật của cậu."

Lời nói của Trâm như một làn gió mát thổi qua tâm hồn Linh. Nó không xoa dịu hoàn toàn nỗi đau, nhưng nó mang lại một góc nhìn khác, một tia sáng giữa màn đêm u tối. Trâm luôn là như vậy, thẳng thắn nhưng đầy tình cảm, luôn biết cách kéo cô ra khỏi những suy nghĩ tiêu cực.

"Nhưng... tớ vẫn yêu anh ấy, Trâm à," Linh thì thầm, như thể đó là một bí mật tội lỗi. "Dù anh ấy có lạnh nhạt thế nào, tớ vẫn không thể ngừng yêu anh ấy được."

Trâm thở dài nhẹ, giọng nói đầy sự thấu cảm. "Tớ biết, Linh. Tớ hiểu mà. Tình yêu không phải là một công tắc, muốn tắt là tắt ngay được. Nhưng Linh ơi, cậu đừng buồn nữa. Cậu đã cố gắng rất nhiều rồi. Hãy làm những gì cậu muốn, tìm lại những thứ khiến cậu hạnh phúc. Cậu xứng đáng được yêu thương, và cậu phải yêu bản thân mình trước đã."

Lời khuyên của Trâm vang vọng trong đầu Linh. Yêu bản thân mình trước đã. Câu nói đó, tưởng chừng đơn giản, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh to lớn. Nó nhắc nhở cô rằng giá trị của cô không nằm ở việc Khánh có trả lời tin nhắn của cô hay không, không nằm ở việc anh có thể cho cô sự quan tâm cô khao khát hay không. Giá trị của cô nằm ở chính bản thân cô, ở những niềm đam mê, ở những kết nối cô tự tạo ra.

"Tớ... tớ sẽ thử, Trâm," Linh nói, giọng đã bớt run rẩy hơn. "Tớ sẽ thử tập trung vào công việc, vào những dự án nghệ thuật của tớ. Tớ sẽ dành thời gian cho bản thân nhiều hơn. Cảm ơn cậu, Trâm. Cậu luôn ở đây với tớ."

Trâm cười nhẹ ở đầu dây bên kia. "Đó mới là cô bạn Linh mà tớ biết chứ. Cứ mạnh mẽ lên, cô gái. Cậu không đơn độc đâu. Mai chúng ta đi cà phê nhé? Tớ sẽ kể cậu nghe về mấy khóa học vẽ online mà tớ vừa tìm được."

"Được thôi," Linh nói, một nụ cười nhẹ nhàng, yếu ớt nở trên môi. Lần này, nụ cười không vụt tắt. Cô cảm thấy một chút hy vọng le lói, một chút định hướng mới cho cuộc sống của mình. Dù Khánh có thể không còn là bến đỗ cảm xúc cho cô, cô vẫn còn những người bạn, vẫn còn những niềm đam mê đang chờ cô khám phá. Cuộc điện thoại kết thúc, để lại trong lòng Linh một nỗi buồn man mác, nhưng cũng xen lẫn một sự quyết tâm mới. Cô đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ. Ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ, nhưng giờ đây, chúng không còn quá lạnh lẽo nữa. Chúng như những vì sao xa xôi, nhắc nhở cô rằng thế giới vẫn còn rất rộng lớn, và cô vẫn còn rất nhiều điều để theo đuổi, rất nhiều điều để yêu thương. Cô sẽ không để bản thân mình chìm đắm trong sự chờ đợi vô vọng nữa. Cô sẽ tự mình tìm kiếm hạnh phúc.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free