Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 310: Mệt Mỏi Nhìn Em Xa Dần

Đèn cao áp từ cột điện hắt ánh sáng trắng bệch lên những tấm kính văn phòng của tòa nhà DreamWeaver, nơi mà dù đã quá nửa đêm, vẫn còn thấp thoáng những ô cửa sổ sáng đèn. Thành phố về đêm như một con quái vật khổng lồ không bao giờ ngủ, và Khánh là một trong những bánh răng nhỏ bé đang miệt mài vận hành nó. Tiếng gõ bàn phím lách cách đều đặn, hòa cùng tiếng quạt điều hòa rì rầm và tiếng nhạc nền jazz nhẹ nhàng phát ra từ loa của một đồng nghiệp nào đó vẫn còn ở lại, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của sự cần mẫn và mệt mỏi.

Khánh cắm mặt vào màn hình máy tính, đôi mắt sâu trũng dưới quầng thâm như muốn chìm vào từng con số, từng biểu đồ phức tạp. Đây là báo cáo cuối cùng cho dự án "Skyline Heights", một dự án quy mô lớn mà công ty đã đặt rất nhiều kỳ vọng. Áp lực nặng nề đến mức anh có thể cảm nhận được nó đang đè nén lên từng thớ thịt, từng dây thần kinh. Mùi cà phê rang xay đậm đặc đã hòa quyện với mùi giấy in, mùi mực và cả mùi vật liệu mới từ những bản thiết kế mẫu, tạo nên một thứ hương đặc trưng của sự sáng tạo và deadline.

Điện thoại trên bàn rung lên liên tục, không phải là những tin nhắn yêu thương mà là những email và tin nhắn công việc dồn dập. Anh Hùng, giám đốc dự án, một người đàn ông cao lớn, phong độ với ánh mắt sắc sảo, đã gọi điện cho Khánh không dưới ba lần trong vòng một giờ đồng hồ.

“Khánh, báo cáo này cần phải hoàn hảo. Bà Trang không chấp nhận bất cứ sai sót nào dù là nhỏ nhất,” giọng Anh Hùng trầm, uy lực, vang lên trong tai Khánh, như một mệnh lệnh không thể chối từ.

Khánh chỉ kịp gật đầu qua điện thoại, một cái gật đầu vô thức vì anh đã quá quen thuộc với những yêu cầu như vậy. Bà Trang, chủ đầu tư dự án, là một người phụ nữ sang trọng nhưng cực kỳ cầu toàn và khó tính. Khánh nhớ rõ câu nói của bà trong cuộc họp gần đây: "Tôi cần thấy sự đột phá, không phải những thứ an toàn này." Và bây giờ, một email từ bà Trang vừa đến, với nội dung ngắn gọn nhưng đầy sức nặng: "Tôi cần thấy sự đột phá, không phải những thứ an toàn này. Gửi lại cho tôi trước 8 giờ sáng mai."

8 giờ sáng mai. Chỉ còn vài tiếng nữa. Khánh đưa tay day nhẹ thái dương, một cơn đau đầu âm ỉ đã bắt đầu hành hạ anh từ chiều. Cốc cà phê đen đặt cạnh bàn đã cạn từ lúc nào, chỉ còn lại những vệt bã cà phê khô đặc dưới đáy. Anh với tay lấy bình nước lọc, uống một hơi dài, nhưng dường như sự mệt mỏi không vơi đi chút nào.

Đúng lúc đó, màn hình điện thoại anh lại sáng lên. Lần này là một tin nhắn. Khánh liếc nhìn, chỉ kịp thấy tên Linh và một biểu tượng mặt cười đơn giản. "Chúc anh ngủ ngon." Tin nhắn đã được gửi từ gần một tiếng trước, khi anh còn đang vật lộn với những con số khô khan. Anh mỉm cười nhẹ, một nụ cười nhạt nhẽo, không đủ sức để đáp lại. Ngay sau đó, điện thoại lại đổ chuông, và lần này là Kiên, đồng nghiệp của anh.

"Khánh ơi, tài liệu về phân tích thị trường của đối thủ cậu gửi cho tớ có vẻ bị lỗi định dạng rồi, tớ không mở được. Cậu xem lại giúp tớ với, gấp lắm!" giọng Kiên, dù có vẻ lo lắng, nhưng vẫn mang chút vẻ hiền lành quen thuộc.

"Ừ, tớ xem ngay đây," Khánh đáp cụt lủn, ánh mắt lại dán chặt vào màn hình máy tính. Anh gần như bỏ lỡ tin nhắn của Linh, chỉ kịp nhìn thấy tên cô lóe lên trên màn hình điện thoại trước khi lại nhận một cuộc gọi khác từ Kiên về công việc. Anh không có thời gian để suy nghĩ về Linh, về cái tin nhắn chúc ngủ ngon đơn giản đó, hay về khoảng cách đang dần hình thành giữa họ. Anh chỉ có thể cắm mặt vào công việc, vào những dòng code, những con số, những báo cáo mà anh Hùng và Bà Trang yêu cầu phải "hoàn hảo", phải "đột phá". Anh biết mình đang kiệt sức, biết mình đang bỏ lỡ điều gì đó quan trọng, nhưng anh không thể dừng lại. Guồng quay này quá lớn, quá nhanh, và anh chỉ là một hạt cát nhỏ bị cuốn theo.

Anh tiếp tục gõ, những ngón tay khô khan lướt trên bàn phím, tạo nên những âm thanh đều đều, lạnh lẽo trong không gian văn phòng trống trải. Ngoài kia, ánh đèn đường vẫn rực rỡ, chiếu sáng một thành phố không ngủ, một thành phố mà anh đang góp sức xây dựng, từng viên gạch, từng con số. Nhưng cái giá phải trả dường như quá đắt. Anh không biết rằng, tiếng gõ bàn phím kia, không chỉ là âm thanh của công việc, mà còn là tiếng của thời gian đang trôi đi, tiếng của những yêu thương đang dần nguội lạnh, và tiếng của một mối quan hệ đang dần tan vỡ trong im lặng.

***

Khi những vệt sáng đầu tiên của bình minh vừa hé rạng nơi chân trời, xé toạc màn đêm u tối, Khánh mới lê bước về đến căn hộ. Trời vẫn còn lất phất mưa, những hạt mưa nhỏ li ti đọng trên tóc và vai áo anh, mang theo cái lạnh ẩm ướt của rạng sáng. Cả cơ thể anh như một khối đá nặng nề, rã rời đến tận xương tủy. Anh mở cửa, tiếng "cạch" khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch, sau đó lại chìm vào sự im lặng quen thuộc.

Ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ đã được Linh bật sẵn hắt lên một góc phòng khách, nơi chiếc tivi vẫn bật nhỏ, phát ra những âm thanh rì rầm không rõ nội dung. Dù không thực sự xem, nhưng Linh vẫn thường để nó đó, như một cách lấp đầy sự trống trải khi cô một mình. Mùi thức ăn nguội còn sót lại từ bữa tối vội vã của Linh thoang thoảng trong không khí, hòa cùng mùi nước hoa nhẹ nhàng của cô còn vương vấn trên gối sofa, một mùi hương mà từng là biểu tượng của sự ấm áp, giờ đây lại mang theo một nỗi buồn man mác.

Khánh mệt mỏi gục xuống chiếc sofa quen thuộc, cảm giác như toàn bộ năng lượng trong cơ thể đã bị rút cạn. Anh nhìn quanh căn hộ. Vắng vẻ. Lạnh lẽo. Linh không có ở nhà. Anh đã quá quen với điều đó. Dạo gần đây, Linh thường xuyên không ở nhà vào những buổi tối muộn. Cô ấy đi ăn tối với Trâm, với Duy, đôi khi là tham gia các buổi triển lãm nghệ thuật, hay đơn giản chỉ là lang thang một mình.

Anh nhớ lại những lần Linh không còn chờ anh ăn tối, hay những câu chuyện cô kể về việc đi chơi với bạn bè, giọng cô đã không còn vẻ chờ mong hay trách móc. Linh dạo này... cô ấy đã không còn than phiền nữa. Hay là không còn muốn than phiền với mình? Câu hỏi đó như một mũi dao vô hình cứa vào tim Khánh. Anh biết Linh buồn, anh biết cô thất vọng. Chiếc vòng cổ hôm qua, anh đã hy vọng nó sẽ mang lại một chút niềm vui cho cô, một sự xoa dịu cho nỗi buồn của cô. Nhưng anh đã thấy ánh mắt trống rỗng của cô, thấy sự im lặng nặng nề bao trùm. Anh đã thất bại. Lần nào cũng vậy. Anh muốn nói lời xin lỗi, muốn giải thích, nhưng anh biết mình không thể. Anh không thể hứa hẹn những điều anh không chắc chắn có thể thực hiện, không thể cho cô một tương lai mà anh cũng đang mờ mịt.

Anh đưa tay lấy điện thoại, lướt qua tin nhắn cuối cùng của Linh từ đêm qua, chỉ là một biểu tượng mặt cười đơn giản. Không một lời trách móc, không một câu hỏi han. Sự im lặng đó, đôi khi, còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách móc nào. Nó cho thấy sự chấp nhận, sự buông bỏ. Anh đặt điện thoại xuống, nhìn chằm chằm vào khoảng không, vào những hạt mưa vẫn đang gõ lách tách ngoài cửa sổ. Cả căn hộ này, dường như cũng đang thở dài cùng anh.

Khánh đứng dậy, từng bước chân nặng nề như thể đang mang theo cả một tảng đá. Anh bước đến chiếc tủ đầu giường, nơi có ngăn kéo nhỏ cất giữ những bí mật riêng tư. Anh kéo ngăn kéo ra. Bên trong là một chiếc hộp nhung màu xanh đậm, nhỏ nhắn, nằm im lìm giữa những món đồ lặt vặt khác. Anh mở nắp hộp. Chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh ánh bạc, viên kim cương nhỏ ở giữa phản chiếu ánh đèn vàng yếu ớt, như một lời hứa chưa bao giờ được thốt ra, một tương lai chưa bao giờ thành hiện thực.

Anh không chạm vào nó, chỉ nhìn. Nhìn vào cái vật nhỏ bé mà anh đã từng ấp ủ biết bao hy vọng, biết bao lời thề nguyện. Nó là biểu tượng của một tình yêu mà anh tin rằng sẽ bền vững mãi mãi, một tổ ấm mà anh đã cố gắng xây dựng bằng tất cả sức lực của mình. Nhưng bây giờ, nó nằm đó, lạnh lẽo và cô độc, như chính mối quan hệ của họ. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu, rồi từ từ đóng ngăn kéo lại. Tiếng "cạch" khe khẽ vang lên, như tiếng đóng sập một cánh cửa, kết thúc một chương, hoặc có thể là cả một cuốn sách. Anh không biết rằng, ở một nơi khác trong thành phố, Linh đang bắt đầu một hành trình mới, một hành trình tìm kiếm chính mình, thoát ly khỏi cái thế giới mà anh đã vô tình tạo ra cho cô. Anh không biết rằng, mỗi ngày anh chìm đắm trong công việc, anh đang bỏ lỡ những dấu hiệu thay đổi từ cô, đang đẩy họ xa nhau hơn, đến gần hơn với cái kết không thể tránh khỏi. Anh chỉ là một cái bóng cô đơn giữa căn phòng vắng, với một tương lai mơ hồ đang chờ đợi. Yêu không còn là lý do đủ mạnh để níu giữ họ lại.

***

Chiều tối hôm đó, Khánh lái xe trên những con đường quen thuộc của thành phố, sau một buổi họp căng thẳng tại văn phòng chi nhánh. Chiếc xe lướt qua dòng người tấp nập, qua những cửa hàng sáng đèn và những tòa nhà cao tầng. Trời mát mẻ, không khí trong lành sau trận mưa rào buổi sáng, và bầu trời xanh biếc vẫn còn vương những vệt nắng vàng cam của hoàng hôn. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ radio của xe, một giai điệu quen thuộc mà Linh từng rất thích, vang lên khe khẽ, nhưng Khánh không thực sự lắng nghe. Tâm trí anh vẫn còn mải miết với những con số, những kế hoạch, những áp lực vô hình.

Anh chợt thấy một bảng hiệu nhỏ, cũ kỹ, với cái tên "Hồi Ức" được viết bằng nét chữ mềm mại, uốn lượn. Quán Cà Phê Hồi Ức. Một góc nhỏ bình yên, nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh của thành phố, nơi mà anh và Linh từng ghé qua vài lần, tìm kiếm sự bình yên giữa bộn bề cuộc sống. Anh vô thức giảm tốc độ, rồi dừng lại ở một khoảng trống gần đó.

Từ bên ngoài, quán cà phê hiện lên như một ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, với tường gạch trần, những ô cửa sổ lớn bằng kính trong suốt. Ánh sáng vàng dịu từ bên trong hắt ra, khiến không gian trở nên ấm cúng và lãng mạn. Nhạc jazz vẫn vang vọng, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau và tiếng nói chuyện thì thầm của khách hàng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, xen lẫn mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ, phảng phất trong không khí, tạo nên một sự lôi cuốn khó cưỡng.

Khánh nhìn qua tấm kính cửa sổ. Và rồi, anh thấy cô. Linh.

Cô đang ngồi bên cửa sổ, trong góc quen thuộc mà họ từng ngồi. Dáng người thanh mảnh của cô được bao bọc trong chiếc váy nhẹ nhàng màu kem, mái tóc dài buông xõa. Cô đang cười. Một nụ cười rạng rỡ, tự nhiên, không chút gượng gạo hay che giấu nỗi buồn nào. Bên cạnh cô là Trâm và Duy, hai người bạn thân thiết của Linh. Họ đang nói chuyện, trao đổi, và Linh đang lắng nghe, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự thích thú. Cô trông thoải mái, thư thái, và hạnh ph��c hơn rất nhiều so với khi ở bên anh.

Khoảnh khắc đó, một nỗi buồn sâu sắc dâng lên trong lòng Khánh, như một dòng nước lạnh lẽo len lỏi qua từng kẽ hở của trái tim anh. Linh... trông hạnh phúc thật sự. Nhưng không phải vì mình. Cô ấy đang tìm thấy niềm vui, sự kết nối cảm xúc, sự thấu hiểu ở những nơi không có anh. Cô ấy không còn than phiền, không còn chờ đợi, không còn buồn bã vì sự thiếu vắng của anh. Cô ấy đã tìm thấy cách để lấp đầy khoảng trống đó, bằng bạn bè, bằng niềm đam mê mới, bằng chính bản thân mình.

Khánh cảm thấy một sự bất lực lớn lao. Anh còn có thể cho cô ấy những gì cô ấy muốn không? Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, không có lời đáp. Anh đã kiệt sức, đã cạn kiệt, không còn đủ sức để yêu cho đúng, để cho Linh những gì cô xứng đáng. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó, bây giờ nghe thật chua chát, thật đúng với hoàn cảnh của anh. Anh yêu Linh, yêu rất nhiều, nhưng tình yêu đó đã bị vùi lấp dưới gánh nặng của công việc, của áp lực, của những kỳ vọng vô hình.

Anh dừng lại một khoảnh khắc ngắn ngủi, đứng khuất sau một gốc cây bàng cổ thụ, quan sát Linh qua tấm kính cửa sổ. Anh không bước vào, cũng không gọi tên cô. Anh biết, nếu anh bước vào, bầu không khí vui vẻ đó sẽ tan biến. Nụ cười trên môi Linh sẽ tắt ngấm, thay vào đó là ánh mắt ưu tư quen thuộc, là sự im lặng nặng nề. Anh không muốn làm phiền cô, không muốn cướp đi khoảnh khắc hạnh phúc hiếm hoi của cô. Anh chỉ lặng lẽ quay lưng đi, bước tiếp trên con đường quen thuộc, con đường về căn hộ trống trải của mình.

Gió đêm thổi qua, mang theo cái lạnh se sắt. Khánh cảm thấy cô đơn đến cùng cực, một nỗi cô đơn không thể gọi tên, không thể sẻ chia. Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu là đủ, là thứ duy nhất có thể níu giữ hai người lại. Nhưng bây giờ, anh nhận ra, yêu không còn là lý do đủ mạnh. Có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Anh đã nhìn thấy sự bình yên đó trong ánh mắt của Linh, và anh biết, mình không thể nào mang lại điều đó cho cô nữa. Anh chỉ có thể đứng nhìn, nhìn cô xa dần, tìm thấy hạnh phúc ở một nơi không có anh. Và điều đó, dù đau đớn, nhưng lại là sự thật mà anh phải chấp nhận.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free