Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 309: Hồi Ức Và Lời Hứa Với Chính Mình
Căn hộ chìm trong sự tĩnh lặng sau lời thì thầm không tiếng của Linh, lời than thở đầy đau đớn mà Khánh không thể nghe thấy, dù anh đang ngồi cách cô chỉ vài bước chân. Chiếc vòng cổ sapphire lấp lánh trên cổ cô, nhưng lại không thể phản chiếu ánh sáng vui tươi nào vào đôi mắt đã đượm buồn. Cô nhìn vào hình ảnh mình trong gương, thấy một người phụ nữ đang cố gắng che đậy sự trống rỗng bằng một món trang sức xa hoa, rồi lại nhìn thấy hình ảnh mờ ảo của Khánh qua tấm kính, một người đàn ông dường như đang bị nhấn chìm trong chính sự bất lực của mình. Anh muốn bù đắp, nhưng lại quên mất thứ cô cần không phải là vật chất, mà là sự hiện diện của một tâm hồn đồng điệu. Cô cần anh ở đây, cần anh nói chuyện với cô, cần anh lắng nghe, chứ không phải một chiếc vòng cổ lấp lánh để che đi khoảng trống.
Linh quay lại sofa, ngồi xuống cạnh Khánh. Không một lời nào được thốt ra. Sự im lặng lần này không còn là sự bình yên mà là một bức tường vô hình, lạnh lẽo, cao ngất, chia cắt hai tâm hồn vốn dĩ từng là một. Cô gỡ chiếc vòng cổ ra, đặt nhẹ nhàng vào chiếc hộp màu xanh ngọc, cảm giác mát lạnh của kim loại giờ đây chỉ còn là một sự nhắc nhở về những gì đã mất. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ cất chiếc hộp vào ngăn tủ đầu giường, như cất đi một lời hứa không thành, một hy vọng vụn vỡ. Cặp cốc sứ hình mèo vẫn nằm đó, trên kệ, lạnh lẽo và trống rỗng, như một lời nhắc nhở đau lòng về những ký ức ngọt ngào đã xa, đối lập hoàn toàn với sự lạnh giá của hiện tại. Linh biết, sự thất vọng sâu sắc này, không phải vì anh không yêu cô, mà vì anh không thể hiểu cô, không thể ở đây theo cách cô cần. Cô biết, cô không thể tiếp tục chờ đợi một điều không bao giờ đến. Và Khánh cũng biết, anh không còn là người khiến Linh hạnh phúc nữa. Anh đã trở thành gánh nặng, một nguồn cơn của nỗi đau. Món quà lấp lánh, nhưng khoảng trống trong lòng họ vẫn cứ mênh mông. Yêu không còn là lý do đủ mạnh để họ tiếp tục chịu đựng sự cô đơn này.
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng rải khắp căn phòng, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đã ngấm sâu vào từng ngóc ngách của căn hộ. Linh thức dậy, cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm hơn một chút, không phải vì nỗi buồn đã vơi đi, mà vì một quyết định đã thành hình trong tâm trí cô. Cô nhìn về phía ngăn tủ đầu giường, nơi chiếc vòng cổ sapphire đang nằm yên trong hộp. Nó đẹp, nhưng nó không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng cô. Khánh đã cố gắng, cô biết. Anh đã cố gắng theo cách anh hiểu, theo cách anh vẫn thường làm, nhưng đó không phải là thứ cô cần. Những lời của anh đêm qua, "Anh xin lỗi vì hôm qua," vang vọng trong đầu cô, nghe như một lời cầu xin yếu ớt, không hơn không kém. Cô đã từng khao khát được nghe những lời xin lỗi ấy, được thấy anh cố gắng vì cô, nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là sự mệt mỏi. Cô không còn muốn chờ đợi nữa. Chờ đợi một sự thay đổi mà cô biết, có lẽ sẽ không bao giờ đến.
Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch men mát lạnh. Căn hộ vắng lặng, Khánh đã đi làm từ sớm, như mọi khi. Anh luôn rời đi trước khi cô thức giấc, và trở về khi cô đã chìm vào giấc ngủ, hoặc ít nhất, anh về muộn đến mức sự có mặt của anh chỉ còn là một bóng hình mờ nhạt. Linh chậm rãi pha một tách trà nóng, hương gừng thoang thoảng dịu nhẹ, thứ mà Khánh từng nhớ cô thích, nhưng giờ đây anh đã quá mệt mỏi để quan tâm. Cô ngồi bên cửa sổ, nhìn những tia nắng sớm xuyên qua rèm cửa, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên sàn gỗ. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, như thể một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Cô đã quá lâu rồi không tự hỏi bản thân mình muốn gì, cần gì. Cô đã quá lâu rồi đặt mình vào vị trí chờ đợi, chờ đợi một cái ôm, một lời nói, một sự quan tâm mà có lẽ, anh không còn đủ sức để cho đi.
"Đây không phải thứ mình cần," Linh thầm nghĩ, ánh mắt cô hướng ra xa xăm, nhìn những tòa nhà cao tầng đang vươn mình trong nắng sớm. "Anh không hiểu, và có lẽ sẽ không bao giờ hiểu." Cô biết, đó không phải là lỗi của Khánh, cũng không phải hoàn toàn là lỗi của cô. Họ chỉ đơn giản là đang lạc mất nhau giữa bộn bề cuộc sống, giữa những kỳ vọng không thể nói thành lời, và những gánh nặng vô hình mà mỗi người đang mang. Cô thở dài, một hơi thở mang theo cả sự chấp nhận và một chút tiếc nuối. Cô không muốn oán trách anh, vì cô hiểu anh cũng đang phải gồng mình chống chọi với những áp lực riêng. Nhưng cô cũng không thể tiếp tục hi sinh bản thân mình, hi sinh những khao khát được yêu thương, được thấu hiểu chỉ để duy trì một mối quan hệ đã trở nên trống rỗng.
Cô lấy điện thoại ra, mở danh bạ. Ngón tay cô lướt qua những cái tên quen thuộc, dừng lại ở Trâm và Duy. Họ là những người bạn thân thiết nhất của cô, những người đã luôn ở bên cô trong những lúc vui buồn, những người hiểu cô hơn bất cứ ai. Cô đã quá lâu rồi không dành thời gian đúng nghĩa cho họ, đã quá lâu rồi chìm đắm trong thế giới riêng của mình và Khánh, một thế giới giờ đây chỉ còn lại sự im lặng và những khoảng trống. Cô soạn một tin nhắn ngắn gọn, nhưng chứa đựng cả một quyết tâm mới. "Tụi mình gặp nhau đi, tớ có chuyện muốn nói." Tin nhắn được gửi đi, mang theo một tia hy vọng mong manh. Cô biết, đây là lúc cô cần phải tự mình đứng dậy, tự mình tìm kiếm những niềm vui, những kết nối cảm xúc mà cô đang thiếu thốn. Có thể, cô không thể thay đổi Khánh, nhưng cô có thể thay đổi cách cô sống, cách cô đối diện với cuộc đời mình. Cô đặt điện thoại xuống, nhìn cốc trà gừng đã nguội dần, và trong lòng, một hạt mầm của sự quyết tâm khẽ nảy mầm.
***
Quán Cà Phê 'Hồi Ức' nằm sâu trong một con hẻm nhỏ của Quận 1, nép mình giữa những ngôi nhà Pháp cổ kính, mang một vẻ đẹp trầm mặc, thoát ly khỏi sự ồn ào, hối hả của phố thị. Tường gạch trần, bàn ghế gỗ cũ kỹ được chạm khắc tinh xảo, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, và vô số sách cũ được xếp ngay ngắn trên kệ tạo nên một không gian vừa hoài niệm vừa lãng mạn. Ánh sáng vàng dịu từ những ngọn đèn mang lại cảm giác ấm cúng, như một vòng tay vỗ về tâm hồn. Chiều hôm đó, không khí se lạnh, những hạt mưa lất phất rơi trên mái hiên, tạo nên một bản nhạc acoustic nhẹ nhàng, hòa cùng tiếng nhạc jazz du dương phát ra từ hệ thống loa nhỏ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và thoang thoảng hương trà hoa, khiến không gian càng thêm phần dễ chịu.
Linh ngồi ở một góc nhỏ cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm vắng. Cô đã đến sớm hơn hẹn, muốn có chút thời gian để hít thở bầu không khí yên bình này, để sắp xếp lại những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu. Trâm và Duy xuất hiện ít phút sau đó, mang theo sự tươi sáng và năng lượng trẻ trung. Trâm vẫn nhỏ nhắn, xinh xắn với mái tóc dài uốn nhẹ, đôi mắt biết cười và phong cách thời trang trẻ trung, nữ tính. Duy thì cao ráo, nụ cười tươi tắn thường trực, mang theo sự lạc quan quen thuộc.
"Xin lỗi, tớ đến muộn," Trâm vừa nói vừa kéo ghế ngồi xuống đối diện Linh, ánh mắt đầy lo lắng khi nhìn thấy vẻ mặt phảng phất ưu tư của cô bạn. "Cậu sao rồi? Sáng nay nhắn tin nghe gấp gáp quá."
Duy ngồi xuống bên cạnh Trâm, anh gọi hai ly cà phê và một ly trà hoa hồng cho Linh, đúng loại cô thích. "Trông cậu có vẻ không ổn lắm, Linh," Duy nói, giọng anh trầm hơn mọi khi, ánh mắt dịu dàng nhìn cô. "Có chuyện gì vậy?"
Linh nhìn hai người bạn thân, cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Đã bao lâu rồi cô không có một buổi nói chuyện chân thành như thế này? Cô hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn Trâm và Duy, cố gắng mỉm cười nhưng khóe môi chỉ hơi nhếch lên một cách gượng gạo. "Không có gì mới cả, Trâm à," cô bắt đầu, giọng cô hơi khàn, như thể đã chất chứa quá nhiều tâm sự. "Chỉ là... mình cảm thấy mệt mỏi quá."
Trâm nắm lấy tay Linh, ánh mắt đầy thông cảm. "Là chuyện của Khánh phải không? Tớ đã bảo rồi, anh ta cứ thế này mãi thì cậu chịu sao nổi."
Linh lắc đầu nhẹ. "Không hẳn là lỗi của anh ấy. Chỉ là... mình cảm thấy như mình đang lạc mất chính mình trong mối quan hệ này." Cô dừng lại, nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm dịu của hoa hồng lan tỏa trong vòm miệng. "Mấy hôm nay, mình... mình cảm thấy rất cô đơn. Dù anh ấy vẫn ở đó, vẫn về nhà, nhưng mình lại cảm thấy như mình đang sống một mình. Mình nói, anh ấy không nghe. Mình cần, anh ấy không thấy. Anh ấy chỉ biết vùi đầu vào công việc, vào những áp lực mà anh ấy đang gánh vác."
Duy thở dài, đặt tay lên vai Linh vỗ nhẹ. "Tớ hiểu cảm giác của cậu mà, Linh. Tình yêu mà không có sự kết nối cảm xúc thì khác gì một gánh nặng đâu. Cậu không thể mãi đợi anh ấy thay đổi được, Linh à." Trâm tiếp lời, giọng cô đầy kiên quyết. "Tớ nói thật đấy. Cậu xứng đáng được hạnh phúc, được yêu thương theo cách mà cậu cần. Không phải ai cũng có thể hiểu được nhau, và không phải ai cũng có thể thay đổi vì nhau."
"Mình biết chứ," Linh nói, giọng cô nghẹn lại. "Nhưng mình vẫn yêu anh ấy, Trâm à. Mình vẫn nhớ những ngày đầu, nhớ những lời hứa, những ước mơ mà tụi mình từng có. Mình chỉ không hiểu tại sao mọi thứ lại trở nên thế này. Anh ấy bận rộn, mình cũng hiểu. Nhưng sự bận rộn đó đã bào mòn tất cả. Mình khao khát được lắng nghe, được chia sẻ, nhưng anh ấy lại chọn cách im lặng, chọn cách bù đắp bằng những thứ vật chất." Cô kể về chiếc vòng cổ sapphire đêm qua, về cảm giác trống rỗng khi nhận nó, về sự bất lực khi nhận ra anh hoàn toàn lạc lõng với điều cô thực sự cần.
Trâm nghe xong, chỉ biết siết chặt tay Linh, đôi mắt cô bạn rưng rưng. "Thật sự là... tớ không biết phải nói gì nữa. Cậu đã cố gắng rất nhiều rồi, Linh."
Duy nhìn Linh, ánh mắt anh đầy vẻ nghiêm túc nhưng vẫn giữ được sự lạc quan vốn có. "Nghe này Linh, tớ biết cậu buồn. Nhưng cuộc sống mà, đâu phải lúc nào cũng như ý mình đâu. Yêu nhau là một chuyện, nhưng sống cùng nhau, cùng nhau vượt qua mọi thứ lại là một chuyện khác. Nếu anh ấy không thể cho cậu điều cậu cần, và cậu cũng không thể thay đổi anh ấy, thì có lẽ đã đến lúc cậu nên nghĩ cho bản thân mình rồi." Anh dừng lại, hớp một ngụm cà phê. "Thế giới còn nhiều điều thú vị hơn một mối tình mà, Linh. Cứ sống cho mình trước đi. Đừng để mình bị nhấn chìm trong nỗi buồn không đáng có."
Linh lặng lẽ lắng nghe từng lời của bạn bè, cảm thấy như một dòng nước mát đang xoa dịu tâm hồn cô. Duy luôn là người mang lại tiếng cười, nhưng đằng sau những câu nói bông đùa, anh luôn ẩn chứa những lời khuyên chân thành, thực tế. Trâm thì luôn là người thấu hiểu, người chị em sẵn sàng chia sẻ mọi nỗi buồn với cô. "Mình... mình cũng đang nghĩ vậy," Linh nói, giọng cô nhỏ dần. "Mình không muốn tiếp tục sống trong sự chờ đợi nữa. Mình muốn tìm lại chính mình, tìm lại những niềm đam mê mà mình đã bỏ quên bấy lâu."
Họ cùng nhau ôn lại những kỷ niệm cũ, những câu chuyện thời sinh viên đầy ắp tiếng cười, những ước mơ bay bổng mà ba người từng chia sẻ. Họ cười, họ thở dài, họ nhận ra rằng thời gian đã thay đổi nhiều thứ, và cả ba cũng đã trưởng thành hơn rất nhiều. Nhưng qua những cuộc trò chuyện đó, Linh cảm thấy một sức mạnh mới đang nhen nhóm trong lòng. Cô nhớ về niềm đam mê hội họa, về những buổi chiều ngồi vẽ phác thảo ở công viên, về những lần lang thang trong các phòng trưng bày nghệ thuật để tìm kiếm cảm hứng. Tất cả những điều đó đã bị vùi lấp dưới lớp bụi thời gian và áp lực cuộc sống.
"Cậu nhớ hồi xưa cậu thích đi triển lãm tranh lắm không?" Trâm hỏi, đôi mắt cô bạn lấp lánh kỷ niệm. "Có lần cậu còn nói muốn tự tay vẽ một bức tranh thật lớn để treo trong nhà cơ mà."
Linh khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nở trên môi cô trong suốt buổi nói chuyện. "Ừ, mình nhớ chứ. Có lẽ... mình nên thử lại."
Duy nháy mắt. "Tốt đấy! Cứ làm những gì cậu thấy vui, thấy thoải mái. Đừng nghĩ nhiều đến người khác, Linh. Cậu phải sống cho cậu trước đã."
Lời nói của Duy như một lời khẳng định cho quyết tâm của Linh. Cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều sau buổi trò chuyện. Cô hứa sẽ dành thời gian cho bản thân, sẽ tìm lại những sở thích cũ, những niềm vui đã bị lãng quên. Buổi chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả quán cà phê. Nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng vang vọng, tiếng mưa vẫn tí tách rơi, nhưng trong lòng Linh, một tia nắng ấm áp đã bắt đầu len lỏi.
***
Ngày hôm sau, chiều trời mát dịu, Linh một mình ghé thăm Phòng trưng bày nghệ thuật 'Insight'. Nơi đây là một không gian hiện đại, được thiết kế tinh tế với những bức tường trắng tinh khôi, trần nhà cao và hệ thống chiếu sáng được bố trí khéo léo để làm nổi bật từng tác phẩm. Không gian rộng rãi, thoáng đãng, chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng của vài ba vị khách thưa thớt, tiếng thì thầm khe khẽ và bản nhạc cổ điển du dương, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, trang trọng, đôi khi có chút suy tư. Mùi sơn dầu thoang thoảng quyện với mùi gỗ mới và không khí điều hòa trong lành, mang đến một cảm giác thanh khiết, thư thái.
Linh đi dọc theo các hành lang, ngắm nhìn từng bức tranh, từng tác phẩm điêu khắc. Đã rất lâu rồi cô mới có lại cảm giác này. Cảm giác được đắm chìm vào thế giới của màu sắc, của đường nét, của những câu chuyện được kể bằng nghệ thuật. Cô từng rất yêu nghệ thuật, từng dành hàng giờ đồng hồ để vẽ, để cảm nhận, nhưng rồi cuộc sống bận rộn, những lo toan, và cả mối quan hệ với Khánh đã khiến cô dần lãng quên niềm đam mê ấy. Giờ đây, khi đứng trước những tác phẩm đầy cảm xúc, cô cảm thấy tâm hồn mình được xoa dịu, như thể những vết thương vô hình đang dần được hàn gắn. Cô cảm thấy một phần của chính mình đang quay trở lại, một phần mà cô tưởng chừng đã mất đi mãi mãi.
Cô dừng lại trước một bức tranh trừu tượng, với những gam màu trầm ấm đan xen những vệt sáng mạnh mẽ. Bức tranh như một lời kể về sự đấu tranh, về nỗi buồn và hy vọng. Linh đứng đó rất lâu, đắm chìm vào từng chi tiết, từng lớp màu. Cô cảm thấy một sự đồng điệu kỳ lạ với tác phẩm. Chính lúc đó, một giọng nói trầm ấm cất lên bên cạnh cô.
"Cô cảm nhận được gì từ bức tranh này?"
Linh giật mình quay lại. Một người đàn ông có mái tóc dài lãng tử, được buộc gọn phía sau, mặc một chiếc áo sơ mi linen màu kem và quần kaki ống rộng, toát lên vẻ phóng khoáng của một nghệ sĩ. Anh Đạt, một nghệ sĩ kiêm người quản lý của phòng trưng bày, người mà Linh đã từng nghe danh. Cô nhận ra anh từ những bức ảnh trên các tạp chí nghệ thuật.
"Tôi... tôi cảm thấy nó kể về một cuộc hành trình," Linh nói, giọng cô hơi ngập ngừng, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi bức tranh. "Một cuộc hành trình đầy khó khăn, nhưng luôn có một tia sáng ở cuối đường hầm. Một sự đấu tranh để tìm kiếm chính mình."
Anh Đạt mỉm cười nhẹ. Nụ cười ấy mang một vẻ sâu sắc, từng trải. "Rất chính xác. Tác giả đã từng nói, đây là bức tranh về quá trình chữa lành. Về việc chấp nhận những tổn thương và tìm cách vượt qua chúng." Anh quay sang nhìn Linh, ánh mắt anh lấp lánh một sự thấu hiểu. "Nghệ thuật là cách tốt nhất để chữa lành tâm hồn. Cô có nghĩ vậy không?"
Linh nhìn thẳng vào mắt Anh Đạt, cảm thấy một sự kết nối lạ kỳ. "Có lẽ là vậy. Đã lâu rồi tôi không đến đây, không dành thời gian cho nghệ thuật. Tôi đã gần như quên mất cảm giác này."
"Thật đáng tiếc," Anh Đạt nói, giọng anh chân thành. "Một người có thể cảm nhận nghệ thuật sâu sắc như cô thì không nên bỏ lỡ nó. Nghệ thuật không chỉ là để ngắm nhìn, mà là để cảm nhận, để giải phóng. Nó giúp chúng ta tìm thấy những phần bị lãng quên của bản thân." Anh dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Linh, như thể đang nhìn thấu tâm can cô. "Đôi khi, để tìm lại chính mình, chúng ta cần quay về với những gì đã từng là niềm đam mê của mình."
Lời nói của Anh Đạt như một tiếng chuông thức tỉnh trong tâm trí Linh. Cô cảm thấy một tia hy vọng mới nhen nhóm, một cánh cửa mới đang dần hé mở. "Có lẽ tôi nên thử lại..." cô thì thầm, không phải với anh, mà với chính mình. Cảm giác này... đã bao lâu rồi mình không cảm thấy? Một cảm giác sống động, chân thật, không bị pha lẫn bởi sự mệt mỏi hay trống rỗng.
Anh Đạt gật đầu, vẻ mặt anh đầy khích lệ. "Cô nên làm vậy. Đừng để bất cứ điều gì cản trở niềm đam mê của mình. Hãy để nó dẫn lối cho cô." Anh đưa danh thiếp cho Linh. "Nếu cô cần bất cứ sự hỗ trợ hay lời khuyên nào, đừng ngần ngại liên hệ với tôi. Tôi luôn sẵn lòng giúp đỡ những người yêu nghệ thuật."
Linh nhận lấy danh thiếp, ngón tay cô cảm nhận sự mịn màng của tấm thẻ. Cô mỉm cười, một nụ cười thật lòng, không còn gượng gạo hay che giấu nỗi buồn. "Cảm ơn anh, Anh Đạt. Tôi sẽ ghi nhớ."
Cô rời phòng trưng bày 'Insight' khi ánh nắng chiều đã tắt hẳn, nhường chỗ cho những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng. Bước chân cô nhẹ nhõm hơn, tâm hồn cô thanh thoát hơn. Cô mang theo một cảm giác nhẹ nhõm và nguồn cảm hứng mới, như thể một luồng sinh khí vừa được thổi vào cuộc đời mình. Cô biết, đây chỉ là bước khởi đầu, nhưng nó là một bước đi quan trọng. Cô không còn muốn chờ đợi hạnh phúc đến từ người khác nữa. Cô sẽ tự mình đi tìm nó, tự mình vẽ nên bức tranh cuộc đời mình.
***
Tối muộn cùng ngày, khi thành phố đã chìm vào giấc ngủ, căn hộ của Khánh vẫn sáng đèn. Anh ngồi trước máy tính, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn tập trung cao độ vào những con số, những biểu đồ phức tạp trên màn hình. Màn hình máy tính hắt ánh sáng xanh nhạt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét góc cạnh, giờ đây càng thêm hằn lên vẻ căng thẳng. Cà phê đã nguội ngắt trong chiếc cốc đặt bên cạnh, nhưng anh dường như không hề hay biết.
Căn hộ vắng lặng, không có tiếng Linh. Cô không về nhà sau giờ làm, điều này cũng không quá xa lạ. Dạo gần đây, Linh thường xuyên đi ăn tối với bạn bè, hoặc có những buổi hẹn riêng. Anh biết cô đang cố gắng lấp đầy khoảng trống trong cuộc sống của mình, điều mà anh không thể làm được. Một sự trống trải quen thuộc dâng lên trong lòng anh, nhưng anh quá kiệt sức để suy nghĩ nhiều. Anh chỉ muốn hoàn thành nốt công việc đang dang dở, để có thể ngả lưng xuống giường và chìm vào giấc ngủ. Áp lực từ công ty, từ những dự án lớn đang chờ đợi, và cả những kỳ vọng vô hình từ gia đình, đặc biệt là từ Mẹ và Anh Hùng, đang đè nặng lên vai anh, khiến anh gần như không còn thở nổi.
"Linh... cô ấy đâu rồi nhỉ? Chắc lại đi với Trâm," Khánh thầm nghĩ, một suy nghĩ thoáng qua, không có sự lo lắng sâu sắc, chỉ là một sự chấp nhận mặc định. Anh thậm chí không còn nhớ lần cuối cùng anh và cô có một bữa ăn tối ấm cúng tại nhà là khi nào. Những bữa cơm nguội lạnh, những cuộc trò chuyện đứt quãng, những khoảng trống im lặng cứ thế kéo dài, trở thành một phần của cuộc sống thường nhật mà cả hai đều không đủ sức để phá vỡ.
Anh đưa tay day thái dương, cảm thấy cơn đau đầu nhói lên. Công việc này, nó đang hút cạn sinh lực của anh, biến anh thành một cỗ máy vô cảm, không còn biết đến những xúc cảm lãng mạn, những lời yêu thương hay những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt. Anh biết Linh buồn, anh biết cô thất vọng. Chiếc vòng cổ hôm qua, anh đã hy vọng nó sẽ mang lại một chút niềm vui cho cô, một sự xoa dịu cho nỗi buồn của cô. Nhưng anh đã thấy ánh mắt trống rỗng của cô, thấy sự im lặng nặng nề bao trùm. Anh đã thất bại. Lần nào cũng vậy. Anh muốn nói lời xin lỗi, muốn giải thích, nhưng anh biết mình không thể. Anh không thể hứa hẹn những điều anh không chắc chắn có thể thực hiện, không thể cho cô một tương lai mà anh cũng đang mờ mịt.
Khánh thở dài, đôi mắt anh lại dán chặt vào màn hình. Anh gõ những phím đàn đều đặn, tiếng lách cách khô khan vang vọng trong căn phòng trống. Anh không biết rằng, ở một nơi khác trong thành phố, Linh đang bắt đầu một hành trình mới, một hành trình tìm kiếm chính mình, thoát ly khỏi cái thế giới mà anh đã vô tình tạo ra cho cô. Anh không biết rằng, mỗi ngày anh chìm đắm trong công việc, anh đang bỏ lỡ những dấu hiệu thay đổi từ cô, đang đẩy họ xa nhau hơn, đến gần hơn với cái kết không thể tránh khỏi. Trong sự mệt mỏi cùng cực, anh đã bỏ lỡ cơ hội kết nối với Linh, hoặc thậm chí là nhận ra sự thay đổi tinh tế đang diễn ra trong tâm hồn cô. Anh chỉ là một cái bóng cô đơn giữa căn phòng vắng, với một tương lai mơ hồ đang chờ đợi. Yêu không còn là lý do đủ mạnh để níu giữ họ lại.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.