Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 308: Món Quà Lấp Lánh, Khoảng Trống Mênh Mông

Cái lạnh lẽo của đêm hôm trước, dường như, đã không tan biến theo ánh bình minh. Nó không chỉ là nhiệt độ của không khí, mà là một thứ băng giá vô hình, len lỏi vào từng ngóc ngách của căn hộ, của mối quan hệ, và cả trong tâm hồn hai con người. Linh biết, và Khánh cũng biết, rằng khoảng cách sau cuộc tranh cãi nhỏ ấy đã trở thành một vực sâu không thể lấp đầy. Một câu hỏi định mệnh sẽ sớm được đưa ra, và câu trả lời, có lẽ, đã được định sẵn.

***

Sáng hôm sau, văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' vẫn ồn ã và nhộn nhịp như thường lệ, nhưng Khánh lại cảm thấy mình như đang lạc lõng giữa một thế giới khác. Anh ngồi trước màn hình máy tính khổng lồ, những con số, biểu đồ và bản vẽ kiến trúc phức tạp nhảy múa trước mắt, nhưng tâm trí anh lại không ngừng quay về đêm qua. Bữa cơm nguội lạnh, ánh mắt đỏ hoe của Linh, và câu nói đầy chua xót của cô: “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây… Nhưng anh đã không còn ở đây nữa rồi, phải không?”. Những lời ấy cứ vang vọng trong đầu anh, như một bản nhạc buồn không ngừng lặp lại.

Bầu không khí trong văn phòng 'DreamWeaver' luôn mang một vẻ năng động, chuyên nghiệp nhưng cũng đầy cảm hứng. Tòa nhà kính hiện đại phản chiếu ánh nắng gay gắt của Sài Gòn, bên trong thì mát lạnh với hệ thống điều hòa thổi ra luồng khí trong lành. Khu vực làm việc mở, được trang trí bằng những tác phẩm nghệ thuật đương đại đầy màu sắc và những chậu cây xanh mướt, tạo cảm giác thư thái nhưng vẫn kích thích sự sáng tạo. Tiếng gõ bàn phím lách cách như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ, tiếng điện thoại reo vang từng hồi, tiếng các nhóm thảo luận sôi nổi về dự án, và tiếng máy pha cà phê hoạt động liên tục ở góc phòng pantry, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một nhịp sống hối hả, không ngừng nghỉ của một công ty thiết kế hàng đầu. Mùi cà phê thơm nồng, mùi giấy in mới, và thoang thoảng mùi nước hoa nhẹ nhàng từ các đồng nghiệp trẻ trung, năng động, tất cả đều tạo nên một môi trường làm việc lý tưởng, nơi mà ai cũng phải tập trung cao độ để không bị bỏ lại phía sau.

Thế nhưng, Khánh lại cảm thấy một sự mệt mỏi lạ lùng. Anh là một phần của guồng quay đó, nhưng tâm hồn anh lại đang chùng xuống, nặng trĩu. Anh nhìn vào những đường nét kiến trúc tinh xảo trên màn hình, cố gắng tập trung vào công việc, nhưng hình ảnh Linh với đôi mắt ướt nhòe cứ hiện lên. Anh biết mình đã làm cô tổn thương. Anh biết mình đã quá kiệt sức để lắng nghe, để thấu hiểu, để quan tâm đến những điều nhỏ nhặt mà cô cần. Anh tự trách mình, nhưng cũng cảm thấy bất lực. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó, đã từng là lời bào chữa cho chính anh, giờ đây lại vang lên như một lời thú tội đầy cay đắng.

Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề đến mức anh sợ những đồng nghiệp xung quanh sẽ nghe thấy. Anh cảm nhận áp lực từ công việc và mối quan hệ đè nặng lên vai, như hai tảng đá khổng lồ. Anh phải làm gì đó. Anh phải bù đắp cho Linh. Nhưng bù đắp bằng cách nào? Lời nói thì anh không giỏi. Thời gian thì anh không có. Anh chỉ còn cách… dùng hành động.

Khánh nhớ lại những lần trước, khi anh và Linh có những xích mích nhỏ, một món quà nhỏ thường có thể làm cô vui vẻ trở lại. Linh không phải là người ham vật chất, nhưng cô luôn trân trọng những gì anh tặng, bởi vì đó là dấu hiệu của sự quan tâm, của việc anh vẫn nghĩ đến cô. Anh nghĩ đến chiếc nhẫn cô thích từ một cửa hàng nhỏ, hay cuốn sách mà cô ao ước bấy lâu. Những món quà ấy, dù nhỏ, lại mang theo một thông điệp: "Anh vẫn nhớ đến em, vẫn yêu em." Nhưng giờ đây, anh lại cảm thấy trống rỗng khi nghĩ đến điều đó. Anh không còn cảm thấy sự kết nối mãnh liệt khi chọn quà cho cô nữa. Nó giống như một nhiệm vụ cần phải hoàn thành, một vấn đề cần được "giải quyết" hơn là một hành động xuất phát từ tình yêu thuần túy.

Anh lướt qua các trang web mua sắm trực tuyến trên điện thoại, ngón tay cái lướt qua hàng trăm sản phẩm. Một chiếc túi xách hàng hiệu? Không, Linh không thích sự phô trương. Một bộ mỹ phẩm đắt tiền? Cô ít khi trang điểm đậm. Anh tìm kiếm một thứ gì đó tinh tế, đơn giản, nhưng vẫn đủ để thể hiện sự quan tâm. Một chiếc vòng cổ bạc nhỏ nhắn, có đính một viên đá xanh lấp lánh, hiện ra trên màn hình. Anh nhớ Linh thích màu xanh dương, màu của sự bình yên và của biển cả, nơi cô luôn mơ ước được đến. Có lẽ chiếc vòng này sẽ làm cô vui. Nó không quá đắt đỏ, nhưng đủ để cô biết rằng anh vẫn nhớ đến sở thích của cô.

Trong lúc anh đang phân vân, điện thoại anh rung lên. Một tin nhắn từ Anh Hùng, sếp trực tiếp của anh: "Khánh, bản vẽ dự án A12 cần chỉnh sửa gấp trong hôm nay. Đối tác muốn có trước buổi họp chiều. Cậu xử lý giúp anh nhé. Cảm ơn." Áp lực lại dâng lên, như một làn sóng dữ dội nhấn chìm những suy nghĩ mềm yếu của anh. Anh lại bị cuốn vào vòng xoáy của công việc, của những deadline, của những kỳ vọng không ngừng nghỉ. Anh thở hắt ra, cảm giác bất lực giữa bộn bề công việc và những rắc rối trong mối quan hệ. Anh không có nhiều thời gian để suy nghĩ hay phân tích cảm xúc. Anh chỉ muốn "giải quyết nhanh gọn" mọi chuyện, cả công việc lẫn tình cảm.

Anh nhắm mắt lại một lát, cố gắng xua đi cảm giác nặng trĩu trong lòng. Trong khoảnh khắc đó, anh ước mình có thể trở về những ngày đầu, khi tình yêu của anh và Linh chỉ đơn thuần là tình yêu, không có áp lực tài chính, không có những deadline chết người, không có những kỳ vọng gia đình như ngọn núi đè nặng. Nhưng những ước mơ đó chỉ là ảo ảnh. Thực tại là anh đang ở đây, giữa văn phòng ồn ào, với công việc đang chờ, và một mối quan hệ đang đứng trên bờ vực. Anh mở mắt ra, quyết định. Chiếc vòng cổ. Nó sẽ là một khởi đầu nhỏ, một lời xin lỗi không lời, một hy vọng mong manh rằng mọi thứ sẽ trở lại bình thường. Anh vội vàng đặt hàng trực tuyến, và sau đó lại vùi đầu vào màn hình, cố gắng tập trung vào bản vẽ A12, nhưng trong sâu thẳm, anh vẫn biết rằng, một chiếc vòng cổ, hay bất kỳ món quà vật chất nào khác, cũng khó lòng lấp đầy được khoảng trống mà anh đã vô tình tạo ra. Anh không còn là người khiến Linh hạnh phúc nữa. Anh đang dần trở thành gánh nặng, một nguồn cơn của nỗi đau.

***

Chiều tối cùng ngày, khi ánh đèn phố bắt đầu rực sáng, Khánh rời khỏi văn phòng 'DreamWeaver' với một cảm giác kiệt sức nhưng cũng xen lẫn một chút... mong chờ. Anh không về thẳng nhà mà rẽ vào Trung tâm thương mại 'Grand Plaza', một trong những biểu tượng của sự xa hoa và hiện đại giữa lòng Sài Gòn. Bên ngoài, không khí vẫn còn oi ả và ngột ngạt của một ngày nắng gắt, nhưng vừa bước chân vào bên trong, anh đã cảm nhận được luồng khí mát lạnh từ hệ thống điều hòa, như một hơi thở nhẹ nhõm xua đi cái nóng bức và mệt mỏi của cả ngày dài.

'Grand Plaza' là một thế giới khác biệt, lấp lánh và đầy màu sắc. Kiến trúc hiện đại với nhiều tầng, mặt tiền kính trong suốt phản chiếu ánh đèn neon từ các cửa hàng sang trọng, tạo nên một không gian lung linh, huyền ảo. Âm thanh nhạc nền du dương từ hệ thống loa ẩn, tiếng nói chuyện rộn ràng của đám đông, tiếng bước chân nhịp nhàng trên nền đá hoa cương sáng bóng, và tiếng thang cuốn vận hành êm ái, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự phồn thịnh và tiêu dùng. Mùi nước hoa tổng hợp từ các cửa hàng mỹ phẩm cao cấp, mùi thức ăn hấp dẫn từ khu ẩm thực ở tầng trên, và mùi điều hòa đặc trưng, tất cả đều kích thích các giác quan, khiến không gian trở nên sống động và quyến rũ. Bầu không khí ở đây lúc nào cũng sáng sủa, đông đúc, vui vẻ và tiện nghi, một sự đối lập hoàn toàn với sự mệt mỏi và nặng nề trong lòng Khánh.

Anh đi thẳng đến khu trang sức ở tầng trệt, nơi những món đồ lấp lánh được trưng bày dưới ánh đèn rực rỡ. Khánh dừng chân trước một cửa hàng nhỏ, có vẻ ngoài thanh lịch và tinh tế. Bên trong, những chiếc vòng cổ, nhẫn, hoa tai được sắp xếp gọn gàng trên nền nhung đen, lấp lánh ánh kim loại và đá quý. Anh đã đặt mua trực tuyến chiếc vòng cổ đó, nhưng anh muốn tự mình đến lấy và kiểm tra, như một cách để đảm bảo mọi thứ hoàn hảo nhất có thể.

Một nhân viên bán hàng trẻ tuổi, với nụ cười chuyên nghiệp và ánh mắt lanh lợi, tiến đến chào hỏi anh. "Chào anh ạ. Anh cần tìm gì ạ?"

"Tôi có đặt một chiếc vòng cổ trực tuyến, mã số X234," Khánh đáp, giọng anh trầm và hơi mệt mỏi.

Cô gái nhanh chóng kiểm tra thông tin và mang ra một chiếc hộp nhỏ màu xanh ngọc, được thắt nơ lụa trắng tinh tế. Bên trong là chiếc vòng cổ bạc nhỏ nhắn, có mặt dây chuyền là một viên đá sapphire xanh biếc, lấp lánh dưới ánh đèn. Nó đúng như hình ảnh anh đã thấy trên mạng, đơn giản nhưng tinh xảo, không quá cầu kỳ nhưng vẫn toát lên vẻ sang trọng. Anh cầm chiếc vòng lên, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại và sự trong trẻo của viên đá. Anh hình dung Linh đeo nó, và một tia hy vọng mong manh lóe lên trong lòng anh. Có lẽ, nó sẽ xoa dịu được nỗi buồn của cô. Có lẽ, nó sẽ là một cầu nối nhỏ, giúp anh và cô tìm lại được sự bình yên.

"Anh chọn chiếc này rất hợp với bạn gái anh đó ạ, rất tinh tế và sang trọng," cô nhân viên mỉm cười nói, ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Khánh.

Khánh gật đầu nhẹ, một nụ cười nhếch mép mệt mỏi thoáng qua trên môi. "Gói giúp tôi." Anh không nói nhiều, không giải thích, chỉ đơn giản là muốn nhanh chóng hoàn thành việc này. Anh không nghĩ nhiều về ý nghĩa sâu xa của món quà, chỉ nghĩ đến việc Linh có thể thích nó và nỗi buồn của cô sẽ vơi đi. Anh muốn mọi thứ trở lại bình thường, trở lại cái trạng thái cân bằng mà họ đã từng có, dù chỉ là tạm thời.

Sau khi thanh toán và nhận chiếc hộp nhỏ được gói cẩn thận trong một túi giấy có logo cửa hàng, Khánh cảm thấy một chút nhẹ nhõm. Như thể anh vừa hoàn thành một nhiệm vụ quan trọng, một bước đi đầu tiên để hàn gắn vết rạn nứt. Nhưng sâu bên trong, một nỗi lo lắng mơ hồ vẫn len lỏi. Anh không biết Linh sẽ phản ứng thế nào. Anh có thể mua cho cô bất cứ thứ gì, nhưng anh có thể mua lại nụ cười thật lòng của cô không? Anh có thể mua lại sự thấu hiểu và cảm thông mà anh đã vô tình đánh mất không? Anh biết, vật chất chỉ là vật chất, không thể thay thế được những khoảng trống cảm xúc. Nhưng anh không biết phải làm gì khác. Anh không còn đủ sức để yêu cho đúng. Đó là sự thật phũ phàng mà anh phải đối mặt mỗi ngày. Anh rời khỏi trung tâm thương mại, bước vào màn đêm của Sài Gòn, ôm theo chiếc hộp nhỏ và một nỗi niềm nặng trĩu.

***

Tối cùng ngày, căn hộ của Linh chìm trong một thứ ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn ngủ ở góc phòng, tạo nên một bầu không khí thân mật nhưng lại càng làm nổi bật sự cô độc của cô. Linh đang ngồi trên sofa, một cuốn sách dày cộp nằm hờ trên đùi, nhưng ánh mắt cô lại dán vào khoảng không vô định trước mặt. Cô không thể tập trung vào những câu chữ, tâm trí cô không ngừng lang thang về câu hỏi định mệnh: "Anh còn yêu em không?". Câu hỏi đó, như một lưỡi dao sắc nhọn, cứa vào trái tim cô, khiến cô đau nhói mỗi khi nghĩ đến.

Căn hộ vẫn còn vương vấn sự im lặng nặng nề từ đêm qua, một sự im lặng mà Linh cảm thấy còn đáng sợ hơn bất kỳ tiếng cãi vã nào. Mùi thức ăn nguội lạnh còn thoang thoảng trong không khí, nhắc nhở cô về bữa tối không trọn vẹn, về những lời không nói, và về sự xa cách ngày càng lớn giữa cô và Khánh. Cô đã thắp một cây nến thơm nhẹ nhàng từ lâu, mùi lavender dịu nhẹ lan tỏa khắp phòng, cố gắng xua đi cái mùi của sự thất vọng và nỗi buồn, nhưng dường như nó chỉ càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn. Tiếng tivi nhỏ phát ra từ phòng khách, như một tiếng động nền vô nghĩa, không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng cô. Bên ngoài, tiếng xe cộ vọng lên từ xa một cách mơ hồ, và tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ, mang theo chút không khí se lạnh của buổi tối muộn.

Đột nhiên, tiếng lách cách của chìa khóa mở cửa vang lên, phá tan sự tĩnh lặng. Linh giật mình, quay đầu lại. Khánh bước vào, dáng vẻ anh vẫn phờ phạc, mệt mỏi như mọi khi, nhưng trên tay anh có một chiếc túi giấy nhỏ màu xanh ngọc. Anh khép cửa lại, cởi giày, và tiến về phía cô. Linh nhìn anh, tim cô đập nhanh hơn một chút, một tia hy vọng mong manh lóe lên rồi lại vụt tắt. Cô không biết anh sẽ nói gì, hay làm gì. Cô chỉ cảm thấy mệt mỏi.

Khánh đến gần Linh, đặt chiếc túi giấy lên bàn kính trước mặt cô. Anh ngồi xuống cạnh cô, trên chiếc ghế sofa đối diện, ánh mắt anh mệt mỏi nhưng ẩn chứa một tia hy vọng, một sự lo lắng. Anh nhìn cô, cố gắng tìm một ánh sáng, một sự phản ứng tích cực trong đôi mắt cô, nhưng chỉ thấy một sự trống rỗng và u buồn.

"Anh... mua cái này cho em," Khánh nói, giọng anh trầm, hơi ngập ngừng, như thể anh đang dò xét phản ứng của cô. "Anh xin lỗi vì hôm qua." Anh đưa tay ra, đẩy nhẹ chiếc túi giấy về phía cô.

Linh nhìn chiếc túi, rồi nhìn anh. Cô nhận lấy chiếc hộp nhỏ màu xanh ngọc bên trong, cảm nhận sự mát lạnh của nó trên đầu ngón tay. Cô chậm rãi mở nơ lụa, nhẹ nhàng gỡ giấy gói, rồi mở chiếc hộp. Chiếc vòng cổ bạc nhỏ nhắn, với viên đá sapphire xanh biếc lấp lánh dưới ánh đèn vàng dịu, hiện ra trước mắt cô. Nó thật đẹp, thật tinh tế, đúng như những gì cô vẫn thích.

"Đẹp lắm, anh," Linh nói, giọng cô phẳng lặng, thiếu đi sự reo vui và cảm xúc mà Khánh mong đợi. Cô không thể giả vờ được nữa. Cô không thể ép mình mỉm cười thật tươi, hay thốt lên những lời khen ngợi hào hứng. Một cảm giác hụt hẫng, thậm chí là trống rỗng, trào dâng trong lòng cô. Cô nhận ra rằng, dù món quà có đẹp đến đâu, nó cũng không thể lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn cô. Nó không phải là thứ cô khao khát.

Cô đeo thử chiếc vòng cổ lên cổ, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại chạm vào da. Linh đứng dậy, đi đến chiếc gương treo tường, soi mình. Chiếc vòng cổ lấp lánh trên cổ cô, làm tôn lên vẻ thanh thoát của chiếc cổ, nhưng đôi mắt cô vẫn đượm buồn. Cô nhìn vào hình ảnh của mình trong gương, và nhìn xuyên qua nó, thấy hình ảnh của Khánh đang ngồi lặng lẽ trên sofa, ánh mắt chất chứa một sự bất lực.

Trong nội tâm mình, Linh thốt lên một câu hỏi không lời, một lời than thở đầy đau đớn: *Em cần anh ở đây, cần anh nói chuyện với em, cần anh lắng nghe, chứ không phải một chiếc vòng cổ lấp lánh để che đi khoảng trống.* Món quà này, thay vì hàn gắn, lại càng làm nổi bật sự khác biệt trong cách họ thể hiện và cảm nhận tình yêu. Khánh nghĩ rằng anh đang bù đắp, đang chuộc lỗi, nhưng anh lại đang bỏ lỡ hoàn toàn điều mà Linh thực sự cần.

Khánh ngồi đó, nhìn Linh soi mình trong gương, chờ đợi một nụ cười, một lời nói vui vẻ. Nhưng anh chỉ thấy sự im lặng. Anh cảm nhận được sự thất vọng của cô, dù cô không nói ra. Anh biết, anh đã thất bại. Một lần nữa. Anh muốn ôm cô, muốn nói rằng anh xin lỗi, muốn giải thích mọi thứ, nhưng anh không thể. Cơ thể anh rã rời, tâm trí anh trống rỗng, và anh biết rằng bất cứ lời nói nào anh thốt ra lúc này cũng chỉ càng làm mọi thứ tồi tệ hơn.

Linh quay trở lại sofa, ngồi xuống cạnh Khánh. Không có một lời nào được nói ra. Sự im lặng lại bao trùm căn hộ, nhưng lần này, nó nặng nề hơn, chất chứa sự bất lực và hiểu lầm ngày càng sâu sắc. Chiếc vòng cổ lấp lánh trên cổ Linh, như một minh chứng cho nỗ lực vụng về của Khánh, nhưng cũng là biểu tượng cho khoảng cách mênh mông không thể san lấp giữa hai người. Cặp cốc sứ hình mèo vẫn nằm đó, trên kệ, lạnh lẽo và trống rỗng, như một lời nhắc nhở đau lòng về những ký ức ngọt ngào đã xa, đối lập hoàn toàn với sự lạnh giá của hiện tại.

Linh biết rằng, sự thất vọng sâu sắc này, không phải vì anh không yêu cô, mà vì anh không thể hiểu cô, không thể ở đây theo cách cô cần. Cô biết, cô không thể tiếp tục chờ đợi một điều không bao giờ đến. Và Khánh cũng biết, anh không còn là người khiến Linh hạnh phúc nữa. Anh đã trở thành gánh nặng, một nguồn cơn của nỗi đau. Món quà lấp lánh, nhưng khoảng trống trong lòng họ vẫn cứ mênh mông. Yêu không còn là lý do đủ mạnh để họ tiếp tục chịu đựng sự cô đơn này.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free