Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 307: Bữa Cơm Nguội Lạnh Và Những Lời Không Nói

Gió đêm se lạnh luồn qua kẽ tóc, khiến Linh rùng mình. Cô đứng dậy từ chiếc ghế đá cũ kỹ, phủi nhẹ bụi bẩn trên quần áo, cảm thấy một sự lạnh lẽo không chỉ đến từ làn gió heo may của buổi tối muộn. Ánh mắt cô giờ đây không còn chỉ là ưu tư mà đã có thêm một tia sáng của sự quyết tâm, một quyết tâm mong manh nhưng đủ mạnh để thôi thúc cô phải làm điều gì đó. Cô không biết mình sẽ làm gì tiếp theo, nhưng cô biết rằng mình không thể mãi chìm đắm trong sự hoài nghi và nỗi đau này. Cô cần một câu trả lời. Một câu trả lời rõ ràng, không chỉ từ Khánh, mà còn từ chính trái tim cô.

Về đến căn hộ quen thuộc, Linh không lập tức bật đèn sáng trưng. Cô để không gian chìm trong ánh sáng nhập nhoạng từ những ô cửa sổ, nơi ánh đèn đường xa xa hắt vào, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn gỗ. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa cô mới cắm sáng nay vẫn còn vương vấn, quyện lẫn với mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều hôm qua, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch nhưng không kém phần u hoài. Cô nhẹ nhàng đặt túi xách xuống, gỡ bỏ đôi giày cao gót, cảm nhận sự mỏi mệt của một ngày dài len lỏi khắp cơ thể. Những lời Trâm nói, cùng với những suy nghĩ miên man trong công viên, vẫn còn vương vấn trong tâm trí cô, như những sợi tơ vò không ngừng rối bời.

"Em có đang hạnh phúc không?" "Yêu không còn là lý do đủ mạnh." "Em cần phải nghĩ cho bản thân mình."

Linh khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Có lẽ, đây sẽ là một cơ hội nữa. Một cơ hội cuối cùng để cô thử hàn gắn, để cô tìm kiếm một chút hơi ấm đã mất. Cô không muốn buông tay, chưa phải lúc này, dù trái tim cô đã mỏi mệt đến nhường nào. Cô vẫn yêu Khánh, tình yêu ấy vẫn còn đó, sâu đậm và chân thành. Nhưng liệu nó có còn đủ sức mạnh để giữ họ lại với nhau, khi mà khoảng cách đã trở nên quá lớn, khi mà sự im lặng đã nói lên quá nhiều điều?

Với một nỗ lực gạt bỏ đi những hoài nghi đang gặm nhấm, Linh bắt đầu thắp nến thơm. Ngọn lửa nhỏ li ti bập bùng, tỏa ra ánh sáng vàng dịu và hương gỗ đàn hương ấm áp, xua đi phần nào sự lạnh lẽo trong căn phòng. Cô cắm thêm một bình hoa hồng trắng mới mua, những cánh hoa mềm mại, tinh khôi đối lập với mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng cô. Cô tự nhủ, một bữa tối ấm cúng, một không gian lãng mạn có thể sẽ làm mọi thứ tốt hơn, có thể sẽ kéo Khánh ra khỏi vòng xoáy mệt mỏi của anh, và kéo họ lại gần nhau hơn.

Trong bếp, Linh bắt tay vào chuẩn bị bữa tối. Hôm nay cô quyết định nấu món cá diêu hồng hấp xì dầu, món Khánh rất thích, và một chút canh chua cá. Cô nhớ Khánh hay đau dạ dày, nên cố gắng chọn những món ăn thanh đạm, dễ tiêu. Tiếng dao thớt lạch cạch, tiếng nước chảy từ vòi, tất cả đều vang vọng rõ ràng trong căn hộ vắng lặng. Cô làm mọi thứ một cách tỉ mỉ, cẩn thận, như thể từng động tác nhỏ đều mang theo một lời cầu nguyện thầm kín, mong cho mọi thứ sẽ trở lại như xưa.

Khi món ăn đã tươm tất, mùi thơm nồng nàn lan tỏa khắp không gian, Linh bày biện bàn ăn một cách tinh tế. Chiếc khăn trải bàn màu kem, hai chiếc đĩa sứ trắng, và đặc biệt là cặp cốc sứ đôi hình mèo mà họ đã mua cùng nhau trong chuyến đi Đà Lạt hai năm trước. Linh nhớ ngày đó, Khánh đã cười rất tươi khi nhìn thấy chúng, và cả hai đã quyết định mua về để "khi nào sống chung sẽ dùng". Giờ đây, chúng đang nằm đó, chứng kiến sự im lặng và những khoảng cách vô hình. Linh khẽ vuốt ve chiếc cốc có hình mèo đực, lòng chợt dâng lên một nỗi buồn man mác.

Cô nhìn đồng hồ. Đã gần tám giờ tối. Khánh thường về nhà vào khoảng thời gian này, nhưng gần đây anh thường xuyên trễ hơn, có khi là rất muộn. Cô nhắn tin cho anh: "Anh về chưa? Em nấu cơm rồi nè." Dòng tin nhắn đi mà không có hồi âm. Linh cố gắng kìm nén sự thất vọng. Cô biết anh bận, biết anh mệt mỏi. Nhưng sự chờ đợi này, nó bào mòn cô từng chút một.

Linh ngồi xuống bàn ăn, đốt thêm một cây nến nữa. Ánh nến nhảy nhót, hắt bóng cô lên tường, trông cô thật nhỏ bé và cô đơn. Cô cứ ngồi đó, nhìn chằm chằm vào những món ăn đang dần nguội lạnh, vào cặp cốc sứ đôi hình mèo như đang chế giễu sự cố gắng vô vọng của cô. Cô đã cố gắng rất nhiều, đã cố gắng gạt bỏ những hoài nghi, để vun đắp, để tạo ra một không gian ấm cúng. Nhưng liệu sự ấm cúng này có đủ sức xua đi cái lạnh lẽo trong lòng Khánh, hay trong chính mối quan hệ của họ? Tiếng thở dài của cô hòa vào làn gió đêm, mang theo một nỗi buồn không tên, một nỗi buồn sâu thẳm của một người con gái đang cố gắng níu giữ một điều dường như đang dần tuột khỏi tầm tay.

***

Kim đồng hồ đã chỉ gần mười giờ đêm. Ngoài trời, những làn gió nhẹ vẫn thổi, nhưng bên trong căn hộ, không khí đã đặc quánh lại bởi sự chờ đợi và nỗi lo lắng. Linh đã dọn dẹp bớt những món ăn nguội lạnh vào tủ lạnh, chỉ để lại một phần nhỏ trên bàn, cùng với cặp cốc sứ hình mèo và ánh nến leo lắt. Cô ngồi trên sofa, tay cầm một cuốn sách nhưng ánh mắt thì vô định, cứ nhìn chằm chằm vào cánh cửa ra vào. Mỗi tiếng động nhỏ từ hành lang đều khiến tim cô nảy lên một nhịp, rồi lại xẹp xuống trong thất vọng.

Cuối cùng, tiếng khóa cửa lạch cạch quen thuộc cũng vang lên, xé tan màn đêm tĩnh mịch. Linh giật mình, vội vàng đặt cuốn sách xuống, một nụ cười gượng gạo nở trên môi. Khánh bước vào, dáng người cao ráo của anh dường như gầy hơn, đổ bóng dài trên sàn nhà dưới ánh đèn hắt từ cửa. Khuôn mặt góc cạnh của anh hằn rõ vẻ mệt mỏi cùng cực, đôi mắt sâu trũng xuống, không còn chút sức sống nào. Chiếc áo sơ mi trắng đã nhăn nhúm, cà vạt nới lỏng, và mái tóc thường ngày gọn gàng giờ đây cũng rối bời. Anh không nhìn Linh, chỉ lẳng lặng vứt chiếc cặp da nặng trịch xuống ghế sofa, tiếng "thịch" khô khốc vang lên, như một lời than vãn của sự kiệt quệ.

Linh cố gắng giữ cho giọng mình thật nhẹ nhàng, ấm áp: “Anh về rồi à? Em có nấu món anh thích nè. Anh ăn chút gì đi rồi nghỉ.”

Khánh chỉ khẽ "Ừ" một tiếng, ngắn gọn và vô cảm. Anh không quay đầu lại, cũng không đáp lại ánh mắt mong chờ của cô. Cả người anh tỏa ra một sự mệt mỏi đến khó chịu, như thể mọi lời nói, mọi cử động đều là một gánh nặng. Anh cởi áo khoác, treo lên mắc một cách uể oải, rồi đi thẳng vào phòng tắm. Tiếng nước chảy rào rào sau cánh cửa đóng kín như một bức tường ngăn cách vô hình giữa hai người. Linh đứng đó, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần, nụ cười trên môi cô vụt tắt, ánh mắt dần tối lại, chất chứa một nỗi thất vọng không thể che giấu. Cặp cốc sứ hình mèo trên bàn ăn dường như cũng trở nên lạnh lẽo hơn dưới ánh nến yếu ớt.

Khi Khánh bước ra từ phòng tắm, gương mặt anh có vẻ tỉnh táo hơn một chút, nhưng sự mệt mỏi vẫn còn in hằn rõ nét. Anh mặc bộ đồ ngủ đơn giản, tóc còn ẩm ướt. Linh đã ngồi lại vào bàn ăn, cố gắng hâm nóng lại đồ ăn. Mùi hương cá hấp xì dầu và canh chua giờ đây không còn hấp dẫn như trước, chỉ còn lại sự nhạt nhẽo của những món ăn đã nguội lạnh.

“Anh ngồi xuống ăn chút gì đi, em hâm nóng lại rồi,” Linh nói, giọng cô đã không còn giữ được sự vui vẻ như ban nãy, thay vào đó là một chút ngập ngừng, xen lẫn nỗi buồn.

Khánh kéo ghế ngồi xuống, anh cầm đũa gắp vài miếng cá, nhai một cách chậm rãi, gần như vô vị. Anh không nói gì, không khen ngon, cũng không hỏi han về ngày của Linh. Sự im lặng nặng nề bao trùm lấy căn phòng, chỉ có tiếng dao dĩa chạm nhẹ vào đĩa sứ, và tiếng thở dài khe khẽ của Linh.

Linh cố gắng tìm một chủ đề để bắt chuyện, để phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này. “Hôm nay ở công ty có gì không anh? Anh Hùng lại làm khó anh à?”

Khánh lắc đầu, mắt vẫn dán vào đĩa cơm. “Không có gì đặc biệt. Chỉ là công việc nhiều.”

“À, mà anh có mua trà gừng cho em không?” Linh hỏi, giọng cô hơi chùng xuống, bởi đây là điều cô đã dặn anh từ sáng, khi cô cảm thấy không khỏe. Một điều nhỏ nhặt, nhưng đối với cô, nó là biểu hiện của sự quan tâm.

Khánh ngước mắt lên nhìn Linh, ánh mắt anh thoáng chút bối rối, rồi lại trở về vẻ mệt mỏi thường ngày. “Anh quên mất. Anh mệt quá, đi làm về chỉ muốn về nhà ngủ thôi. Không nhớ gì hết.” Anh nói, giọng đầy vẻ hờ hững, như thể chuyện đó không hề quan trọng.

Lời nói của Khánh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào trái tim Linh. Cô cảm thấy một nỗi đau nhói lên, không phải vì anh quên trà gừng, mà vì sự vô tâm, sự thờ ơ toát ra từ mỗi lời nói và cử chỉ của anh. Cố gắng của cô, sự chờ đợi của cô, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Cô nhìn Khánh, nhìn vào đôi mắt mệt mỏi của anh, nhìn vào dáng vẻ kiệt quệ của anh, và nhận ra rằng anh đã không còn ở đây nữa, không còn hiện diện trong mối quan hệ này một cách trọn vẹn. Anh chỉ là một cái bóng, một hình hài đang vật lộn với những gánh nặng riêng, mà cô không thể chạm tới, không thể chia sẻ. Cặp cốc sứ hình mèo trên bàn ăn, biểu tượng của những ước mơ chung, giờ đây như đang chế giễu sự cô đơn của cô.

***

Không khí trong căn hộ của Linh trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Mùi hương nến thơm ấm áp giờ đây chẳng thể xua đi cái lạnh lẽo đang lan tỏa từ chính trái tim hai người. Khánh đặt đũa xuống, đẩy nhẹ đĩa cơm còn gần như nguyên vẹn ra xa. Anh ăn được vài miếng, nhưng rõ ràng không có lấy một chút khẩu vị nào. Gương mặt anh vẫn hằn lên vẻ mệt mỏi, cùng với một sự khó chịu mơ hồ khi anh cảm nhận được ánh mắt thất vọng của Linh.

Linh nhìn Khánh, lòng cô như có lửa đốt. Cô đã cố gắng kìm nén, đã cố gắng thấu hiểu, nhưng lời nói vừa rồi của anh, cùng với sự hờ hững trong ánh mắt, đã vượt quá giới hạn chịu đựng của cô. Cô không thể chấp nhận sự lãng quên đó một cách dễ dàng, bởi vì đối với cô, nó không chỉ là việc quên mua trà gừng. Nó là biểu tượng của một sự lãng quên lớn hơn, một sự lãng quên những điều nhỏ nhặt làm nên tình yêu, làm nên sự quan tâm.

“Anh quên thật à? Em đã đợi cả ngày rồi…” Linh nói, giọng cô khẽ run lên, mang theo một nỗi chua xót. Cô không cố gắng che giấu sự thất vọng nữa.

Khánh nhắm mắt lại một thoáng, như thể cố gắng xua đi một cơn đau đầu, rồi anh mở mắt ra, nhìn thẳng vào Linh. Ánh mắt anh không còn sự mệt mỏi đơn thuần, mà pha lẫn một chút cáu kỉnh, một chút bực dọc. “Em không thấy anh mệt thế nào sao? Em không thấy anh đang phải chịu áp lực như thế nào sao? Những chuyện nhỏ nhặt đó có đáng để em phải nhắc đi nhắc lại không?” Giọng anh hơi cao lên, mang theo sự bực bội và sự bất lực.

Linh giật mình bởi phản ứng gay gắt của Khánh. Cô chưa bao giờ thấy anh nói với cô bằng cái giọng điệu đó. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, nhưng cô cố gắng kìm nén. Lời nói của anh, dù không hề có ý định tàn nhẫn, lại xuyên thẳng vào tim cô, sâu hơn bất kỳ lưỡi dao nào. “Không phải chuyện trà gừng… mà là anh không còn quan tâm nữa.” Cô nói, giọng cô run run đến mức gần như không thể nghe rõ. “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây… Nhưng anh đã không còn ở đây nữa rồi, phải không?”

Khánh nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của Linh, ánh mắt anh chợt giãn ra, thay thế sự cáu kỉnh là một nỗi day dứt, một sự bất lực đến tột cùng. Anh muốn nói rằng anh vẫn quan tâm, anh vẫn yêu cô. Nhưng anh biết mình không đủ sức để thể hiện điều đó một cách trọn vẹn. Anh đang bị xé nát giữa áp lực công việc, kỳ vọng của gia đình, và sự kiệt quệ của chính bản thân. Anh cảm thấy mình như một người lính đã kiệt sức trên chiến trường, không còn đủ năng lượng để chiến đấu cho một tình yêu mà anh vẫn còn trân trọng.

“Anh vẫn quan tâm!” Khánh đáp lại, nhưng giọng anh đã nhỏ hơn, yếu ớt hơn, như một lời tự biện minh cho chính mình. “Nhưng anh có quá nhiều thứ phải lo! Em có hiểu cho anh không?” Anh đứng bật dậy, đi về phía sofa và ngồi phịch xuống, vùi mặt vào hai bàn tay, dáng vẻ anh cô độc và bất lực. Anh không muốn cãi nhau, không muốn làm Linh tổn thương, nhưng anh cũng không biết phải làm sao để mọi thứ tốt đẹp hơn. Anh không còn đủ sức để yêu cho đúng, như anh đã từng nói với chính mình.

Linh đứng yên tại chỗ, nhìn Khánh đang vùi mặt vào lòng bàn tay. Nước mắt cuối cùng cũng lăn dài trên má cô. Cô hiểu. Cô hiểu những áp lực mà anh đang phải đối mặt. Cô hiểu sự mệt mỏi của anh. Nhưng cô cũng đang mệt mỏi. Mệt mỏi vì sự im lặng, mệt mỏi vì sự thờ ơ, mệt mỏi vì phải tự mình gánh vác những cảm xúc trong mối quan hệ này. Cô đến bên bàn ăn, bắt đầu dọn dẹp những món ăn còn lại vào bếp, từng động tác đều chậm rãi, nặng nề. Tiếng dao dĩa va vào nhau khẽ khàng, tiếng bát đũa lạch cạch, tất cả đều vang vọng trong sự im lặng đáng sợ. Cô không nói thêm lời nào, để mặc những giọt nước mắt rơi xuống mà không thèm lau đi.

Khánh vẫn ngồi đó, nhắm chặt mắt, cảm giác tội lỗi lẫn bất lực dâng trào trong lồng ngực. Anh nghe tiếng Linh dọn dẹp, nghe tiếng thở dài của cô, và cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Anh muốn ôm cô, muốn nói rằng anh xin lỗi, muốn giải thích mọi thứ. Nhưng anh không thể. Cơ thể anh rã rời, tâm trí anh trống rỗng, và anh biết rằng bất cứ lời nói nào anh thốt ra lúc này cũng chỉ càng làm mọi thứ tồi tệ hơn. Anh không còn là người khiến Linh hạnh phúc nữa. Anh đã trở thành gánh nặng, một nguồn cơn của nỗi đau.

Cả hai chìm vào không gian riêng của mình, không ai nói thêm lời nào. Ánh nến trên bàn đã tắt lịm, chỉ còn lại ánh đèn vàng dịu từ đèn ngủ hắt ra, đủ để thấy rõ sự cô đơn đang bao trùm lấy căn phòng. Cặp cốc sứ hình mèo vẫn nằm đó, lạnh lẽo và trống rỗng, chứng kiến một tình yêu đang dần nguội lạnh, đang dần tan vỡ trong im lặng, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Linh biết, và Khánh cũng biết, rằng khoảng cách sau cuộc tranh cãi nhỏ này đã trở thành một vực sâu không thể lấp đầy. Một câu hỏi định mệnh sẽ sớm được đưa ra, và câu trả lời, có lẽ, đã được định sẵn.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free