Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 370: Bình Yên Tìm Thấy: Chấp Nhận và Trưởng Thành

Gió đêm lướt qua khung cửa sổ khép hờ, mang theo hơi ẩm nhẹ của gió sông. Trong căn hộ của Linh, mùi nến thơm lavender vẫn còn vương vấn, tạo nên một bầu không khí thư thái, tĩnh lặng. Cô đã đặt cuốn sách ảnh xuống, tắt đèn và ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm. Ánh mắt cô điềm tĩnh, không còn gợn sóng, chỉ còn lại sự an nhiên của một tâm hồn đã tìm thấy sự tự chủ. Cô biết rằng con đường phía trước vẫn còn nhiều điều bất ngờ, nhưng cô đã sẵn sàng đón nhận tất cả, với một tâm thế hoàn toàn khác.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp xuyên qua màn cửa sổ, Khánh đã thức dậy. Không phải vì tiếng chuông báo thức inh ỏi, cũng không phải vì một nỗi lo nào đó đeo bám, mà là bởi một nhịp sinh học tự nhiên, điều mà anh đã phải rất khó khăn mới xây dựng lại được sau những tháng ngày dài vật lộn với công việc và những nỗi niềm riêng. Anh vươn vai, cảm nhận từng đốt xương sống giãn ra một cách nhẹ nhõm. Căn hộ của anh giờ đây không còn mang cái vẻ lạnh lẽo, bừa bộn như trước. Từng góc nhỏ đều được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp, phản ánh một tâm trạng đã được sắp xếp lại.

Anh bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gỗ lạnh. Cảm giác mát lạnh ấy không khiến anh rụt rè mà lại như tiếp thêm năng lượng. Anh không bật đèn, để ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài dần lấp đầy căn phòng. Căn hộ của Khánh, với gam màu trung tính và thiết kế tối giản, giờ đây như được tắm trong một lớp vàng nhạt của bình minh. Anh đi thẳng vào phòng tập nhỏ, nơi có một tấm thảm yoga trải sẵn và vài tạ tay đơn giản. Hít thở sâu, anh bắt đầu những động tác khởi động nhẹ nhàng. Mỗi động tác đều được thực hiện một cách chậm rãi, có chủ đích, cảm nhận rõ từng thớ cơ đang được đánh thức. Tiếng hít thở đều đặn của anh hòa vào không gian tĩnh mịch, tạo nên một nhịp điệu bình yên.

Trước đây, việc tập thể dục đối với Khánh là một điều xa xỉ, một gánh nặng khác mà anh cố gắng nhồi nhét vào lịch trình vốn đã quá tải. Nhưng giờ đây, đó là một nghi thức, một cách để anh kết nối với bản thân, để lắng nghe cơ thể và tâm trí mình. Hơi thở đều đặn, nhịp tim ổn định, mồ hôi lấm tấm trên trán không phải là dấu hiệu của sự mệt mỏi, mà là của sự sống động, của năng lượng đang được tái tạo. Anh nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc cuối của bài tập, cảm nhận sự tĩnh tại lan tỏa khắp cơ thể. Anh đã học được cách yêu cơ thể mình, chăm sóc nó như một ngôi đền quý giá.

Sau khi tắm rửa, Khánh bước vào bếp. Mùi cà phê mới xay thoảng nhẹ trong không khí, đánh thức khứu giác anh. Anh chậm rãi pha một phin cà phê nhỏ, tiếng nước sôi rì rào qua lớp bột cà phê thơm lừng, nhỏ từng giọt đen sánh xuống ly. Anh không còn vội vàng uống cạn để kịp giờ làm, mà tận hưởng từng khoảnh khắc. Ly cà phê nóng hổi trong tay, anh bước ra ban công.

Thành phố vẫn còn ngái ngủ, nhưng đã bắt đầu rục rịch chuyển mình. Tiếng còi xe thưa thớt từ xa vọng lại, tiếng gió mơn man qua những tán cây xanh rì ở công viên đối diện. Khánh đứng đó, ngắm nhìn khung cảnh quen thuộc. Từ độ cao này, mọi thứ đều trở nên nhỏ bé, nhưng không phải theo cách coi thường, mà là một sự chiêm nghiệm về vòng quay của cuộc sống. Anh nhớ lại những ngày tháng cũ, khi mỗi buổi sáng thức dậy là một cuộc chiến với chính mình, với những áp lực vô hình đè nặng. Khi đó, anh chỉ thấy những tòa nhà chọc trời như những gã khổng lồ đang chực nuốt chửng anh, những con đường kẹt cứng như những cạm bẫy không lối thoát.

"Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói đó, đã từng khiến anh day dứt khôn nguôi, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí anh, nhưng với một sắc thái khác. Nó không còn là một lời biện minh cho sự bất lực, mà là một sự chấp nhận trưởng thành. Anh đã thực sự không còn đủ sức để yêu một cách trọn vẹn, không phải vì hết yêu, mà vì anh đã quên mất cách yêu chính bản thân mình trước tiên. Anh đã lao vào công việc như một con thiêu thân, cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc đến mức quên đi hiện tại, quên đi những cảm xúc của người mình yêu và cả của chính mình.

Giờ đây, anh không còn cảm thấy day dứt đến quặn lòng. Thay vào đó là một sự bình yên lạ lùng. Anh đã học được cách sống chậm lại, cách lắng nghe tiếng lòng mình. Anh nhận ra rằng, sự bình yên không phải là không có sóng gió, mà là khả năng đứng vững giữa bão tố, là khả năng tìm thấy sự tĩnh lặng trong chính mình. Anh đã tìm lại được năng lượng, không phải bằng cách ép buộc bản thân, mà bằng cách nuôi dưỡng tâm hồn, bằng cách vun đắp những thói quen lành mạnh, bằng cách tự chủ cuộc đời mình.

Anh quay vào bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa sáng. Một quả trứng ốp la lòng đào, vài lát bánh mì nướng giòn rụm, một đĩa trái cây tươi đầy màu sắc. Anh tỉ mẩn sắp xếp từng thứ lên đĩa, nhìn ngắm thành quả của mình. Khánh không còn ăn vội vàng hay bỏ bữa. Mỗi miếng ăn đều được anh nhai chậm rãi, cảm nhận hương vị, cảm nhận sự sống đang được nạp vào cơ thể. Anh ăn sáng trong im lặng, nhưng không phải là sự im lặng cô độc, mà là sự im lặng của sự chiêm nghiệm. Anh đã thay đổi, từ một người đàn ông nặng nề bởi gánh nặng vô hình thành một người đàn ông biết trân trọng những giá trị nhỏ bé của cuộc sống. Anh biết, những vết thương lòng vẫn còn đó, nhưng chúng không còn là những vết thương hở miệng rỉ máu, mà đã trở thành những vết sẹo mờ, nhắc nhở anh về một hành trình đã qua, về một bài học quý giá. Anh mỉm cười, một nụ cười nhẹ, nhưng chân thật, chứa đựng cả sự man mác buồn và sự chấp nhận.

***

Giữa buổi sáng, không khí tại văn phòng Công ty Thiết kế DreamWeaver luôn sôi động và tràn đầy năng lượng. Tòa nhà kính hiện đại phản chiếu ánh nắng chói chang của thành phố, bên trong, không gian mở được trang trí bằng các tác phẩm nghệ thuật đương đại và cây xanh, tạo nên một môi trường làm việc vừa chuyên nghiệp vừa đầy cảm hứng. Tiếng gõ bàn phím đều đặn, tiếng điện thoại reo nhẹ, tiếng thảo luận nhóm râm ran từ phòng họp kính vọng ra, xen lẫn tiếng máy pha cà phê hoạt động không ngừng và những bản nhạc nền nhẹ nhàng, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự sáng tạo và hối hả. Mùi cà phê thơm nồng, mùi giấy in mới và đôi khi là mùi nước hoa nhẹ nhàng của đồng nghiệp nữ thoảng qua, tạo nên một không gian làm việc sống động.

Khánh ngồi trước màn hình máy tính lớn, tập trung cao độ. Anh đang xem xét lại một bản vẽ thiết kế phức tạp cho dự án khu đô thị mới. Đôi mắt anh sâu thẳm, nhưng giờ đây không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự tinh anh, sắc bén. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi màu xanh navy và quần tây sẫm màu, phong thái nghiêm túc và chuyên nghiệp như thường lệ, nhưng có một điều gì đó khác biệt toát ra từ anh – một sự tự tin trầm tĩnh, một sự vững vàng nội tại.

Bỗng nhiên, một đồng nghiệp hớt hải chạy đến, nét mặt căng thẳng. "Anh Khánh, có vấn đề rồi! Phần mềm mô phỏng báo lỗi ở khu vực hồ bơi cảnh quan. Các thông số không khớp với yêu cầu kỹ thuật ban đầu, có vẻ như sẽ ảnh hưởng đến kết cấu tổng thể."

Trước đây, Khánh có thể sẽ cau mày, giọng nói trầm xuống đầy vẻ khó chịu. Nhưng giờ đây, anh chỉ khẽ nhíu mày, giữ nguyên vẻ bình tĩnh. Anh chậm rãi xoay ghế lại, đối mặt với đồng nghiệp. "Lỗi ở đâu? Đã thử chạy lại mô phỏng với các biến số khác chưa?"

Đồng nghiệp lắc đầu. "Chưa kịp anh ạ. Sếp Hùng đang yêu cầu báo cáo tiến độ gấp."

Khánh đứng dậy, dáng người cao ráo, hơi gầy nhưng toát lên sự kiên quyết. Anh bước nhanh đến màn hình lớn trong khu vực họp nhóm nhỏ, nơi bản vẽ dự án đang được hiển thị. Anh nhìn lướt qua các thông số, đôi mắt quét nhanh qua từng dòng code, từng chi tiết thiết kế.

"Chỗ này," anh chỉ vào một điểm trên màn hình, giọng nói vẫn trầm ấm nhưng dứt khoát, "chúng ta có thể thử phương án B, điều chỉnh góc nghiêng của hệ thống thoát nước ngầm và sử dụng vật liệu chống thấm cao cấp hơn cho nền móng. Tôi đã xem xét kỹ các rủi ro của phương án này trong quá trình chuẩn bị, nó không chỉ giảm thiểu khả năng lỗi mà còn tối ưu hóa chi phí hơn so với việc thay đổi toàn bộ kết cấu ban đầu."

Các đồng nghiệp xung quanh nhìn nhau, có chút ngạc nhiên. Anh Hùng, trưởng phòng, người vừa bước vào và nghe được lời Khánh nói, khẽ gật đầu. "Khánh nói đúng. Phương án B đã được nhắc đến trong buổi họp tiền dự án. Tại sao lại bỏ qua nó?"

Một cô gái trẻ, đồng nghiệp mới, lắp bắp: "Em... em xin lỗi, em nghĩ phương án A là tối ưu nhất."

Khánh không trách cứ. Anh chỉ nhìn cô gái bằng ánh mắt bình thản. "Trong thiết kế, luôn có nhiều lựa chọn. Điều quan trọng là phải lường trước được mọi khả năng và chuẩn bị sẵn các phương án dự phòng. Lần sau, hãy kỹ lưỡng hơn."

Anh Hùng vỗ vai Khánh. "Rất hiệu quả, Khánh. Cậu đã xử lý rất tốt. Tiếp tục điều chỉnh theo phương án B và báo cáo lại cho tôi trong vòng một giờ."

Khánh gật đầu, quay lại với công việc. Anh không hề tỏ ra kiêu ngạo hay tự mãn, chỉ đơn thuần là hoàn thành công việc của mình một cách tốt nhất. Anh đã học được rằng, sự bình tĩnh và khả năng giải quyết vấn đề dưới áp lực là những kỹ năng vô giá, không chỉ trong công việc mà còn trong cuộc sống.

Khi Khánh đang trao đổi thêm với nhóm về các chi tiết kỹ thuật, Thu bước đến. Cô mặc một chiếc váy công sở màu kem thanh lịch, mái tóc dài buộc cao gọn gàng. Đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp của cô lướt qua Khánh một cách tinh tế.

"Chào anh Khánh," cô nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng. "Anh vừa xử lý tình huống rất nhanh gọn. Tôi nghĩ anh đã dự đoán trước được vấn đề này rồi phải không?"

Khánh ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười. Nụ cười của anh giờ đây đã tự nhiên hơn, không còn vẻ gượng ép. "Tôi chỉ là đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho mọi khả năng, Thu ạ. Đó là trách nhiệm của một người quản lý dự án."

Thu nhìn Khánh, ánh mắt cô có chút gì đó đánh giá, nhưng cũng đầy sự thấu hiểu. "Đôi khi, sự im lặng cũng là một câu trả lời. Nhưng đôi khi, sự chuẩn bị kỹ lưỡng lại là câu trả lời tốt nhất cho mọi vấn đề." Cô nói, rồi khẽ nháy mắt, tạo ra một không khí thoải mái. "Dù sao thì, cũng rất mừng khi thấy anh trở lại phong độ. Hoặc có lẽ, anh đang ở một phong độ mới, tốt hơn trước nhiều."

Khánh chỉ mỉm cười nhẹ, không nói gì thêm. Anh biết Thu là một người phụ nữ tinh tế và s���c sảo. Cô không nói thẳng ra, nhưng anh cảm nhận được sự quan tâm kín đáo của cô. Anh cũng không còn né tránh những tương tác như thế này nữa. Anh đã học được cách mở lòng hơn, cách đón nhận những mối quan hệ xã giao một cách tự nhiên. Dù không phải là một người giỏi thể hiện cảm xúc, nhưng anh đã học được cách tạo ra sự kết nối. Sự trưởng thành của anh không chỉ thể hiện ở năng lực làm việc, mà còn ở cách anh đối diện với mọi người xung quanh, với chính bản thân mình. Anh đã thực sự tìm thấy một sự cân bằng mới, một sự bình yên trong chính sự hối hả của công việc.

***

Tối muộn, thành phố chìm vào ánh đèn lung linh huyền ảo. Sau một ngày làm việc hiệu quả, Khánh trở về căn hộ của mình. Sự tĩnh lặng quen thuộc đón chào anh, nhưng giờ đây nó không còn mang theo cảm giác cô độc. Anh cởi bỏ áo khoác, đặt gọn gàng lên ghế, sau đó pha một tách trà hoa cúc ấm nóng. Mùi thơm dịu nhẹ của trà lan tỏa khắp phòng, xoa dịu những căng thẳng còn sót lại từ công việc. Anh cầm một cuốn sách cũ, tuyển tập những bài thơ của một nhà thơ mà anh yêu thích, và ngồi xuống chiếc ghế bành gần cửa sổ. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn đọc sách hắt xuống, tạo thành một quầng sáng ấm áp trên trang giấy.

Đang đọc dở một bài thơ nói về sự buông bỏ và chấp nhận, điện thoại của anh rung lên. Là Minh. Khánh mỉm cười, đặt sách xuống và bắt máy.

"Alo, Minh. Lâu rồi không gọi." Giọng Khánh trầm ấm, nghe rõ sự thư thái.

Đầu dây bên kia, giọng Minh hào hứng. "Mày còn nhớ tao không thằng bạn? Dạo này bận rộn gì mà biệt tăm vậy? Tao gọi mấy lần mày toàn bận, nhắn tin thì trả lời cụt lủn."

Khánh khẽ cười. "Tao xin lỗi. Dạo này đúng là có chút bận rộn, nhưng cũng là đang sắp xếp lại cuộc sống."

"Sắp xếp lại cuộc sống?" Minh lặp lại, giọng điệu đầy bất ngờ. "Nghe mày nói chuyện khác hẳn mọi khi đấy. Không còn cái vẻ mặt như mất sổ gạo của ngày xưa nữa rồi. Nghe nói ở công ty mày đang lên như diều gặp gió đúng không? Anh Hùng còn khen mày trước mặt tao nữa chứ."

"Chỉ là cố gắng làm tốt công việc thôi," Khánh đáp khiêm tốn. "Còn cuộc sống thì... tao đã học được cách sống cho bản thân mình hơn."

"Thật sự mày đã khác nhiều rồi, Khánh à," Minh nói, giọng điệu có chút trầm xuống, nhưng vẫn tràn đầy sự vui mừng. "Tao mừng cho mày lắm. Trước kia nhìn mày cứ như cái bóng, lúc nào cũng nặng trĩu. Giờ nghe giọng mày tao thấy nhẹ nhõm hẳn."

Khánh im lặng một lát, hít một hơi thật sâu mùi trà hoa cúc. "Tao cũng vậy, Minh. Tao đã nhận ra rằng mình đã quá tập trung vào những điều bên ngoài mà quên mất việc chăm sóc chính mình. Giờ thì mọi thứ đã ổn hơn nhiều rồi."

Minh thở phào. "Vậy là tốt rồi. Nhớ đấy, có gì thì cứ chia sẻ với tao. Đừng ôm đồm một mình nữa."

"Tao biết rồi," Khánh nói, cảm kích sự quan tâm của bạn thân. "Mày cũng vậy nhé. Giữ gìn sức khỏe."

Sau khi kết thúc cuộc gọi, Khánh đặt điện thoại xuống. Anh không vội đọc sách tiếp, mà ngồi lặng lẽ, suy ngẫm về cuộc trò chuyện với Minh. Bạn bè đã nhận ra sự thay đổi của anh. Đó không phải là một sự thay đổi chóng vánh, mà là cả một quá trình dài đằng đẵng của sự đấu tranh nội tâm, của việc chấp nhận và buông bỏ.

Anh khẽ vươn tay, mở ngăn kéo nhỏ của chiếc tủ đầu giường. Ngón tay anh chạm vào một hộp gỗ nhỏ, mài nhẵn. Anh đã cất giữ nó ở đây từ rất lâu rồi, gần như đã quên mất sự hiện diện của nó. Anh mở hộp, bên trong là một chiếc nhẫn. Chiếc nhẫn đính hôn anh đã từng mua, đã từng cất giữ với bao ước mơ và hy vọng, nhưng chưa bao giờ có cơ hội trao đi.

Khánh nhìn chiếc nhẫn thật lâu. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn ngủ hắt lên, làm chiếc nhẫn lấp lánh một cách cô độc. Anh không còn cảm thấy trái tim mình quặn thắt như những lần trước. Không có nước mắt, không có sự dằn vặt. Chỉ còn lại một cảm giác man mác buồn, một sự tiếc nuối nhẹ nhàng cho một giấc mơ dang dở. Anh nhớ về Linh, về những năm tháng yêu nhau nồng nhiệt, về những dự định, những lời hứa hẹn. Tất cả giờ đây đều đã trở thành quá khứ.

"Tình yêu này đã dạy anh rất nhiều, Linh à." Anh thầm thì trong tâm trí, giọng nói như tiếng gió thoảng qua. "Nó đã dạy anh về sự hy sinh, về trách nhiệm, về những áp lực vô hình của cuộc sống. Nhưng quan trọng hơn, nó đã dạy anh rằng anh phải học cách yêu chính bản thân mình trước đã."

Anh đưa ngón tay vuốt nhẹ lên chiếc nhẫn, cảm nhận bề mặt kim loại mát lạnh. Nó không còn là biểu tượng của một lời hứa không thành, mà là một kỷ vật, một dấu mốc quan trọng trên hành trình trưởng thành của anh. Anh biết, anh vẫn còn yêu Linh, không phải hết yêu nên rời đi. Nhưng anh cũng hiểu, tình yêu lúc này không còn là lý do đủ mạnh để bắt đầu lại. Cả hai đã chọn cách buông tay để cả hai được bình yên, để mỗi người có thể tìm thấy con đường riêng của mình.

Khánh khép hộp gỗ lại, cất nó vào một góc nhỏ trong ngăn kéo. Không phải là chôn vùi ký ức, mà là đặt nó vào một nơi an toàn, như một phần của quá khứ đã được chấp nhận. Anh đứng dậy, bước ra ban công một lần nữa. Màn đêm bao trùm thành phố, nhưng ánh đèn vẫn rực rỡ, như những đốm lửa hy vọng. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lạnh mơn man trên mặt. Anh đã sẵn sàng. Sẵn sàng cho những điều mới mẻ, sẵn sàng cho những cơ hội mới, và sẵn sàng cho một cuộc sống mà anh là người chủ động nắm giữ. Anh biết, con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng anh đã không còn cô độc trong chính tâm hồn mình nữa. Anh đã tìm thấy sự bình yên, một sự bình yên thật sự, đến từ sâu thẳm bên trong.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free