Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 369: Dòng Chảy Thanh Khiết: Bình Yên Của Linh

Khánh đã tìm thấy sự bình yên đó, từng chút một, trong nhịp điệu mới của cuộc sống. Anh đã chấp nhận rằng có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Và giờ đây, anh đang tạo dựng bình yên đó cho riêng mình. Anh biết rằng con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng anh đã sẵn sàng đối mặt. Sự độc lập và mạnh mẽ mà anh đã tìm thấy là nền tảng vững chắc cho những cơ hội mới, không chỉ trong sự nghiệp mà còn có thể là một mối quan hệ mới trong tương lai, nhưng với một tâm thế hoàn toàn khác. Anh đã là một phiên bản trưởng thành và vững vàng hơn, không còn là người đàn ông mệt mỏi như trước đây, sẵn sàng cho bất cứ điều gì sắp đến, kể cả một cuộc gặp gỡ tình cờ với quá khứ. Anh khép cuốn sách lại, đặt nó cẩn thận lên bàn. Ánh mắt anh tràn đầy hy vọng và sự tự tin. Khánh đã chạm tới một trạng thái cân bằng mới, nơi anh là chủ nhân của cuộc đời mình.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp lướt qua rèm cửa, Linh đã thức giấc. Không còn là những buổi sáng vội vã, nặng trĩu bởi những suy nghĩ miên man về một người đàn ông đã từng nằm cạnh, hay những dự định công việc chất chồng. Thay vào đó, cô đón chào ngày mới bằng một sự nhẹ nhõm đến lạ. Tiếng chim hót líu lo ngoài khung cửa sổ như một bản giao hưởng êm dịu, đánh thức những giác quan còn ngái ngủ. Cô vươn vai nhẹ nhàng, cảm nhận từng đốt sống được kéo giãn, một cảm giác sảng khoái và tự tại lan tỏa khắp cơ thể.

Linh bước xuống giường, không bật đèn mà để ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài len lỏi vào căn phòng, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên sàn gỗ. Cô đi đến góc bếp nhỏ, thuần thục pha một cốc cà phê đen. Mùi cà phê thơm nồng, quyện cùng mùi hoa nhài từ chậu cây nhỏ đặt trên bệ cửa sổ, tạo nên một hương vị rất riêng cho buổi sáng của cô. Cô cầm cốc cà phê ấm nóng trên tay, bước ra ban công. Thành phố vẫn còn đang ngái ngủ, những tòa nhà cao tầng vươn mình trong làn sương mỏng, và những con đường bắt đầu tấp nập những dòng xe đầu tiên. Khác với trước đây, khi những khung cảnh này thường gợi lên trong cô nỗi cô đơn lạc lõng, giờ đây, Linh nhìn ngắm mọi thứ với một ánh mắt điềm tĩnh và đầy chiêm nghiệm.

"Mỗi sáng thức dậy, tôi không còn nhìn vào khoảng trống bên cạnh... mà nhìn vào khung cửa sổ, nơi một ngày mới đang đợi," cô thì thầm, lời nói tan vào làn gió sớm. Cô đã học được cách sống với nỗi đau, không phải bằng cách chối bỏ hay lãng quên nó, mà bằng cách chấp nhận nó như một phần của chính mình, một vết sẹo đã lành, nhắc nhở cô về một quá khứ không thể xóa nhòa nhưng cũng không còn khả năng làm tổn thương cô nữa. Nỗi buồn man mác vẫn còn đó, như một giai điệu trầm lắng trong bản nhạc cuộc đời, nhưng nó không còn nhấn chìm cô vào sự tuyệt vọng. Thay vào đó, nó trở thành một nguồn cảm hứng, một lời nhắc nhở về sự trân trọng những khoảnh khắc hiện tại.

Cô đặt cốc cà phê xuống bàn, trải tấm thảm yoga ra giữa phòng khách. Linh bắt đầu vài động tác yoga nhẹ nhàng, hít thở sâu, cảm nhận luồng khí trong lành lấp đầy phổi, rồi từ từ thoát ra, mang theo những tạp niệm còn vương vấn. Mỗi động tác, mỗi nhịp thở đều giúp cô kết nối sâu sắc hơn với bản thân, với cơ thể và tâm trí mình. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô giờ đây không còn ánh lên vẻ ưu tư hay lo lắng, mà là sự tập trung và một chút bình yên nội tại. Dáng người thanh mảnh của cô, vốn dĩ luôn mang một vẻ nhẹ nhàng, nữ tính, giờ đây lại toát lên sự mạnh mẽ, tự chủ đến bất ngờ. Mái tóc dài, mềm mại, được buộc nửa đầu đơn giản, lay động nhẹ theo từng chuyển động. Cô không cần một cuộc sống xa hoa, không cần ai đó phải hoàn hảo để ở bên. Cô chỉ cần được ở đây, với chính mình, và được là chính mình một cách trọn vẹn nhất.

Sau buổi tập, Linh ngồi lại bên ban công, thưởng thức nốt cốc cà phê đã nguội bớt. Cô mở cuốn sổ tay ghi chép chung mà trước đây cô và Khánh đã từng dùng để ghi lại những kỷ niệm. Trang giấy trắng tinh, những dòng chữ gọn gàng, nay lại được Linh lấp đầy bằng những nét vẽ phác thảo, những ý tưởng cho dự án nghệ thuật sắp tới. Cô không gạch bỏ những kỷ niệm cũ, mà khéo léo biến những khoảng trống còn lại thành không gian cho những điều mới mẻ. Cô đã học được cách yêu bản thân mình hơn, không phụ thuộc vào tình cảm của người khác. Sự tự do, tự tại mà cô cảm nhận được trong từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim mình là minh chứng cho một sự trưởng thành không thể chối cãi. Cô không còn cảm thấy cô đơn như trước nữa, bởi vì cô đã tìm thấy một người bạn đồng hành tuyệt vời nhất: chính là bản thân mình.

***

Buổi chiều, ánh nắng vẫn còn dịu nhẹ, Linh có mặt tại Phòng trưng bày nghệ thuật 'Insight'. Không gian rộng rãi, tường trắng tinh khôi, ánh sáng được thiết kế đặc biệt để làm nổi bật từng tác phẩm, tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng cũng đầy suy tư. Mùi sơn dầu thoang thoảng, quyện với mùi gỗ và không khí điều hòa mát lạnh, khiến Linh cảm thấy hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của riêng mình. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của vài vị khách thăm quan, tiếng thì thầm khe khẽ của họ, và tiếng nhạc cổ điển êm dịu phát ra từ những chiếc loa ẩn mình đâu đó, tất cả tạo nên một bản hòa âm tuyệt vời cho sự sáng tạo.

Linh và Anh Đạt đang cùng nhau làm việc trên một dự án sắp đặt nghệ thuật mới, một tác phẩm hứa hẹn sẽ mang đến nhiều cảm xúc cho người xem. Anh Đạt, với mái tóc dài lãng tử và phong cách bohemian đặc trưng, đang đứng ngắm nhìn tác phẩm dang dở với ánh mắt đầy suy tư. Anh xoay cây cọ trong tay, đôi khi lại đưa tay vuốt nhẹ mái tóc bồng bềnh của mình.

"Em đã tìm thấy tiếng nói của mình qua tác phẩm này, Linh. Rất mạnh mẽ," Anh Đạt nói, giọng anh trầm ấm, mang một chút phong trần của người nghệ sĩ. Anh quay sang nhìn Linh, đôi mắt tinh anh lấp lánh vẻ ngưỡng mộ. "Ban đầu anh thấy nó có chút u hoài, man mác buồn, nhưng giờ thì... nó tràn đầy sức sống, như một dòng chảy thanh khiết vậy."

Linh mỉm cười. Nụ cười của cô vẫn mang theo chút buồn man mác vốn có, nhưng giờ đây nó đã được điểm xuyết thêm sự bình yên và tự tin. Khuôn mặt trái xoan của cô rạng rỡ dưới ánh đèn. Cô đang tập trung hoàn toàn vào công việc, bàn tay thoăn thoắt tạo hình những mảnh gốm nhỏ, đôi mắt to tròn, long lanh lấp lánh sự sáng tạo. Cô mặc một chiếc váy linen màu be nhẹ nhàng, thoải mái, rất phù hợp với không khí của phòng trưng bày.

"Em nghĩ, nỗi đau cũng có thể tạo ra những điều đẹp đẽ nhất, nếu mình biết cách biến nó thành cảm hứng," Linh đáp, giọng cô dịu dàng nhưng đầy nội lực. Cô nhẹ nhàng đặt một mảnh gốm đã được nung và sơn màu xanh ngọc bích vào đúng vị trí của nó trên cấu trúc sắp đặt. "Giống như những dòng sông vậy, Anh Đạt. Chúng có thể chảy qua những ghềnh đá, gặp bao nhiêu thác ghềnh, nhưng cuối cùng vẫn đổ ra biển lớn, mang theo phù sa bồi đắp cho sự sống."

Anh Đạt gật gù, trầm ngâm. "Đúng vậy. Âm nhạc là hơi thở của cuộc sống! Và nghệ thuật cũng vậy. Nó giúp chúng ta thể hiện những điều không thể nói thành lời, những cảm xúc mà ta tưởng chừng đã chôn vùi." Anh Đạt đã quen thuộc với những câu nói ẩn ý, đầy chiêm nghiệm của Linh, và anh hiểu rằng cô đang nói về chính hành trình của mình. Anh nhớ lại những ngày đầu khi Linh mới tham gia dự án, cô vẫn còn mang một nỗi buồn sâu thẳm, dù luôn cố gắng che giấu. Nhưng giờ đây, cô đã thực sự lột xác.

Linh cảm thấy mình đang thực sự sống trong không gian này. Mỗi nhát cọ, mỗi đường chạm khắc đều là một phần của cô, là hơi thở của tâm hồn cô. Cô không còn cảm thấy những áp lực vô hình hay sự trống rỗng mà cuộc sống đô thị thường mang lại. Ở đây, cô được là chính mình, được tự do thể hiện những góc khuất sâu thẳm nhất, và được chuyển hóa chúng thành vẻ đẹp. Cô và Anh Đạt trao đổi về ý tưởng, về cách nghệ thuật có thể chữa lành và truyền tải cảm xúc. Anh Đạt chia sẻ những câu chuyện về các nghệ sĩ lớn, về cách họ biến những bi kịch cá nhân thành những kiệt tác bất hủ. Linh lắng nghe, đôi khi đưa ra những suy nghĩ của riêng mình, và cô cảm thấy một nguồn năng lượng dồi dào chảy trong huyết quản.

Bàn tay Linh lướt nhẹ trên bề mặt thô ráp của khối đất sét, cảm nhận từng hạt, từng thớ. Mùi sơn dầu nhẹ nhàng kích thích khứu giác, khiến cô càng thêm tập trung. Cô hình dung ra hình dáng cuối cùng của tác phẩm, một cấu trúc phức tạp nhưng hài hòa, tượng trưng cho những mảnh vỡ của tâm hồn được ghép lại, tái sinh thành một cái gì đó mới mẻ và kiên cường hơn. Cô không cần phải vội vã, không cần phải chứng tỏ điều gì với ai. Cô chỉ đơn giản là đang tạo ra cái đẹp, bằng chính trái tim và khối óc của mình.

"Em nghĩ, đôi khi, sự im lặng cũng là một phần của tác phẩm, Anh Đạt," Linh nói, khi cô đang sắp đặt một khoảng trống giữa hai mảnh gốm. "Giống như trong cuộc sống, những khoảng lặng, những khoảng cách, cũng có thể chứa đựng nhiều ý nghĩa hơn cả những lời nói."

Anh Đạt mỉm cười, ánh mắt anh ánh lên sự thấu hiểu. "Em nói đúng. Và đó là lý do vì sao tác phẩm của em có chiều sâu đến vậy. Nó không chỉ là hình ảnh, mà còn là cảm xúc, là câu chuyện được kể bằng sự tĩnh lặng."

Linh quay lại với công việc, đôi môi khẽ mím lại, ánh mắt tập trung cao độ. Cô biết rằng con đường nghệ thuật này không hề dễ dàng, nhưng nó là con đường mà cô đã chọn, là nơi cô tìm thấy sự bình yên và ý nghĩa thực sự. Cô không còn là cô gái nhạy cảm, dễ tổn thương như ngày nào. Cô đã trở thành một phiên bản trưởng thành và kiên cường hơn, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, và biến chúng thành những nguồn cảm hứng bất tận. Việc Linh tìm thấy niềm vui và ý nghĩa trong nghệ thuật báo hiệu cô sẽ đạt được những thành công nhất định trong lĩnh vực này, có thể mở ra một con đường mới cho cô, một con đường mà trước đây cô chưa từng dám nghĩ đến.

***

Buổi tối, Linh trở về căn hộ của mình. Thành phố đã lên đèn, những ánh sáng lấp lánh như những viên kim cương trải dài trên tấm thảm nhung đen. Không khí mát mẻ sau một ngày nắng, mang theo hơi ẩm nhẹ của gió sông. Cô mở cửa, căn hộ tĩnh lặng đón chào cô bằng sự ấm cúng quen thuộc. Mùi nến thơm hương lavender mà cô vừa đốt đã lan tỏa khắp phòng, tạo nên một bầu không khí thư thái.

Linh cởi bỏ chiếc váy linen, thay vào một bộ đồ ở nhà thoải mái. Cô vào bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa tối đơn giản cho riêng mình. Một chút salad tươi, một miếng cá hồi áp chảo. Cô không cần những món ăn cầu kỳ, chỉ cần những bữa ăn lành mạnh, tự tay chuẩn bị, để cảm nhận sự trân trọng đối với bản thân. Tiếng lạch cạch của dao dĩa, tiếng xèo xèo của chảo trên bếp, tất cả đều là những âm thanh quen thuộc, dễ chịu, không còn gợi lên cảm giác trống trải mà thay vào đó là sự đầy đủ.

Khi bữa tối vừa được bày ra, điện thoại của cô rung nhẹ trên bàn. Là tin nhắn từ Trâm.

Trâm: "Alo Linh ơi, ngày hôm nay của cậu thế nào rồi? Dự án nghệ thuật có tiến triển gì không? Tớ hóng quá đi mất!"

Linh mỉm cười. Nụ cười của cô giờ đây không còn là nụ cười gượng gạo che giấu nỗi buồn, mà là một nụ cười thật sự, ánh lên sự mãn nguyện. Trâm luôn là người bạn thân thiết, người đã ở bên cạnh cô trong những tháng ngày khó khăn nhất, và giờ đây, cũng là người vui mừng nhất khi thấy cô tìm lại được chính mình. Linh gõ trả lời, ngón tay lướt trên màn hình một cách nhẹ nhàng.

Linh: "Ngày của mình tuyệt lắm, Trâm. Dự án đang đi đúng hướng, Anh Đạt khen mình tiến bộ nhiều lắm đó. Cậu biết không, mình cảm thấy như mình đang thực sự sống vậy."

Chỉ vài giây sau, tin nhắn của Trâm lại hiện lên.

Trâm: "Ôi tuyệt quá! Thật sự mừng cho cậu, Linh à. Cậu đã tìm thấy chính mình rồi. Tớ biết mà, cậu luôn có tiềm năng đó mà. Cậu xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp này!"

Linh đọc tin nhắn của Trâm, lòng cô ấm áp. Cô đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ thoát khỏi cái bóng của quá khứ, không bao giờ tìm lại được niềm vui trong cuộc sống. Nhưng giờ đây, cô đã học được cách biến những vết thương thành sức mạnh, biến những nỗi đau thành nguồn cảm hứng.

Linh: "Ừ, mình đã học được cách yêu bản thân mình hơn, Trâm ạ. Không còn tìm kiếm sự đầy đủ từ bên ngoài nữa, mà tự mình tạo ra nó."

Cô đặt điện thoại xuống, tiếp tục bữa ăn của mình. Mỗi miếng ăn đều mang theo hương vị của sự tự chăm sóc, của sự bình yên mà cô đang vun đắp. Sau bữa tối, Linh không vội vàng dọn dẹp. Cô cầm một cuốn sách ảnh nghệ thuật, ngồi xuống chiếc ghế bành yêu thích cạnh cửa sổ. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn bàn chiếu xuống, làm nổi bật những bức ảnh đầy màu sắc. Cô lật từng trang, đôi khi dừng lại thật lâu ở một bức ảnh nào đó, suy ngẫm về ý nghĩa, về cảm xúc mà nó truyền tải.

Ngoài cửa sổ, thành phố về đêm lung linh ánh đèn. Tiếng còi xe thưa thớt, tiếng gió rì rào qua những tán cây. Trong căn hộ của Linh, sự tĩnh lặng bao trùm, nhưng không phải là sự tĩnh lặng của cô đơn, mà là sự tĩnh lặng của một tâm hồn đã tìm thấy sự an nhiên. Cô không còn cảm thấy cô đơn trong chính ngôi nhà của mình nữa, mà cảm thấy đầy đủ, bình yên, và tự chủ. Nỗi đau đã không biến mất hoàn toàn, nó vẫn là một phần của ký ức, một phần của con người cô. Nhưng nó đã được cô chấp nhận và trở thành một phần của sự trưởng thành, một lời nhắc nhở rằng cô đã vượt qua, đã mạnh mẽ hơn.

Linh khép cuốn sách lại, đặt nó cẩn thận lên bàn. Cô tắt đèn, ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm. Ánh mắt cô điềm tĩnh, không còn gợn sóng. Cô đã tìm thấy một sự bình yên nội tại, một cảm giác thanh thản mà cô chưa từng có trước đây. Cô biết rằng con đường phía trước vẫn còn nhiều điều bất ngờ, nhưng cô đã sẵn sàng đón nhận. Sự độc lập và mạnh mẽ mà Linh đã tìm thấy là nền tảng vững chắc cho những cơ hội mới trong sự nghiệp và có thể là một mối quan hệ mới trong tương lai, nhưng với một tâm thế hoàn toàn khác. Sự trưởng thành và kiên cường của Linh chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ tình cờ với Khánh ở chương 372, nơi cô sẽ xuất hiện với một hình ảnh hoàn toàn mới, không còn là người con gái yếu đuối của ngày xưa. Cô đã là chủ nhân của cuộc đời mình, tự do lựa chọn con đường cho riêng mình, và tự do yêu thương bản thân mình một cách trọn vẹn nhất.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free