Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 368: Chạm Tới Cân Bằng: Con Đường Mới Của Khánh

Gió đêm Sài Gòn mang theo hơi ẩm và chút se lạnh lướt qua mái tóc Linh, tựa như một lời thì thầm của thành phố. Mỗi bước chân của cô trên con phố nhộn nhịp đều vững vàng, tự tin, như đang khẳng định sự hiện diện của một phiên bản mới, tốt đẹp hơn của chính mình. Cô đã tìm thấy sự bình yên, không phải từ một người khác lấp đầy khoảng trống, mà từ chính nội lực bên trong, từ những đam mê và sự độc lập mà cô đang vun đắp. Cuộc chia tay, dù man mác buồn, đã không còn là một vết sẹo đau nhức, mà là một dấu mốc, một điểm khởi đầu cho một hành trình khác, nơi cô tự do vươn mình.

***

Sáng muộn tại Văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver', không khí căng thẳng nhưng đầy năng lượng bao trùm. Tòa nhà kính hiện đại phản chiếu ánh nắng vàng óng của một ngày trời trong xanh, nắng nhẹ, khiến không gian bên trong văn phòng mở càng thêm sáng sủa. Tiếng gõ bàn phím nhịp nhàng, tiếng điện thoại reo khẽ, tiếng máy pha cà phê rì rầm và đôi khi là những tiếng thảo luận nhóm sôi nổi, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của sự chuyên nghiệp và hối hả. Mùi cà phê thơm lừng, mùi giấy in mới và cả mùi nước hoa nhẹ nhàng từ những đồng nghiệp tinh tế thoang thoảng trong không khí, phảng phất chút mùi vật liệu mới của nội thất hiện đại.

Trong phòng họp kính, Khánh đứng trước màn hình lớn, tay cầm một chiếc bút chỉ laser, tự tin trình bày dự án "The Zenith Tower" – một công trình kiến trúc phức tạp và đầy thử thách. Khuôn mặt góc cạnh của anh giờ đây không còn mang vẻ mệt mỏi hay căng thẳng thường trực như trước. Thay vào đó là sự điềm tĩnh lạ thường, ánh mắt sâu thẳm nhưng kiên định, toát lên vẻ tập trung cao độ và sự chuyên nghiệp. Anh mặc một chiếc áo sơ mi xanh nhạt, quần tây tối màu, vừa vặn tôn lên dáng người cao ráo, dù vẫn còn hơi gầy nhưng đã có vẻ khỏe khoắn hơn. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng, phù hợp với môi trường công sở.

“...Giải pháp này không chỉ tối ưu hóa chi phí mà còn tăng cường trải nghiệm người dùng, phù hợp với định hướng phát triển bền vững của chúng ta,” Khánh nói, giọng anh trầm ổn, rành mạch từng câu chữ. Anh đưa tay lướt qua các biểu đồ phức tạp, các mô hình 3D trên màn hình, giải thích từng chi tiết với sự am hiểu sâu sắc. Từng cử chỉ của anh đều cho thấy sự chuẩn bị kỹ lưỡng và niềm tin tuyệt đối vào những gì mình đang trình bày.

Anh Hùng, cấp trên trực tiếp của Khánh, ngồi đối diện, đôi mắt sắc sảo ẩn chứa sự từng trải và quyết đoán, dõi theo Khánh không sót một cử động nào. Vị giám đốc cao lớn, phong độ trong bộ vest lịch lãm màu than, gật gù nhẹ khi Khánh kết thúc phần trình bày. Sự im lặng trong phòng họp trở nên có sức nặng, cho đến khi Anh Hùng cất lời.

“Khánh, cậu đã chuẩn bị rất tốt. Phong độ này cần được duy trì, và tôi mong đợi nhiều hơn thế nữa từ cậu trong các dự án sắp tới.” Giọng nói trầm, uy lực của Anh Hùng vang lên, không phải là lời khen ngợi thông thường, mà là sự công nhận thực sự. Đó là một lời động viên và cũng là một lời thách thức, đặt ra kỳ vọng cao hơn cho Khánh.

Khánh khẽ cúi đầu, ánh mắt thoáng qua một tia tự hào nhưng nhanh chóng trở lại vẻ khiêm tốn thường ngày. Anh biết rằng sự công nhận này không dễ dàng có được. Đã từng có khoảng thời gian, công việc đối với anh chỉ là một gánh nặng, một nghĩa vụ phải hoàn thành để duy trì cuộc sống. Những áp lực vô hình từ gia đình, từ kỳ vọng của bản thân đã từng khiến anh gần như gục ngã. Anh đã từng là một phiên bản mệt mỏi, luôn mang trên vai những âu lo và sự vụng về trong việc thể hiện bản thân. Câu nói “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng,” đã từng là lời thú nhận đau đớn nhất, không chỉ với Linh mà còn với chính anh.

Giờ đây, anh vẫn còn những khoảng trống và nỗi buồn man mác về Linh, về một tình yêu đã từng rất đẹp nhưng phải kết thúc. Anh vẫn nhớ Linh thích trà nóng, nhớ Linh hay cười rạng rỡ khi anh kể một câu chuyện vui. Nhưng anh không còn để những ký ức ấy bào mòn mình. Anh đã chọn cách đối mặt với sự cô đơn bằng cách tìm kiếm sự bình yên nội tại và tự chủ. Anh nhận ra rằng, chỉ khi bản thân mình đủ vững vàng, đủ mạnh mẽ, anh mới có thể thực sự hạnh phúc và mang lại hạnh phúc cho người khác. Cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, đã buộc anh phải trưởng thành, phải chấp nhận và bước tiếp.

Ở hàng ghế dưới, Thu và Kiên chăm chú lắng nghe. Kiên, với dáng người cao ráo và gương mặt hiền lành đeo kính cận, gật gù tán thành. Anh cảm nhận được năng lượng mới từ Khánh, sự quyết đoán và minh mẫn trong từng lời nói. Bên cạnh Kiên, Thu, với vẻ ngoài thanh lịch, gương mặt thông minh và đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp, khẽ thầm thì: “Anh Khánh dạo này như lột xác vậy, rất ấn tượng.” Ánh mắt cô dừng lại trên Khánh lâu hơn một chút, không chỉ là sự đánh giá chuyên nghiệp mà còn có chút ngưỡng mộ khó tả. Cô đã quan sát sự thay đổi của Khánh từ khi anh bắt đầu quay lại phòng gym, từ cách anh tập trung vào công việc, đến cách anh tương tác với đồng nghiệp. Có một sự tĩnh lặng và tự tin mới mẻ tỏa ra từ anh.

Khánh kết thúc phần trình bày, trả lời những câu hỏi sắc bén từ các thành viên ban giám đốc một cách rành mạch, không chút ngập ngừng. Anh chủ động tương tác với đồng nghiệp, lắng nghe và đưa ra ý kiến xây dựng. Mỗi khi ánh mắt anh chạm phải ánh mắt của Anh Hùng, anh đều bắt gặp một cái gật đầu hài lòng. Đó là một chiến thắng nhỏ, một dấu hiệu cho thấy anh đang đi đúng hướng. Anh Hùng tin tưởng vào khả năng của anh, và điều đó tiếp thêm động lực rất lớn.

Khi cuộc họp kết thúc, Khánh nán lại một chút để thu dọn tài liệu. Trong đầu anh vẫn còn văng vẳng lời khen của Anh Hùng. Áp lực công việc tại "DreamWeaver" luôn cao, nhưng anh đã học được cách biến nó thành động lực thay vì để nó bào mòn mình. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ phòng họp, ánh nắng chiều đã bắt đầu dịu xuống, nhuộm vàng cả một góc thành phố. Anh khẽ thở ra, cảm nhận một sự nhẹ nhõm lan tỏa. Giờ đây, anh không còn là người đàn ông mệt mỏi, bị động trước những biến cố cuộc đời. Anh đã trở thành một phiên bản mạnh mẽ và cân bằng hơn của chính mình, sẵn sàng đối mặt với những thách thức mới, trong cả sự nghiệp lẫn cuộc sống cá nhân. Đó là một con đường dài, nhưng anh đã tìm thấy ý nghĩa trong từng bước đi.

***

Đầu giờ chiều, văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' vẫn giữ nhịp độ bận rộn. Tiếng gõ bàn phím vẫn liên hồi, tiếng điện thoại vẫn vang lên đều đặn, nhưng ánh nắng dịu nhẹ của buổi chiều đã làm mềm đi những góc cạnh của không gian làm việc. Khánh đang sắp xếp lại tài liệu trên bàn làm việc của mình, cẩn thận đặt từng bản vẽ, từng báo cáo vào đúng vị trí. Anh luôn là người tỉ mỉ, nhưng giờ đây sự tỉ mỉ ấy còn mang theo một vẻ tĩnh tại, ngăn nắp đến lạ. Bàn làm việc của anh gọn gàng hơn hẳn, không còn những tập tài liệu chất đống hay những mẩu giấy ghi chú bừa bãi. Đó là một phần của sự thay đổi, một cách để anh kiểm soát không chỉ công việc mà còn cả tâm trí mình.

Thu đi ngang qua, trên tay cầm một cốc trà thảo mộc nóng. Cô dừng lại bên bàn làm việc của Khánh, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Ánh mắt cô lấp lánh sự tinh tế, không còn chỉ là đồng nghiệp mà còn có chút gì đó sâu sắc hơn. Cô mặc một chiếc váy công sở màu xanh coban thanh lịch, tôn lên dáng người cao ráo và vẻ ngoài thông minh.

“Bài trình bày của anh sáng nay thực sự rất thuyết phục, Khánh,” Thu mở lời, giọng cô tự nhiên và ấm áp. “Tôi thấy anh đã tập trung và kiểm soát tốt hơn rất nhiều. Có vẻ như anh đã tìm được cách cân bằng mới rồi.”

Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm vào ánh mắt của Thu. Anh nhận ra sự quan sát tinh tế của cô, không phải ai cũng nhận thấy sự thay đổi nhỏ bé này ở anh. “Cảm ơn cô, Thu,” anh đáp, giọng điệu điềm đạm. “Tôi nghĩ mình đã tìm được một vài điều quan trọng để thay đổi. Đôi khi, mọi thứ cần phải đổ vỡ để mình có thể xây lại một cách vững chắc hơn.” Anh nói, ánh mắt xa xăm một thoáng, như đang nhìn lại cả một chặng đường dài đã qua.

Câu nói của anh không chỉ là lời bộc bạch về công việc, mà còn ẩn chứa cả những trải nghiệm cá nhân sâu sắc. Anh biết rằng Thu không phải là người sẽ hỏi sâu hơn, nhưng cô có thể cảm nhận được những tầng nghĩa ẩn sau lời nói ấy. Cô là người tinh tế, có sự quan sát và đánh giá cao anh, không chỉ qua những con số hay hiệu suất làm việc, mà còn qua cách anh đối diện với cuộc sống.

Thu mỉm cười nhẹ, ánh mắt cô đọng lại một chút suy tư. “Chắc chắn rồi. Tôi tin anh sẽ làm được.” Cô nói, một lời động viên chân thành. “Anh có muốn thử một chút trà này không? Tôi vừa pha, hương hoa cúc rất dễ chịu.”

Khánh khẽ lắc đầu. “Cảm ơn cô, nhưng tôi vừa uống cà phê xong. Trông cô cũng có vẻ bận rộn.”

“Không sao,” Thu nói, vẫn giữ nụ cười. “Tôi chỉ định lấy thêm ít tài liệu thôi. À, về dự án ‘The Zenith Tower’, tôi có một vài ý tưởng về phần thiết kế cảnh quan, chúng ta có thể trao đổi thêm vào cuối giờ chiều nay không?” Cô chuyển chủ đề một cách khéo léo, duy trì sự chuyên nghiệp nhưng vẫn tạo ra một cầu nối tương tác.

“Được thôi, Thu,” Khánh đáp, gật đầu. “Khoảng bốn giờ chiều nhé. Cô cứ gửi trước các ý tưởng qua email cho tôi.”

“Tuyệt vời,” Thu nói, rồi khẽ gật đầu chào Khánh trước khi đi tiếp. Cô quay lưng đi, nhưng ánh mắt Khánh vẫn dõi theo bóng dáng thanh lịch của cô một lúc. Anh nhận ra rằng, sau chia tay, anh đã không còn khép mình lại. Anh bắt đầu mở lòng hơn với những người xung quanh, chấp nhận những tương tác xã hội mới, dù vẫn còn dè dặt. Sự tương tác tinh tế giữa anh và Thu gieo mầm cho một mối quan hệ tiềm năng trong tương lai, một sự thấu hiểu từ một góc độ khác, không phải là tình yêu bùng cháy nhưng là sự tôn trọng và đồng điệu trong công việc, trong cách nhìn nhận cuộc sống. Anh chưa nghĩ đến một tình yêu mới, nhưng anh đã không còn bài xích nó.

Anh quay lại với công việc, nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh của Thu và những lời cô nói vẫn còn đọng lại. Anh đã thay đổi, không chỉ trong công việc mà còn trong cách anh cảm nhận cuộc sống. Những bữa ăn im lặng, những tin nhắn trả lời chậm dần đã không còn là điều khiến anh dằn vặt. Anh vẫn quan tâm đến Linh một cách vô thức, vẫn nhớ cô thích trà nóng, nhưng giờ đây anh đã có đủ sức mạnh để không còn chìm đắm trong những điều đó. Anh đang xây dựng lại chính mình, từng chút một, để trở thành một phiên bản tốt hơn, không chỉ cho bản thân mà còn cho bất kỳ ai anh có thể gặp gỡ trong tương lai. Anh biết rằng con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng anh đã tìm thấy sự bình yên và cân bằng mới trong cuộc sống độc thân. Anh đã là một phiên bản trưởng thành và vững vàng hơn, không còn là người đàn ông mệt mỏi như trước đây.

***

Tối đến, không khí Sài Gòn trở nên mát mẻ và dịu nhẹ hơn sau một ngày nắng. Khánh trở về căn hộ của mình sau một ngày làm việc hiệu quả. Căn hộ của anh giờ đây gọn gàng và ngăn nắp hơn nhiều. Anh bước vào, cởi bỏ chiếc áo sơ mi, thay bằng bộ đồ ở nhà thoải mái. Anh không bật đèn quá sáng, chỉ để một vài chiếc đèn vàng dịu nhẹ trong phòng khách và bếp, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và tĩnh lặng.

Anh đi thẳng vào bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa tối. Không còn là những bữa ăn vội vã, qua loa như trước. Giờ đây, anh dành thời gian để chăm sóc bản thân. Anh cẩn thận rửa sạch bó rau xanh tươi, thái miếng thịt bò đã được ướp sẵn, rồi bắc chảo lên bếp. Mùi dầu ô liu nóng bốc lên, hòa quyện với mùi tỏi phi thơm, tạo nên một hương vị dễ chịu lan tỏa khắp căn bếp nhỏ. Anh nấu một bữa ăn đơn giản nhưng đầy đủ dinh dưỡng: salad rau củ tươi, thịt bò xào tỏi và một chén cơm gạo lứt. Những thói quen lành mạnh này đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống mới của anh.

Anh ngồi vào bàn ăn, nhâm nhi bữa tối trong tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa nhỏ. Anh cảm nhận vị ngọt tự nhiên của rau củ, vị đậm đà của thịt bò, và sự ấm áp của từng hạt cơm. Mỗi miếng ăn đều mang theo hương vị của sự tự chăm sóc, của sự bình yên mà anh đang vun đắp. Không còn sự hối hả, không còn sự nặng nề trong từng bữa cơm. Anh ăn chậm rãi, thưởng thức từng khoảnh khắc.

Sau bữa tối, anh dọn dẹp bát đĩa gọn gàng, rồi ngồi xuống chiếc ghế bành yêu thích cạnh cửa sổ. Anh mở một cuốn sách về quản lý và phát triển bản thân, ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn bàn chiếu xuống từng trang giấy. Anh đọc chậm rãi, đôi khi dừng lại, suy ngẫm về một câu nói nào đó về sự kiên cường và tự lập. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố về đêm lung linh ánh đèn, vẫn ồn ào và hối hả, nhưng trong lòng anh lại là một sự tĩnh lặng đến lạ. Anh đã học được cách tìm thấy bình yên giữa dòng chảy hối hả của cuộc sống.

Tiếng điện thoại reo nhẹ nhàng phá vỡ sự tĩnh lặng. Là Minh. Khánh mỉm cười, bắt máy.

“Mày ổn chứ, Khánh? Nghe giọng mày có vẻ khác rồi đó, có sức sống hơn nhiều,” Minh nói từ đầu dây bên kia, giọng điệu vui vẻ và có chút ngạc nhiên. Minh luôn là người bạn thân thiết, người đã chứng kiến mọi thăng trầm trong cuộc đời anh.

“Ổn, Minh. Tốt hơn rất nhiều,” Khánh đáp, giọng anh trầm ấm và điềm tĩnh. “Đang cố gắng sống cho bản thân mình một cách trọn vẹn nhất. Mày cũng vậy chứ?”

“Tao thì vẫn vậy, nhưng thấy mày vậy tao cũng mừng. Cứ từ từ mà tiến lên nhé, bạn hiền.” Minh chân thành nói.

Khánh kể cho Minh nghe về những dự án mới ở công ty, về việc anh đã quay lại tập gym đều đặn, về những bữa ăn lành mạnh mà anh tự chuẩn bị. Anh không còn che giấu sự mệt mỏi hay áp lực, mà thay vào đó là sự sẻ chia về những thay đổi tích cực, về việc anh đang dần tìm lại chính mình. Anh thừa nhận rằng, dù vẫn còn những lúc man mác buồn, nhưng anh đã không còn để mình chìm đắm trong đó.

“Tao đã từng nghĩ, không phải hết yêu nên rời đi. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng,” Khánh nói, giọng anh trầm xuống một chút, như đang chiêm nghiệm lại. “Giờ thì tao hiểu, mình phải tự tạo ra sức mạnh đó, tự tìm lấy sự cân bằng. Không ai có thể làm điều đó thay mình được.”

Minh lắng nghe, rồi đáp lại: “Mày nói đúng đó, Khánh. Cuộc sống này đôi khi phải có những cú vấp ngã để mình biết cách đứng dậy mạnh mẽ hơn. Tao luôn tin mày sẽ làm được.”

Cuộc trò chuyện với Minh như một lời khẳng định cho hành trình của Khánh. Anh đã và đang trưởng thành, mạnh mẽ và độc lập hơn. Anh không còn phụ thuộc vào một mối quan hệ để định nghĩa giá trị của bản thân, mà anh tự xây dựng giá trị đó từ bên trong. Anh đã tìm thấy niềm vui trong việc tự chăm sóc bản thân, trong việc phát triển sự nghiệp, và trong việc khám phá những khía cạnh mới của chính mình.

Sau khi gác máy, Khánh quay lại với cuốn sách, nhưng ánh mắt anh lại lơ đãng nhìn ra thành phố qua khung cửa sổ. Anh nhận ra rằng, sự bình yên không phải là sự vắng mặt của bão tố, mà là sự tĩnh lặng trong tâm hồn giữa những cơn bão. Anh đã tìm thấy sự bình yên đó, từng chút một, trong nhịp điệu mới của cuộc sống. Anh đã chấp nhận rằng có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Và giờ đây, anh đang tạo dựng bình yên đó cho riêng mình. Anh biết rằng con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng anh đã sẵn sàng đối mặt. Sự độc lập và mạnh mẽ mà anh đã tìm thấy là nền tảng vững chắc cho những cơ hội mới, không chỉ trong sự nghiệp mà còn có thể là một mối quan hệ mới trong tương lai, nhưng với một tâm thế hoàn toàn khác. Anh đã là một phiên bản trưởng thành và vững vàng hơn, không còn là người đàn ông mệt mỏi như trước đây, sẵn sàng cho bất cứ điều gì sắp đến, kể cả một cuộc gặp gỡ tình cờ với quá khứ.

Anh khép cuốn sách lại, đặt nó cẩn thận lên bàn. Ánh mắt anh tràn đầy hy vọng và sự tự tin. Khánh đã chạm tới một trạng thái cân bằng mới, nơi anh là chủ nhân của cuộc đời mình.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free