Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 372: Hồi Ức Chợt Ẩn, Chợt Hiện
Màn đêm dần buông, kéo theo một bức màn nhung xám phủ lên thành phố, nhưng bên trong Quán Cà Phê 'Hồi Ức', ánh sáng vàng dịu vẫn kiên trì chống lại bóng tối, vẽ nên một không gian ấm cúng và đầy hoài niệm. Linh ngồi một mình bên ô cửa kính lớn, nơi cô có thể nhìn thấy dòng người thưa thớt qua lại trên con hẻm nhỏ yên tĩnh. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với hương bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ mộc mạc, tạo thành một bản giao hưởng khứu giác dễ chịu, khiến tâm hồn cô như được vỗ về. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng chảy đều trong không gian, như một dòng sông êm ả chở những ký ức trôi về, không ồn ã, không vội vàng.
Cô đang cầm trên tay cuốn sổ phác thảo đã sờn gáy, cây bút chì lướt nhẹ trên trang giấy trắng, từng nét vẽ uyển chuyển như đang kể một câu chuyện thầm kín. Đó là hình ảnh một chiếc lá khô được gió cuốn đi, mang theo những đường gân lá mảnh mai nhưng kiên cường, tượng trưng cho sự sống và hồi sinh. Đôi mắt to tròn của Linh, thường ánh lên vẻ ưu tư, giờ đây lại ngời sáng một cách lạ thường, tràn đầy sự tập trung và niềm đam mê. Cô nhấp một ngụm cà phê nóng hổi, vị đắng nhẹ nhàng lan tỏa nơi đầu lưỡi, sau đó là hậu vị ngọt ngào lưu lại trong khoang miệng. Cà phê ở đây luôn đặc biệt, giống như một người bạn cũ, luôn biết cách an ủi và khơi gợi những cảm xúc sâu lắng nhất.
"Mỗi đường nét, mỗi gam màu đều là một phần của mình," Linh tự nhủ, lướt ngón tay dọc theo những đường phác thảo. Cô cảm nhận sự tự do đang lan tỏa trong từng tế bào, một cảm giác mà cô đã khao khát từ rất lâu. Cuộc sống của cô giờ đây không còn bị trói buộc bởi những kỳ vọng hay áp lực vô hình nào. Cô được là chính mình, được tự do theo đuổi con đường nghệ thuật mà cô đã ấp ủ bấy lâu. Những tác phẩm nghệ thuật gần đây, dù chỉ là bước khởi đầu, nhưng đã mang lại cho cô niềm vui và sự tự tin mà trước đây cô chưa từng có. Anh Đạt đã nhìn thấy tiềm năng trong cô, và lời khen của anh như một luồng gió mới, tiếp thêm sức mạnh cho cô bay cao hơn.
Ánh mắt Linh lơ đãng nhìn ra ngoài cửa kính. Một cơn gió nhẹ thoảng qua, làm lay động những tán lá xanh rì trên hàng cây cổ thụ đối diện. Cô nhớ về những ngày tháng cũ, khi cô và Khánh thường cùng nhau đến quán cà phê này. Khi ấy, cô vẫn còn là một cô gái nhạy cảm, khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu. Giờ đây, cô vẫn nhạy cảm, nhưng đã học được cách tự lắng nghe chính mình, tự thấu hiểu những mong muốn sâu thẳm nhất. Cô không còn chờ đợi ai đó đến để hoàn thiện mình, mà tự mình trở thành một phiên bản hoàn chỉnh hơn. Nụ cười nhẹ nở trên môi, không phải nụ cười của sự hoài niệm hay tiếc nuối đến quặn lòng, mà là nụ cười của sự chấp nhận và bình an. Cuốn sổ phác thảo trên tay cô giờ đây không chỉ là nơi ghi lại những ý tưởng, mà còn là nhật ký của một hành trình tìm kiếm chính mình, một hành trình đầy kiên cường và hy vọng. Cô biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng cô đã sẵn sàng. Cô đã tìm thấy bình yên, tìm thấy chính mình, và cô sẽ không bao giờ để lạc mất nó một lần nữa. Mùi hương của hoa sữa từ đâu đó bay tới, mơn man trong không khí, như một lời nhắc nhở dịu dàng về những ký ức đã qua, nhưng không còn mang theo sự nặng nề của nuối tiếc. Cô hít thở thật sâu, cảm nhận sự sống đang chảy trong mình, mạnh mẽ và tươi mới.
***
Cánh cửa gỗ nặng nề của Quán Cà Phê 'Hồi Ức' khẽ mở, mang theo một luồng gió mát lạnh từ bên ngoài tràn vào, làm xao động những tấm rèm lụa mỏng. Khánh bước vào, dáng người cao ráo, hơi gầy nhưng vẫn giữ được phong thái điềm tĩnh và lịch lãm. Anh mặc một chiếc áo sơ mi xanh than giản dị, kết hợp với quần tây sẫm màu, bộ trang phục công sở gọn gàng nhưng không hề cứng nhắc, phản ánh sự trưởng thành và bớt đi phần nào gánh nặng từng đè nén lên vai anh. Đôi mắt sâu của anh lướt qua một lượt không gian quán, tìm kiếm một góc khuất yên tĩnh, nơi anh có thể thả lỏng tâm trí sau một ngày dài làm việc. Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng du dương, những nốt trầm bổng như vỗ về những tâm hồn đang tìm kiếm sự bình yên. Mùi cà phê rang xay đậm đà lấp đầy khứu giác, gợi lên một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng.
Anh đã không ghé quán này từ rất lâu rồi, có lẽ là từ sau ngày họ chia tay. Quán 'Hồi Ức' đúng như tên gọi của nó, chứa đựng quá nhiều kỷ niệm, quá nhiều vết hằn của một tình yêu đã từng nồng cháy nhưng rồi lại lặng lẽ phai tàn. Tuy nhiên, hôm nay, một sự thôi thúc kỳ lạ đã đưa anh trở lại đây. Có lẽ là vì anh đã tìm thấy sự bình yên trong chính mình, đủ để đối mặt với những hồi ức mà không còn cảm thấy đau đớn hay dằn vặt. Anh không còn là người đàn ông mệt mỏi, gồng mình gánh vác mọi thứ. Anh đã học được cách cân bằng cuộc sống, biết đặt giá trị của bản thân và hạnh phúc cá nhân lên hàng đầu, chứ không phải chỉ lao đầu vào công việc như một cỗ máy. Quyết định từ chối dự án lớn hôm trước đã chứng minh điều đó, một bước ngoặt quan trọng trong cách anh nhìn nhận cuộc đời.
Ánh mắt anh lướt qua những chiếc bàn gỗ cũ kỹ, những giá sách chất đầy những cuốn sách cổ. Rồi, nó dừng lại. Dừng lại ở một bóng dáng quen thuộc, ngồi bên ô cửa kính lớn, nơi ánh đèn vàng dịu hắt vào, vẽ nên một vầng sáng dịu dàng quanh cô. Linh. Cô đang cầm một cuốn sổ phác thảo, mái tóc dài buông xõa mềm mại, che đi một phần khuôn mặt thanh tú. Khung cảnh ấy như một bức tranh tĩnh vật, bình yên đến lạ thường. Trái tim Khánh khẽ hẫng một nhịp, một cảm giác vừa ngỡ ngàng, vừa thân thuộc ùa về. Anh không nghĩ mình sẽ gặp lại cô ở đây, tại chính quán cà phê này, vào một buổi chiều cuối tuần yên ả như thế này.
Như có một sợi dây vô hình kéo nhẹ, Linh ngẩng đầu lên. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô chạm vào ánh mắt của Khánh. Một thoáng ngạc nhiên lướt qua trong đôi mắt cô, rồi từ từ chuyển thành sự nhận ra, và cuối cùng là một nụ cười nhẹ, thanh thản nở trên môi. Nụ cười ấy không còn mang theo vẻ u buồn hay khao khát như xưa, mà là sự bình yên, tự tại. Khánh cũng khẽ mỉm cười đáp lại, một nụ cười nhẹ nhõm và chân thành, không gượng gạo. Cả hai không nói một lời nào, chỉ có ánh mắt trao đổi, như đang kể cho nhau nghe về những gì đã qua, về những thay đổi đã diễn ra trong cuộc đời mỗi người. Không có sự lúng túng, không có sự né tránh, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc từ tận đáy lòng. Khoảng cách giữa họ dường như tan biến trong khoảnh khắc ấy, chỉ còn lại hai tâm hồn đã từng gắn bó sâu đậm, giờ đây gặp lại nhau sau bao thăng trầm.
***
Khánh hít một hơi thật sâu, từng bước chân nhẹ nhàng tiến về phía bàn của Linh. Mỗi bước đi dường như đều mang theo một dòng chảy của thời gian, đưa anh quay về những kỷ niệm cũ, nhưng đồng thời cũng vững chãi hướng về hiện tại. Khi đến gần, anh thấy rõ hơn nụ cười trên môi Linh, một nụ cười không chỉ đẹp mà còn toát lên vẻ thanh thản, tự tại, khác hẳn với vẻ ưu tư, mong manh của cô ngày trước. Cô đã thay đổi, trở nên mạnh mẽ và bình yên hơn rất nhiều. Điều đó khiến anh cảm thấy nhẹ nhõm, và cũng có chút gì đó bùi ngùi.
“Lâu rồi không gặp, Linh. Em vẫn khỏe chứ?” Khánh mở lời, giọng nói trầm ấm, pha chút bẽn lẽn ban đầu rồi trở nên tự nhiên hơn. Anh chọn một chiếc ghế đối diện cô, kéo ra và ngồi xuống một cách lịch sự. Ánh mắt anh khẽ lướt qua cuốn sổ phác thảo trên bàn, nơi những đường nét nghệ thuật đang dần thành hình, và rồi dừng lại trên đôi mắt cô.
Linh gật đầu nhẹ, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi. “Em vẫn ổn, Khánh. Cảm ơn anh. Anh cũng vậy chứ?” Giọng nói của cô dịu dàng, có ngữ điệu trầm ấm hơn xưa, không còn vẻ nũng nịu hay khao khát được chiều chuộng như trước. Cô đã trưởng thành, không chỉ trong cách thể hiện cảm xúc mà còn trong cách đối diện với cuộc đời. Ánh mắt cô cũng không còn né tránh, mà nhìn thẳng vào anh, chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc và một chút hoài niệm khó tả.
Một khoảng lặng ngắn bao trùm. Tiếng nhạc jazz vẫn đều đều rót vào không gian, như một người kể chuyện thầm lặng. Mùi cà phê và bánh ngọt hòa quyện, len lỏi vào từng hơi thở. Cả hai đều biết rằng, có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, hay có nên nói ra hay không. Họ đã từng chia sẻ mọi thứ, từng hiểu nhau đến tận cùng tâm hồn, nhưng giờ đây, có một bức tường vô hình của thời gian và sự trưởng thành đã được dựng lên giữa họ, không phải để ngăn cách, mà để mỗi người tìm thấy con đường riêng.
“Nghe nói em đang rất thành công với dự án nghệ thuật mới,” Khánh nói, phá vỡ sự im lặng. Anh nhớ lại lời Minh từng nhắc đến về những thay đổi tích cực trong cuộc sống của Linh, và cả tin tức về triển lãm nhỏ mà cô sắp tham gia. Anh mừng cho cô, thật lòng mừng cho sự tìm thấy chính mình của cô.
Linh khẽ lắc đầu, mái tóc dài mềm mại khẽ lay động. “Cũng chỉ là bước đầu thôi, anh ạ. Còn nhiều điều phải học hỏi lắm.” Cô không khoe khoang, mà chỉ đơn giản chia sẻ những gì cô đang làm, với một sự khiêm tốn đáng yêu. “Anh thì sao? Công việc vẫn ổn chứ? Em thấy anh có vẻ… điềm đạm hơn xưa nhiều.” Cô nhận thấy sự thay đổi rõ rệt trong anh. Khánh không còn vẻ mệt mỏi, căng thẳng thường trực như ngày trước. Thay vào đó là một sự bình tĩnh, một phong thái ung dung tự tại, như thể anh đã học được cách buông bỏ những gánh nặng không cần thiết.
Khánh mỉm cười, nụ cười lần này sâu hơn, chạm đến tận đáy mắt. “Anh đã học được cách cân bằng hơn, Linh ạ. Không còn lao đầu vào công việc một cách vô điều kiện nữa. Anh nhận ra, có những thứ quan trọng hơn cả sự nghiệp và tiền bạc.” Anh nhớ lại quyết định từ chối dự án lớn, nhớ lại những buổi tối đọc sách, nghe nhạc jazz, những khoảnh khắc bình yên mà trước đây anh cho là xa xỉ. Anh đã tìm thấy ý nghĩa trong việc chăm sóc bản thân, trong việc sống trọn vẹn từng khoảnh khắc.
Đôi mắt Linh ánh lên vẻ thấu hiểu. “Em mừng cho anh.” Cô nói thật lòng. Cô biết Khánh đã phải trải qua những gì, những áp lực vô hình từ gia đình, từ xã hội, từ chính bản thân anh. Cô hiểu rằng anh đã từng gồng mình như thế nào để xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai. Và giờ đây, nhìn thấy anh tìm được sự bình yên, tìm được cách sống cân bằng hơn, cô cảm thấy lòng mình cũng nhẹ nhõm lạ thường. Đó là một cảm xúc phức tạp, pha lẫn niềm vui cho đối phương, một chút nỗi buồn man mác về những gì đã không thể có được, và cả sự chấp nhận rằng, đây là con đường tốt nhất cho cả hai.
“Cảm ơn em,” Khánh đáp, ánh mắt anh dừng lại trên ly cà phê của Linh, rồi lại ngước nhìn cô. “Em cũng vậy, anh thấy em… thật sự rất khác.” Anh không nói rõ là khác như thế nào, nhưng cả hai đều hiểu. Cô không còn là cô gái trẻ khao khát được anh ở bên cạnh thực sự, khao khát những lời yêu thương. Cô đã trở thành một người phụ nữ tự tin, độc lập, với đôi mắt rạng ngời của niềm đam mê và sự tự chủ.
Họ tiếp tục trò chuyện về những điều vụn vặt trong cuộc sống, về một cuốn sách hay, về một bộ phim mới, về những thay đổi của thành phố. Những lời nói xã giao, lịch sự, nhưng ẩn chứa bên dưới là cả một dòng chảy cảm xúc mãnh liệt. Họ đều cố gắng duy trì khoảng cách, nhưng đôi khi, ánh mắt của họ lại vô tình chạm nhau, và trong khoảnh khắc ấy, tất cả những gì không nói thành lời đều được truyền tải. Sự thấu hiểu, nỗi buồn sâu kín về một tình yêu đã qua, và cả sự tiếc nuối về một ‘nếu như’ không thành hiện thực. Họ nhận ra đối phương đã thay đổi, trở nên mạnh mẽ và bình yên hơn, và trong sâu thẳm, họ đều cảm thấy một sự ngưỡng mộ thầm kín dành cho nhau. Tình yêu có thể đã không còn là lý do đủ mạnh để họ tiếp tục, nhưng sự trân trọng và thấu hiểu vẫn còn đó, như một sợi chỉ vô hình, bền bỉ.
***
Thời gian trôi đi thật khẽ khàng trong không gian hoài niệm của quán cà phê. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy càng lúc càng rõ ràng hơn khi màn đêm buông xuống hoàn toàn. Bên ngoài, những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên con hẻm nhỏ. Khánh khẽ liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay. Đã đến lúc phải đi. Mặc dù cuộc gặp gỡ này chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng nó đã mang lại cho anh một cảm giác lạ lùng, vừa bình yên vừa man mác buồn.
“Anh có cuộc hẹn rồi, phải đi thôi,” Khánh nói, giọng anh trầm ấm, không giấu được một chút tiếc nuối. Anh nhìn Linh, đôi mắt sâu vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một dòng cảm xúc khó gọi tên.
Linh gật đầu, ánh mắt cô cũng ánh lên một chút gì đó tương tự. “Vâng, anh đi cẩn thận.” Cô đáp lại, nụ cười vẫn nhẹ nhàng trên môi. Không có sự níu kéo, không có nước mắt, chỉ có sự chấp nhận và tôn trọng dành cho quyết định của đối phương.
Cả hai cùng đứng dậy. Khánh đứng đối diện Linh, hai người cao hơn nhau một cái đầu. Không có cái ôm ấm áp như những ngày xưa, không còn sự thân mật của một cặp đôi. Thay vào đó là một cái bắt tay nhẹ nhàng, lịch sự. Bàn tay Khánh khẽ nắm lấy bàn tay mảnh mai của Linh, một cảm giác mát lạnh quen thuộc lướt qua. Đó là một cử chỉ đơn giản, nhưng lại chứa đựng tất cả những gì họ đã trải qua: sự chia ly trong bình tĩnh, sự trưởng thành sau những tổn thương, và sự chấp nhận rằng họ đã chọn con đường riêng. Cái chạm tay ngắn ngủi ấy như một lời tạm biệt cuối cùng cho một chương đã khép lại, và một lời chúc phúc cho những gì đang chờ đợi phía trước.
“Vậy nhé, Linh. Chúc em mọi điều tốt đẹp,” Khánh nói, ánh mắt anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, như muốn khắc ghi hình ảnh cô vào trong tâm trí. Anh quay lưng bước đi, từng bước chân vững chãi và dứt khoát.
Linh dõi theo bóng anh, dáng người cao ráo dần khuất sau những hàng bàn gỗ cũ kỹ, rồi biến mất sau cánh cửa. Trong lòng cô, một cảm giác bình yên lạ thường xen lẫn với một nỗi buồn man mác. Nỗi buồn ấy không phải là sự đau khổ, mà là sự tiếc nuối cho một tình yêu đã từng rất đẹp, nhưng lại không thể vượt qua những thử thách của cuộc sống. Cô biết, anh vẫn còn yêu cô, không phải hết yêu nên rời đi. Nhưng cô cũng hiểu, tình yêu lúc này không còn là lý do đủ mạnh để bắt đầu lại sau khi đã hiểu rõ những giới hạn và những tổn thương không thể tránh khỏi. Họ đã chọn cách buông tay để cả hai được bình yên, để mỗi người có thể tìm thấy con đường riêng của mình.
Vừa bước ra khỏi cửa quán, Khánh quay đầu lại, ánh mắt anh tìm kiếm bóng dáng Linh. Cô vẫn đứng đó, bên ô cửa kính, nhìn ra ngoài. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi anh, một nụ cười không còn gượng gạo hay đau khổ, mà là sự thanh thản, chấp nhận. Anh đã không còn là người đàn ông mệt mỏi, gồng mình gánh vác mọi thứ. Anh đã trở thành một phiên bản trưởng thành hơn, điềm tĩnh hơn, và biết cách cân bằng cuộc sống. Anh biết, Linh cũng vậy. Cả hai đều đã tìm thấy sự bình yên, một sự bình yên thật sự, đến từ sâu thẳm bên trong.
Khánh quay người, bước đi. Anh điềm nhiên hòa mình vào dòng người trên con hẻm, nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh của Linh, với nụ cười thanh thản và đôi mắt đầy thấu hiểu, vẫn hiện rõ. Cuộc gặp gỡ này, dù xã giao, nhưng đã gieo mầm cho một sự chấp nhận sâu sắc hơn về quá khứ, giúp anh thanh thản hơn khi đối diện với tương lai. Nó cũng là lời khẳng định rằng, họ đã đúng khi chọn cách buông tay, để mỗi người có thể tìm thấy con đường hạnh phúc của riêng mình. Anh tin rằng, mình sẽ ổn, thậm chí còn tốt hơn rất nhiều, và Linh cũng vậy. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng anh đã không còn cô độc trong chính tâm hồn mình nữa. Anh đã sẵn sàng để tiến về phía trước, đón nhận mọi cơ hội mà cuộc sống mang lại, với một trái tim đã được chữa lành và một tâm hồn đã tìm thấy bình yên.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.