Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 373: Bình Yên Tìm Thấy Trong Hồi Ức

Khánh hòa mình vào dòng người trên con hẻm, bước chân anh vẫn vững chãi và dứt khoát, nhưng tâm trí lại không ngừng xoay vần quanh hình ảnh Linh vừa rồi. Ánh đèn đường loang loáng trên nền gạch ẩm ướt sau một cơn mưa nhỏ cuối chiều, phản chiếu những đốm sáng bạc lung linh, như những mảnh ký ức vụn vỡ. Không khí của Sài Gòn về đêm dịu mát hơn, mang theo chút hơi ẩm và mùi hoa sữa thoang thoảng từ những con phố xa. Anh rẽ vào một con đường lớn hơn, tiếng còi xe và tiếng động cơ ồn ào hơn hẳn, nhưng chúng dường như chỉ lướt qua tâm trí anh, không đủ sức kéo anh ra khỏi dòng suy tư miên man. Anh bước chậm lại, không phải vì mệt mỏi, mà là để cho phép mình đắm chìm trọn vẹn vào cảm giác lạ lùng đang dâng trào.

Trong quán cà phê, anh đã thấy một Linh bình yên. Một sự bình yên không hề gượng ép, không chút che giấu. Đôi mắt cô, từng chất chứa biết bao ưu tư và khao khát, giờ đây ánh lên vẻ dịu dàng, tự tại, như mặt hồ phẳng lặng sau bão. Nụ cười của cô vẫn nhẹ nhàng như xưa, nhưng sâu thẳm hơn, không còn là nụ cười cố gắng giấu đi những vết xước trong lòng. Anh biết, sự bình yên ấy, anh đã từng ước ao mang lại cho cô, nhưng lại bất lực. Giờ đây, cô tự tìm thấy nó, một mình, trên con đường mà anh đã không thể cùng bước. Nỗi tiếc nuối len lỏi, mỏng manh như sợi tơ nhện, quấn lấy trái tim anh. Tiếc nuối cho một tình yêu đẹp đẽ đã không thể vun đắp thành hình hài trọn vẹn, tiếc nuối cho những "nếu như" không bao giờ xảy ra. Nhưng ngay cả nỗi tiếc nuối ấy cũng không còn sắc bén như vết dao cứa, mà chỉ như một làn gió nhẹ, lướt qua rồi tan biến, nhường chỗ cho một sự chấp nhận thầm lặng.

Về đến căn hộ của mình, Khánh không bật đèn lớn, chỉ để lại ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn đọc sách trên bàn làm việc. Căn phòng rộng rãi, ngăn nắp, nhưng vẫn phảng phất một nỗi trống trải quen thuộc. Anh không vội vàng cởi áo khoác, chỉ ngồi xuống chiếc ghế bành da cạnh cửa sổ, thả mình vào không gian tĩnh lặng của đêm. Ly cà phê đen anh pha vội khi về đến nhà, giờ đây đã nguội lạnh. Anh nhấp một ngụm, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, như nhắc nhở về những dư vị của cuộc đời. Ánh mắt anh dõi theo những tòa nhà chọc trời lấp lánh trong đêm, từng ô cửa sổ sáng đèn như những con mắt thức trắng của thành phố. Tiếng xe cộ từ xa vọng lại nghe thật mơ hồ, như một bản nhạc nền buồn bã, không lời.

“Em ổn thật rồi, Linh à,” anh thì thầm, giọng nói trầm ấm lạc vào hư không. “Có lẽ... anh đã làm đúng.” Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói ấy, từng là lời tuyên bố đầy bất lực và đau đớn, giờ đây lại mang một sắc thái khác, chứa đựng cả sự thấu hiểu và một chút tự hào. Anh đã từng nghĩ, việc buông tay cô là hành động ích kỷ nhất của mình, là sự thừa nhận thất bại của một tình yêu. Nhưng giờ đây, nhìn thấy cô, anh nhận ra, đó có lẽ là điều tốt nhất anh có thể làm cho cả hai. Cô không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây. Lời cô từng nói, vang vọng trong tâm trí anh, như một lời trách móc dịu dàng. Anh đã không thể ở đây, theo cách cô cần. Anh đã không thể là người đàn ông mà cô xứng đáng có được trong những ngày tháng đó.

Anh đưa tay xoa trán, cảm giác mệt mỏi từ một ngày dài làm việc căng thẳng vẫn còn vương vấn. Đôi mắt anh khẽ nhắm lại một thoáng, như để tái hiện lại toàn bộ cuộc gặp gỡ ngắn ngủi. Cái chạm tay cuối cùng, cái bắt tay lịch sự nhưng đầy ý nghĩa. Nó không phải là một sự chia ly cay đắng, mà là một lời tạm biệt trang trọng cho một chương sách đã khép lại. Đó là sự chấp nhận rằng tình yêu của họ, dù sâu đậm đến mấy, cũng đã đến lúc phải tìm một hình thái tồn tại khác, một hình thái của sự trân trọng và chúc phúc.

Khánh thở dài, một hơi thở nhẹ nhõm, như trút bỏ gánh nặng vô hình bấy lâu. “Sự bình yên này... không phải là không có giá. Nhưng nó xứng đáng.” Anh biết rất rõ cái giá phải trả cho sự bình yên hiện tại của mình. Đó là những đêm dài trằn trọc, là những ngày tháng đấu tranh với chính mình, là việc học cách buông bỏ một phần ký ức đẹp đẽ nhất. Nhưng đổi lại, anh đã tìm thấy một Khánh khác. Một Khánh biết cân bằng giữa công việc và cuộc sống, không còn gồng mình gánh vác mọi thứ một mình. Một Khánh không còn để áp lực tài chính và kỳ vọng gia đình đè nặng lên mọi mối quan hệ. Anh đã học được cách yêu bản thân mình trước, để rồi có thể yêu người khác một cách trọn vẹn hơn, đúng nghĩa hơn.

Anh đứng dậy, từng bước chân chậm rãi đến bàn làm việc. Mở laptop, màn hình sáng lên, nhưng ánh mắt anh lại lướt qua một góc tủ nhỏ, nơi anh biết chiếc nhẫn đính hôn vẫn nằm đó. Nó không còn là một gánh nặng, không còn là một lời hứa dang dở ám ảnh. Nó chỉ đơn thuần là một kỷ vật, một minh chứng cho một 'nếu như' đã qua, một giấc mơ đã không thể trở thành hiện thực. Chiếc nhẫn ấy, từng là biểu tượng của một tình yêu vĩnh cửu, giờ đây lại đại diện cho sự kết thúc trong bình yên, cho một bài học vô giá về sự trưởng thành. Anh không còn cảm thấy day dứt khi nhìn thấy nó. Chỉ là một sự thanh thản, một chấp nhận sâu sắc rằng mọi thứ đã diễn ra theo cách nó phải diễn ra.

Khánh ngồi xuống, ánh mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố vẫn đang miệt mài với nhịp sống của nó. Anh biết, con đường phía trước còn dài. Có thể sẽ có những người phụ nữ khác bước vào cuộc đời anh, có thể sẽ có những khởi đầu mới. Anh đã sẵn sàng cho điều đó, với một trái tim đã được chữa lành và một tâm hồn đã tìm thấy bình yên. Anh đã không còn cô độc trong chính tâm hồn mình nữa, bởi anh đã học được cách tự mình tìm lấy sự bình yên, thay vì đặt gánh nặng ấy lên vai người khác. Anh tin rằng, mình sẽ ổn, thậm chí còn tốt hơn rất nhiều, và Linh cũng vậy.

***

Cùng thời điểm đó, trong căn hộ của mình, Linh cũng đang chìm trong dòng suy tư. Cô ngồi trên chiếc ghế bành yêu thích, bên cạnh chiếc bàn nhỏ đặt một tách trà hoa cúc đã nguội ngắt và một cuốn sổ phác thảo mở dở. Ánh đèn ngủ nhỏ hắt ánh sáng vàng dịu lên trang giấy, nơi những đường nét phác họa còn dang dở. Ngoài ban công, làn gió đêm mơn man nhẹ nhàng, mang theo mùi hoa nhài từ chậu cây nhỏ cô đặt gần cửa sổ. Tiếng chim hót đêm từ đâu đó vọng lại, một âm thanh thanh thoát và tĩnh lặng, như xoa dịu tâm hồn cô.

Hình ảnh Khánh, với vẻ điềm tĩnh và trưởng thành, hiện lên rõ nét trong tâm trí cô. Anh đã khác. Anh không còn là chàng trai trầm tính, ít nói, luôn gồng mình chịu đựng áp lực mà cô từng biết. Anh đã trở thành một người đàn ông điềm đạm hơn, ánh mắt anh không còn chất chứa sự mệt mỏi mà thay vào đó là một vẻ bình yên, thanh thản. Một sự bình yên khác với những gì cô từng biết về anh, một sự bình yên mà anh đã tự tìm thấy sau khi họ buông tay. Nỗi buồn man mác chợt ùa về, mỏng manh như làn sương sớm. Nỗi buồn ấy không phải là sự đau khổ, không phải là sự tiếc nuối tột cùng, mà chỉ là sự bâng khuâng cho một tình yêu đã từng rất đẹp, nhưng lại không thể vượt qua những thử thách của cuộc sống.

Linh khẽ mỉm cười. Nụ cười không còn gượng gạo, mà là một nụ cười thật sự thanh thản. “Anh cũng đã khác. Anh cũng đã tìm thấy bình yên của riêng mình.” Cô thì thầm, giọng nói dịu dàng lạc vào không gian tĩnh mịch. Cô biết, tình yêu lúc này không còn là lý do đủ mạnh để bắt đầu lại sau khi đã hiểu rõ những giới hạn và những tổn thương không thể tránh khỏi. Họ đã chọn cách buông tay để cả hai được bình yên, để mỗi người có thể tìm thấy con đường riêng của mình. Và giờ đây, cô thấy anh đã tìm thấy con đường ấy.

Cô đặt cuốn sổ phác thảo xuống, khẽ vuốt ve bề mặt trang giấy nhẵn mịn. Những nét chì than trên đó là hình ảnh một con đường dài, uốn lượn, với hai bóng người đang bước đi trên hai lối rẽ khác nhau, nhưng cùng hướng về phía một vầng trăng tròn vành vạnh. Đó là tác phẩm cô đang ấp ủ cho triển lãm sắp tới của mình, một sự phản ánh chân thực về hành trình của chính cô và Khánh. Cô đã dùng nghệ thuật để chữa lành, để chấp nhận, và để tìm thấy ý nghĩa trong những đổ vỡ. Mùi sơn dầu nhẹ nhàng phảng phất từ những bức tranh cô vừa hoàn thành ngày hôm qua, hòa quyện với mùi nến thơm cô thắp trong phòng, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và đầy cảm hứng.

Linh đứng dậy, từng bước chân nhẹ nhàng đi đến ban công. Cô hít thở một hơi thật sâu, làn gió đêm mát lành mơn man trên da thịt, mang theo hương hoa nhài nồng nàn. Ngước nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, cô cảm nhận sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Mỗi ngôi sao như một hy vọng nhỏ bé, lấp lánh giữa màn đêm bao la. Cô biết mình đã sẵn sàng để viết tiếp câu chuyện của riêng mình, với những nét cọ mạnh mẽ và những gam màu tươi sáng hơn.

“Chúng ta đều xứng đáng với sự bình yên đó,” Linh tự nhủ. Cô không còn cảm thấy mình là nạn nhân của số phận, hay của một mối tình dang dở. Cô là người kiến tạo nên cuộc đời mình, là người đã dũng cảm buông bỏ để tìm thấy chính mình. Cô đã tìm thấy niềm đam mê với nghệ thuật, đã học được cách lắng nghe tiếng lòng mình, và đã không còn khao khát một tình yêu hoàn hảo mà thay vào đó là một sự trọn vẹn từ bên trong.

“Có lẽ, đây là cái kết đẹp nhất cho chúng ta,” Linh nói khẽ, đôi mắt cô lấp lánh ánh sao. Nó không phải là một cái kết hạnh phúc cổ tích, không phải là sự đoàn tụ viên mãn. Nhưng nó là một cái kết trưởng thành, một cái kết mà cả hai đều tìm thấy sự bình yên, dù phải đi trên hai con đường riêng. Tình yêu của họ không tàn lụi, mà đã biến thành một dạng thức khác, cao cả hơn, là sự trân trọng và thấu hiểu dành cho nhau. Họ không quay lại, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa.

Linh quay vào phòng, ánh mắt cô dừng lại trên bức vẽ dang dở. Cô mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin và hy vọng. Ngày mai, cô sẽ hoàn thành bức tranh ấy. Ngày mai, cô sẽ tiếp tục hành trình của mình, vững vàng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Sự chấp nhận và bình yên của cả Khánh và Linh đã mở ra khả năng cho những mối quan hệ mới, nơi họ có thể thực sự hạnh phúc và trọn vẹn hơn. Sự tập trung vào sự nghiệp và đam mê đã báo hiệu những thành công cá nhân sắp tới của họ. Và có lẽ, trong một tương lai xa xôi nào đó, họ sẽ gặp lại nhau, không phải với tư cách người yêu, mà là những người bạn cũ trân trọng nhau, những con người đã từng cùng nhau đi qua một đoạn đường thanh xuân đầy giông bão, và giờ đây, cả hai đều đã tìm thấy bình yên.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free