Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 374: Dọn Dẹp Kỷ Vật, Sắp Xếp Lại Trái Tim
Ánh nắng chiều rải một thảm vàng óng ả qua khung cửa sổ lớn, hắt lên sàn gỗ sồi màu mật ong của căn hộ. Không gian vẫn còn vương vấn mùi nến thơm hoa nhài từ tối qua, hòa quyện với chút hương trà thanh dịu vừa pha, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng và an yên. Linh khẽ buông túi xách xuống chiếc ghế sofa da màu kem, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng, kéo dài từ buổi sáng khi cô vô tình gặp lại Khánh ở quán cà phê. Cuộc gặp gỡ ấy, dù chỉ là vài câu xã giao ngắn ngủi, nhưng đã như một dòng suối mát lành gột rửa những vết bụi thời gian, để lại trong cô một cảm giác bình yên đến lạ. Cô đã thấy anh trưởng thành, anh đã tìm thấy bình yên. Và cô, cô cũng đang dần tìm thấy điều đó cho riêng mình.
Đôi mắt Linh lướt qua căn phòng quen thuộc, dừng lại ở một góc khuất dưới kệ sách. Nơi đó, một chiếc hộp carton cũ kỹ, đã ngả màu thời gian, nằm im lìm như một vật thể bị lãng quên. Nó không phải là một chiếc hộp bình thường, mà là một kho chứa đầy những mảnh ghép của quá khứ, những kỷ vật của mối tình 4 năm đã qua. Đã rất lâu rồi cô không động đến nó, để mặc cho bụi thời gian phủ mờ lên những ký ức. Nhưng hôm nay, khi nhìn thấy nó, một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ chợt dâng lên trong lòng Linh. Như thể, sau cuộc gặp gỡ với Khánh, cô đã sẵn sàng để đối mặt, để sắp xếp lại những mảnh vỡ còn sót lại, không phải để xóa bỏ, mà là để đặt chúng vào đúng vị trí trong ngăn tủ tâm hồn.
“Đã đến lúc rồi sao?” Linh thì thầm, giọng nói như tan vào không khí. Cô biết, việc này không dễ dàng. Mỗi kỷ vật đều mang theo một câu chuyện, một cảm xúc, và việc chạm vào chúng cũng đồng nghĩa với việc chạm vào những vết sẹo đã lành nhưng vẫn còn hằn sâu. Sự do dự thoáng qua, như một làn mây mỏng lướt qua bầu trời xanh thẳm. Nhưng rồi, sự quyết tâm nhanh chóng thế chỗ. Cô không muốn trốn tránh nữa. Cô đã mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, và cô tin rằng mình có thể đối diện với quá khứ mà không để nó nhấn chìm mình.
Linh bước chậm rãi đến góc phòng, mùi gỗ cũ từ chiếc kệ sách phảng phất. Cô quỳ xuống, dùng cả hai tay kéo chiếc hộp ra giữa căn phòng. Bụi bám trên mặt hộp, như một lớp màn che phủ những câu chuyện bên trong. Cô không vội vàng mở nó ra ngay. Thay vào đó, cô đứng dậy, bước vào bếp, pha cho mình một tách trà hoa cúc nóng. Hơi ấm từ tách trà truyền vào lòng bàn tay, xoa dịu những cảm xúc đang bắt đầu trỗi dậy. Tiếng nước sôi reo nhẹ trong ấm, tiếng lách cách của tách chén va vào nhau, tất cả đều vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn hộ. Cô mang tách trà trở lại, đặt nó lên bàn cà phê, rồi ngồi xuống sàn, đối diện với chiếc hộp cũ kỹ. Ánh nắng chiều đã dịu đi nhiều, chỉ còn vương lại những vệt sáng cuối cùng trên tường, như một lời nhắc nhở rằng một ngày nữa sắp khép lại. Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trà ấm lan tỏa, và đặt tay lên nắp hộp, như thể đang chuẩn bị mở ra một cánh cửa đến một thế giới đã ngủ quên.
Hoàng hôn dần buông, kéo theo một màn sương mờ ảo nhuộm đỏ cả căn phòng. Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà len lỏi qua ô cửa kính, tạo nên những dải màu cam đỏ và tím than huyền ảo. Linh khẽ khàng mở nắp chiếc hộp carton. Một mùi giấy cũ và chút hương hoa khô từ những cánh hoa ép đã úa màu xộc lên, gợi về một thời gian đã xa. Cô đưa tay vào, cảm nhận sự lộn xộn của những món đồ bên trong, như chính những cảm xúc hỗn độn mà cô từng trải qua.
Món đồ đầu tiên Linh rút ra là một cuốn sổ tay nhỏ, bìa da màu nâu đã sờn cũ. Đây là cuốn sổ mà cô và Khánh đã dùng để ghi chép những kế hoạch chung, những ước mơ giản dị về một căn nhà nhỏ với khu vườn xanh, hay những chuyến đi xa mà họ từng ao ước. Ngón tay cô lướt nhẹ trên bìa sổ, cảm nhận độ sần của lớp da đã cũ, rồi lần giở từng trang. Những dòng chữ viết tay của Khánh, nét chữ mạnh mẽ nhưng đôi khi lại mềm mại ở những đoạn thơ anh từng chép tặng cô, xen lẫn với nét chữ bay bổng, uyển chuyển của cô. “Chúng ta đã từng vui vẻ đến thế nào, anh nhỉ?” Linh thì thầm, một nụ cười man mác buồn nở trên môi. Cô đọc lại một dòng chữ: “Anh sẽ cố gắng hết sức, để em không bao giờ phải lo lắng về tương lai.” Lời hứa đó, giờ đây, vang vọng như một tiếng vọng từ quá khứ, đầy tiếc nuối. Anh đã cố gắng, Linh biết, nhưng áp lực cuộc sống đã quá nặng nề, khiến lời hứa ấy trở thành một gánh nặng thay vì một lời an ủi. Cô nhận ra, những dấu hiệu của sự rạn nứt đã có từ rất lâu rồi, không phải chỉ mới đây. Những dòng chữ cuối cùng trong cuốn sổ là những kế hoạch dang dở, những dự định còn bỏ ngỏ, như một minh chứng cho mối tình không trọn vẹn.
Tiếp theo, Linh rút ra hai chiếc cốc sứ đôi hình mèo. Một chiếc còn nguyên vẹn, với hình mèo cái đang mỉm cười tinh nghịch. Chiếc còn lại, hình mèo đực, đã vỡ một góc nhỏ ở miệng cốc. Cô nhớ như in cái ngày Khánh vô tình làm rơi nó khi đang cố gắng rửa chén giúp cô. Anh đã bối rối xin lỗi, còn cô thì chỉ cười, nói rằng không sao cả. Nhưng giờ đây, nhìn chiếc cốc vỡ, cô cảm thấy một sự tương đồng kỳ lạ với mối quan hệ của họ. Dù đã cố gắng hàn gắn, dù vẫn còn yêu, nhưng một vết nứt đã xuất hiện, và nó không thể nào lành lặn như xưa được nữa. “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng,” câu nói của Khánh chợt vang vọng trong tâm trí cô. Cô cầm chiếc cốc lành lặn lên, cảm nhận sự mát lạnh của gốm sứ. Chiếc cốc này, vẫn còn nguyên vẹn, như tình yêu cô dành cho anh, vẫn còn đó, nhưng đã không còn lý do đủ mạnh để tiếp tục.
Cuối cùng, ở đáy hộp, Linh tìm thấy một bức ảnh chụp chung của cả hai. Bức ảnh đã ngả màu thời gian, nhưng nụ cười rạng rỡ của cô và Khánh vẫn còn hiện rõ. Đó là bức ảnh được chụp dưới mưa, trong một buổi chiều lãng mạn khi họ cùng trú mưa dưới mái hiên một quán cà phê nhỏ. Anh đã ôm cô thật chặt, tay che cho cô khỏi những hạt mưa rào, và cả hai đã cười thật tươi, một nụ cười vô tư lự, không chút gánh nặng. Ánh mắt Linh dừng lại trên nụ cười ấy, một nụ cười giờ đây đã thuộc về quá khứ, thuộc về một phiên bản của Linh và Khánh mà áp lực cuộc sống chưa kịp chạm đến. Cô vẫn nhớ cảm giác những hạt mưa lạnh lướt qua da, nhưng hơi ấm từ vòng tay anh đã xua tan tất cả. “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây,” câu nói ấy lại hiện lên trong tâm trí cô, như một lời thì thầm từ một Linh của quá khứ. Cô đã từng chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, bằng cả tâm hồn. Nhưng rồi, khoảng cách vô hình đã dần lớn lên, nuốt chửng những khoảnh khắc ngọt ngào.
Linh khẽ vuốt ve bề mặt bức ảnh, cảm nhận sự nhẵn mịn của giấy ảnh đã cũ. Những kỷ vật này, mỗi món đồ đều như một mảnh ghép của trái tim cô, một phần của hành trình cô đã đi qua. Chúng không phải là những thứ cần phải vứt bỏ, không phải là gánh nặng. Chúng là những bài học, những trải nghiệm quý giá đã định hình nên con người cô của ngày hôm nay. Ánh sáng hoàng hôn đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn, hắt một quầng sáng ấm áp lên những món đồ cũ kỹ. Tiếng xe cộ từ xa vọng lại, lẫn trong tiếng gió xào xạc ngoài ban công, như một bản nhạc nền trầm lắng cho những suy tư của cô. Mùi giấy cũ, mùi hoa khô, mùi mực đã phai, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm của hoài niệm. Linh biết, cô không cần phải quên đi những điều này, cô chỉ cần học cách cất giữ chúng ở một nơi xứng đáng, một nơi mà chúng không còn làm cô đau, mà chỉ còn là những ký ức đẹp, những bài học sâu sắc.
Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, ánh đèn thành phố bắt đầu lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất. Không gian căn hộ của Linh được bao phủ bởi một sự yên tĩnh sâu lắng, chỉ còn tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng cô bật từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua tán cây ngoài ban công. Sau khi xem xét tất cả những kỷ vật trong chiếc hộp cũ, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng Linh, như thể một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Cô nhận ra một điều quan trọng: cô không muốn vứt bỏ chúng. Những món đồ này, dù gợi lên những nỗi niềm tiếc nuối, nhưng chúng không còn là gánh nặng của sự đau khổ. Chúng là một phần của hành trình trưởng thành, là những dấu mốc quan trọng trong cuộc đời cô. Vứt bỏ chúng, chẳng khác nào vứt bỏ đi một phần của chính mình, một phần của những bài học quý giá đã giúp cô trở thành người phụ nữ của ngày hôm nay.
“Mình không cần phải quên, nhưng mình cần phải sắp xếp lại,” Linh tự nhủ, giọng nói nhẹ như hơi thở. Cô không còn cảm thấy sự giằng xé giữa việc níu kéo và buông bỏ. Giờ đây, cô chỉ còn thấy sự thanh thản trong quyết định của mình. “Cảm ơn anh, vì tất cả.” Lời cảm ơn này không phải là một lời từ biệt đầy bi lụy, mà là một sự trân trọng chân thành dành cho những gì đã qua, cho những khoảnh khắc hạnh phúc và cả những nỗi đau đã giúp cô mạnh mẽ hơn. Tình yêu của họ không tàn lụi, mà đã biến thành một dạng thức khác, cao cả hơn, là sự thấu hiểu và trân trọng dành cho nhau, dù họ không còn chung bước.
Linh cẩn thận đặt từng món đồ trở lại chiếc hộp. Lần này, không phải với sự đau đớn, mà với sự trân trọng. Cô đặt cuốn sổ tay lên trên cùng, rồi đến chiếc cốc sứ lành lặn, và cuối cùng là bức ảnh đã ngả màu. Cô không cố gắng nhồi nhét, mà nhẹ nhàng sắp xếp chúng một cách ngay ngắn. Sau đó, cô lấy một tấm vải lụa mềm màu xanh ngọc, cuộn chiếc hộp lại thật cẩn thận, như thể đang gói ghém một món quà vô giá. Mùi vải mềm mại, thoang thoảng hương nước xả vải, hòa quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một hỗn hợp hương thơm thật đặc biệt. Cô đứng dậy, bê chiếc hộp đã được gói ghém cẩn thận, và đặt nó vào ngăn tủ cao nhất trong tủ quần áo – một nơi khuất tầm mắt, nhưng không khuất trong tâm trí. Nơi đó, những kỷ niệm sẽ được cất giữ an toàn, không còn làm xáo trộn cuộc sống hiện tại, nhưng vẫn luôn hiện hữu như một phần của quá khứ đẹp đẽ.
Sau khi cất xong chiếc hộp, Linh cảm thấy một sự nhẹ nhõm và tự do chưa từng có. Cô đi đến ban công, hít thở một hơi thật sâu, làn gió đêm mát lành mơn man trên da thịt, mang theo hương hoa nhài nồng nàn từ những cây bụi bên dưới. Ngước nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, cô cảm nhận sự bình yên lan tỏa trong lòng. Mỗi ngôi sao như một hy vọng nhỏ bé, lấp lánh giữa màn đêm bao la. Ánh đèn thành phố dưới chân cô lung linh, nhấp nháy, tạo nên một bức tranh sống động. Cô mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin và hy vọng. “Đã đến lúc mình viết chương mới cho cuộc đời mình rồi.” Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí cô, không còn là một lời hứa hẹn mơ hồ, mà là một sự khẳng định chắc chắn.
Linh biết, cô đã sẵn sàng. Sẵn sàng để mở lòng cho những mối quan hệ m���i, những trải nghiệm mới trong cuộc sống. Sẵn sàng để tập trung mạnh mẽ hơn vào niềm đam mê nghệ thuật của mình, để những nét cọ của cô không chỉ vẽ nên những bức tranh, mà còn vẽ nên chính tương lai của cô. Cô không còn cảm thấy mình là nạn nhân của số phận, hay của một mối tình dang dở. Cô là người kiến tạo nên cuộc đời mình, là người đã dũng cảm buông bỏ để tìm thấy chính mình. Cô đã tìm thấy niềm đam mê với nghệ thuật, đã học được cách lắng nghe tiếng lòng mình, và đã không còn khao khát một tình yêu hoàn hảo mà thay vào đó là một sự trọn vẹn từ bên trong.
Đêm dần khuya, và Linh vẫn đứng đó, ngắm nhìn thành phố. Cô biết, ngày mai sẽ là một ngày mới, một chương mới. Một chương không còn những giằng xé, không còn những tiếc nuối, mà chỉ có sự bình yên, sự trưởng thành và một tương lai đầy hứa hẹn. Cô đã dọn dẹp xong những kỷ vật cũ, và quan trọng hơn, cô đã sắp xếp lại trái tim mình, để nó sẵn sàng đón nhận những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.