Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 375: Bình Yên Trong Từng Quyết Định

Đêm dần khuya, và Linh vẫn đứng đó, ngắm nhìn thành phố. Cô biết, ngày mai sẽ là một ngày mới, một chương mới. Một chương không còn những giằng xé, không còn những tiếc nuối, mà chỉ có sự bình yên, sự trưởng thành và một tương lai đầy hứa hẹn. Cô đã dọn dẹp xong những kỷ vật cũ, và quan trọng hơn, cô đã sắp xếp lại trái tim mình, để nó sẵn sàng đón nhận những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước.

***

Bình minh vừa ló dạng, ánh sáng vàng nhạt bắt đầu rải đều trên những tòa nhà chọc trời của thành phố, xuyên qua lớp kính trong suốt của tòa nhà hiện đại nơi Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' tọa lạc. Không gian văn phòng rộng lớn, với thiết kế mở và những vách ngăn kính tạo cảm giác thông thoáng, vẫn còn chìm trong sự tĩnh lặng của buổi sớm. Vài chậu cây xanh mướt được đặt khéo léo ở các góc phòng, điểm xuyết thêm màu sắc cho những bức tường trắng tinh khôi và những tác phẩm nghệ thuật đương đại treo rải rác. Mùi vật liệu mới từ nội thất cao cấp vẫn còn vương vấn đâu đó, hòa lẫn với hương cà phê nhẹ nhàng vừa được pha.

Khánh là một trong số ít người có mặt sớm nhất. Dáng người cao ráo, hơi gầy do những tháng ngày làm việc không ngừng nghỉ, anh đã ngồi vào bàn làm việc của mình, ánh sáng xanh từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt góc cạnh. Tóc cắt ngắn gọn gàng, phù hợp với môi trường công sở, đôi mắt sâu của anh tập trung cao độ vào những con số phức tạp và biểu đồ chi chít trên màn hình. Những ngón tay anh lướt nhanh trên bàn phím, tạo nên một nhịp điệu đều đặn, mạnh mẽ nhưng không hề vội vã. Một cốc cà phê đen bốc hơi nghi ngút đặt cạnh tay, hương thơm đắng nhẹ lan tỏa, tiếp thêm năng lượng cho buổi sáng của anh.

Trước đây, mỗi buổi sáng đi làm đều giống như một cuộc chiến đối với Khánh. Anh đến văn phòng với gánh nặng của áp lực tài chính, của kỳ vọng gia đình, của một tương lai mơ hồ cần được đảm bảo. Anh làm việc như một cỗ máy, gồng mình để hoàn thành mục tiêu, để chứng minh giá trị của bản thân, không phải vì đam mê mà vì nghĩa vụ. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác. Nỗi lo lắng về tiền bạc không còn đè nặng, áp lực từ gia đình đã dịu bớt khi anh chứng minh được năng lực. Điều quan trọng hơn cả, anh tìm thấy một nguồn động lực mới từ bên trong – sự thỏa mãn khi được tự mình kiến tạo, được chinh phục những thử thách bằng chính trí tuệ và nỗ lực của mình.

Tiếng cạch cửa khẽ vang lên, rồi Kiên, đồng nghiệp của Khánh, bước vào. Kiên là một chàng trai hiền lành, dáng người cao ráo, đeo kính cận, luôn mang vẻ mặt thân thiện. Anh thấy Khánh đã ngồi làm việc từ bao giờ, khẽ gật đầu chào.

“Anh Khánh lại đến sớm thế? Dự án mới căng thẳng lắm sao?” Kiên hỏi, giọng nói còn ngái ngủ, trên tay là cốc cà phê mua vội từ cửa hàng tiện lợi. Anh đặt túi đồ xuống bàn, kéo ghế ngồi xuống, vẫn nhìn Khánh với vẻ ngưỡng mộ.

Khánh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhếch mép nhẹ, không rời mắt khỏi màn hình. “Cũng không hẳn. Chỉ là thấy thích thú với nó thôi.” Anh nói, giọng trầm ổn, khác hẳn với vẻ mệt mỏi, uể oải trước đây. “Cảm giác được thử thách, được tự tay kiến tạo, được chứng kiến những ý tưởng của mình thành hình, nó khác hẳn so với việc chỉ hoàn thành nhiệm vụ.”

Kiên nhướn mày, đẩy gọng kính. “Em thấy anh dạo này khác hẳn. Tựa như... có một nguồn năng lượng mới vậy. Cứ như anh đã tìm thấy được ‘chân ái’ của mình trong công việc vậy.”

Khánh quay sang nhìn Kiên, ánh mắt anh giờ đây không còn vẻ mệt mỏi hay xa xăm nữa, mà tràn đầy sự tập trung và một niềm vui thầm kín. “Có lẽ vậy. Khi mình thực sự tìm thấy ý nghĩa trong những gì mình làm, mọi thứ đều trở nên nhẹ nhàng hơn. Áp lực vẫn còn đó, nhưng nó không còn là gánh nặng nữa, mà là động lực để mình tiến lên.” Anh nói, rồi lại quay về với màn hình máy tính, tiếp tục kiểm tra dữ liệu, viết báo cáo. Những ngón tay anh gõ phím nhanh và dứt khoát, cho thấy sự tự tin và chủ động trong từng quyết định.

Kiên nhìn Khánh, trong lòng dấy lên một cảm giác an tâm. Làm việc cùng Khánh, Kiên luôn cảm thấy được truyền cảm hứng. Khánh trước đây trầm tính và ít nói, nhưng sự ít nói đó thường đi kèm với vẻ lo âu. Khánh của bây giờ vẫn trầm tính, nhưng sự trầm tính đó toát lên vẻ điềm đạm, tự tin. Anh luôn đưa ra những lời khuyên hữu ích, những phân tích sắc bén, và quan trọng nhất, anh luôn giữ được sự bình tĩnh ngay cả trong những thời điểm căng thẳng nhất. Tiếng điện thoại reo vang đâu đó, tiếng máy pha cà phê tự động chạy ro ro, và tiếng gõ bàn phím từ các đồng nghiệp khác bắt đầu rải rác vang lên, đánh dấu một ngày làm việc mới của 'DreamWeaver' đã thực sự bắt đầu. Khánh hít một hơi thật sâu, mùi cà phê và giấy in mới pha trộn vào không khí. Anh cảm thấy mình đang ở đúng nơi mình thuộc về, làm đúng công việc mình yêu thích, và quan trọng hơn, anh đang là phiên bản tốt nhất của chính mình.

***

Buổi trưa, không khí tại văn phòng 'DreamWeaver' trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Tiếng nói chuyện, tiếng điện thoại, tiếng gõ bàn phím hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn. Trong phòng họp lớn, với những bức tường kính trong suốt nhìn ra toàn cảnh thành phố, một cuộc họp quan trọng đang diễn ra. Khánh đứng trước màn hình chiếu, tự tin trình bày dự án mới nhất. Ánh sáng từ máy chiếu hắt lên dáng người cao ráo của anh, làm nổi bật đường nét nam tính trên khuôn mặt. Anh mặc một chiếc áo sơ mi xanh thẫm, quần tây lịch sự, trang phục tối giản nhưng chuyên nghiệp.

Đối diện với anh là Anh Hùng, sếp trực tiếp, người đàn ông cao lớn, phong độ, luôn mặc vest lịch lãm. Khuôn mặt Anh Hùng nghiêm nghị, đôi mắt sắc sảo thể hiện sự từng trải và quyết đoán, đang chăm chú lắng nghe từng lời của Khánh. Xung quanh là các thành viên chủ chốt khác của dự án, bao gồm cả Thu, đồng nghiệp của Khánh. Thu thanh lịch trong bộ trang phục công sở gọn gàng, gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng vẫn ấm áp, đang ngồi ghi chép cẩn thận. Thỉnh thoảng, cô lại liếc nhìn Khánh với vẻ đánh giá, không phải dò xét mà là sự quan sát tinh tế, chuyên nghiệp.

Khánh bắt đầu phân tích các thách thức của dự án, giọng nói anh trầm ổn, mạch lạc, mỗi từ ngữ đều được chọn lọc kỹ càng. Anh không chỉ nêu ra vấn đề mà còn đưa ra những giải pháp sáng tạo, dựa trên những phân tích dữ liệu sâu sắc và tầm nhìn chiến lược. Anh dùng cử chỉ tay nhẹ nhàng để nhấn mạnh các ý chính, ánh mắt quét qua từng người trong phòng, truyền tải sự tự tin tuyệt đối vào kế hoạch của mình.

Anh Hùng, sau khi lắng nghe một hồi, khẽ nhíu mày. “Giải pháp của cậu có vẻ khả thi, Khánh. Nhưng tôi cần đảm bảo tính đột phá và hiệu quả chi phí. Thị trường hiện tại rất cạnh tranh, chúng ta không thể chấp nhận bất kỳ rủi ro nào.” Giọng Anh Hùng trầm, uy lực, thể hiện sự đòi hỏi cao.

Khánh không hề nao núng. Anh hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định. “Thưa anh Hùng, về tính đột phá, chúng ta có thể áp dụng công nghệ AI để phân tích dữ liệu thị trường, dự đoán xu hướng người dùng và cá nhân hóa trải nghiệm khách hàng ở mức độ chưa từng có. Điều này không chỉ tạo ra sự khác biệt rõ rệt so với đối thủ mà còn tối ưu hóa hiệu quả tiếp cận. Chúng ta sẽ không chạy theo xu hướng mà là người tạo ra xu hướng.” Anh dừng lại một chút, để những lời mình nói thấm vào từng người nghe. “Về chi phí, em đã tính toán kỹ lưỡng. Bằng cách tái cấu trúc quy trình nội bộ, loại bỏ các bước trung gian không cần thiết và tối ưu hóa việc sử dụng tài nguyên, chúng ta có thể giảm thiểu chi phí vận hành mà vẫn đảm bảo chất lượng đầu ra. Chúng ta sẽ đầu tư vào công nghệ cốt lõi và con người, những yếu tố mang lại giá trị lâu dài, thay vì những khoản chi tiêu ngắn hạn kém hiệu quả.”

Anh Hùng gật gù, ánh mắt ông lộ rõ vẻ hài lòng. Ông không nói gì thêm, chỉ ra hiệu cho Khánh tiếp tục. Khánh trình bày thêm về các phương án dự phòng, các kịch bản rủi ro và cách thức ứng phó. Anh đã nghĩ đến mọi khía cạnh, từ những chi tiết nhỏ nhất đến bức tranh tổng thể. Sự chuẩn bị kỹ lưỡng và kiến thức chuyên sâu của anh khiến cả phòng họp phải trầm trồ.

Thu, ngồi đối diện, đôi khi lại ngẩng đầu lên nhìn Khánh. Cô thấy rõ sự thay đổi lớn ở anh. Khánh của ngày xưa, dù tài năng, nhưng luôn mang một vẻ gì đó nặng nề, như thể anh đang gồng mình chống chọi với một trận chiến vô hình. Còn Khánh của hiện tại, anh vẫn trầm tính, nhưng sự trầm tính đó đi kèm với sự tự tin, với niềm say mê thực sự. Ánh mắt anh không còn xa xăm, mà luôn hướng về phía trước, tràn đầy quyết tâm. Cô thầm nghĩ, có lẽ những áp lực đã từng đè nặng lên anh giờ đây đã biến thành động lực, hoặc anh đã tìm thấy một cách nào đó để giải phóng bản thân.

Sau cuộc họp, khi mọi người đang thu dọn tài liệu, Thu tiến đến gần Khánh. “Kế hoạch của anh rất chặt chẽ, Khánh. Tôi đặc biệt ấn tượng với phần phân tích rủi ro và cách anh lồng ghép các yếu tố đổi mới. Anh đã dành nhiều thời gian cho nó phải không?” Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng vẫn giữ được sự chuyên nghiệp.

Khánh mỉm cười, một nụ cười thật sự, không chỉ là nhếch mép. “Cảm ơn cô Thu. Tôi nghĩ rằng, khi mình thực sự tin vào điều mình đang làm, thời gian không còn là áp lực nữa. Nó trở thành niềm vui.” Anh trả lời, ánh mắt chạm vào ánh mắt cô, một sự thấu hiểu chuyên nghiệp len lỏi giữa họ. Anh không nói nhiều, nhưng ý nghĩa trong lời nói của anh đủ để Thu cảm nhận được.

Thu gật đầu, trong lòng có chút ngạc nhiên. “Đúng vậy. Tôi cũng nghĩ vậy.” Cô khẽ nói. Mối tương tác giữa họ chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng nó đủ để gieo mầm cho một sự tôn trọng, một sự thấu hiểu từ hai con người cùng chung niềm đam mê với công việc. Khánh quay lại sắp xếp lại tài liệu, trong lòng cảm thấy một sự thỏa mãn sâu sắc. Anh không còn làm việc vì ai khác, không còn làm việc để chứng minh cho bất kỳ ai. Anh làm việc vì chính mình, vì niềm vui được kiến tạo, vì sự phát triển của bản thân. Những áp lực từ Anh Hùng, từ các dự án khó khăn, giờ đây không còn là gánh nặng mà là những bước đệm để anh bay cao hơn. Anh biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng anh đã sẵn sàng.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, xuyên qua khung cửa sổ lớn trong căn hộ của Khánh. Những tia nắng cuối ngày rực rỡ, đổ dài trên sàn gỗ, tạo nên một không gian ấm áp, tĩnh lặng. Khánh trở về sau một ngày làm việc dài, cởi bỏ chiếc áo sơ mi và áo vest, treo gọn gàng vào tủ. Anh thả mình vào chiếc ghế sofa quen thuộc, cảm nhận sự mềm mại của vải bọc ôm lấy cơ thể. Không còn những tiếng thở dài mệt mỏi, không còn vẻ mặt căng thẳng. Thay vào đó, là một sự nhẹ nhõm, một niềm bình yên khó tả.

Anh đứng dậy, đi đến khu vực bếp nhỏ, pha một cốc cà phê đen yêu thích. Mùi cà phê thơm lừng, quen thuộc, lan tỏa khắp căn phòng, xua tan đi sự mệt mỏi còn vương vấn. Anh bật chiếc loa bluetooth nhỏ, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương vang lên, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua khe cửa sổ. Tiếng xe cộ vọng lại từ xa như một phần của nền âm thanh đô thị, không gây ồn ào mà chỉ làm tăng thêm cảm giác về một cuộc sống đang trôi chảy bên ngoài, trong khi anh lại tìm thấy sự an tĩnh bên trong.

Khánh ôm cốc cà phê ấm nóng trong tay, quay trở lại chiếc ghế sofa. Anh nhìn ra khung cửa sổ, ngắm nhìn thành phố dần lên đèn. Từng đốm sáng nhỏ bắt đầu nhấp nháy, rồi bùng lên thành một biển ánh sáng lung linh, huyền ảo. Trong lòng anh, không còn những trăn trở, lo âu như trước. Không còn sự giằng xé giữa trách nhiệm và kỳ vọng cũ với mong muốn được sống cho bản thân. Anh đã vượt qua được tất cả.

"Cuộc sống này, đôi khi, sự bình yên đến từ việc buông bỏ những gì mình tưởng là cần thiết, để rồi nhận ra giá trị thật sự của bản thân." Khánh thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng, vang vọng trong tâm trí anh. "Anh đã từng nghĩ, anh phải gồng mình lên để gánh vác mọi thứ, phải chứng minh bản thân qua những con số, những thành tựu hữu hình. Anh đã từng tin rằng, chỉ khi anh đủ mạnh mẽ về vật chất, anh mới có thể mang lại hạnh phúc cho Linh, cho gia đình. Nhưng chính cái gồng mình ấy, cái áp lực vô hình ấy đã bào mòn anh, khiến anh lạc lối trong chính cảm xúc của mình."

Anh nhớ lại những ngày tháng cũ, nhớ lại ánh mắt mệt mỏi của mình trong gương, nhớ lại những bữa ăn im lặng, những cái ôm không còn đủ ấm. "Anh không còn đủ sức để yêu cho đúng," câu nói đó, giờ đây, anh hiểu rõ hơn bao giờ hết. "Không phải vì hết yêu, mà vì anh đã quên mất cách yêu chính mình trước. Anh đã để những áp lực, những kỳ vọng của xã hội, của gia đình bóp nghẹt đi chính con người anh, đánh mất đi khả năng cảm nhận và thể hiện cảm xúc."

Giờ đây, khi mọi thứ đã lắng xuống, khi anh tự mình tìm thấy giá trị không chỉ trong công việc mà còn trong sự tự tại của tâm hồn, anh mới nhận ra rằng sự giàu có thật sự không nằm ở số dư tài khoản, mà ở sự bình yên trong tim, ở khả năng tự mình kiến tạo hạnh phúc. Anh đã học được cách lắng nghe bản thân, cách trân trọng những khoảnh khắc tĩnh lặng, cách tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ bé nhất. Anh đã không còn bị ràng buộc bởi những định kiến cũ, không còn cố gắng chạy theo những giá trị mà xã hội áp đặt. Anh đã tự do.

Khánh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi gỗ đàn hương thoang thoảng từ cây nến thơm anh đốt ban sáng vẫn còn vương vấn trong không khí, mang lại cảm giác thư thái đến lạ. Cảm giác mát lạnh từ điều hòa dịu nhẹ trên da, hơi ấm từ cốc cà phê trong tay, tất cả hòa quyện tạo nên một khoảnh khắc thật sự trọn vẹn. Anh mở mắt, nhìn ra thành phố, ánh đèn đã rực rỡ hơn bao giờ hết. Mỗi đốm sáng là một câu chuyện, một cuộc đời đang tiếp diễn.

"Linh, em ổn không?" Anh thầm nghĩ, một câu hỏi nhẹ nhàng, không còn mang theo sự day dứt hay tiếc nuối. "Anh hy vọng em cũng đã tìm thấy bình yên cho riêng mình, như cách anh đang tìm thấy nó đây." Anh biết, có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Anh và Linh đã chọn cách buông tay để cả hai được bình yên, và giờ đây, anh tin rằng đó là quyết định đúng đắn nhất. Anh đã sẵn sàng cho một cuộc sống mới, cho những mối quan hệ mới, mà không tái diễn những sai lầm trong quá khứ. Anh không còn mang theo gánh nặng của quá khứ, chỉ mang theo những bài học quý giá.

Đêm dần sâu, thành phố vẫn lung linh ánh đèn. Khánh vẫn ngồi đó, lặng lẽ ngắm nhìn, trong lòng tràn ngập một niềm hy vọng thầm kín. Anh biết, ngày mai sẽ là một ngày mới, một chương mới. Một chương không còn những giằng xé, không còn những tiếc nuối, mà chỉ có sự bình yên, sự trưởng thành và một tương lai đầy hứa hẹn. Anh đã tìm thấy chính mình, và anh đã sẵn sàng để viết tiếp câu chuyện của cuộc đời mình.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free