Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 376: Bình Minh Của Những Khởi Đầu Mới

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày. Trong căn hộ của Khánh, mùi cà phê đen vẫn còn vương vấn, quyện cùng hương gỗ đàn hương dịu nhẹ từ cây nến đã tắt. Anh vẫn ngồi đó, trên chiếc sofa quen thuộc, ngắm nhìn biển ánh đèn lấp lánh của thành phố qua khung cửa sổ. Khoảnh khắc ấy, sự tĩnh lặng bao trùm lấy anh, một sự tĩnh lặng không còn mang theo nỗi cô đơn hay sự trống rỗng, mà là một niềm bình yên sâu sắc. Anh đã học được cách trân trọng những phút giây một mình, lắng nghe tiếng lòng mình sau những tháng ngày dài mải miết chạy theo những kỳ vọng và áp lực vô hình. Câu hỏi thầm thì về Linh, về sự bình yên của cô, không còn là một vết xước nhói lòng, mà là một lời chúc phúc chân thành, một sự chấp nhận trưởng thành rằng mỗi người đều có quyền tìm thấy hạnh phúc theo cách riêng của mình. Anh biết, anh đã sẵn sàng cho một chương mới, một cuộc sống mới, nơi anh là người kiến tạo nên giá trị của bản thân, không còn bị ràng buộc bởi quá khứ.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên tấm rèm cửa trắng tinh của căn hộ Linh. Chúng nhảy múa nhẹ nhàng trên nền nhà gỗ, đánh thức cô khỏi giấc ngủ sâu. Không còn là cảm giác nặng trĩu của những ngày tháng cũ, khi mỗi buổi sáng thức dậy là một gánh nặng vô hình đè lên lồng ngực. Thay vào đó, là một sự nhẹ nhõm, một niềm hưng phấn khó tả, như thể một cánh cửa mới vừa hé mở, mời gọi cô bước vào một không gian tràn ngập ánh sáng.

Linh vươn vai, cảm nhận sự dẻo dai của cơ thể sau một đêm ngon giấc. Cô bước ra khỏi giường, đôi chân trần chạm xuống sàn gỗ mát lạnh. Căn phòng, sau đợt dọn dẹp và sắp xếp lại những kỷ vật cũ, giờ đây mang một vẻ tinh tươm, gọn gàng và thoáng đãng hơn hẳn. Mùi hương dịu nhẹ của hoa nhài từ chậu cây nhỏ đặt bên bậu cửa sổ thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với chút hương gỗ tự nhiên từ tủ sách. Cô hít thở thật sâu, cảm nhận từng hơi thở lấp đầy phổi, mang theo sự sảng khoái của buổi sáng tinh mơ.

Trong bếp nhỏ, Linh cẩn thận pha một tách cà phê đen nóng hổi. Mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa khắp không gian, đánh thức mọi giác quan. Cô thích thú nhìn dòng hơi nước mỏng manh bốc lên từ chiếc cốc sứ trắng, tựa như một dải lụa mềm mại. Sau khi hoàn tất bữa sáng đơn giản với một lát bánh mì nướng và chút mứt dâu, Linh ngồi vào chiếc bàn nhỏ bên cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai rọi thẳng vào, làm bừng sáng cả góc phòng.

Cô mở laptop, lướt qua một vài trang mạng xã hội quen thuộc. Các tin tức, hình ảnh về cuộc sống hối hả của thành phố, những câu chuyện về thành công, về sự bon chen cứ lướt qua. Nhưng hôm nay, tâm trí Linh không còn bị cuốn theo những dòng chảy vô tận ấy. Cô tìm kiếm một điều gì đó khác, một điều gì đó có thể lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn, không phải bằng tình yêu lãng mạn, mà bằng ý nghĩa và mục đích. Đôi mắt cô lướt qua một bài đăng trên một trang cộng đồng về nghệ thuật. Dòng tiêu đề "Nghệ thuật cho mọi nhà – Lan tỏa yêu thương qua nét vẽ và nụ cười" lập tức thu hút sự chú ý của cô.

Linh nhấp vào bài viết, từng câu chữ hiện ra như chạm đến một sợi dây nhạy cảm trong tâm hồn cô. Dự án kêu gọi tình nguyện viên tham gia các hoạt động sáng tạo nghệ thuật cùng trẻ em kém may mắn, trang trí không gian công cộng bằng những tác phẩm thân thiện với môi trường, và tổ chức các buổi triển lãm nhỏ để khuyến khích sự tương tác giữa nghệ thuật và cộng đồng. "Nghệ thuật không chỉ là đẹp, nó còn là cầu nối, là tiếng nói..." – một đoạn văn trong bài viết vang vọng trong tâm trí Linh. Cô nhớ lại những ngày tháng miệt mài với cọ vẽ, với những ý tưởng tràn đầy trong đầu nhưng lại thiếu đi một sân chơi để thực sự bùng cháy. Sau chia tay, cô đã dành nhiều thời gian để chữa lành, để sắp xếp lại ký ức. Giờ đây, vết thương đã lành sẹo, và những năng lượng tích cực đang thôi thúc cô tìm kiếm một hướng đi mới, không chỉ cho bản thân mà cho cộng đồng.

Cô cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một niềm khát khao được cống hiến, được làm điều gì đó có ý nghĩa. Không phải là tìm kiếm sự công nhận hay thành công rực rỡ, mà là tìm thấy niềm vui trong việc tạo ra giá trị, trong việc kết nối với những tâm hồn khác thông qua nghệ thuật. Cái cảm giác bị bỏ lỡ, bị lạc lõng sau những biến cố trong mối quan hệ trước đây, giờ đây được thay thế bằng một sự rõ ràng, một định hướng mới mẻ. Cô không còn cần ai đó "ở đây" để lấp đầy khoảng trống, mà cô tự mình đi tìm ý nghĩa cho sự hiện diện của mình.

"Mình cũng không biết nữa, nhưng thấy nó có gì đó thu hút mình lạ kỳ. Cứ muốn thử một lần," Linh lẩm bẩm với chính mình, đôi mắt vẫn dán chặt vào màn hình. Tâm hồn nghệ sĩ của cô như được đánh thức sau một giấc ngủ dài. Cô hình dung ra những nụ cười của trẻ thơ khi cầm cọ vẽ, những bức tường cũ kỹ bỗng trở nên sống động với màu sắc và hy vọng. Cái ý nghĩ về việc mang nghệ thuật đến gần hơn với những mảnh đời còn khó khăn, về việc sử dụng tài năng của mình để tạo nên những điều tốt đẹp, khiến trái tim cô ấm áp lạ thường.

Sự rụt rè ban đầu, cái e ngại của một người từng thu mình lại trong vỏ ốc cảm xúc, dần tan biến. Thay vào đó là một sự quyết tâm, một niềm tin mãnh liệt rằng đây chính là con đường cô cần đi. Cô không muốn cuộc sống của mình chỉ xoay quanh những cảm xúc cá nhân, những trăn trở của tình yêu đôi lứa nữa. Cô muốn mở rộng tầm nhìn, mở rộng trái tim, để cảm nhận và chia sẻ nhiều hơn.

Sau một hồi suy nghĩ, Linh đưa ra quyết định. Ngón tay cô di chuyển dứt khoát trên bàn phím, điền vào mẫu đăng ký tham gia dự án. Từng cú click chuột như một bước ngoặt, đánh dấu một khởi đầu mới. Một cảm giác nhẹ nhõm và phấn chấn lan tỏa khắp cơ thể. Cô ngả lưng vào ghế, nhắm mắt lại, cảm nhận ánh nắng ấm áp vương trên khuôn mặt. Một nụ cười nhẹ nở trên môi. Cô đã sẵn sàng.

***

Quán cà phê "Hồi Ức" vẫn giữ nguyên vẻ cổ kính và trầm mặc của nó. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, với những bức tường gạch trần nhuốm màu thời gian, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ được chạm khắc tinh xảo, và những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng vàng dịu. Sách chất chồng trên kệ, chen chúc cùng những món đồ trang trí cổ điển, tạo nên một không gian vừa ấm cúng, vừa lãng mạn. Từ góc ban công nhỏ nhìn xuống con hẻm yên tĩnh, tiếng mưa rơi lất phất trên mái hiên từ đêm qua vẫn còn đọng lại, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm cùng tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng đang phát ra từ chiếc loa cũ kỹ. Mùi cà phê rang xay thơm nồng, quyện lẫn mùi bánh ngọt mới ra lò và hương gỗ cũ, tạo nên một không khí thanh bình, hoài niệm, rất thích hợp cho những buổi tâm sự.

Linh chọn một góc bàn cạnh cửa sổ, nơi ánh nắng dịu nhẹ của buổi trưa rọi vào. Cô đã hẹn Trâm ở đây để chia sẻ tin vui về dự án. Không lâu sau, Trâm xuất hiện, nhỏ nhắn và xinh xắn như mọi khi. Mái tóc dài uốn nhẹ bồng bềnh, khuôn mặt bầu bĩnh với đôi mắt biết cười, và phong cách thời trang trẻ trung, nữ tính của cô bạn thân luôn mang lại một nguồn năng lượng tươi mới.

"Linh ơi! Mình ở đây!" Trâm vẫy tay từ xa, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian quán. Cô bước đến, ôm chầm lấy Linh. "Lâu rồi không gặp cậu, trông cậu rạng rỡ hẳn ra đó nha!"

Linh mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng mà chứa đựng nhiều hơn là sự xã giao. "Cậu cũng vậy, vẫn trẻ trung như hồi nào."

Sau khi gọi đồ uống, Linh bắt đầu kể cho Trâm nghe về dự án "Nghệ thuật cho mọi nhà". Cô kể về những gì đã đọc, về cảm giác thôi thúc mãnh liệt, và về quyết định đăng ký tham gia.

"Hay quá Linh ơi! Mình thấy cậu hợp với mấy cái này lắm đó!" Trâm reo lên, đôi mắt lấp lánh sự ủng hộ. "Cậu có năng khiếu nghệ thuật bẩm sinh mà, lại còn yêu trẻ con nữa. Cái dự án này sinh ra là để dành cho cậu đó!"

"Mình cũng không biết nữa, nhưng thấy nó có gì đó thu hút mình lạ kỳ. Cứ muốn thử một lần," Linh nói, giọng có chút ngập ngừng nhưng ánh lên niềm hy vọng. "Mình muốn làm điều gì đó có ý nghĩa hơn, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người xung quanh."

Trâm gật đầu lia lịa. "Đúng rồi! Cậu cứ làm đi, mình ủng hộ hai tay hai chân luôn! Sống là phải trải nghiệm chứ, nhất là khi cậu đã vượt qua được giai đoạn khó khăn rồi. Cậu xứng đáng được hạnh phúc, được làm những điều cậu yêu thích." Cô bạn thân nắm chặt tay Linh, truyền cho cô sự ấm áp và động viên.

Họ trò chuyện thêm một lát, Trâm kể về công việc, về những dự định cá nhân, nhưng phần lớn thời gian là dành để lắng nghe Linh, để chia sẻ niềm vui và sự háo hức của cô. Tiếng nhạc jazz dịu êm, tiếng ly tách chạm nhau lách cách, và tiếng nói chuyện thì thầm của những thực khách khác tạo nên một không gian ấm cúng, riêng tư.

Khi Trâm vừa rời đi, Linh nhận được một tin nhắn. "Chào Linh, tôi là Đạt, trưởng dự án 'Nghệ thuật cho mọi nhà'. Rất vui được gặp bạn. Tôi đang ở quán 'Hồi Ức', bạn có tiện ghé qua không để chúng ta trao đổi thêm?"

Một cảm giác hơi bất ngờ nhưng cũng đầy phấn khích. Anh Đạt đến sớm hơn dự kiến. Linh hít một hơi sâu, chỉnh trang lại trang phục, cố gắng giữ vẻ tự tin. Không lâu sau, một chàng trai có mái tóc dài lãng tử, mặc chiếc áo sơ mi linen màu kem với họa tiết thổ cẩm nhẹ nhàng, xuất hiện ở cửa. Anh mang theo một cây đàn guitar cũ kỹ trên lưng, phong thái tự nhiên và phóng khoáng. Đôi mắt anh sáng bừng khi anh nhìn quanh, rồi dừng lại ở Linh.

"Chào Linh, tôi là Đạt," anh mỉm cười, nụ cười thân thiện và dễ mến. Anh Đạt có một vẻ ngoài rất nghệ sĩ, không cầu kỳ nhưng toát lên sự tự do, bay bổng.

"Chào anh Đạt, em là Linh," cô đáp lại, có chút rụt rè ban đầu.

Họ ngồi đối diện nhau. Anh Đạt gọi thêm một tách trà hoa cúc, mùi hương dịu nhẹ lan tỏa. "Rất vui được gặp bạn, Linh. Tôi đã xem hồ sơ của bạn và rất ấn tượng với những tác phẩm trước đây của bạn. Đặc biệt là những bức tranh thủy mặc của bạn, chúng thật sự có hồn."

Linh cảm thấy hơi đỏ mặt vì lời khen. "Dạ, em cảm ơn anh."

Anh Đạt bắt đầu chia sẻ về dự án, giọng anh trầm ấm và đầy nhiệt huyết. "Nghệ thuật cho mọi nhà' không chỉ là một dự án, nó là một giấc mơ. Giấc mơ về một thế giới mà ở đó, mọi người đều có thể tiếp cận và cảm nhận vẻ đẹp của nghệ thuật, đặc biệt là những người yếu thế, những trẻ em kém may mắn. Chúng tôi tin rằng, nghệ thuật không chỉ là đẹp, nó còn là cầu nối, là tiếng nói, Linh ạ. Đặc biệt là với những người ít có cơ hội tiếp cận." Anh nói, đôi mắt ánh lên niềm đam mê. "Âm nhạc là hơi thở của cuộc sống! Và nghệ thuật cũng vậy, nó là hơi thở của tâm hồn."

Anh Đạt kể về những chuyến đi đến các mái ấm, các trung tâm cộng đồng, nơi anh và các tình nguyện viên khác đã mang đến những lớp học vẽ, những buổi biểu diễn âm nhạc, những hoạt động sáng tạo đầy ý nghĩa. Anh kể về ánh mắt rạng rỡ của những đứa trẻ khi lần đầu tiên được cầm cọ vẽ, về nụ cười của những người lớn tuổi khi được nghe một bản nhạc quen thuộc. Mỗi câu chuyện anh kể đều chân thật, mộc mạc nhưng lại chạm đến trái tim Linh, khơi dậy trong cô một ngọn lửa nhiệt huyết.

Linh lắng nghe một cách chăm chú, đôi khi cô lấy sổ tay ra ghi chép lại những ý tưởng chợt lóe lên trong đầu. Cô đặt ra những câu hỏi về cách thức hoạt động, về mục tiêu dài hạn của dự án, về những khó khăn và thách thức mà họ đang đối mặt. Anh Đạt kiên nhẫn giải đáp từng câu hỏi, truyền cho cô không chỉ thông tin mà cả nguồn cảm hứng bất tận. Anh nói về sự cần thiết của những ý tưởng mới mẻ, về việc kết hợp nghệ thuật truyền thống với hiện đại, về cách sử dụng vật liệu tái chế để tạo ra những tác phẩm có ý nghĩa giáo dục.

"Chúng tôi cần những người như bạn, Linh. Những người có đam mê, có trái tim và có khả năng biến những ý tưởng thành hiện thực," Anh Đạt kết luận, nụ cười rạng rỡ. "Bạn có muốn thử sức với vai trò thiết kế và điều phối các hoạt động sáng tạo không?"

Ánh mắt Linh ánh lên sự hứng thú và quyết tâm. Cô cảm thấy đây chính là cơ hội mà mình đã chờ đợi bấy lâu. Không còn là những trăn trở về việc phải làm gì để khỏa lấp khoảng trống, mà là một sự chủ động tìm kiếm và kiến tạo giá trị cho bản thân và cho cộng đồng. Cô gật đầu, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi. "Dạ, em rất sẵn lòng."

***

Trung tâm cộng đồng nằm khuất trong một con hẻm nhỏ của quận Bình Thạnh, là một tòa nhà cũ được cải tạo lại, mang vẻ mộc mạc nhưng ấm cúng. Chiều muộn, ánh nắng đã dịu bớt, nhường chỗ cho không khí mát mẻ và trong lành. Bên trong, một nhóm khoảng mười người đang tụ tập trong căn phòng đa năng. Tiếng nói chuyện râm ran, tiếng cười giòn tan, và tiếng bút chì lướt trên giấy tạo nên một không khí sôi nổi và tràn đầy năng lượng. Những bức tranh vẽ nguệch ngoạc của trẻ em được dán đầy trên tường, cùng với những mô hình giấy tái chế đủ màu sắc, khiến căn phòng trở nên sống động và đáng yêu.

Linh bước vào, ban đầu còn hơi rụt rè. Cô cảm thấy mình như một người mới lạc vào một thế giới đã có sẵn những quy tắc và mối quan hệ. Nỗi e ngại của một người phụ nữ sau những đổ vỡ tình cảm, từng thu mình lại trong không gian riêng tư, bỗng chốc trỗi dậy. Cô không biết mình sẽ bắt đầu từ đâu, sẽ nói chuyện với ai. Nhưng ngay lập tức, một người phụ nữ có gương mặt hiền lành, nụ cười luôn thường trực trên môi, tiến lại gần.

"Chào mừng Linh đến với gia đình 'Nghệ thuật cho mọi nhà'. Chúng tôi rất vui khi có bạn," Cô Thảo nói, giọng nói ấm áp và truyền cảm. Cô Thảo là điều phối viên của dự án, một người phụ nữ ở tuổi trung niên nhưng luôn tràn đầy năng lượng và tình yêu thương dành cho trẻ nhỏ. "Tôi là Thảo, rất mong được làm quen với bạn."

Linh cảm thấy như được giải tỏa một phần áp lực. "Dạ, em là Linh, rất vui được gặp cô."

Cô Thảo nhẹ nhàng giới thiệu Linh với các thành viên khác. Linh bắt đầu hòa nhập, lắng nghe mọi người chia sẻ ý tưởng và kinh nghiệm. Có người kể về những khó khăn khi tổ chức lớp học vẽ cho trẻ em ở vùng sâu vùng xa, có người chia sẻ về cách tận dụng chai nhựa cũ để tạo thành những chậu cây độc đáo. Mỗi câu chuyện đều mang một màu sắc riêng, nhưng tất cả đều chung một niềm đam mê và nhiệt huyết.

Đến lượt mình, Linh hít một hơi thật sâu. Cô không còn muốn thu mình lại nữa. Cô muốn được thể hiện, được cống hiến. "Em có một vài ý tưởng về việc sử dụng vật liệu tái chế để tạo ra các tác phẩm tương tác cho trẻ em," cô bắt đầu, giọng nói ban đầu còn hơi nhỏ, nhưng dần dần trở nên tự tin hơn. "Ví dụ như, chúng ta có thể dùng vỏ chai nhựa để làm những con vật ngộ nghĩnh có thể cử động, hoặc dùng bìa các-tông để xây dựng một thành phố nhỏ mà trẻ em có thể tự do tô màu và sắp xếp lại. Em nghĩ, điều đó không chỉ giúp các em phát triển tư duy sáng tạo, mà còn giáo dục các em về ý thức bảo vệ môi trường."

Khi Linh vừa dứt lời, không khí trong phòng như lắng lại một chút, rồi một tràng vỗ tay nhỏ vang lên. Anh Đạt, ngồi ở phía đối diện, mỉm cười rạng rỡ. "Ý tưởng đó rất hay, Linh. Nó vừa mang tính nghệ thuật, vừa có ý nghĩa giáo dục và bảo vệ môi trường."

Cô Thảo cũng gật đầu đồng tình. "Đúng vậy. Nụ cười của trẻ thơ là liều thuốc tốt nhất, và những hoạt động như thế này chắc chắn sẽ mang lại rất nhiều niềm vui cho các em. Chúng ta đã từng nghĩ đến việc này, nhưng chưa có ai đưa ra được một kế hoạch cụ thể và khả thi như bạn."

Những lời khen ngợi chân thành từ Anh Đạt và Cô Thảo như một luồng gió mát lành thổi vào tâm hồn Linh. Cô cảm thấy mình được lắng nghe, được công nhận, được đánh giá cao không phải vì cô là ai trong một mối quan hệ, mà vì chính những giá trị và ý tưởng mà cô mang lại. Đó là một cảm giác khác hẳn với việc phải gồng mình chứng tỏ bản thân hay chờ đợi sự thấu hiểu từ người khác. Ở đây, cô là chính cô, với những ý tưởng và đam mê nghệ thuật.

Linh hào hứng lấy bút và giấy, phác thảo nhanh những ý tưởng của mình. Cô trao đổi sôi nổi với các thành viên khác, lắng nghe những góp ý, và cùng nhau phát triển ý tưởng. Nụ cười thường trực trên môi cô, một nụ cười không còn buồn man mác, mà rạng rỡ và tràn đầy niềm vui. Cô cảm thấy mình là một phần của điều gì đó lớn lao hơn, một cộng đồng gắn kết bởi cùng một mục tiêu. Từ sự rụt rè ban đầu, Linh đã hoàn toàn hòa nhập, cô cảm thấy tràn đầy năng lượng và hứng khởi. Cô biết, đây chính là nơi cô thuộc về, nơi cô có thể biến đam mê thành hành động, và những hành động ấy sẽ tạo nên những giá trị ý nghĩa.

***

Buổi tối, gió nhẹ luồn qua khung cửa sổ, mang theo hơi lạnh dịu của đêm Sài Gòn. Linh trở về căn hộ sau một ngày dài nhưng đầy ắp những trải nghiệm mới mẻ và ý nghĩa. Không còn sự mệt mỏi thể chất hay tinh thần như những ngày tháng cũ, khi mỗi ngày trôi qua đều nặng nề với những suy tư và lo toan. Thay vào đó, là một cảm giác nhẹ nhõm, thanh thản, và một niềm vui khó tả len lỏi trong từng tế bào.

Cô nhẹ nhàng đặt túi xách xuống, bật đèn bàn, và ngồi vào chiếc bàn làm việc của mình. Trên bàn, những phác thảo ban đầu cho dự án cộng đồng còn dang dở, những nét chì đen trắng vẫn còn đậm chất ý tưởng. Cô ngắm nhìn chúng, đôi mắt ánh lên niềm tự hào và sự mãn nguyện. Mỗi đường nét, mỗi hình khối đều là một phần của cô, là sự thể hiện của tâm hồn nghệ sĩ đã được đánh thức. Mùi giấy vẽ và bút chì mới vẫn còn thoang thoảng, trộn lẫn với hương hoa nhài dịu nhẹ từ chậu cây gần đó.

Linh cầm bút, tiếp tục chỉnh sửa và phát triển ý tưởng thiết kế. Cô vẽ thêm những chi tiết nhỏ, những đường cong mềm mại, hình dung ra cách mà những đứa trẻ sẽ tương tác với các tác phẩm của mình. Trong đầu cô, những hình ảnh sống động hiện ra: những nụ cười rạng rỡ, những bàn tay nhỏ bé tô màu, những ánh mắt lấp lánh sự tò mò. Cô cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một niềm vui không đến từ tình yêu đôi lứa, không phải là sự phụ thuộc vào cảm xúc của người khác, mà từ chính nội tại của bản thân, từ sự cống hiến và giá trị mà cô có thể tạo ra.

"Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." – Câu nói ấy, từng là tiếng lòng da diết của cô, giờ đây đã được cô tự mình định nghĩa lại. Cô nhận ra rằng, "ở đây" không chỉ là sự hiện diện của một người đàn ông, mà còn là sự hiện diện của chính cô trong cuộc đời này, với những đam mê, những mục tiêu, và những giá trị mà cô tự mình kiến tạo. Hạnh phúc không phải là một đích đến, một điểm dừng được định nghĩa bởi một mối quan hệ, mà là hành trình tìm thấy chính mình và ý nghĩa trong cuộc sống. Nó là những khoảnh khắc được sống trọn vẹn với đam mê, là niềm vui khi nhìn thấy thành quả của sự cống hiến, là cảm giác được kết nối với cộng đồng, và được tạo ra những điều tốt đẹp.

Cô đã từng nghĩ, tình yêu là tất cả. Cô đã từng cho rằng, hạnh phúc của cô phải được xây dựng dựa trên nền tảng của một mối quan hệ. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng, giá trị của bản thân không chỉ giới hạn trong tình yêu. Nó nằm ở khả năng sáng tạo, ở sự cống hiến, ở tình yêu thương mà cô dành cho cuộc sống và cho những người xung quanh. Cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, đã mở ra cho cô một con đường mới, một con đường mà ở đó, cô tự mình tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc.

Linh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự mát lạnh của gió đêm phả vào mặt, và sự ấm áp từ trái tim đang đập rộn ràng. Cô mỉm cười mãn nguyện. Cô đã sẵn sàng cho một cuộc sống mới, cho những mối quan hệ mới, không còn mang theo gánh nặng của quá khứ, chỉ mang theo những bài học quý giá và một trái tim rộng mở. Dự án "Nghệ thuật cho mọi nhà" không chỉ là một công việc, mà là một bước ngoặt, một hành trình khám phá bản thân và khẳng định giá trị của mình. Cô biết, ngày mai sẽ là một ngày mới, một chương mới đầy hứa hẹn, nơi cô sẽ tiếp tục vẽ nên câu chuyện của riêng mình, bằng những màu sắc tươi sáng và tràn đầy hy vọng.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free