Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 377: Khoảnh Khắc Bình Yên, Nụ Cười Của Chấp Nhận

Gió đêm Sài Gòn vẫn còn vương vấn trong không khí khi Linh chìm vào giấc ngủ, mang theo hương nhài dịu nhẹ và sự bình yên của một tâm hồn vừa tìm thấy hướng đi. Cách đó không xa, một căn hộ khác cũng đang đón nhận những tia nắng đầu tiên của một ngày mới, nhưng theo một cách rất riêng, rất tĩnh lặng.

***

Khánh khẽ mở mắt. Ánh sáng vàng nhạt của buổi sớm len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt dài trên sàn gỗ màu nâu trầm. Không có tiếng chuông báo thức réo rắt, cũng không có sự vội vã thường nhật. Anh đã quen với việc thức dậy tự nhiên vào cùng một thời điểm mỗi ngày, như một cỗ máy được lập trình lại sau nhiều năm vận hành sai lệch. Cơ thể anh đã học cách lắng nghe nhịp điệu bên trong, không còn bị cuốn theo những áp lực vô hình từ bên ngoài.

Anh ngồi dậy, vươn vai nhẹ nhàng. Căn hộ hai phòng ngủ này, nơi từng chứng kiến biết bao đổi thay trong cuộc sống của anh, giờ đây mang một vẻ ngăn nắp đến lạ. Mọi thứ đều được đặt đúng vị trí của nó, gọn gàng và tối giản. Không còn những cuốn sách nghệ thuật của Linh ngổn ngang trên bàn trà, không còn những chậu cây nhỏ xíu cô thích đặt ở bậu cửa sổ, cũng không còn tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng mà cô thường mở vào mỗi sáng cuối tuần. Một sự tĩnh lặng tuyệt đối đã trở thành người bạn đồng hành quen thuộc của anh, không còn mang theo cảm giác trống rỗng hay cô đơn, mà là sự bình yên, một khoảng không gian cho phép anh sắp xếp lại những suy nghĩ, những kế hoạch cho ngày mới.

Khánh bước vào bếp, thói quen đầu tiên là pha một ly cà phê đen. Mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa khắp không gian, xua tan đi chút ẩm lạnh còn sót lại của đêm. Anh chậm rãi từng động tác, từ việc đong cà phê, đổ nước sôi, đến khi từng giọt đen sánh nhỏ xuống chiếc cốc sứ trắng. Đó là một nghi thức nhỏ, một khoảnh khắc thiền định giữa bộn bề cuộc sống, giúp anh tập trung và chuẩn bị tinh thần. Chiếc cốc sứ ấm nóng trong tay mang theo hơi ấm dễ chịu, sưởi ấm lòng bàn tay và xua đi những ý nghĩ lơ lửng còn sót lại từ giấc mơ.

Anh mang ly cà phê ra ban công. Thành phố đang thức giấc. Dưới chân anh, những con đường bắt đầu lấp đầy bởi dòng xe cộ hối hả, những âm thanh còi xe từ xa vọng lại như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của cuộc sống đô thị. Những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, phản chiếu ánh bình minh rực rỡ. Khánh đứng đó, hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió nhẹ buổi sáng vuốt ve khuôn mặt. Hơi thở anh đều đặn, không còn nặng trĩu những lo toan như trước.

Anh từng nhìn khung cảnh này với ánh mắt mệt mỏi, với gánh nặng của trách nhiệm và kỳ vọng đè nén. Mỗi buổi sáng là một cuộc chiến, một cuộc chạy đua không ngừng nghỉ. Nhưng giờ đây, anh nhìn nó bằng một ánh mắt khác, một ánh mắt trầm tư hơn, bình thản hơn. Anh vẫn là một phần của dòng chảy ấy, vẫn phải đối mặt với những thử thách và áp lực, nhưng tâm trí anh đã không còn bị cuốn theo một cách vô vọng. Anh đã học được cách tạo ra một khoảng lặng cho riêng mình giữa sự ồn ào, một "hòn đảo" bình yên trong tâm hồn mà không ai có thể chạm tới.

Ly cà phê dần cạn, vị đắng nhẹ nhàng lan tỏa nơi đầu lưỡi, đánh thức mọi giác quan. Anh cảm nhận được sự vững chãi trong từng hơi thở, sự rõ ràng trong từng suy nghĩ. Không còn những hoài nghi, những dằn vặt về những quyết định trong quá khứ. Anh đã chấp nhận mọi thứ, chấp nhận con đường mà anh và Linh đã chọn, con đường dẫn họ đến sự trưởng thành và bình yên theo cách riêng của mỗi người. Anh biết, đó là một hành trình cần thiết, dù đôi khi có đau đớn, nhưng đã giúp anh tìm thấy lại chính mình, một phiên bản mạnh mẽ và tự chủ hơn. Anh đã không còn là người đàn ông bị mắc kẹt giữa những kỳ vọng và thực tại, mà là một người đang chủ động kiến tạo cuộc sống của riêng mình.

Anh quay vào trong, đặt ly cà phê xuống bồn rửa. Một ngày mới đã bắt đầu, với những cuộc họp, những dự án đang chờ đợi. Nhưng lần này, anh không cảm thấy nặng nề. Thay vào đó là một sự háo hức, một niềm tin vào những gì anh đang xây dựng. Anh biết, đó là một hành trình dài, nhưng mỗi bước đi đều vững chắc và có ý nghĩa. Khánh chỉnh lại vạt áo sơ mi, nhìn mình trong gương. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu vẫn mang vẻ trầm tư, nhưng đã ánh lên sự kiên định và một chút bình yên khó tả. Anh đã sẵn sàng.

***

Khánh lái xe trên con đường Nguyễn Huệ quen thuộc, hòa mình vào dòng xe cộ tấp nập của buổi sáng Sài Gòn. Những tòa nhà cao tầng với kiến trúc hiện đại, xen kẽ là những công trình mang dấu ấn Pháp cổ, lướt qua tầm mắt anh. Tiếng còi xe, tiếng động cơ ồn ào, tiếng người nói chuyện vội vã trên vỉa hè... tất cả tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của một thành phố không ngủ. Mùi khói xe, mùi thức ăn đường phố từ những gánh hàng rong, đôi khi là mùi nước hoa thoảng qua từ những người đi đường... mọi thứ như một bức tranh sống động, đầy màu sắc và âm thanh.

Anh vẫn là một phần của dòng chảy hối hả ấy, vẫn phải đối mặt với những áp lực và nhịp sống nhanh chóng của đô thị. Nhưng tâm trí anh đã không còn bị cuốn theo những lo toan như trước. Thay vì bị nhấn chìm trong sự hỗn loạn, anh đã học được cách tạo ra một khoảng lặng cho riêng mình giữa sự ồn ào. Anh không còn vội vã, không còn căng thẳng. Mỗi hành trình đến công ty giờ đây không còn là một cuộc chiến, mà là một cơ hội để quan sát, để chiêm nghiệm. Anh cảm thấy mình như một người đứng ngoài cuộc, bình thản nhìn ngắm bức tranh đời sống đang diễn ra trước mắt.

Khánh dừng xe ở một ngã tư đèn đỏ. Chiếc xe dừng lại giữa một biển người và xe cộ. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt lướt qua những gương mặt vội vã, những câu chuyện thầm lặng đang diễn ra xung quanh. Một người phụ nữ trẻ đang gọi điện thoại với vẻ mặt lo lắng, một ông lão bán vé số chậm rãi bước đi dưới nắng, một nhóm sinh viên cười nói rộn ràng. Mỗi người đều mang trong mình một cuộc đời, một hành trình riêng. Anh từng nghĩ rằng cuộc đời mình chỉ có một con đường duy nhất, con đường mà anh và Linh đã cùng nhau vẽ nên. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng, có vô vàn con đường, và mỗi con đường đều có thể dẫn đến hạnh phúc, miễn là ta biết cách tìm thấy nó.

Một cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo một mùi hương quen thuộc. Mùi hương ấy không phải là mùi khói xe, cũng không phải là mùi thức ăn. Nó là mùi của đất ẩm, của cây cỏ, và thoang thoảng đâu đó là một chút hương hoa nhài. Mùi hương ấy len lỏi vào khoang xe, chạm vào ký ức của anh như một thước phim cũ. Anh không chủ động tìm kiếm, nhưng ký ức vẫn ùa về một cách tự nhiên, nhẹ nhàng như chính làn gió.

Anh nhớ đến những buổi chiều Linh thích dạo quanh các con hẻm nhỏ ở Quận 1, nơi có những quán cà phê ẩn mình và những cửa hàng hoa nhỏ xinh. Cô thích dừng lại ở một cửa hàng hoa, ngắm nhìn những bó hoa tươi tắn, và đặc biệt yêu thích những cành hoa nhài trắng muốt. Mùi hương ấy, luôn gắn liền với Linh, với sự thanh khiết, nhẹ nhàng và đôi chút mong manh của cô. Anh nhớ cách cô cẩn thận chọn từng cành hoa, cách cô mân mê những cánh hoa nhỏ bé, và nụ cười rạng rỡ khi anh mua tặng cô một bó.

Trước đây, những ký ức như thế này thường mang theo một nỗi day dứt, một sự tiếc nuối khó tả. Chúng như những vết xước âm ỉ trong trái tim anh, nhắc nhở anh về một điều gì đó đã mất đi vĩnh viễn. Nhưng giờ đây, điều kỳ lạ là cảm giác ấy đã không còn. Mùi hương hoa nhài vẫn gợi nhớ về Linh, về những tháng ngày đã qua, nhưng nó không còn là một mũi dao đâm vào tim anh. Thay vào đó, nó giống như một kỷ vật cũ, được cất giữ cẩn thận trong một góc nhỏ của tâm hồn, không bị lãng quên, nhưng cũng không còn khả năng làm anh đau đớn.

Đèn xanh bật sáng. Dòng xe lại bắt đầu lăn bánh. Khánh khẽ nhấn ga, hòa mình vào dòng chảy. Anh không còn ngoảnh lại, không còn cố gắng níu giữ bất cứ điều gì. Anh chỉ đơn giản là đi tiếp, với một trái tim đã học được cách buông bỏ và chấp nhận. Anh biết, cuộc sống là một hành trình không ngừng nghỉ, và mỗi chúng ta đều phải tự tìm lấy con đường của riêng mình, để rồi một ngày nào đó, khi nhìn lại, ta có thể mỉm cười và biết ơn tất cả những gì đã qua.

***

Khánh vẫn lái xe trên con đường quen thuộc đến công ty, nhưng ánh mắt anh vô thức lướt qua một góc phố nhỏ, nơi một quầy bán hoa nhỏ nhắn nằm khuất sau tán cây cổ thụ. Dù chỉ là một thoáng qua, nhưng hình ảnh đó đủ để níu giữ ánh nhìn của anh. Quầy hoa "Mộc Lan" – cái tên được viết nắn nót trên tấm bảng gỗ nhỏ, trang trí bằng vài nhánh hoa baby trắng muốt và những chiếc lá xanh tươi. Dù vội vã, anh vẫn cảm nhận được luồng không khí khác biệt từ nơi đó, một luồng khí mát lành, dễ chịu hơn hẳn sự ngột ngạt của phố thị.

Anh giảm tốc độ, không phải vì tắc đường, mà vì một lực hút vô hình nào đó. Từ quầy hoa, một mùi hương không lẫn vào đâu được bay ra, len lỏi vào không khí, vương vấn trong khoang xe. Đó chính là mùi hoa nhài. Mùi hương ấy, thân thuộc đến lạ, ngay lập tức vẽ nên hình ảnh Linh trong tâm trí anh – Linh với mái tóc dài buông xõa, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui, và nụ cười rạng rỡ khi cô cầm trên tay một cành hoa nhài nhỏ, khẽ hít hà hương thơm dịu mát. Anh chợt nhớ đến những lần Linh thích thú mua những bó hoa nhỏ về trang trí căn hộ của họ, nhớ cách cô tỉ mỉ cắm từng bông hoa, và cách cả căn phòng bỗng bừng sáng, tràn đầy sức sống và hương thơm.

Mùi hương ấy không còn mang theo sự day dứt, không còn khơi gợi những nỗi đau hay sự tiếc nuối tột cùng như những ngày đầu sau chia tay. Thay vào đó, nó là một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn anh, mang theo một chút hoài niệm dịu dàng, như chạm vào một bức ảnh cũ đã phai màu theo thời gian. Anh nhớ Linh, nhớ về những kỷ niệm đẹp đẽ, nhưng không phải là nỗi nhớ muốn quay ngược thời gian hay níu kéo những gì đã mất. Đó là một nỗi nhớ bình yên, một sự chấp nhận rằng những điều đó đã từng tồn tại, đã từng là một phần quan trọng trong cuộc đời anh, và đã giúp anh trưởng thành như ngày hôm nay.

Khánh khẽ nhếch mép, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi anh. Đó không phải là nụ cười buồn bã, cũng không phải là nụ cười gượng gạo. Đó là một nụ cười của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận, và cả một chút chúc phúc. Anh biết, Linh cũng đã tìm thấy con đường của riêng mình. Anh tin rằng, cô gái nhạy cảm và giàu cảm xúc ấy, với tâm hồn nghệ sĩ và khao khát cống hiến, giờ đây chắc hẳn đang hạnh phúc với những lựa chọn của mình. Có lẽ cô đang say sưa với những dự án cộng đồng, đang vẽ nên những bức tranh ý nghĩa, hay đang truyền cảm hứng cho những người khác bằng chính sự nhiệt huyết của mình.

Anh không cần phải biết chi tiết cuộc sống hiện tại của cô. Chỉ cần biết rằng cô đang bình yên, đang hạnh phúc, là đủ. Bởi vì, "chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu," không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Và giờ đây, cả hai đã tìm thấy sự bình yên ấy, dù là trên hai con đường hoàn toàn khác biệt.

Chiếc xe của Khánh lăn bánh chậm rãi qua quầy hoa. Anh không dừng lại, không ngoái đầu nhìn lại. Anh chỉ để lại nụ cười ấy, nụ cười của sự chấp nhận và chúc phúc, bay theo làn gió, hòa vào mùi hương hoa nhài thoang thoảng. Anh biết, quá khứ là một phần không thể tách rời, nhưng tương lai mới là điều quan trọng. Và anh, giờ đây, đã sẵn sàng cho tương lai đó. Sẵn sàng cho những điều mới mẻ, những cơ hội mới, có thể là một mối quan hệ mới dựa trên sự thấu hiểu và trưởng thành, hoặc những bước tiến xa hơn trong sự nghiệp mà anh đã miệt mài xây dựng.

Anh đã học được rằng, hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là hành trình tự tìm thấy chính mình, tự kiến tạo giá trị và ý nghĩa cho cuộc đời mình. Và trên hành trình đó, đôi khi, sự buông bỏ lại chính là chìa khóa để mở ra những cánh cửa mới, những chân trời mới. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, một cảm giác bình yên sâu sắc mà anh chưa từng nghĩ mình có thể đạt được. Cuộc chia tay không phải là dấu chấm hết, mà là một dấu ba chấm, mở ra những chương mới đầy hứa hẹn cho cả anh và Linh. Anh đã thực sự bình yên.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free