Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 378: Lời Từ Chối Dịu Dàng
Ánh hoàng hôn buông mình chầm chậm xuống thành phố, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên những tòa nhà cao tầng đang dần chìm vào tĩnh lặng sau một ngày dài hối hả. Linh ngồi bên cửa sổ lớn trong căn hộ của mình, tấm kính trong suốt phản chiếu một phần bầu trời rực rỡ, nơi những dải mây màu hồng tím đang lững lờ trôi. Cô khẽ đưa tách trà hoa cúc còn ấm nóng lên môi, hít hà hương thơm dịu nhẹ lan tỏa, cảm nhận vị chát ngọt thanh khiết tan dần nơi đầu lưỡi. Đây là một trong những khoảnh khắc bình yên nhất trong ngày của cô, khi mọi lo toan tạm lắng xuống, nhường chỗ cho sự chiêm nghiệm và tĩnh tại.
Căn hộ của Linh, vốn được cô chăm chút tỉ mỉ, luôn mang một vẻ thanh thoát và dịu dàng. Ánh sáng tự nhiên tràn ngập, làm nổi bật những bức tranh trừu tượng treo trên tường, những chậu cây xanh mướt đặt cạnh bệ cửa sổ, và cả kệ sách chất đầy những cuốn tiểu thuyết và sách nghệ thuật. Một bản nhạc jazz không lời nhẹ nhàng đang ngân nga từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng xe cộ xa xăm vọng lên từ dưới phố, tạo nên một bản giao hưởng của sự trầm mặc và hiện đại. Mùi hương nến thơm thoang thoảng, hòa quyện với chút hương hoa nhài tinh tế từ bình hoa nhỏ trên bàn trà, khiến không gian càng thêm phần dễ chịu, như một ốc đảo tách biệt khỏi sự ồn ào của thế giới bên ngoài.
Linh khẽ nhắm mắt, để tâm hồn mình trôi theo điệu nhạc. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô, thường ánh lên vẻ ưu tư hay giàu cảm xúc, giờ đây lại mang một sự thanh thản đến lạ. Dáng người thanh mảnh, mái tóc dài buông xõa mềm mại, cô tựa như một bức tranh tĩnh vật giữa khung cảnh hoàng hôn. Cô đã tìm thấy sự bình yên này một cách không dễ dàng, sau những tháng ngày dài vật lộn với nỗi đau và sự mất mát. Giờ đây, bình yên ấy là tài sản quý giá nhất mà cô không muốn bất kỳ điều gì làm xáo trộn.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại đặt trên bàn rung nhẹ. Một tin nhắn mới. Linh từ từ mở mắt, đặt tách trà xuống đĩa lót, rồi vươn tay cầm lấy điện thoại. Màn hình sáng lên, hiện tên người gửi: "Nam". Cô mỉm cười nhẹ. Nam là bạn chung của cô và Khánh từ thời đại học, một người bạn thân thiện, có chút lúng túng nhưng luôn chân thành. Họ vẫn giữ liên lạc thỉnh thoảng, hỏi han nhau vài câu chuyện phiếm về cuộc sống.
Dòng tin nhắn hiện lên trên màn hình, khiến nụ cười trên môi Linh khẽ tắt đi, thay vào đó là một vẻ suy tư.
"Linh ơi, cuối tuần này tụi mình tính họp mặt cũ, cậu tham gia không? Khánh cũng có vẻ sẽ đi đó. Lâu lắm rồi không gặp đầy đủ nhỉ?"
Chỉ một vài chữ đơn giản, nhưng đủ sức khiến nhinh Linh khựng lại, tách trà ngừng giữa không trung. Cô không còn cảm nhận được hơi ấm từ thành cốc sứ, cũng không còn nghe rõ bản nhạc jazz đang ngân nga. Mọi thứ dường như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc đó, chỉ còn dòng chữ "Khánh cũng có vẻ sẽ đi đó" xoáy sâu vào tâm trí cô.
Một dòng ký ức thoáng qua như một thước phim quay chậm. Những buổi họp mặt sinh viên năm nào, cô và Khánh luôn là tâm điểm của mọi ánh nhìn. Hai người họ, một đôi tình nhân trẻ tuổi, rạng rỡ và đầy nhiệt huyết, nắm tay nhau không rời, những nụ cười và ánh mắt trao nhau đầy tình tứ. Những tiếng cười giòn tan của bạn bè, những câu chuyện vui vẻ, và cả những dự định tương lai được vẽ ra trong men say tuổi trẻ. Cô nhớ Khánh khi ấy, tuy trầm tính nhưng vẫn luôn dành cho cô những cử chỉ ân cần, những cái nắm tay thật chặt dưới bàn, hay những ánh nhìn trìu mến không cần lời. Anh đã từng là cả thế giới của cô.
Linh đặt tách trà xuống, một tiếng cạch nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Ánh mắt cô xa xăm nhìn ra khoảng không vô định ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Ký ức về Khánh, về những ngày tháng họ từng có nhau, không phải là điều cô cố tình chôn vùi, nhưng cũng không phải là thứ cô chủ động tìm kiếm. Chúng tự nhiên ùa về, như làn gió vô tình thổi qua, mang theo chút hương hoa nhài man mác mà cô vừa ngửi thấy. Mùi hương đó không còn gợi lên nỗi đau quặn thắt như những ngày đầu sau chia tay, mà chỉ là một sự hoài niệm dịu dàng, một nỗi nhớ bình yên, như chạm vào một bức ảnh cũ đã phai màu theo thời gian.
Cô nhớ những buổi họp mặt tương tự ngày xưa, khi cô và Khánh luôn là một cặp đôi hoàn hảo trong mắt bạn bè. Anh sẽ nhẹ nhàng gắp thức ăn cho cô, cô sẽ tựa đầu vào vai anh khi nghe những câu chuyện phiếm. Mọi thứ đều tự nhiên, đều tràn đầy tình yêu và sự gắn kết. Những tiếng cười, những cái ôm, những câu chuyện chung, từng chút một hiện về, mang theo một cảm giác ấm áp và thân thuộc đến lạ. Nhưng đi kèm với sự ấm áp ấy là một nỗi nhói nhẹ, không còn là đau đớn dữ dội, mà là sự tiếc nuối về một điều đã qua, một chương sách đã khép lại.
Linh khẽ thở dài, cảm nhận làn gió đêm khẽ lùa qua khe cửa sổ, mơn man trên làn tóc. Cô tự hỏi, liệu việc gặp lại có thực sự tốt cho cả hai lúc này? Cô đã rất khó khăn để tìm lại sự bình yên này, sự bình yên mà cô đã vất vả kiến tạo từng chút một sau cuộc chia tay. Mỗi ngày, cô đều học cách chấp nhận, học cách buông bỏ, và học cách yêu thương bản thân mình hơn. Cô đã tìm thấy niềm vui trong những dự án nghệ thuật cộng đồng, trong việc cống hiến và kết nối với những tâm hồn đồng điệu. Đó là một con đường mà cô đã chọn, một con đường mang lại ý nghĩa và giá trị cho cuộc sống của cô, không còn phụ thuộc vào bất kỳ ai khác.
"Khánh..." Cô khẽ gọi tên anh trong thầm lặng, như một tiếng vọng từ quá khứ. Anh vẫn là một phần quan trọng trong những ký ức đẹp đẽ của cô, là người đã giúp cô trưởng thành, đã dạy cô nhiều điều về tình yêu và cuộc sống. Nhưng giờ đây, cô đã khác. Cô đã vững vàng hơn, kiên định hơn.
Nỗi nhớ về những kỷ niệm xưa cũ vẫn còn đó, lẩn khuất đâu đó trong trái tim cô, nhưng nó không còn là một sợi dây trói buộc. Thay vào đó, nó giống như một dấu lặng trong bản nhạc cuộc đời cô, một khoảng dừng cần thiết để cô có thể chiêm nghiệm và bước tiếp. Cô tự nhủ, "Đã lâu rồi. Liệu mình đã thực sự sẵn sàng đối diện? Hay đây chỉ là một thử thách không cần thiết cho cả hai? Bình yên này, mình đã khó khăn lắm mới tìm được... Cần phải bảo vệ nó."
Cô không muốn làm xáo trộn cuộc sống của anh, và càng không muốn làm xáo trộn cuộc sống của chính mình. Sự bình yên mà cô đang có, nó quý giá hơn bất cứ điều gì. Cô nhớ lại câu nói của Khánh ngày xưa, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Và cô cũng đã từng nói, "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Giờ đây, cả hai đã tìm thấy sự "ở đây" đó, nhưng trên hai con đường hoàn toàn khác biệt. Anh ở đó, bình yên với con đường của anh. Cô ở đây, bình yên với con đường của cô.
Màn đêm đã bao phủ hoàn toàn thành phố, những ánh đèn từ các tòa nhà cao tầng bắt đầu bật sáng, tạo nên một tấm thảm lấp lánh như những vì sao rơi xuống trần gian. Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, nhưng giờ đây nó dường như chỉ còn là nền cho dòng suy nghĩ miên man của Linh. Cô nhìn vào màn hình điện thoại một lần nữa, tin nhắn của Nam vẫn còn đó, chờ đợi một câu trả lời. Ngón tay cô khẽ lướt trên màn hình cảm ứng, nhưng chưa vội gõ. Cô cần thêm chút thời gian để cân nhắc, để sắp xếp lại những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Không phải là sự do dự, mà là sự cẩn trọng, sự tôn trọng đối với chính cảm xúc của mình và của cả Khánh.
Cô đã học được rằng, đôi khi, sự im lặng và khoảng cách lại là cách tốt nhất để bảo vệ những điều quý giá. Bình yên của cô, bình yên của anh, đều cần được trân trọng. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lành thổi qua cửa sổ, mang theo chút hơi ẩm của đêm. Cô đã đi qua những tháng ngày giông bão, những đêm dài không ngủ, những buổi sáng thức dậy với trái tim nặng trĩu. Giờ đây, cô không còn là cô gái nhạy cảm dễ tổn thương của ngày nào. Cô đã trưởng thành, đã kiên định, và đã học được cách đặt ra ranh giới cho bản thân mình.
Cô biết, Nam chỉ có ý tốt. Anh ấy là một người bạn chung, muốn kết nối mọi người lại với nhau. Nhưng anh ấy có thể không hiểu hết được sự phức tạp trong mối quan hệ giữa cô và Khánh. Việc gặp lại, dù chỉ là trong một buổi họp mặt bạn bè, cũng có thể khơi gợi lại những điều đã ngủ yên, có thể làm lung lay sự bình yên mà cả hai đã vất vả gầy dựng. Cô không muốn điều đó xảy ra. "Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu," không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Và giờ đây, để không làm tổn thương nhau, họ cần không gian.
Quyết định đã được đưa ra trong tâm trí cô, rõ ràng và dứt khoát. Linh khẽ nhoẻn môi cười, một nụ cười nhẹ nhưng đầy sự kiên định. Cô không còn cảm thấy buồn bã hay bi lụy, mà chỉ là một chút man mác hoài niệm, như nhìn về một đoạn đường đã qua với lòng biết ơn và sự chấp nhận. Cô nhấc điện thoại lên, ngón cái lướt nhanh trên bàn phím ảo.
Cô gõ từng chữ một, cẩn trọng trong từng lời lẽ, thể hiện sự chân thành và tinh tế của mình.
"Mình rất cảm ơn lời mời của cậu và rất muốn gặp mọi người."
Cô dừng lại một chút, đọc lại câu đầu tiên. Cần phải thể hiện sự trân trọng đối với tình bạn và lời mời của Nam. Sau đó, cô tiếp tục, trực tiếp và rõ ràng, nhưng vẫn giữ sự dịu dàng vốn có.
"Nhưng nếu Khánh cũng đi, có lẽ mình xin phép vắng mặt nhé."
Không một chút do dự, không một chút quanh co. Cô đã học được rằng sự thẳng thắn, được thể hiện một cách khéo léo, là chìa khóa cho mọi mối quan hệ trưởng thành. Cô tiếp tục giải thích, không phải để biện minh, mà để Nam hiểu được lý do sâu xa đằng sau quyết định của cô.
"Mình nghĩ cả hai chúng ta đều cần thêm thời gian và không gian riêng tư để thực sự bình yên. Việc gặp lại lúc này có thể làm xáo trộn sự bình yên mà cả hai đã vất vả tìm thấy."
Cô muốn Nam hiểu rằng đây không phải là một sự từ chối cá nhân, mà là một sự lựa chọn có ý thức, một sự tôn trọng đối với con đường riêng của cả cô và Khánh. Cô không muốn đặt Khánh vào tình thế khó xử, hay để bản thân mình phải đối mặt với những cảm xúc không cần thiết. Sự bình yên này, cô đã phải đánh đổi bằng rất nhiều nước mắt và sự đấu tranh nội tâm. Cô sẽ không để bất kỳ điều gì làm lung lay nó.
"Hy vọng cậu hiểu và thông cảm cho mình. Chúc mọi người có buổi họp mặt thật vui vẻ!"
Linh nhấn nút gửi, tin nhắn đi. Cô đặt điện thoại xuống bàn, rồi dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, như gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Tiếng nhạc jazz vẫn đều đều, không gian căn hộ vẫn tĩnh lặng và ấm áp. Những vì sao đã lấp lánh đầy trời đêm, hứa hẹn một bình minh mới.
Nụ cười nhẹ nhưng đầy sự kiên định hiện trên môi Linh. Cô đã chọn con đường của mình, không còn trốn tránh hay do dự. Cô đã học được rằng, đôi khi, yêu không còn là lý do đủ mạnh để giữ hai người ở bên nhau. Đôi khi, buông tay lại là cách tốt nhất để cả hai tìm thấy hạnh phúc và bình yên. Cô đã thực sự chấp nhận cuộc chia tay, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa.
Giờ đây, cô cảm thấy thanh thản. Mối quan hệ với Khánh đã là một chương đẹp trong cuộc đời cô, một chương sách đã dạy cô rất nhiều điều. Nhưng giờ là lúc để cô viết tiếp những chương mới, những chương đầy hứa hẹn về sự phát triển của bản thân, về sự nghiệp nghệ thuật mà cô đang theo đuổi, và về những mối quan hệ mới dựa trên sự thấu hiểu và tôn trọng. Cô đã sẵn sàng cho những điều đó, sẵn sàng để bước tiếp, với một trái tim bình yên và một tâm hồn đã được chữa lành.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.