Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 379: Dấu Chấm Lửng Tình Yêu: Bình Yên Qua Trang Sách
Linh vừa đặt điện thoại xuống, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Cô đã gửi tin nhắn, một lời từ chối chân thành và đầy trưởng thành. Cửa sổ mở hé, làn gió đêm Sài Gòn lùa vào, mang theo chút hương hoa sữa thoang thoảng từ góc phố xa, hay có lẽ chỉ là một ảo ảnh của ký ức mà cô tự dệt nên trong khoảnh khắc bình yên hiếm hoi. Cô nhắm mắt lại, để tiếng nhạc jazz dịu êm trong căn hộ cuốn đi những vương vấn cuối cùng của một ngày dài. Bình yên, cô đã tìm thấy nó, bằng cách đặt ra những ranh giới cần thiết, bằng cách chấp nhận rằng có những điều, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng cần được xếp lại vào một góc riêng trong tâm hồn. Cô đã sẵn sàng cho một chương mới, một bản nhạc mới của cuộc đời mình.
Cùng lúc đó, cách đó không xa, trong một căn hộ khác, Khánh cũng đang chìm trong những suy tư của riêng mình, vô tình tìm thấy một sự đồng điệu không lời với người con gái ấy.
***
Đêm đã khuya. Sài Gòn sau một ngày dài hối hả đã khoác lên mình chiếc áo choàng tĩnh lặng, chỉ còn lại những ánh đèn lấp lánh như vô vàn vì sao rơi trên mặt đất và tiếng xe cộ vọng xa xăm như một điệu ru vĩnh cửu. Trong căn hộ của Khánh, không gian càng thêm phần yên ắng, chỉ có tiếng máy lạnh chạy đều đều và ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn sàn đứng cạnh sofa. Anh ngồi tựa lưng trên chiếc sofa da màu xám tro, thứ mà anh đã chọn lựa kỹ càng để phù hợp với phong cách sống tối giản và thực dụng của mình. Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình máy tính bảng hắt lên khuôn mặt góc cạnh, tạo nên những mảng sáng tối mơ hồ. Đôi mắt sâu của anh, vốn dĩ thường mang vẻ mệt mỏi và tập trung cao độ khi làm việc, giờ đây lại dịu đi đôi chút, lướt qua từng dòng tin tức trên mạng.
Anh đã kết thúc công việc từ lâu, những dự án phức tạp đã tạm gác lại. Anh không còn cảm thấy áp lực nặng nề đè nén lên vai như những năm tháng trước. Sự bình yên này, anh đã phải trả giá bằng rất nhiều mồ hôi, nước mắt và cả một mối tình. Anh lướt qua vài trang báo điện tử, đọc lướt những tin tức về kinh tế, công nghệ, mọi thứ đều trôi qua như một thước phim không màu, không gợi lên bất kỳ cảm xúc đặc biệt nào. Mùi nước hoa nam tính phảng phất trên chiếc áo sơ mi anh đang mặc, hòa cùng mùi gỗ thoang thoảng của nội thất, tạo nên một không gian tĩnh mịch, gần như thiền định.
Cho đến khi, một tiêu đề bất chợt lọt vào tầm mắt anh, như một hòn sỏi nhỏ ném vào mặt hồ phẳng lặng: **“Không phải hết yêu nên rời đi: Khi chia tay là một hành động của tình yêu trưởng thành.”**
Khánh khẽ nhíu mày. Anh không phải là người hay đọc những bài viết về tình cảm ủy mị, những lời khuyên sáo rỗng hay những câu chuyện tình bi lụy. Nhưng tiêu đề này lại mang một sự chân thực, một sự thấu hiểu lạ kỳ. Nó chạm đến một góc khuất đã ngủ yên trong anh bấy lâu nay, một góc khuất mà anh đã vất vả chôn giấu. Anh dùng ngón cái lướt nhẹ trên màn hình, mở bài viết ra. Ngón tay anh cảm nhận rõ sự mát lạnh của bề mặt kính.
Những câu chữ đầu tiên hiện lên, mạch lạc và sâu sắc, như thể người viết đã đọc được suy nghĩ của anh, đã chứng kiến câu chuyện của anh: *“Trong một thế giới mà tình yêu thường được định nghĩa bằng sự gắn kết vĩnh cửu, chúng ta lại thường quên mất rằng có những cuộc chia ly không phải vì thiếu tình cảm. Mà ngược lại, vì tình yêu quá lớn, quá sâu đậm, đến mức không nỡ nhìn người mình yêu phải chịu đựng thêm nữa…”*
Khánh đọc chậm lại. Từng từ, từng câu như thấm vào tâm trí anh, gợi lại những ký ức đã được anh gói ghém cẩn thận trong ngăn kéo của quá khứ. Anh nhớ lại những đêm dài, anh ngồi một mình trong căn phòng này, hay trong căn hộ cũ, đối diện với những áp lực vô hình. Áp lực tài chính đè nặng lên đôi vai gầy của anh, kỳ vọng của gia đình như một tảng đá lớn, và áp lực từ chính kỳ vọng của bản thân anh về một tương lai vững chắc cho Linh. Anh đã cố gắng, đã nỗ lực không ngừng nghỉ, gồng mình lên để gánh vác tất cả. Nhưng đôi khi, sức người có hạn. Anh đã yêu cô ấy bằng hành động, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ, nhưng lại vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, không giỏi nói ra những lời yêu thương hay san sẻ gánh nặng nội tâm.
*“Áp lực cuộc sống hiện đại, sự khác biệt về kỳ vọng, hoặc đơn giản là sự bào mòn âm thầm của những lo toan cơm áo gạo tiền, có thể khiến hai tâm hồn vốn dĩ rất yêu nhau dần trở nên xa cách. Không phải vì hết yêu, mà vì tình yêu không còn đủ mạnh để chống đỡ lại những gánh nặng ấy…”*
Ngón tay Khánh dừng lại trên màn hình, như đóng băng. Anh hít một hơi sâu, cảm nhận lồng ngực mình hơi thắt lại. "Không phải hết yêu, mà vì yêu không còn đủ mạnh để chống đỡ lại những gánh nặng ấy..." Anh đã từng nói gì? "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói đó, từng là một nhát dao cứa vào tim Linh, và cũng là một lời thú tội đầy đau đớn của chính anh. Bài viết này, như một tấm gương phản chiếu chính xác những gì anh đã trải qua, từng cung bậc cảm xúc, từng suy nghĩ chất chứa.
Anh nhớ Linh. Nhớ những bữa ăn im lặng, nơi chỉ có tiếng thìa đũa va chạm và tiếng thở dài vô thức. Nhớ những tin nhắn trả lời chậm dần, những cuộc gọi bị bỏ lỡ. Nhớ cái cách cô ấy khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện của người yêu. Anh yêu cô ấy, thật lòng. Anh vẫn quan tâm cô ấy một cách vô thức – nhớ Linh thích trà nóng, nhớ Linh hay đau dạ dày. Nhưng anh đã quá mệt mỏi, quá vụng về để thể hiện điều đó theo cách cô ấy cần. Anh đã nghĩ, cứ cố gắng làm việc, cứ vun vén cho tương lai vật chất, thì hạnh phúc sẽ tự động đến. Nhưng anh đã sai. Hạnh phúc của Linh không cần cuộc sống xa hoa. Cô ấy chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với cô ấy.
*“Khi một trong hai hoặc cả hai nhận ra rằng sự hiện diện của mình, dù vẫn còn tình cảm, lại đang vô tình làm tổn thương người kia, thì buông tay không phải là từ bỏ, mà là một hành động của lòng trắc ẩn. Đó là lúc tình yêu chuyển hóa thành sự tôn trọng, thành mong muốn chân thành cho hạnh phúc của đối phương, dù hạnh phúc đó không còn có mình là một phần…”*
Khánh nhắm mắt lại. Một cơn gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ, mang theo chút se lạnh của đêm. Anh cảm nhận rõ sự mát lạnh của chiếc máy tính bảng trong lòng bàn tay, cảm nhận từng nhịp đập chậm rãi của trái tim mình. Buông tay. Anh đã từng nghĩ đó là một sự thất bại. Một sự yếu đuối không thể chấp nhận được. Nhưng giờ đây, khi đọc những dòng này, anh nhận ra đó là một lựa chọn trưởng thành. Một sự lựa chọn mà anh đã đưa ra, không phải vì anh muốn, mà vì anh nghĩ đó là điều tốt nhất cho cả hai. Cho Linh, để cô ấy có thể tìm thấy người đàn ông có thể thực sự ở bên cô ấy, lắng nghe cô ấy, thấu hiểu những khao khát của cô. Và cho anh, để anh có thể tìm lại chính mình, tìm lại sự bình yên mà áp lực cuộc sống đã tước đi, để anh có thể học cách yêu thương bản thân trước khi yêu thương người khác.
Đôi khi, anh vẫn hoài niệm. Những khoảnh khắc tình cờ như mùi hương hoa nhài thoảng qua trên đường, hay một giai điệu cũ từ đài radio, đều có thể gợi nhắc về Linh. Nhưng không còn là nỗi đau cắt da cắt thịt. Thay vào đó là một sự man mác buồn, một sự tiếc nuối nhẹ nhàng về một "nếu như" không bao giờ xảy ra, một "nếu như" mà anh đã học cách chấp nhận rằng nó không thuộc về thực tại. "Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu." Câu nói ấy, giờ đây, không còn là một bản án hay một lời trách móc, mà là một lời giải thích. Một sự thật mà anh đã phải mất rất nhiều thời gian để chấp nhận, để hiểu rằng có những tình yêu, dù sâu đậm đến mấy, cũng không thể vượt qua mọi giới hạn của cuộc đời.
Anh mở mắt. Ánh nhìn của anh không còn đục ngầu vì mệt mỏi, mà thay vào đó là một vẻ thanh thản, pha lẫn chút chiêm nghiệm sâu sắc. Màn hình máy tính bảng vẫn sáng, nhưng những con chữ đã không còn làm anh bận lòng. Anh đã đọc đủ. Anh đã hiểu đủ. Một cái gật đầu nhẹ, như tự xác nhận với chính mình.
Khánh đặt máy tính bảng xuống bàn kính, khẽ thở ra một hơi dài, một hơi thở mang theo sự nhẹ nhõm và chấp nhận. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ lớn. Đêm Sài Gòn vẫn bao la, với những ánh đèn không bao giờ tắt, như một dòng chảy cuộc sống không ngừng nghỉ. Anh nhìn xa xăm, về phía những tòa nhà cao tầng, nơi có thể Linh cũng đang ở đó, đang sống cuộc đời của riêng mình, đang viết tiếp câu chuyện của cô. Anh tin rằng cô ấy đang ổn. Anh tin rằng cô ấy cũng đã tìm thấy bình yên. Và anh cũng vậy. Anh đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, không còn là người bị ám ảnh bởi quá khứ hay những tiếc nuối. Anh sẽ tiếp tục con đường của mình, với sự nghiệp, với những mục tiêu mới, và có lẽ, với cả một mối quan hệ mới, khi anh thực sự sẵn sàng để yêu cho đúng, cho trọn vẹn, không còn vụng về hay mệt mỏi. Sự bình yên này, anh đã phải đánh đổi bằng cả một mối tình sâu đậm, nhưng nó là nền tảng vững chắc để anh xây dựng một con người tốt hơn, trưởng thành hơn, một phiên bản của chính mình mà anh có thể tự hào.
***
Cùng lúc ấy, trong căn hộ ấm cúng của Linh, tiếng nhạc jazz dịu êm vẫn nhẹ nhàng chảy trôi, hòa cùng tiếng gió đêm thì thầm bên khung cửa sổ mở. Linh đang ngồi ở bàn làm việc nhỏ của mình, nơi tràn ngập những bản phác thảo, những lọ màu và những cuốn sổ tay dày đặc ý tưởng. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn đọc sách tỏa ra, bao trùm lên không gian một vẻ ấm áp, gần gũi, như một vòng tay vỗ về tâm hồn. Cô vừa nhâm nhi tách trà hoa cúc còn ấm nóng, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa, vừa lướt nhẹ trên màn hình điện thoại.
Tin nhắn của Nam đã được gửi đi. Cô đã khéo léo từ chối lời mời, đặt ra một ranh giới rõ ràng nhưng không làm tổn thương bất kỳ ai. Một cảm giác thanh thản dâng lên trong lòng cô, như gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Cô đã không còn là cô gái yếu đuối, dễ bị lung lay bởi những cảm xúc cũ. Cô đã học được cách bảo vệ sự bình yên của chính mình, thứ bình yên mà cô đã phải đánh đổi bằng rất nhiều nước mắt và sự đấu tranh nội tâm.
Mùi nến thơm nhẹ nhàng thoang thoảng trong không khí, hòa cùng hương trà hoa cúc dịu ngọt, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, rất đỗi "Linh", rất đỗi nghệ sĩ. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhưng đầy sự kiên định, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao đang lấp lánh trên nền trời đêm Sài Gòn, như những viên kim cương vĩnh cửu trên tấm màn nhung đen.
Bỗng, điện thoại cô rung lên. Một tin nhắn mới. Là Trâm, cô bạn thân thiết nhất của Linh, người luôn bên cạnh động viên cô trong những ngày khó khăn nhất, và giờ đây là người chia sẻ niềm vui trong nh��ng bước tiến mới của cô.
*“Linh ơi, đọc bài này đi, tớ thấy nó giống câu chuyện của cậu và Khánh ghê.”*
Kèm theo tin nhắn là một đường link. Linh khẽ nhíu mày. Trâm luôn là người nhạy cảm và tinh ý, cô ấy hiếm khi gửi những thứ vô nghĩa. Linh tò mò, ngón tay thanh mảnh lướt nhẹ trên màn hình, nhấn vào đường link. Màn hình điện thoại mát lạnh chạm vào đầu ngón tay cô.
Cũng chính là bài viết mà Khánh vừa đọc. Tiêu đề hiện lên rõ ràng: **“Không phải hết yêu nên rời đi: Khi chia tay là một hành động của tình yêu trưởng thành.”**
Linh đọc. Từng dòng chữ như chạm đến sâu thẳm tâm hồn cô, gỡ bỏ những nút thắt cuối cùng còn sót lại. *“Trong một thế giới mà tình yêu thường được định nghĩa bằng sự gắn kết vĩnh cửu, chúng ta lại thường quên mất rằng có những cuộc chia ly không phải vì thiếu tình cảm. Mà ngược lại, vì tình yêu quá lớn, quá sâu đậm, đến mức không nỡ nhìn người mình yêu phải chịu đựng thêm nữa…”*
Cô cắn nhẹ môi dưới, đôi mắt to tròn, long lanh như chứa đựng một khoảng trời ưu tư chợt lóe lên sự thấu hiểu. Cô nhớ lại những ngày tháng ấy. Những ngày cô khao khát được Khánh ở bên, được anh lắng nghe, được anh chia sẻ. Cô không cần một cuộc sống xa hoa, chỉ cần được anh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời thốt ra từ trái tim cô, nhưng lại trở thành một gánh nặng vô hình cho Khánh. Anh đã quá mệt mỏi, quá bận rộn với những gánh nặng của riêng mình, đến nỗi không còn đủ sức để mang lại sự hiện diện cảm xúc mà cô cần. Những tin nhắn trả lời chậm dần, những bữa ăn im lặng, những cái ôm không còn đủ ấm.
*“Áp lực cuộc sống hiện đại, sự khác biệt về kỳ vọng, hoặc đơn giản là sự bào mòn âm thầm của những lo toan cơm áo gạo tiền, có thể khiến hai tâm hồn vốn dĩ rất yêu nhau dần trở nên xa cách. Không phải vì hết yêu, mà vì tình yêu không còn đủ mạnh để chống đỡ lại những gánh nặng ấy…”*
Nước mắt cô khẽ chực trào, nhưng cô đã học được cách kìm nén. Đây không phải là nước mắt của sự yếu đuối hay bi lụy, mà là của sự thấu hiểu, của một trái tim đã được chữa lành. Cô đã từng trách anh, từng buồn anh vì sự vô tâm, vì những khoảng cách ngày càng lớn. Nhưng giờ đây, khi đã trưởng thành hơn, cô hiểu. Anh cũng có những gánh nặng của riêng mình, những áp lực mà anh chưa bao giờ đủ dũng cảm để san sẻ, những khó khăn mà anh đã chọn cách gánh vác một mình. Cô đã khao khát được anh "ở đây", nhưng anh lại không còn đủ sức để "ở đây" một cách trọn vẹn, không còn đủ sức để yêu cho đúng.
*“Khi một trong hai hoặc cả hai nhận ra rằng sự hiện diện của mình, dù vẫn còn tình cảm, lại đang vô tình làm tổn thương người kia, thì buông tay không phải là từ bỏ, mà là một hành động của lòng trắc ẩn. Đó là lúc tình yêu chuyển hóa thành sự tôn trọng, thành mong muốn chân thành cho hạnh phúc của đối phương, dù hạnh phúc đó không còn có mình là một phần…”*
Linh thở dài nhẹ nhõm, một tiếng thở dài thanh thoát như trút bỏ mọi muộn phiền. Buông tay. Cô đã từng nghĩ đó là sự kết thúc của tất cả. Là một vết sẹo không bao giờ lành trong trái tim cô. Nhưng giờ đây, cô nhìn lại. Đó là một sự giải thoát. Giải thoát cho cả anh và cô. Để anh có thể tập trung vào con đường anh đã chọn, và để cô có thể theo đuổi những giấc mơ nghệ thuật của riêng mình, tìm lại tiếng nói của bản thân, khẳng định giá trị của mình qua từng nét cọ, từng màu sắc.
"Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu." Câu nói ấy, từng khiến cô đau đớn đến tận cùng, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Nó không phải là một lời biện minh cho sự chia ly, mà là một sự chấp nhận. Một sự chấp nhận rằng tình yêu không phải lúc nào cũng là đủ. Có những lúc, sự bình yên của mỗi người, sự trưởng thành của mỗi người, mới là điều quan trọng hơn cả. Cô đã lựa chọn buông tay, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, không nỡ để những áp lực cuộc sống bào mòn đi những gì đẹp đẽ nhất trong tình yêu của họ.
Cô vuốt nhẹ màn hình điện thoại, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không phía ngoài cửa sổ. Những vì sao vẫn lấp lánh, nhưng có vẻ sáng hơn, rõ ràng hơn trong tâm trí cô. Linh cảm thấy một sự thanh thản sâu sắc. Bài viết này, như một lời thì thầm từ vũ trụ, xác nhận rằng con đường cô đã chọn là đúng đắn, là một hành động của tình yêu trưởng thành. Nó giúp cô củng cố niềm tin vào sự bình yên mà cô đang có, và vào con đường nghệ thuật mà cô đang theo đuổi với dự án "Nghệ thuật cho mọi nhà". Cô đã sẵn sàng cho một chương mới. Một chương mà cô sẽ là người viết nên, bằng tất cả sự tự tin và lòng dũng cảm. Không còn là cô gái chờ đợi, mà là một người phụ nữ chủ động kiến tạo hạnh phúc cho chính mình.
Cô đã hoàn toàn chữa lành. Những mối quan hệ mới, những cơ hội mới, giờ đây cô đã sẵn sàng để đón nhận, với một trái tim đã được gột rửa và một tâm hồn tràn đầy hy vọng. Mối tình với Khánh, giờ đây chỉ còn là một kỷ niệm đẹp, một bài học quý giá, một dấu chấm lửng trong cuốn sách cuộc đời cô, không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu khác, một khởi đầu cho sự trưởng thành và bình yên mà cả hai đã vất vả tìm thấy.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.