Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 380: Gặp Lại Trên Lối Cũ: Bình Yên Từ Một Nụ Cười

Những vì sao vẫn lấp lánh, nhưng có vẻ sáng hơn, rõ ràng hơn trong tâm trí cô. Linh cảm thấy một sự thanh thản sâu sắc. Bài viết này, như một lời thì thầm từ vũ trụ, xác nhận rằng con đường cô đã chọn là đúng đắn, là một hành động của tình yêu trưởng thành. Nó giúp cô củng cố niềm tin vào sự bình yên mà cô đang có, và vào con đường nghệ thuật mà cô đang theo đuổi với dự án "Nghệ thuật cho mọi nhà". Cô đã sẵn sàng cho một chương mới. Một chương mà cô sẽ là người viết nên, bằng tất cả sự tự tin và lòng dũng cảm. Không còn là cô gái chờ đợi, mà là một người phụ nữ chủ động kiến tạo hạnh phúc cho chính mình.

Cô đã hoàn toàn chữa lành. Những mối quan hệ mới, những cơ hội mới, giờ đây cô đã sẵn sàng để đón nhận, với một trái tim đã được gột rửa và một tâm hồn tràn đầy hy vọng. Mối tình với Khánh, giờ đây chỉ còn là một kỷ niệm đẹp, một bài học quý giá, một dấu chấm lửng trong cuốn sách cuộc đời cô, không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu khác, một khởi đầu cho sự trưởng thành và bình yên mà cả hai đã vất vả tìm thấy.

***

Năm năm sau.

Sài Gòn vào một chiều muộn vẫn thế, vẫn ồn ã, vẫn hối hả, như một dòng chảy không ngừng nghỉ của thời gian và cuộc sống. Ánh nắng tháng tư dịu vàng như tơ lụa phủ lên những mái ngói rêu phong của các biệt thự cổ kính, đan xen với sắc màu phản chiếu từ những tòa nhà chọc trời bằng kính, tạo nên một bức tranh đối lập nhưng hài hòa đến lạ. Mùi khói xe, mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ những gánh hàng rong, và cả mùi nước hoa thoảng qua từ những người vội vã lướt qua nhau, tất cả hòa quyện thành bản giao hưởng đặc trưng của Quận 1, một bản giao hưởng vừa náo nhiệt, vừa trữ tình.

Khánh bước đi trên vỉa hè lát đá hoa cương, dáng người cao ráo, thanh mảnh, không còn vẻ gầy gò do áp lực tài chính như những năm về trước. Giờ đây, thân hình anh có vẻ rắn rỏi hơn, nhưng vẫn giữ được sự tinh tế, lịch lãm. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính, không còn hằn lên vẻ mệt mỏi hay ưu tư thường trực. Thay vào đó là sự điềm tĩnh, một vẻ ung dung tự tại của người đàn ông đã nếm trải đủ thăng trầm và tìm thấy điểm tựa vững chắc cho riêng mình. Anh mặc một chiếc áo sơ mi xanh than, tay áo xắn gọn gàng đến khuỷu tay, kết hợp với quần tây màu kem, đơn giản nhưng toát lên vẻ chuyên nghiệp, chỉnh tề của một người đã đạt được vị trí nhất định trong sự nghiệp. Đôi mắt sâu, ngày xưa thường nhìn xa xăm chứa đầy nỗi lo toan, giờ đây lại ánh lên sự tập trung, thỉnh thoảng lướt qua những bảng hiệu rực rỡ của các cửa hàng thời trang và quán cà phê sang trọng dọc hai bên đường.

Anh dừng lại bên một cột đèn tín hiệu, liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Kim giờ chỉ gần năm giờ chiều. Dòng người vẫn tấp nập đổ về, tiếng còi xe inh ỏi xen lẫn tiếng nói cười xôn xao của những người tan sở, những cặp đôi hẹn hò, những du khách tò mò. Khánh không còn cảm thấy ngột ngạt hay lạc lõng giữa dòng người này nữa. Anh đã học được cách hòa mình vào nhịp sống hối hả của thành phố, nhưng vẫn giữ được cho mình một khoảng lặng, một không gian nội tâm bình yên. Công việc của anh ở công ty kiến trúc đang phát triển thuận lợi, anh đã có những dự án lớn, những thành công nhất định. Áp lực tài chính không còn là gánh nặng đè nặng lên vai anh nữa, thay vào đó là những thách thức mới, những mục tiêu cao hơn mà anh tự đặt ra.

"Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói ấy, từng khiến anh dằn vặt khôn nguôi, giờ đây lại trở thành một lời nhắc nhở về sự chân thật, về giới hạn của bản thân. Anh đã từng nghĩ mình phải gánh vác tất cả, phải tự mình xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai. Nhưng anh đã quên mất rằng tình yêu cần sự sẻ chia, sự hiện diện cảm xúc, chứ không chỉ là những nỗ lực thầm lặng. Anh đã vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, không giỏi nói ra những lời yêu thương, cứ thế để khoảng cách giữa anh và Linh ngày càng lớn. Sau chia tay, anh đã dành rất nhiều thời gian để chiêm nghiệm, để hiểu rõ bản thân. Anh đã tìm thấy một sự cân bằng mới giữa công việc và cuộc sống, học cách lắng nghe bản thân, và quan trọng hơn là học cách thể hiện. Dù không còn Linh ở bên, anh biết rằng những bài học đó là vô giá, là nền tảng cho sự trưởng thành của anh.

Anh vẫn nhớ Linh thích trà nóng, nhớ cô hay cười khi anh kể những câu chuyện nhạt nhẽo. Nhưng những ký ức ấy không còn mang theo sự day dứt hay tiếc nuối nữa. Chúng giống như những trang sách cũ, được lật mở nhẹ nhàng, chứa đựng một câu chuyện đẹp, một phần không thể thiếu trong cuộc đời anh. Bài viết về "Những mối tình kết thúc trong bình yên" mà anh vô tình đọc được cách đây không lâu đã củng cố thêm niềm tin của anh. Nó giúp anh nhận ra rằng, sự buông tay năm xưa, không phải là sự yếu đuối, mà là một hành động của tình yêu trưởng thành, của sự tôn trọng dành cho hạnh phúc của đối phương. Anh đã chấp nhận rằng, có những mối quan hệ, dù vẫn còn tình cảm sâu nặng, nhưng lại không thể tiếp tục, vì sự bình yên của mỗi người quan trọng hơn tất thảy.

Khánh thở hắt ra một hơi thật nhẹ, lẫn vào tiếng ồn ào của phố thị. Một cảm giác thanh thản len lỏi trong lòng. Anh đã ổn. Thật sự ổn. Anh đã tìm thấy sự bình yên, sự vững vàng mà anh từng khao khát. Anh không còn là người đàn ông mệt mỏi, nặng gánh của năm nào. Anh là một Khánh mới, chín chắn hơn, điềm đạm hơn, và sẵn sàng cho những chương tiếp theo của cuộc đời mình, với một trái tim đã được chữa lành và một tâm hồn đã được gột rửa, không còn vướng bận bởi quá khứ. Anh không biết Linh bây giờ ra sao, nhưng anh hy vọng cô cũng đã tìm thấy hạnh phúc và bình yên như anh.

***

Cùng lúc đó, cách Khánh chỉ vài chục mét, Linh đang đứng trước một cửa hàng hoa nhỏ xinh xắn, nép mình giữa những tòa nhà hiện đại. Nắng chiều hắt qua tán lá cây bàng cổ thụ, tạo nên những vệt sáng vàng óng trên vỉa hè, nơi những chậu hoa đủ màu sắc đang khoe sắc thắm. Mùi hương hoa hồng nhung quyến rũ, mùi hoa ly thanh khiết, mùi hoa cẩm tú cầu dịu dàng, tất cả hòa quyện, tạo nên một không gian yên bình, đối lập hoàn toàn với sự huyên náo của phố phường.

Linh, ở tuổi 32, mang một vẻ đẹp rạng rỡ và tự tại. Dáng người thanh mảnh của cô vẫn giữ được sự nhẹ nhàng, nữ tính, nhưng giờ đây lại toát lên một khí chất mạnh mẽ, độc lập hơn. Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt to tròn, long lanh, không còn ánh lên vẻ ưu tư hay khao khát được thấu hiểu như ngày xưa. Thay vào đó là sự tự tin, sự mãn nguyện của một người phụ nữ đã tìm thấy niềm đam mê và con đường của riêng mình. Mái tóc dài, mềm mại, được buông xõa tự nhiên, tôn lên vẻ đẹp thanh tú của cô. Linh mặc một chiếc váy linen màu be, đơn giản nhưng tinh tế, mang đến cảm giác thoải mái và gần gũi. Trên tay cô là một tập bản vẽ, những đường nét phác thảo còn dang dở, minh chứng cho sự nghiệp nghệ thuật mà cô đang theo đuổi với tất cả tâm huyết.

Cô khẽ chạm nhẹ vào một cánh hoa hồng nhung đang hé nở, cảm nhận sự mềm mại, mượt mà của cánh hoa. Dự án "Nghệ thuật cho mọi nhà" của cô đã gặt hái được những thành công nhất định. Cô không còn là cô gái nhạy cảm, dễ tổn thương, khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu từ người khác nữa. Cô đã học cách lắng nghe chính mình, thấu hiểu những mong muốn sâu thẳm nhất của bản thân, và tự mình kiến tạo nên hạnh phúc. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói ấy, từng là tiếng lòng của một cô gái cần sự hiện diện cảm xúc hơn vật chất, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Cô đã tìm thấy sự "ở đây" đó, không phải từ một người đàn ông, mà từ chính bản thân mình, từ niềm đam mê, từ những thành quả mà cô đã tự tay tạo ra.

Cô vẫn nhớ những tin nhắn trả lời chậm dần, những bữa ăn im lặng, những cái ôm không còn đủ ấm. Cô đã từng đau đớn, từng cảm thấy bị bỏ rơi. Nhưng giờ đây, nhìn lại, cô hiểu rằng đó là một phần không thể tránh khỏi của quá trình trưởng thành. Khánh đã mệt mỏi, đã không còn đủ sức để mang lại sự hiện diện cảm xúc mà cô cần. Và cô, cũng đã quá mệt mỏi để tiếp tục chờ đợi. Bài viết về "Những mối tình kết thúc trong bình yên" mà Trâm gửi cho cô đã giúp cô gỡ bỏ những nút thắt cuối cùng trong lòng. Cô nhận ra rằng, sự buông tay không phải là từ bỏ, mà là một hành động của lòng trắc ẩn, một mong muốn chân thành cho hạnh phúc của đối phương, dù hạnh phúc đó không còn có mình là một phần.

Linh mỉm cười nhẹ nhõm, nụ cười không còn mang theo chút buồn man mác của ngày xưa, mà là một nụ cười thanh thoát, tràn đầy sự an nhiên. Cô đã hoàn toàn chữa lành. Những mối quan hệ mới, những cơ hội mới đã đến với cô sau khi cô thực sự mở lòng. Anh Đạt, một người đồng nghiệp cùng ngành, luôn dành cho cô sự tôn trọng và thấu hiểu. Dù chưa phải là một mối quan hệ chính thức, nhưng sự hiện diện của anh Đạt mang đến cho cô một cảm giác an toàn, bình yên mà cô chưa từng có. Cô không còn vội vã kiếm tìm hạnh phúc từ bên ngoài, mà biết trân trọng những gì mình đang có, từng chút một, chậm rãi và vững vàng. Cô đã sẵn sàng để đón nhận những điều tốt đẹp đến với mình, với một trái tim đã được gột rửa và một tâm hồn tràn đầy hy vọng.

Khẽ kéo tập bản vẽ vào lòng, Linh quay người rời khỏi tiệm hoa, một mùi hương dịu nhẹ của hoa hồng còn vương vấn trên mái tóc cô. Cô bước đi trên vỉa hè, hòa vào dòng người tấp nập, nhưng bước chân cô lại vững vàng và nhẹ nhõm đến lạ.

Bất chợt, giữa dòng người hối hả, ánh mắt Khánh ngẩng lên. Anh đang băng qua đường, ánh mắt anh lướt qua một bóng hình quen thuộc vừa bước ra từ tiệm hoa. Trái tim anh khẽ chững lại một nhịp, không phải vì bất ngờ hay day dứt, mà là một sự nhận diện dịu dàng, một tia sáng ấm áp. Linh cũng vô tình quay sang, nụ cười vẫn đọng trên môi khi cô bước đi, ánh mắt cô chạm phải ánh mắt anh.

Khoảnh khắc ấy, thời gian dường như chậm lại. Tiếng còi xe, tiếng nói chuyện xôn xao của phố phường bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại sự im lặng đầy ý nghĩa giữa hai con người từng là tất cả của nhau. Khuôn mặt Khánh thoáng nét ngạc nhiên, rồi nhanh chóng chuyển thành một nụ cười nhẹ, ấm áp. Đôi mắt sâu của anh nhìn cô, không còn sự mệt mỏi, chỉ còn lại sự điềm tĩnh và một chút hoài niệm đẹp đẽ.

Linh cũng hơi bất ngờ, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên. Nụ cười trên môi cô càng thêm rạng rỡ, tự tin. Cô đã thay đổi, đã trưởng thành hơn rất nhiều. Vẻ rạng rỡ ấy khiến Khánh không khỏi mỉm cười thêm chút nữa.

"Linh?" Khánh khẽ gọi, giọng nói trầm ấm, đầy vẻ thân tình, không chút gượng gạo.

Linh bước chậm lại, đối diện với anh. Khoảng cách giữa họ vừa đủ để thấy rõ sự trưởng thành, sự bình yên trong ánh mắt của đối phương. "Khánh! Lâu quá không gặp," cô đáp lại, giọng nói dịu dàng, trong trẻo, không còn chút u hoài nào.

Một làn gió nhẹ lướt qua, vuốt mái tóc Linh khẽ bay bay, mang theo mùi hương hoa hồng thoang thoảng. Khánh cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt ở cô, sự tự tin, sự an nhiên mà cô đã vất vả tìm thấy.

"Dạo này em ổn không?" Khánh hỏi, câu hỏi giản dị nhưng chứa đựng sự quan tâm chân thành, không có ý định đào sâu hay gợi lại quá khứ.

Linh mỉm cười, ánh mắt cô trong veo. "Vâng, em ổn. Em rất ổn." Cô nhấn mạnh từ "rất", như muốn khẳng định điều đó không chỉ với Khánh mà còn với chính mình. "Còn anh? Anh vẫn ổn chứ?"

Khánh gật đầu nhẹ. "Anh cũng ổn." Anh không nói nhiều, nhưng ánh mắt anh, nụ cười điềm tĩnh của anh đã nói lên tất cả. Anh đã thực sự ổn. Anh đã tìm thấy sự cân bằng trong cuộc sống, sự bình yên trong tâm hồn. Sự điềm đạm và thành đạt của anh cho thấy anh đã tìm được sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống, và có lẽ, anh cũng đã sẵn sàng mở lòng cho một mối quan hệ mới dựa trên sự thấu hiểu và sẻ chia hơn.

Giữa dòng người tấp nập của Sài Gòn, họ đứng đó, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, trao đổi những câu hỏi thăm đơn giản, nhưng đủ để cả hai hiểu rằng, dù không còn đi chung đường, họ vẫn đã tìm thấy hạnh phúc riêng. Không có những lời hứa hẹn, không có những cái níu kéo, không có những giọt nước mắt tiếc nuối. Chỉ có sự chấp nhận, sự bình yên và một nụ cười.

Sau cái gật đầu nhẹ và nụ cười cuối cùng, Khánh là người đầu tiên quay lưng. Anh tiếp tục bước đi, hòa vào dòng người, ánh mắt không còn nhìn lại. Bước chân anh vững vàng, nhẹ nhõm, không còn chút vướng bận nào của quá khứ. Anh biết rằng, cuộc gặp gỡ này không phải là một sự tình cờ để bắt đầu lại, mà là một lời xác nhận cho sự kết thúc đẹp đẽ của một chương đời.

Linh cũng vậy. Cô mỉm cười thêm một lần nữa, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần giữa đám đông. Rồi cô cũng quay người, bước đi trên con đường riêng của mình. Bước chân cô vững vàng hơn, ánh mắt cô nhìn thẳng về phía trước, không còn chút do dự hay hoài nghi. Tập bản vẽ trên tay cô như một lời khẳng định cho con đường nghệ thuật mà cô đang theo đuổi. Sự tự tin và rạng rỡ của cô gợi ý về sự phát triển mạnh mẽ của cô trong sự nghiệp nghệ thuật, có thể sẽ có những thành công lớn trong tương lai.

Dòng người lại tiếp tục trôi, kéo họ về với thực tại. Mùi hương hoa hồng từ tiệm hoa vẫn thoang thoảng trong không khí, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một phần của khung cảnh, không còn gắn liền với bất kỳ cảm xúc day dứt nào. Tiếng còi xe, tiếng nói chuyện xôn xao của phố phường lại ùa về, nhưng không thể làm xao động sự bình yên trong tâm hồn họ.

Khánh và Linh, sau nhiều năm, gặp lại nhau, chỉ hỏi "Dạo này ổn không?" và mỉm cười. Một lời chào đơn giản, một nụ cười thanh thản, nhưng chứa đựng tất cả sự chấp nhận và bình yên tuyệt đối cho con đường riêng của mỗi người. Họ không quay lại, không phải vì hết yêu, mà vì tình yêu lúc này không còn là lý do đủ mạnh để bắt đầu lại sau khi đã hiểu rõ những giới hạn và những tổn thương không thể tránh khỏi. Cuộc gặp gỡ này không phải là một sự đoàn tụ cổ tích, mà là một sự chấp nhận trưởng thành, một lời khẳng định rằng dù chia tay, họ vẫn có thể là những người bạn, những người đồng hành trên con đường trưởng thành, không còn ràng buộc bởi tình yêu lãng mạn nhưng vẫn giữ sự trân trọng sâu sắc.

"Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu." Câu nói ấy, giờ đây, không còn là nỗi đau, mà là một sự thật đẹp đẽ. Đó là một dấu chấm lửng trong cuốn sách cuộc đời họ, một khoảng lặng cần thiết để mỗi người tìm thấy chính mình, để rồi tiếp tục viết nên những chương mới, những chương tràn đầy hy vọng và bình yên.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free