Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 381: Khoảng Trống Mênh Mông: Sáng Đầu Tiên Không Em
Sau cái gật đầu nhẹ và nụ cười cuối cùng, Khánh là người đầu tiên quay lưng. Anh tiếp tục bước đi, hòa vào dòng người, ánh mắt không còn nhìn lại. Bước chân anh vững vàng, nhẹ nhõm, không còn chút vướng bận nào của quá khứ. Anh biết rằng, cuộc gặp gỡ này không phải là một sự tình cờ để bắt đầu lại, mà là một lời xác nhận cho sự kết thúc đẹp đẽ của một chương đời.
Linh cũng vậy. Cô mỉm cười thêm một lần nữa, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần giữa đám đông. Rồi cô cũng quay người, bước đi trên con đường riêng của mình. Bước chân cô vững vàng hơn, ánh mắt cô nhìn thẳng về phía trước, không còn chút do dự hay hoài nghi. Tập bản vẽ trên tay cô như một lời khẳng định cho con đường nghệ thuật mà cô đang theo đuổi. Sự tự tin và rạng rỡ của cô gợi ý về sự phát triển mạnh mẽ của cô trong sự nghiệp nghệ thuật, có thể sẽ có những thành công lớn trong tương lai.
Dòng người lại tiếp tục trôi, kéo họ về với thực tại. Mùi hương hoa hồng từ tiệm hoa vẫn thoang thoảng trong không khí, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một phần của khung cảnh, không còn gắn liền với bất kỳ cảm xúc day dứt nào. Tiếng còi xe, tiếng nói chuyện xôn xao của phố phường lại ùa về, nhưng không thể làm xao động sự bình yên trong tâm hồn họ.
Khánh và Linh, sau nhiều năm, gặp lại nhau, chỉ hỏi "Dạo này ổn không?" và mỉm cười. Một lời chào đơn giản, một nụ cười thanh thản, nhưng chứa đựng tất cả sự chấp nhận và bình yên tuyệt đối cho con đường riêng của mỗi người. Họ không quay lại, không phải vì hết yêu, mà vì tình yêu lúc này không còn là lý do đủ mạnh để bắt đầu lại sau khi đã hiểu rõ những giới hạn và những tổn thương không thể tránh khỏi. Cuộc gặp gỡ này không phải là một sự đoàn tụ cổ tích, mà là một sự chấp nhận trưởng thành, một lời khẳng định rằng dù chia tay, họ vẫn có thể là những người bạn, những người đồng hành trên con đường trưởng thành, không còn ràng buộc bởi tình yêu lãng mạn nhưng vẫn giữ sự trân trọng sâu sắc.
"Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu." Câu nói ấy, giờ đây, không còn là nỗi đau, mà là một sự thật đẹp đẽ. Đó là một dấu chấm lửng trong cuốn sách cuộc đời họ, một khoảng lặng cần thiết để mỗi người tìm thấy chính mình, để rồi tiếp tục viết nên những chương mới, những chương tràn đầy hy vọng và bình yên.
***
Sáng sớm, ngày đầu tiên sau chia tay, một màn sương mỏng giăng mắc khắp các con phố Sài Gòn, khiến ánh sáng mặt trời còn vương vấn nơi chân trời cũng trở nên nhạt nhòa, ảm đạm. Những giọt mưa phùn li ti, như những hạt bụi trong không khí, khẽ đậu trên khung cửa kính căn hộ của Khánh, rồi trượt dài, để lại những vệt nước mờ ảo. Âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch là tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, nghe như một lời thở than nặng nề. Căn phòng quen thuộc, nơi anh đã từng chia sẻ biết bao khoảnh khắc, giờ đây bỗng trở nên xa lạ đến đáng sợ.
Khánh mở mắt, chậm rãi, để cho đôi đồng tử quen dần với thứ ánh sáng lờ mờ. Anh nhìn trần nhà trắng toát, nơi những vết nứt nhỏ li ti đã hằn sâu theo năm tháng. Từng đường vân, từng góc cạnh của trần nhà, vốn dĩ là một phần bình thường của cuộc sống, giờ đây lại mang một vẻ vô hồn, trống rỗng. Anh không còn nghe thấy tiếng lạch cạch của Linh trong bếp, tiếng cốc va vào nhau lanh canh, hay mùi cà phê thơm lừng vương vít trong không khí. Không còn tiếng cô gọi khẽ, "Khánh ơi, dậy đi anh, muộn rồi đấy." Mọi thứ biến mất, như chưa từng tồn tại. Một khoảng trống lớn không chỉ trong lòng, mà còn lan tỏa khắp từng ngóc ngách của căn hộ, nuốt chửng mọi âm thanh, mọi màu sắc. Nó là một sự im lặng đáng sợ, một không gian lạnh lẽo đến tận xương tủy, khiến anh cảm thấy mình đang lạc lõng giữa chính ngôi nhà của mình.
Anh cố gắng ngồi dậy, cảm nhận sự nặng nề của tấm chăn bông vẫn còn vương vấn hơi ấm của đêm qua, nhưng lại không thể giữ lại chút hơi ấm nào cho trái tim mình. Bước chân anh lảo đảo, nặng trĩu, dẫn anh vào bếp. Thói quen là một thứ đáng sợ, nó ghim sâu vào tiềm thức, khiến con người ta tự động làm những việc đã quá quen thuộc. Anh với tay lấy chiếc phin cà phê, đổ bột, châm nước nóng. Nhưng rồi, anh chợt nhận ra, mình đã pha một ấm cà phê từ tối qua, và giờ đây nó vẫn còn nguyên trong bình giữ nhiệt, nguội ngắt. Một sự hụt hẫng vô bờ len lỏi, đánh mạnh vào tâm trí anh. 'Hết thật rồi sao?', câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu, như một vết dao cứa sâu vào vết thương lòng. Anh rót một ngụm cà phê nguội, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, không chỉ từ cà phê mà còn từ chính sự thật nghiệt ngã đang bủa vây anh. Đó là vị của sự mất mát, của hối tiếc, và của một tương lai mờ mịt.
Anh ngồi xuống bàn ăn, nơi trước đây luôn có hai chiếc cốc sứ đôi hình mèo, giờ đây chỉ còn lại một chiếc. Chiếc điện thoại nằm im lìm trên mặt bàn, màn hình tối đen. Anh cầm lên, lướt qua danh bạ, tìm kiếm một cái tên quen thuộc. Linh. Bàn tay anh run rẩy, ngón cái dừng lại trên số điện thoại của cô. Một giây, hai giây, rồi mười giây trôi qua. Anh không dám gọi. Sợ hãi. Sợ hãi điều gì? Sợ hãi sự thật rằng cô đã không còn ở đó để nhấc máy, hay sợ hãi chính giọng nói của mình, liệu có còn đủ mạnh mẽ để nói lên một lời nào đó? Sợ hãi rằng mọi thứ đã kết thúc, không thể cứu vãn. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như trút hết gánh nặng của cả một ngày dài vào đó. Anh đặt điện thoại xuống, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn miệt mài rơi. Thành phố vẫn đang thức giấc, nhưng cuộc sống của anh thì như vừa chìm vào một giấc ngủ đông lạnh lẽo.
Tay anh vô thức chạm vào cuốn sổ tay ghi chép chung nằm gọn gàng trên bàn. Đó là cuốn sổ mà hai người đã cùng nhau ghi lại những kế hoạch, những ước mơ nhỏ bé: chuyến du lịch Đà Lạt vào mùa đông, khóa học vẽ tranh mà Linh rất thích, hay thậm chí chỉ là danh sách những bộ phim muốn xem cùng nhau vào cuối tuần. Mỗi dòng chữ, mỗi nét vẽ nguệch ngoạc của Linh đều như một mũi kim châm vào tim anh. Những kế hoạch dang dở, những giấc mơ chưa thành, giờ đây chỉ còn lại là những ký ức đau đáu. Anh biết, anh phải đối mặt với chúng. Anh phải học cách sống một mình, với những kế hoạch chỉ còn là của riêng anh. Nhưng liệu anh có đủ sức để làm điều đó không? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí, kéo theo một cảm giác tội lỗi và tiếc nuối không thể gọi tên.
***
Cùng buổi sáng hôm đó, trong căn hộ của Linh, bầu trời cũng mang một màu xám xịt, u buồn như thể đồng cảm với nỗi đau của cô. Những hạt mưa phùn vẫn miệt mài rơi, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã trên khung cửa kính. Căn phòng, vốn dĩ luôn ngập tràn ánh sáng và những gam màu tươi tắn, giờ đây chìm trong một thứ ánh sáng lờ mờ, ẩm mốc, mang theo một mùi hương hoa nhài u uất từ lọ hoa khô cô đặt trên kệ sách. Đó là mùi hương mà Khánh từng rất thích, từng bảo nó mang lại cảm giác bình yên. Nhưng giờ đây, nó chỉ gợi thêm nỗi cô đơn.
Linh nằm cuộn tròn trong chăn, tấm chăn dày cộp như một vòng tay vô hình cố gắng ôm ấp, che chở cô khỏi thế giới bên ngoài. Đôi mắt cô sưng húp, đỏ hoe vì những giọt nước mắt đã chảy dài suốt đêm. Dưới quầng mắt thâm quầng, đôi mắt to tròn, long lanh ngày nào giờ đây chỉ còn ánh lên vẻ mệt mỏi, trống rỗng. Mái tóc dài, mềm mại của cô xõa tung trên gối, rối bời như chính tâm trạng cô lúc này. Cô không còn sức lực để gượng dậy, để đối mặt với một ngày mới thiếu vắng anh.
Chiếc điện thoại nằm ngay cạnh cô trên gối, màn hình vẫn hiển thị dòng tin nhắn cuối cùng, những câu chữ vô tri nhưng lại mang sức nặng của cả một tảng đá. "Anh còn yêu em không?" – câu hỏi đầy hy vọng, đầy khao khát của cô. Và câu trả lời của anh, sau một khoảng lặng dài đến vô tận: "Còn. Nhưng anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa." Mỗi góc căn phòng, mỗi vật dụng nhỏ bé đều như một thước phim quay chậm, gợi nhắc về Khánh, về những kỷ niệm đã qua. Chiếc cốc sứ đôi hình mèo, giờ đây cô độc trên kệ bếp. Chiếc ghế sofa nơi họ từng ngồi xem phim, tựa vào nhau. Ngay cả mùi hương cà phê thoang thoảng trong không khí, dù là của chính cô pha, cũng khiến cô nhớ về những buổi sáng anh pha cà phê cho cô.
Cô đưa tay run rẩy cầm chiếc điện thoại lên, đọc đi đọc lại dòng tin nhắn ấy. Từng từ, từng chữ như xuyên thẳng vào tim, găm lại một nỗi đau nhói buốt. 'Anh ấy thực sự không cần mình nữa sao?', câu hỏi ấy cứ lởn vởn trong đầu, không ngừng tra tấn tâm trí cô. Nước mắt lại bắt đầu lăn dài trên gò má, thấm ướt gối. Cô úp mặt vào gối, cố gắng kìm nén tiếng nức nở, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Cảm giác lạc lõng và trống rỗng bao trùm lấy cô, khiến cô cảm thấy mình như đang chìm xuống một vực sâu không đáy. Cô không biết phải làm gì, phải sống thế nào với cuộc sống của mình từ đây, khi mà một phần quan trọng nhất đã vụt mất.
Ánh mắt cô vô thức lướt qua bàn đầu giường, nơi có một khung ảnh nhỏ. Đó là bức ảnh chụp chung của hai người dưới mưa, một kỷ niệm đẹp đẽ, tươi sáng. Nhưng giờ đây, nó đang nằm úp mặt xuống, như một sự từ chối đối mặt với quá khứ, một nỗ lực yếu ớt để che giấu đi những hình ảnh đã từng là tất cả. Cô không dám lật nó lại. Sợ hãi. Sợ hãi nhìn vào đôi mắt cười hạnh phúc của mình trong ảnh, sợ hãi nhìn vào ánh mắt dịu dàng của anh. Bởi vì cô biết, nếu nhìn, nỗi đau sẽ càng nhân lên gấp bội. Nỗi đau ấy, dù lớn đến mấy, cũng sẽ là động lực cho sự thay đổi, cô tự nhủ. Nhưng ngay lúc này, cô chỉ muốn chìm sâu mãi trong bóng tối của nỗi buồn. 'Tất cả là lỗi của mình? Mình phải làm gì bây giờ?', những câu hỏi không lời đáp cứ thế vò nát tâm can cô gái trẻ.
***
Buổi chiều cùng ngày, thành phố Sài Gòn vẫn mang một vẻ âm u, buồn bã. Thỉnh thoảng, một vệt nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp mây xám xịt, nhưng rồi cũng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi bầu trời nặng trĩu. Tại văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver', nơi Khánh làm việc, một không gian mở hiện đại với những bức tường kính và cây xanh được bố trí tinh tế, tiếng gõ bàn phím vẫn vang lên đều đều, tiếng điện thoại reo vang, và tiếng thảo luận nhóm rộn ràng. Một bầu không khí năng động, chuyên nghiệp, đôi khi căng thẳng với deadline, nhưng cũng tràn đầy cảm hứng, như một thế giới hoàn toàn khác biệt so với tâm trạng của Khánh lúc này. Mùi cà phê, mùi giấy in, và cả mùi nước hoa nhẹ nhàng của đồng nghiệp vẫn thoang thoảng, nhưng anh chẳng cảm nhận được gì ngoài sự nặng nề trong lồng ngực.
Khánh ngồi trước màn hình máy tính lớn, cố gắng vùi đầu vào công việc. Những con số, những biểu đồ phức tạp, những bản vẽ kỹ thuật đang chờ anh xử lý. Nhưng tất cả đều trở nên mờ ảo, nhòe nhoẹt trước mắt anh, như một tấm gương phủ sương. Anh cố gắng tập trung, cố gắng ép buộc lý trí phải làm việc, nhưng những suy nghĩ về Linh cứ liên tục len lỏi, phá vỡ mọi sự cố gắng. 'Mình phải tập trung. Không được suy nghĩ nữa.', anh tự nhủ, lặp đi lặp lại như một câu thần chú. 'Chuyện đã qua rồi.' – nhưng làm sao có thể qua được, khi trái tim anh vẫn còn nặng trĩu những tiếc nuối và tổn thương.
Tay anh vô thức đưa xuống bàn, nơi chiếc điện thoại di động nằm yên vị. Anh cứ thế kiểm tra nó, một cách vô thức, mỗi vài phút một lần, dù biết rõ sẽ không có bất kỳ tin nhắn nào từ Linh, không có cuộc gọi nhỡ nào mang tên cô. Sự vắng mặt đột ngột của cô trong cuộc sống hàng ngày của anh là một khoảng trống quá lớn, đến mức anh vẫn chưa thể chấp nhận được. Điện thoại im lìm, không một rung động, không một tiếng chuông, khiến nỗi cô đơn càng thêm dày vò.
Kiên, một đồng nghiệp thân thiết, đi ngang qua bàn làm việc của anh. Kiên là một người hòa đồng, luôn biết cách khuấy động không khí văn phòng. Anh thấy Khánh có vẻ trầm tư hơn mọi ngày, ánh mắt sâu thẳm nhìn xa xăm, không còn vẻ tập trung cao độ thường thấy.
"Khánh, bản vẽ này cậu đã xem qua chưa? Có cần tôi hỗ trợ gì không?" Kiên hỏi, giọng nói đầy thiện chí, dừng lại bên bàn anh.
Khánh giật mình, ngẩng đầu lên. Khuôn mặt góc cạnh của anh, vốn dĩ đã có phần mệt mỏi, giờ đây càng thêm hằn lên vẻ u sầu. Anh cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, một nụ cười nhạt nhòa, không chút sức sống. "À, bản vẽ đó tôi đang xem. Cậu cứ để đó, tôi xử lý được."
Kiên nhìn anh dò xét, cảm nhận được sự khác lạ. "Cậu có vẻ không được khỏe? Hay là... có chuyện gì à?"
Khánh lắc đầu nhẹ, ánh mắt tránh đi, không muốn đối diện với ánh nhìn quan tâm của đồng nghiệp. Anh biết mình không giỏi che giấu cảm xúc, nhưng anh cũng không muốn san sẻ gánh nặng này với bất kỳ ai. Anh luôn là người gánh vác, luôn là người tự mình giải quyết mọi vấn đề. "Tôi ổn, Kiên. Chỉ là hơi mệt một chút thôi." Giọng anh trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi không thể che giấu. Anh cố gắng gõ bàn phím, nhưng ngón tay anh chậm chạp, thiếu lực, như thể mỗi phím bấm đều nặng tựa ngàn cân.
Anh đứng dậy, đi về phía khu vực pha nước. Tiếng máy pha cà phê hoạt động đều đặn, tiếng nước chảy róc rách. Anh đứng đó, nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, nơi thành phố trải dài dưới tầm mắt. Dòng người hối hả, những chiếc xe cộ nối đuôi nhau, tất cả đều đang vận động không ngừng. Họ là một phần của thế giới, còn anh, anh cảm thấy mình như một kẻ bị bỏ lại, cô độc giữa dòng chảy vội vã ấy. Cả thế giới vẫn tiếp diễn, không vì nỗi buồn của anh mà ngừng lại. Sự vắng mặt của Linh đã tạo ra một khoảng trống mênh mông, và anh phải học cách lấp đầy nó, hoặc ít nhất là học cách sống chung với nó.
Anh nhìn vào cuốn sổ tay ghi chép chung mà anh đã mang theo từ nhà. Cuốn sổ ấy, giờ đây, không chỉ chứa đựng những kế hoạch dang dở, mà còn là một lời nhắc nhở đau đớn về những giấc mơ chưa thành của hai người. Anh biết rằng, để bước tiếp, anh sẽ phải đối mặt với chúng, từng chút một. Phải học cách chấp nhận rằng có những điều không thể quay lại, có những con đường không thể đi tiếp cùng nhau. Nỗi cô đơn và trống rỗng tột cùng lúc này, anh nhận ra, chính là đáy của nỗi đau. Và từ đây, anh sẽ phải tự mình đi lên.
Xa xa, tiếng chim hót lanh lảnh từ một lùm cây xanh nào đó, cố gắng xua đi không khí ảm đạm. Nhưng đối với Khánh, âm thanh ấy chỉ càng làm nổi bật thêm sự trống vắng trong tâm hồn anh. Anh hít một hơi thật sâu, vị đắng của cà phê nguội vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi. Anh tự hỏi, liệu bao giờ anh mới có thể thực sự "ổn" như lời anh đã nói với Kiên. Liệu bao giờ, sự bình yên mới thực sự trở lại trong tâm hồn anh, không còn là một vỏ bọc bên ngoài.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.