Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 382: Vùi Mình Trong Hư Vô: Lạc Lõng Giữa Bộn Bề

Anh hít một hơi thật sâu, vị đắng của cà phê nguội vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi. Anh tự hỏi, liệu bao giờ anh mới có thể thực sự "ổn" như lời anh đã nói với Kiên. Liệu bao giờ, sự bình yên mới thực sự trở lại trong tâm hồn anh, không còn là một vỏ bọc bên ngoài.

Chiều muộn, nắng tháng sáu vẫn rọi gay gắt qua những tấm kính lớn của tòa nhà, phản chiếu lên sàn nhà lát đá cẩm thạch bóng loáng. Văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' vẫn vang vọng tiếng gõ bàn phím lách tách, tiếng điện thoại reo vang liên hồi, và những cuộc thảo luận rộn ràng của các nhóm thiết kế. Không gian mở rộng lớn, được trang trí bằng những tác phẩm nghệ thuật đương đại đầy phá cách và những chậu cây xanh mướt, mang lại cảm giác năng động, chuyên nghiệp. Mùi cà phê mới pha từ khu vực pantry hòa lẫn với mùi giấy in, mùi nước hoa nhẹ nhàng của các đồng nghiệp, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống công sở hối hả. Nhưng với Khánh, tất cả những âm thanh, mùi hương ấy đều trở nên vô nghĩa, như một lớp màn chắn vô hình ngăn cách anh với thế giới bên ngoài.

Anh ngồi trước màn hình máy tính lớn, cố gắng hoàn thành một báo cáo phức tạp về dự án mới. Những con số nhảy múa, những biểu đồ xoắn xuýt, những dữ liệu khô khan tưởng chừng có thể lấp đầy tâm trí anh, nhưng không. Anh gõ phím nhanh thoăn thoắt, đôi khi còn gõ mạnh hơn bình thường, như thể muốn trút bỏ sự bực bội, nhưng ánh mắt anh lại vô hồn, không chút tiêu cự. Dù bề ngoài anh đang làm việc một cách chăm chỉ, dường như không hề xao nhãng, nhưng sâu thẳm bên trong, tâm trí anh lại lang thang về những buổi tối cùng Linh. Về căn hộ giờ trống vắng hơi người, về chiếc bàn ăn chỉ còn lại một mình anh đối diện với sự im lặng. Một cảm giác kiệt sức bao trùm lấy anh, mệt mỏi từ tận sâu thẳm tâm hồn, nhưng anh không dám dừng lại. Anh sợ hãi khoảnh khắc công việc buông lỏng, sợ hãi đối mặt với khoảng trống mênh mông đang chờ đợi. Anh biết, nếu dừng lại, nỗi cô đơn sẽ ập đến, nhấn chìm anh không thương tiếc.

Anh day nhẹ thái dương, cố gắng xua đi cơn đau âm ỉ. Vô thức, ngón tay anh lướt đến một tab đang mở trên trình duyệt, nơi những bức ảnh cũ của anh và Linh hiện ra. Đó là bức ảnh họ chụp trong chuyến đi Đà Lạt, Linh cười tươi rạng rỡ, nép vào lòng anh, đôi mắt long lanh đầy hạnh phúc. Khánh nhìn chằm chằm vào đôi mắt ấy, những ký ức ngọt ngào chợt ùa về, nhưng ngay lập tức, một làn sóng đau đớn ập tới. Anh vội vàng tắt tab đó đi, như thể sợ hãi bị bắt gặp, sợ hãi phải thừa nhận rằng mình vẫn còn yếu đuối. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rồi lại vùi đầu vào những con số. Nhưng dòng chữ trước mắt anh đã mờ đi, nhòe nhoẹt. Anh không còn nhìn rõ bất cứ thứ gì ngoài bóng hình Linh đang mờ dần trong tâm trí mình.

Minh, đồng nghiệp và cũng là bạn thân của Khánh, đi tới, đặt tay lên vai anh. Minh là một chàng trai cao ráo, vạm vỡ, tràn đầy năng lượng, luôn là người khuấy động không khí văn phòng bằng những câu chuyện hài hước và sự nhiệt tình. Nhưng hôm nay, nhìn thấy vẻ u sầu của Khánh, anh ta không thể không lo lắng. "Cậu ổn không, Khánh? Trông cậu không được khỏe chút nào." Giọng Minh trầm xuống, pha chút lo lắng chân thành. Anh ta quan sát khuôn mặt góc cạnh của Khánh, giờ đây hằn lên vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu trũng, không còn sự tinh anh thường thấy.

Khánh giật mình, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, một nụ cười nhạt nhòa, không chút sức sống. "Ổn. Chỉ là hơi nhiều việc thôi." Anh nói, giọng khàn khàn, cố gắng che giấu sự mệt mỏi tột độ. Anh không muốn ai nhìn thấy sự yếu đuối của mình, đặc biệt là Minh, người luôn coi anh là một chỗ dựa vững chắc.

Minh nhíu mày, ánh mắt anh ta dò xét. "Nhiều việc thì cũng phải có giới hạn chứ. Cứ làm quá sức thế này, có ngày cậu đổ bệnh đấy. Tôi thấy cậu mấy hôm nay cứ như người mất hồn ấy." Minh nói, giọng điệu có chút nghiêm túc hơn, nhưng vẫn mang theo sự quan tâm. Anh ta biết Khánh là người ít nói, nhưng sự im lặng và vẻ mặt thất thần này vượt quá giới hạn "ít nói" thông thường của Khánh.

Khánh lắc đầu nhẹ, ánh mắt tránh đi, không muốn đối diện với ánh nhìn quan tâm của đồng nghiệp. Anh biết mình không giỏi che giấu cảm xúc, nhưng anh cũng không muốn san sẻ gánh nặng này với bất kỳ ai. Anh luôn là người gánh vác, luôn là người tự mình giải quyết mọi vấn đề. "Tôi ổn mà, Minh. Cậu không cần lo đâu. Chắc do thiếu ngủ thôi." Anh cố gắng gõ bàn phím, nhưng ngón tay anh chậm chạp, thiếu lực, như thể mỗi phím bấm đều nặng tựa ngàn cân. Anh ước gì có thể vùi mình vào công việc đến mức quên đi mọi thứ, nhưng càng cố gắng, những khoảng trống trong tâm hồn lại càng hiện rõ mồn một. Anh biết, công việc, dù có phức tạp đến đâu, cũng không thể lấp đầy khoảng trống mà Linh đã để lại. Nó chỉ là một lá chắn tạm thời, một liều thuốc giảm đau tạm bợ, chứ không phải là phương thuốc chữa lành.

***

Trong căn hộ nhỏ của Linh, chiều tối buông xuống cùng với những hạt mưa rào rả rích. Chung cư kiểu cũ được tân trang lại với ban công có giàn hoa nhài trắng muốt, dịu dàng tỏa hương thơm thanh khiết. Nội thất tối giản nhưng tinh tế, tông màu pastel dịu nhẹ, tạo cảm giác ấm cúng, yên bình. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng hàng xóm sinh hoạt nhẹ nhàng, tiếng chim hót buổi sáng nay đã nhường chỗ cho tiếng mưa rơi đều đều, gõ nhịp trên khung cửa sổ. Mùi hoa nhài từ ban công hòa cùng mùi cà phê mới pha, thoang thoảng thêm chút mùi giấy sách cũ và mùi nến thơm dịu nhẹ, tất cả tạo nên một bầu không khí u hoài, lắng đọng.

Linh ngồi lặng lẽ trên ghế sofa bọc vải màu be, đôi mắt to tròn, long lanh của cô hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa đang thi nhau rơi xuống, tạo thành những dòng nước trong suốt trên mặt kính. Chiếc cốc sứ đôi hình mèo, kỷ vật của những buổi sáng bình yên bên nhau, giờ chỉ còn một chiếc nằm chỏng chơ trên bàn cà phê, cô độc giữa không gian rộng lớn. Linh cố gắng đọc một cuốn sách, nhưng những dòng chữ cứ nhảy múa trước mắt cô, không thể nào đọng lại trong tâm trí. Mỗi từ ngữ, mỗi câu chuyện dường như đều trở nên vô nghĩa khi tâm hồn cô đang chìm đắm trong nỗi buồn sâu thẳm.

Mọi ngóc ngách của căn phòng, từ chiếc gối ôm trên sofa đến khung ảnh nhỏ trên kệ sách, từ góc bếp nơi cô từng chuẩn bị bữa tối cho cả hai đến chiếc ban công nơi họ từng cùng nhau ngắm hoàng hôn, tất cả đều in đậm hình bóng Khánh. Mỗi kỷ niệm ùa về như một vết dao cứa vào trái tim cô, khiến nỗi cô đơn càng thêm sâu sắc, bao trùm lấy cô như một tấm màn đen đặc quánh. Cô cảm thấy mình như đang chìm dần trong một vũng lầy của nỗi buồn, của sự tiếc nuối và bất lực. Hơi thở cô trở nên nặng nề, lồng ngực thắt lại. Cô nhắm mắt, cố gắng xua đi những hình ảnh và cảm xúc đang giằng xé.

"Mình không thể cứ thế này được... không thể." Cô thầm thì với chính mình, giọng nói nhỏ xíu, yếu ớt, nhưng trong đó ẩn chứa một tia phản kháng nhỏ nhoi. Một sự bế tắc đến tột cùng, nhưng cũng là một khởi đầu cho suy nghĩ về sự thay đổi.

Linh vươn tay, lấy cuốn sổ tay ghi chép chung mà cô vẫn giữ cẩn thận trong ngăn kéo bàn. Cuốn sổ, nơi từng ghi lại những kế hoạch, những ước mơ, những dự định cho tương lai của cả hai. Cô lật từng trang giấy đã ngả màu, những dòng chữ của Khánh, những nét vẽ nguệch ngoạc của cô, những con số của những chuyến đi chưa kịp thực hiện. Những kế hoạch mua nhà, những chuyến du lịch xa xôi, những buổi hẹn hò cuối tuần, tất cả giờ đây chỉ còn là những vết mực vô tri trên giấy. Chúng hiện ra rõ ràng, trần trụi, như một lời nhắc nhở đau đớn về những giấc mơ dang dở. Cô vuốt nhẹ lên những dòng chữ cũ, những ký ức như thước phim quay chậm lướt qua tâm trí cô. Nước mắt không kìm được trào ra, lăn dài trên gò má. Cô cảm thấy một nỗi đau xé lòng, một sự mất mát không thể bù đắp.

Sau vài phút chìm đắm trong những giọt nước mắt và nỗi tuyệt vọng, Linh chợt cảm thấy một sự bức bối dâng lên. Một cảm giác nặng nề không thể chịu đựng hơn nữa. Cuốn sổ tay, thay vì mang lại sự an ủi, giờ đây lại trở thành gánh nặng, một vật kỷ niệm đầy ám ảnh. Cô gấp sổ lại, không chút thương tiếc ném nó sang một bên, lên ghế tựa. Tiếng cuốn sổ va vào thành ghế nghe khô khốc, như chính trái tim cô lúc này. Cô cảm thấy vô cùng tuyệt vọng, nhưng sâu thẳm trong sự tuyệt vọng ấy, một tia lửa nhỏ bắt đầu nhen nhóm. Cô không thể cứ mãi chìm đắm như thế này. Không thể để nỗi đau này nuốt chửng mình. Cô cần một lối thoát.

***

Tối muộn, ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao rơi trên bầu trời đêm. Khánh trở về căn hộ penthouse của mình, không khí lạnh lẽo, tĩnh mịch đến đáng sợ. Tòa nhà cao tầng bằng kính và thép sừng sững giữa trung tâm thành phố, penthouse hiện đại với tông màu lạnh (xám, trắng, đen), cửa sổ kính lớn từ trần đến sàn nhìn ra toàn cảnh thành phố rực rỡ ánh đèn. Tiếng nhạc lounge nhẹ nhàng mà anh thường mở khi có Linh giờ đây trở nên quá sức chịu đựng, anh vội tắt đi. Tiếng gió rít nhẹ qua cửa sổ kính, tiếng thành phố vọng lại từ xa rất nhỏ, chỉ càng làm nổi bật sự cô độc trong không gian rộng lớn này. Mùi nước hoa nam tính của anh, mùi da ghế mới, mùi gỗ sang trọng, mùi nến thơm cao cấp... tất cả đều là những mùi hương của sự xa hoa, nhưng không thể xua đi cảm giác trống rỗng.

Anh cởi cà vạt, ném chiếc áo khoác lên ghế sofa bọc da. Động tác của anh dứt khoát, nhưng đầy mệt mỏi. Bữa tối nguội lạnh, một hộp cơm tiện lợi mà anh đã mua vội trên đường về, vẫn nằm yên trên bàn. Anh không có tâm trạng ăn uống. Cổ họng anh khô khốc, vị đắng của cà phê nguội lúc chiều vẫn còn vương vấn. Anh đi thẳng vào phòng khách, ngồi phịch xuống ghế, đôi mắt dán chặt vào chiếc điện thoại di động đang nằm im lìm trên bàn. Anh mở màn hình, lướt đến hộp tin nhắn. Tin nhắn cuối cùng của Linh hiện ra, dòng chữ ấy như một vết cứa sâu vào tâm can anh: "Anh còn yêu em không?". Dòng chữ đó, đơn giản nhưng đầy sức nặng, vẫn cứ ám ảnh anh, luẩn quẩn trong tâm trí, không ngừng dằn vặt.

Khánh biết, anh đã trả lời đúng. Anh đã chọn cách buông tay để cả hai được bình yên, để cô không phải chịu đựng sự mệt mỏi và vô tâm của anh nữa. "Còn. Nhưng anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa." Anh đã nói như vậy. Một lời chia tay không tàn nhẫn, nhưng đủ sức kết thúc mọi thứ. Anh đã nghĩ rằng mình đã làm điều đúng đắn. Nhưng trái tim anh vẫn đau nhói, từng cơn nhói buốt, như thể có ai đó đang siết chặt lấy nó. Anh đã làm đúng, nhưng tại sao lại đau đớn đến thế?

Anh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, thở dài một hơi thật sâu, tiếng thở dài nặng nề chứa đầy sự hối tiếc và bất lực. "Mình... đã làm gì thế này?" Anh thầm thì với chính mình, giọng nói lạc lõng giữa không gian rộng lớn, không một tiếng vọng đáp lại. Công việc, thứ mà anh đã dùng để che giấu, để trốn tránh nỗi đau suốt mấy ngày qua, giờ đây không thể lấp đầy khoảng trống này. Nó chỉ là một lỗ hổng lớn hơn, một vực sâu không đáy nuốt chửng mọi nỗ lực của anh.

Anh đứng dậy, bước đến ngăn kéo tủ gỗ sẫm màu trong phòng ngủ. Anh mở ngăn kéo, tay run rẩy lấy ra chiếc nhẫn đính hôn. Một chiếc nhẫn bạch kim với viên kim cương nhỏ lấp lánh, thứ mà anh đã chuẩn bị từ rất lâu, nhưng chưa kịp trao. Ánh sáng từ đèn trần phản chiếu vào viên đá, tạo nên những tia sáng lấp lánh, nhưng trong mắt anh chỉ có sự hối tiếc và trống rỗng. Viên đá ấy, từng tượng trưng cho một tương lai tươi sáng, giờ đây chỉ là một lời nhắc nhở đau đớn về một giấc mơ đã vỡ tan. Anh siết chặt chiếc nhẫn trong lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, và cảm giác lạc lõng tột cùng dâng trào. Anh biết, anh không thể cứ mãi sống trong sự vùi mình vào công việc như thế này. Anh cần một sự thay đổi, một cách chữa lành khác, nhưng là gì thì anh vẫn chưa biết.

***

Đêm khuya, không khí mát mẻ sau cơn mưa rào buổi chiều. Linh bước lên gác mái, nơi cô từng tìm thấy sự bình yên, nơi cô từng vẽ nên những giấc mơ cùng Khánh. Gác mái nhỏ, với những bức tường cũ kỹ, lấm lem vết sơn, nhưng lại mang một vẻ đẹp riêng, một sự hoài cổ và thân thuộc. Ánh đèn thành phố lấp lánh qua khung cửa sổ nhỏ, tạo nên một bức tranh huyền ảo, lung linh. Tiếng gió đêm rì rào qua khe cửa, mang theo hơi ẩm của đất trời.

Cô ngồi bệt xuống sàn gỗ lạnh lẽo, tựa lưng vào bức tường. Nỗi cô đơn vẫn còn đó, như một người bạn đồng hành không mời mà đến, bám riết lấy cô. Nhưng lần này, nó không còn đơn thuần là nỗi buồn tê tái. Nó kèm theo một cảm giác bức bối, một sự phản kháng nhẹ đang trỗi dậy từ sâu thẳm tâm hồn cô. Cô nhớ lại những lần Khánh từng lên đây cùng cô, cùng nhau ngắm sao trời, cùng nhau trò chuyện về những dự định tương lai. Những hình ảnh ấy chợt hiện về, nhưng không còn khiến cô chìm đắm trong nước mắt nữa. Thay vào đó, cô cảm thấy một sự thôi thúc, một ý chí muốn thoát khỏi sự ràng buộc của quá khứ.

Cô không thể mãi là người chờ đợi, không thể mãi chìm đắm trong nỗi buồn và những hồi ức đã qua. Cô đã khóc đủ rồi. Cô đã đau đủ rồi. "Đủ rồi. Mình phải thay đổi. Không thể cứ như thế này." Linh tự nói với chính mình, giọng nói lần này không còn yếu ớt, mà mang một sự kiên quyết hơn, một tia lửa nhỏ của ý chí. Đó là một sự thức tỉnh sau những ngày tháng vật vã. Một tia sáng lóe lên trong suy nghĩ của cô, thôi thúc cô phải làm điều gì đó khác đi, phải tìm một con đường mới cho chính mình.

Linh đứng dậy, tiến đến một giá vẽ cũ kỹ phủ bụi nằm ở góc phòng. Chiếc giá vẽ mà cô đã bỏ quên từ rất lâu, từ khi mối quan hệ của cô và Khánh trở nên căng thẳng, từ khi cô không còn tìm thấy cảm hứng để sáng tạo. Cô vuốt nhẹ lên khung gỗ sần sùi, cảm nhận lớp bụi mịn màng dưới đầu ngón tay. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô. Về những bức tranh cô từng muốn vẽ, những cảm xúc cô từng muốn thể hiện, những màu sắc cô từng muốn gửi gắm vào từng nét cọ. Ánh mắt cô kiên định hơn một chút, không còn vẻ u sầu mà thay vào đó là một sự tập trung lạ thường. Một sự quyết tâm nhỏ nhoi vừa mới hình thành, nhưng nó đủ mạnh để thắp lên hy vọng trong trái tim cô. Cô biết, đây chính là đáy của nỗi đau, và từ đây, cô sẽ phải tự mình đi lên, tìm lại chính mình, từng chút một, qua từng nét vẽ, từng mảng màu, từng nhịp đập của trái tim đang khao khát được chữa lành.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free