Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 383: Chân Trời Mờ Mịt, Vòng Tay Ấm Áp

Khánh khẽ buông chiếc nhẫn bạch kim lạnh lẽo xuống mặt bàn kính. Ánh đèn trần hắt xuống, phản chiếu một vầng sáng mờ nhạt lên viên kim cương nhỏ, khiến nó lấp lánh như một giọt nước mắt đóng băng. Anh nhìn chằm chằm vào nó, sự lạnh lẽo từ kim loại như thấm sâu vào tận xương tủy, nhưng không lạnh bằng khoảng trống đang ngự trị trong lồng ngực anh. Căn hộ rộng lớn, giờ đây chỉ còn mình anh, chìm trong sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Tiếng xe cộ thưa thớt vọng lên từ con phố bên dưới, vẳng vất như những lời thì thầm của một thế giới xa lạ, không chạm đến được anh. Đâu đó, tiếng gió lùa qua khe cửa sổ khẽ rít lên, mang theo hơi lạnh se sắt của đêm muộn, luồn lách vào từng ngóc ngách, khiến bầu không khí vốn đã u hoài càng thêm phần ảm đạm.

Khánh dịch người trên chiếc sofa bọc da, cảm nhận sự mềm mại của đệm ghế nhưng không tìm thấy chút an ủi nào. Ánh mắt anh vô định nhìn ra ngoài khung cửa kính lớn, nơi những tòa nhà cao tầng chọc trời giờ đây chỉ còn là những khối hình đen kịt, lấp lánh bởi hàng ngàn đốm sáng li ti của thành phố về đêm. Một bức tranh hùng vĩ nhưng lại đầy cô đơn, phản chiếu chính tâm trạng của anh. Mùi cà phê nguội còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với chút hương thơm dịu nhẹ mà anh lờ mờ nhận ra là của Linh, mùi của em vẫn còn đây, nhưng em thì không. Nó như một lời nhắc nhở đau đớn về sự hiện diện đã mất đi, về những thói quen đã vỡ vụn.

"Mọi thứ đã mất thật rồi sao?" Anh thầm thì, giọng nói khô khốc, lạc lõng giữa căn phòng quá đỗi rộng lớn. Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí anh, không có lời đáp. Anh nhớ lại câu nói của mình, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Lời nói ấy, khi thốt ra, là sự thật nghiệt ngã, là gánh nặng anh không thể vác nổi. Nhưng giờ đây, khi em đã thực sự rời đi, anh lại thấy mình đang đứng giữa một hoang mạc khô cằn, nơi không có em, không có cả chính anh của ngày xưa. Anh đã sai ở đâu? Anh đã làm gì sai? Hay chỉ đơn giản là tình yêu của họ không đủ mạnh để chống lại áp lực cuộc sống, chống lại những kỳ vọng vô hình mà anh tự đặt lên vai?

Những ký ức ùa về như một thước phim quay chậm, từng đoạn, từng đoạn tua đi tua lại trong tâm trí anh. Hình ảnh Linh cười rạng rỡ khi anh tặng cô một chậu xương rồng nhỏ, cái ôm thật chặt của em khi anh vượt qua một dự án khó khăn, những bữa ăn tối ấm cúng dù chỉ là mì gói. Tất cả đều là những mảnh ghép nhỏ bé của một hạnh phúc giản dị, mà giờ đây, anh mới nhận ra nó quý giá đến nhường nào. Anh đã quá bận rộn với việc xây dựng một tương lai "vững chắc", mà quên mất việc trân trọng hiện tại, quên mất việc nuôi dưỡng ngọn lửa tình yêu đang cháy âm ỉ. Anh cứ nghĩ, chỉ cần anh cố gắng, chỉ cần anh nỗ lực, thì mọi thứ sẽ ổn. Anh đã nghĩ, em sẽ hiểu. Nhưng anh quên mất rằng, tình yêu không chỉ cần sự cố gắng, mà còn cần sự thể hiện, cần sự lắng nghe, cần sự hiện diện.

Khánh khẽ thở dài, tiếng thở dài nặng nề chứa đầy sự hối tiếc và bất lực. Anh đã làm đúng, anh đã chọn cách buông tay để không làm em tổn thương thêm nữa, nhưng tại sao lại đau đớn đến thế? Trái tim anh vẫn đau nhói, từng cơn nhói buốt, như thể có ai đó đang siết chặt lấy nó. Cảm giác lạc lõng tột cùng dâng trào, nuốt chửng mọi suy nghĩ của anh. Tương lai sẽ thế nào đây khi không có em? Một tương lai mịt mờ, không hình hài, không định hướng. Anh đã từng vạch ra mọi thứ rõ ràng, từ công việc, tài chính đến ngôi nhà nhỏ với ban công đầy hoa, tất cả đều có em trong đó. Giờ đây, những kế hoạch ấy tan vỡ, để lại anh chới với giữa hư không.

Anh cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ, nhưng mọi thứ đều hỗn độn, như một mớ tơ vò không cách nào gỡ rối. Đầu óc anh nặng trĩu, mệt mỏi. Anh nhìn sang chiếc bàn nhỏ cạnh sofa, nơi đặt cuốn sổ tay ghi chép chung của hai người. Cuốn sổ bìa da màu nâu, đã cũ sờn theo năm tháng, ghi lại những dự định, những ước mơ, những kế hoạch mà họ đã cùng nhau ấp ủ. Từ chuyến du lịch đến Sapa, đến việc nuôi một chú chó Golden, hay thậm chí là màu sơn cho căn bếp của ngôi nhà mơ ước. Anh chậm rãi đưa tay ra, chạm vào cuốn sổ, cảm nhận từng đường vân trên lớp da đã ngả màu. Cuốn sổ ấy, từng là biểu tượng của một tương lai tươi sáng, giờ đây chỉ là một lời nhắc nhở đau đớn về một giấc mơ đã vỡ tan.

Anh chậm rãi mở cuốn sổ, lật từng trang cũ kỹ. Nét chữ của anh và Linh đan xen, lúc ngay ngắn, lúc nguệch ngoạc, ghi lại những khoảnh khắc, những ý tưởng bỗng chợt lóe lên. Anh dừng lại ở một trang giấy đã ngả vàng, nơi ghi chú về "ngôi nhà của chúng ta". Anh đã vẽ một bản phác thảo đơn giản, một ngôi nhà nhỏ với khu vườn xanh mát, có một ban công đủ rộng để Linh trồng hoa hồng. Bên cạnh đó, nét chữ mềm mại của Linh ghi thêm: "Và một góc nhỏ để anh đọc sách, một góc để em vẽ, và một cây đàn piano cổ điển." Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhợt nhạt, đầy chua chát. Tất cả những ước mơ ấy, những chi tiết nhỏ nhặt ấy, giờ đây chỉ còn là những nét mực vô tri trên trang giấy.

Anh vuốt nhẹ lên những dòng chữ ấy, cảm nhận sự lạnh lẽo của giấy, sự vô vọng của những lời hứa đã không thể thực hiện. Anh đã làm việc cật lực, anh đã không ngừng cố gắng để biến những ước mơ ấy thành hiện thực. Nhưng anh đã quên mất rằng, hạnh phúc không nằm ở đích đến, mà nằm ở hành trình cùng nhau. Anh đã bỏ lỡ những khoảnh khắc hiện tại, những cái nắm tay, những lời sẻ chia, những cái ôm không còn đủ ấm. Anh đã đánh đổi tất cả để chạy theo một "tương lai vững chắc" mà anh nghĩ Linh cần, trong khi điều em cần chỉ là "anh ở đây". "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói ấy của Linh cứ vang vọng trong đầu anh, như một bản án lương tâm không thể chối cãi. Anh đã không ở đó. Anh đã không lắng nghe. Anh đã không thấu hiểu.

Anh siết chặt cuốn sổ trong tay, cảm giác bất lực dâng lên tột cùng. Anh đã nghĩ mình đã làm điều đúng đắn, nhưng giờ đây, anh chỉ thấy mình đang đứng giữa một khoảng trống mênh mông, không lối thoát. Công việc, thứ mà anh đã dùng để che giấu, để trốn tránh nỗi đau suốt mấy ngày qua, giờ đây không thể lấp đầy khoảng trống này. Nó chỉ là một lỗ hổng lớn hơn, một vực sâu không đáy nuốt chửng mọi nỗ lực của anh. Anh biết, anh không thể cứ mãi sống trong sự vùi mình vào công việc như thế này. Anh cần một sự thay đổi, một cách chữa lành khác, nhưng là gì thì anh vẫn chưa biết. Ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh ngoài kia, nhưng trong mắt anh, tương lai chỉ là một khoảng mờ mịt, không một tia hy vọng. Anh thở dài thêm một lần nữa, tiếng thở dài hòa vào sự tĩnh mịch của đêm, như một lời than vãn không thành tiếng.

***

Trên gác mái cũ kỹ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những hạt bụi vàng trong màn đêm, Linh ngồi co ro trên chiếc ghế gỗ đã sờn màu. Mái tôn cũ kỹ, lấm lem vết thời gian, giờ đây trở thành vòm trời riêng của cô, nơi cô có thể tạm lánh xa khỏi những bộn bề, những ánh mắt dò xét của thế giới bên ngoài. Tường gạch tróc vữa, từng mảng màu đã phai, kể câu chuyện về một quá khứ xa xăm, về những giấc mơ đã từng được ấp ủ ở nơi này. Ánh đèn từ những tòa nhà cao tầng xa xa phản chiếu qua khung cửa sổ nhỏ, tạo nên một bức tranh huyền ảo, lung linh, nhưng không thể xua đi nỗi u hoài đang bao trùm tâm hồn cô. Tiếng gió đêm rì rào qua khe cửa, mạnh hơn so với dưới đất, như một lời thì thầm của vũ trụ, mang theo hơi ẩm của đất trời và cả mùi bụi bặm, mùi sắt gỉ, mùi cây cỏ dại đặc trưng của gác mái. Đôi khi, cô còn ngửi thấy mùi khói bếp thoang thoảng từ những căn hộ bên dưới, gợi nhắc về những bữa cơm gia đình ấm cúng mà cô đã từng có, từng mơ ước.

Gương mặt Linh vẫn còn hằn lên nỗi buồn sâu sắc từ những ngày vật vã vừa qua, đôi mắt to tròn, long lanh giờ đây ánh lên vẻ ưu tư, mệt mỏi. Cô tựa cằm vào đầu gối, ôm chặt lấy mình, như thể muốn giữ lại chút hơi ấm cuối cùng trong không gian rộng lớn và lạnh lẽo này. Nỗi cô đơn vẫn còn đó, như một người bạn đồng hành không mời mà đến, bám riết lấy cô, nhưng lần này, nó không còn đơn thuần là nỗi buồn tê tái. Nó kèm theo một cảm giác bức bối, một sự phản kháng nhẹ đang trỗi dậy từ sâu thẳm tâm hồn cô. Cô đã khóc đủ rồi. Cô đã đau đủ rồi. "Đủ rồi. Mình phải thay đổi. Không thể cứ như thế này." Lời tự nhủ của cô từ đêm qua vẫn còn văng vẳng, nhưng việc bắt đầu thay đổi dường như khó khăn hơn cô tưởng.

Bỗng, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo Linh ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Cô ngẩng đầu, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên. Cánh cửa gỗ cũ kẽo kẹt mở ra, và Duy, với vẻ mặt lo lắng nhưng ấm áp, bước vào. Anh cao ráo, dáng người thanh mảnh, mái tóc bồng bềnh, và nụ cười tươi tắn thường ngày, dù giờ đây có chút gượng gạo vì lo lắng. Anh mặc một chiếc áo phông đơn giản và quần jean, phong cách trẻ trung quen thuộc. Duy luôn là người như vậy, tự nhiên và chân thành. Trong tay anh là một túi giấy nhỏ, có vẻ như đựng đồ ăn, và một ly trà nóng đang bốc hơi nghi ngút. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ tiến đến, đặt túi đồ và ly trà xuống chiếc bàn nhỏ cạnh Linh, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế cũ đối diện, ánh mắt trìu mến nhìn cô.

Sự xuất hiện của Duy như một luồng gió ấm áp xua tan đi phần nào cái lạnh lẽo của gác mái. Linh nhìn anh, cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Cô muốn nói điều gì đó, nhưng không từ ngữ nào có thể thoát ra. Mọi cảm xúc cứ dồn nén lại, chỉ chực vỡ òa. Duy vẫn kiên nhẫn, anh hiểu, anh luôn hiểu. Anh không thúc giục cô, chỉ đơn giản là ở đó, hiện diện.

Sau một hồi im lặng dài, khi tiếng gió và tiếng mưa lất phất trên mái tôn trở thành âm thanh duy nhất lấp đầy không gian, Duy mới cất giọng, trầm ấm và dịu dàng, đúng như cách nói chuyện của anh: "Cậu không sao chứ, Linh? Tớ lo cho cậu lắm." Giọng anh chứa đựng sự quan tâm chân thành, không chút giả dối. Nó như một con sóng nhỏ, khẽ vỗ về bờ cát tâm hồn đang tan hoang của Linh.

Linh khẽ lắc đầu, giọng nói yếu ớt, nghẹn ngào: "Tớ... tớ không biết nữa, Duy. Mọi thứ... trống rỗng quá." Cô nhìn vào đôi mắt anh, tìm kiếm sự thấu hiểu. Trong đôi mắt ấy, cô thấy sự cảm thông, sự sẻ chia, và một chút gì đó vững vàng, không chao đảo như chính cô lúc này. "Tớ cứ nghĩ về những điều đã qua... và tự hỏi liệu mình có thể vượt qua không." Nước mắt cô chực trào ra, nhưng cô cố kìm nén, không muốn mình yếu đuối thêm nữa.

Duy khẽ nhích lại gần hơn, vỗ nhẹ lên vai Linh. Bàn tay anh ấm áp, truyền cho cô một chút sức mạnh. "Tớ ở đây mà. Cứ nói ra hết đi, đừng giữ trong lòng." Anh đưa ly trà nóng cho cô, ánh mắt khích lệ. "Uống chút trà đi, sẽ thấy ấm hơn." Linh chậm rãi đón lấy ly trà, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. Mùi trà thơm nhẹ nhàng xộc vào cánh mũi, xua đi chút mùi bụi bặm của gác mái. Cô nhấp một ngụm nhỏ, vị trà chát nhẹ, ngọt hậu, làm dịu đi cổ họng khô khốc.

"Tớ... tớ cảm thấy như mình đã mất đi một phần của chính mình vậy." Linh cuối cùng cũng mở lời, giọng nói vẫn còn run rẩy. "Mỗi góc nhỏ trong căn hộ, mỗi con phố quen thuộc, mỗi bài hát... đều gợi nhớ về anh ấy. Về những kỷ niệm. Tớ không biết phải đối mặt với chúng như thế nào. Như thể... một cuốn sách đã đọc xong, nhưng tớ không muốn gấp lại."

Duy lắng nghe cô một cách chăm chú, ánh mắt anh không rời khỏi gương mặt cô. Anh không ngắt lời, không phán xét, chỉ đơn giản là một người bạn thực sự, ở đó để lắng nghe. "Điều đó là bình thường mà, Linh. Ai cũng sẽ cảm thấy như vậy khi mất đi một điều gì đó quan trọng. Nhưng cậu biết không, một cuốn sách đọc xong không có nghĩa là câu chuyện đã kết thúc. Nó chỉ là một chương đã khép lại, và cậu đang chuẩn bị cho một chương mới thôi." Anh nở một nụ cười nhẹ, cố gắng trấn an cô. "Tớ tin cậu sẽ làm được. Cậu mạnh mẽ hơn cậu nghĩ nhiều."

Linh nhìn vào ánh đèn thành phố xa xăm, nơi những tia sáng vẫn kiên cường rọi sáng màn đêm. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành của đêm muộn. "Tớ đã nghĩ... tớ sẽ không bao giờ tìm lại được cảm hứng để vẽ nữa. Mọi thứ đều vô nghĩa." Cô nói, giọng trầm xuống, ánh mắt hướng về phía giá vẽ cũ kỹ phủ bụi ở góc phòng. Đó là nơi cô từng tìm thấy niềm vui, nơi cô từng thể hiện thế giới nội tâm phong phú của mình. Nhưng từ khi mối quan hệ với Khánh trở nên căng thẳng, từ khi cô cảm thấy mình bị lạc lõng, thì chiếc giá vẽ ấy cũng bị lãng quên, phủ đầy bụi thời gian.

Duy khẽ gật đầu, anh hiểu cảm giác đó. "Có những lúc chúng ta cần một khoảng lặng, một khoảng trống để mọi thứ lắng xuống. Để chúng ta nhìn lại, để tìm thấy điều gì đó mới mẻ." Anh nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục. "Cậu nhớ không, cậu từng nói với tớ, vẽ không chỉ là thể hiện cái đẹp, mà còn là cách cậu đối diện với cảm xúc của mình. Có lẽ, đây là lúc cậu cần cây cọ hơn bao giờ hết."

Linh im lặng, suy ngẫm về lời nói của Duy. Cô nhớ lại những lời mình đã tự nhủ đêm qua, về việc phải thay đổi, phải tìm một con đường mới. Có lẽ Duy nói đúng. Có lẽ, nghệ thuật chính là con đường chữa lành mà cô đang tìm kiếm. Cô nhìn vào ly trà nóng trên tay, hơi ấm từ nó dường như đang lan tỏa vào sâu thẳm trái tim cô, xua đi chút lạnh lẽo còn sót lại. Ánh mắt cô dần bớt xa xăm hơn khi Duy bắt đầu kể những câu chuyện vui, cố gắng kéo cô ra khỏi vỏ bọc của mình, đưa cô trở lại với thực tại. Anh nói về những dự định của mình, về một chuyến đi phượt mà anh đang lên kế hoạch, về những bức ảnh anh muốn chụp. Anh nói về thế giới ngoài kia, rộng lớn, đầy màu sắc, và không ngừng chuyển động, không ngừng mang đến những điều mới mẻ.

"Thế giới còn nhiều điều thú vị hơn một mối tình mà." Duy khẽ nói, như thể đọc được suy nghĩ của cô. "Đúng là tình yêu rất đẹp, nhưng nó không phải là tất cả. Có gia đình, có bạn bè, có những đam mê của riêng mình. Có những chân trời mới đang chờ cậu khám phá." Anh nhẹ nhàng vỗ vai cô thêm một lần nữa, truyền cho cô sự ấm áp và niềm tin. Linh nhìn anh, một nụ cười mờ nhạt khẽ nở trên môi. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô cảm thấy một tia hy vọng nhỏ nhoi, một cảm giác không còn hoàn toàn cô độc. Duy không chỉ ở đây để lắng nghe, anh còn ở đây để nhắc nhở cô rằng cô không hề đơn độc, rằng cô vẫn còn những người yêu thương, và rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn, với những điều thú vị đang chờ đợi. Cô biết, đây chính là đáy của nỗi đau, nhưng có lẽ, chính từ đây, cô sẽ bắt đầu tìm lại chính mình, từng chút một, với sự hỗ trợ từ những người thân yêu như Duy.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free