Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 384: Tiếng Vọng Trống Rỗng và Lời Khuyên Từ Người Bạn
Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, đều đặn như nhịp thở nặng nề của thành phố đang cựa mình thức giấc. Bên trong căn hộ của Khánh, không khí còn đặc quánh hơi đêm và một nỗi tĩnh lặng đến rợn người. Ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ phản chiếu sự ảm đạm lên những bức tường trống trải, vẽ nên những vệt dài đổ bóng, như ẩn chứa vô vàn góc khuất trong tâm hồn người đàn ông đang ngồi thẫn thờ trên ghế sofa. Khánh thức dậy, hay đúng hơn là anh tỉnh giấc sau một đêm dài vật vã không ngủ. Mắt anh mở trừng trừng trong bóng tối, cảm giác trống rỗng dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một cơn thủy triều nuốt chửng mọi thứ, không chừa lại một mảnh vụn cảm xúc nào.
Anh nhìn quanh căn phòng. Chiếc bàn làm việc chất đầy tài liệu, những bản kế hoạch dang dở, những con số khô khan. Bên cạnh đó, một chồng sách kỹ thuật xếp chồng lên nhau như những khối đá vô tri. Đây là vương quốc của anh, nơi anh từng tin rằng mình có thể tìm thấy sự an toàn, sự ổn định. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một cái vỏ rỗng, một tấm màn che đậy sự hỗn loạn bên trong. Căn hộ này… giống như chính mình lúc này, anh nghĩ, chỉ là một cái vỏ rỗng, không hồn. Mùi cà phê nguội còn vương vấn trong không khí, phảng phất chút đắng chát, gợi nhắc về những buổi sáng vội vã, những đêm thức trắng, khi anh cố gắng vùi mình vào công việc để trốn tránh mọi thứ, trốn tránh cả chính mình.
Khánh đưa tay lên, chạm vào chiếc nhẫn đính hôn đã được tháo ra từ lâu, giờ nằm lạnh lẽo trong một chiếc hộp nhỏ trên bàn. Lòng anh chùng xuống, một cảm giác nặng trĩu vô hình đè nén lồng ngực. Chiếc nhẫn trơn láng, lạnh buốt dưới đầu ngón tay anh, không còn mang hơi ấm của tình yêu hay lời hứa hẹn. Nó chỉ là một vật kỷ niệm, một vết sẹo câm lặng của những gì đã mất đi, của một tương lai từng được vẽ nên bằng cả trái tim. Anh nhớ lại những lời nói của Linh, “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Và câu trả lời của anh, “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Những lời đó, giờ đây, vang vọng trong tâm trí anh như một bản án, một lời thú tội cho sự bất lực của chính mình. Anh vẫn còn yêu cô, anh biết. Nhưng tình yêu ấy, trong anh, đã bị bóp nghẹt bởi gánh nặng cơm áo gạo tiền, bởi những kỳ vọng vô hình mà anh tự đặt lên vai.
Anh cầm chiếc nhẫn lên, xoay nhẹ giữa các ngón tay. Cảm giác lạnh lẽo từ kim loại truyền thẳng vào lòng bàn tay anh, rồi len lỏi vào tận xương tủy. Anh đặt nó xuống, không chút sức lực, như thể nó nặng ngàn cân, không thể giữ thêm được nữa. Bên cạnh chiếc nhẫn là cuốn sổ tay ghi chép chung của anh và Linh, nơi từng lưu giữ những ước mơ đơn sơ, những kế hoạch cho tương lai. Những trang giấy đã ố vàng, những dòng chữ đã phai mờ, nhưng mỗi nét bút đều là một mảnh ghép của ký ức, một nhát cứa vào tâm can anh. Anh vẫn còn nhớ cái cách Linh đã hớn hở ghi chép những điều nhỏ nhặt nhất, từ danh sách những bộ phim muốn xem cùng nhau, đến tên của những đứa con mà cô từng ao ước. Giờ đây, tất cả chỉ còn là những vết mực câm lặng, một bằng chứng cho một mối tình đã không thể vượt qua những thử thách nghiệt ngã của cuộc đời.
Sự day dứt về quá khứ và sự mờ mịt của tương lai khiến anh bế tắc. Anh biết mình không thể cứ thế này mãi. Cảm giác trống rỗng này, nó không còn là một cơn đau nhói, mà là một sự bào mòn âm ỉ, một lỗ hổng đen ngòm đang dần nuốt chửng anh. Anh cần thay đổi. Nhưng bắt đầu từ đâu? Câu hỏi đó lơ lửng trong không khí, không có lời đáp. Anh đứng dậy, bước ra ban công. Tiếng gió lùa qua khe cửa, mang theo chút ẩm lạnh của buổi sớm. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí lạnh lẽo lấp đầy phổi, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một ý tưởng nào đó có thể kéo anh ra khỏi vực sâu của sự tuyệt vọng. Thành phố dưới chân anh vẫn đang ngủ vùi, những ánh đèn đường còn lập lòe như những đốm lửa tàn. Anh nhìn xa xăm, đôi mắt sâu thẳm, mệt mỏi nhưng ẩn chứa một tia kiên định mong manh. Anh biết, để thực sự thay đổi, anh phải đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất của mình: nỗi sợ hãi khi không còn Linh bên cạnh, nỗi sợ hãi khi phải định nghĩa lại chính mình mà không có cô. Anh cần một lối thoát, một con đường mới, không phải để chạy trốn, mà để thực sự tìm thấy lại chính mình, một phiên bản mạnh mẽ hơn, đủ sức để yêu thương và giữ gìn hạnh phúc. Anh sẽ không thể tiếp tục dùng công việc để che giấu nỗi đau, anh sẽ cần một cách chữa lành khác. Có lẽ, đã đến lúc anh phải tìm một người cố vấn, một người có thể giúp anh gỡ rối những nút thắt trong lòng.
***
Trên Gác Mái Cũ Kỹ, nắng chiều dịu dàng rải một lớp vàng óng lên những mái tôn tróc vữa và những chậu cây dại xanh um. Gió thổi mạnh hơn so với dưới đất, mang theo mùi bụi bặm, mùi sắt gỉ, đôi khi là mùi khói bếp từ các căn hộ bên dưới, tạo nên một bản giao hưởng của những hương vị và âm thanh rất riêng của khu gác mái. Linh và Duy đang ngồi cạnh nhau trên hai chiếc ghế cũ được sơn lại, bên cạnh một chiếc bàn nhỏ nơi đặt ly trà đã vơi một nửa. Mấy chiếc đèn lồng nhỏ, chưa thắp sáng, treo lủng lẳng trên dây, hứa hẹn một đêm lung linh ánh sáng nếu có ai đó chịu ở lại đến tối. Bầu không khí yên tĩnh, riêng tư, có chút u hoài nhưng cũng đầy lãng mạn, rất phù hợp cho những cuộc trò chuyện sâu lắng.
Linh nhìn xa xăm, ánh mắt dõi theo những tia nắng cuối cùng đang nhuộm đỏ cả một góc trời. Sau lời tâm sự chân thành với Duy đêm qua, cô cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn đôi chút, như thể một phần gánh nặng đã được trút bỏ. Nhưng sự trống rỗng vẫn còn đó, âm ỉ và dai dẳng. Cô vẫn đang vật lộn với những cảm xúc lẫn lộn, giữa nỗi buồn sâu thẳm và một tia hy vọng mong manh vừa được Duy nhen nhóm.
Duy nhìn Linh, ánh mắt anh đầy sự thấu hiểu và chân thành. Anh biết, Linh đang ở một ngã rẽ quan trọng của cuộc đời, nơi cô cần một sự định hướng, một bàn tay dẫn lối. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên bàn tay cô, truyền cho cô chút hơi ấm và sự động viên.
"Đôi khi, chúng ta cần một người dẫn đường, Linh ạ," Duy khẽ nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Một người có thể giúp em nhìn thấy con đường của chính mình, vượt qua bóng tối." Anh siết nhẹ tay cô, như muốn truyền thêm sức mạnh. "Em đã quá giỏi trong việc tự mình chịu đựng rồi. Nhưng có những lúc, chúng ta cần một góc nhìn khác, một lời khuyên từ người có kinh nghiệm."
Linh quay sang nhìn Duy, ánh mắt cô vẫn còn chút ưu tư, nhưng đã bớt đi vẻ mịt mờ. "Em hiểu. Nhưng... ai cơ chứ? Em không biết phải tìm ai để nói chuyện lúc này." Cô nhớ lại những lời mình đã tự nhủ đêm qua, về việc phải thay đổi, phải tìm một con đường mới. Cô nhớ lại ánh mắt của mình trong gương, sự mệt mỏi và quyết tâm.
Duy mỉm cười nhẹ. "Tớ nghĩ đến Cô Hạnh. Em còn nhớ Cô Hạnh không? Họa sĩ mà tớ hay nhắc đến ấy."
Cái tên "Cô Hạnh" khiến Linh khựng lại. Cô Hạnh. Linh đã từng nghe Duy kể nhiều về người phụ nữ này – một họa sĩ tài năng, với những bức tranh tràn đầy cảm xúc và triết lý, nhưng hơn thế, cô ấy còn là một nhà trị liệu nghệ thuật, một người đã giúp đỡ rất nhiều người tìm lại chính mình qua cọ vẽ và màu sắc. Duy từng nói, Cô Hạnh không chỉ dạy kỹ thuật, mà còn dạy cách lắng nghe bản thân, cách biến nỗi đau thành cái đẹp.
"Cô Hạnh..." Linh lặp lại, giọng nói còn chút ngập ngừng. "Em... em biết cô ấy qua lời kể của cậu. Nhưng liệu... liệu cô ấy có giúp được em không? Em... em sợ mình không đủ." Nỗi sợ hãi về sự không đủ, về việc không thể thoát ra khỏi vỏ bọc cũ, vẫn còn bám riết lấy cô. Cô nhìn về phía giá vẽ cũ kỹ phủ bụi ở góc phòng, nơi từng là niềm đam mê cháy bỏng của cô, nhưng giờ đây chỉ là một kỷ vật câm lặng của một thời đã qua. Cô sợ rằng mình đã mất đi cảm hứng, mất đi khả năng cảm thụ cái đẹp, mất đi chính mình trong nghệ thuật.
Duy nắm nhẹ tay Linh, ánh mắt chân thành và kiên định. "Linh, em mạnh mẽ hơn em nghĩ nhiều. Và tài năng của em chưa bao giờ mất đi cả. Cô Hạnh là một người như vậy. Cô ấy đã giúp rất nhiều người tìm lại đam mê, tìm lại chính mình qua nghệ thuật. Cô ấy không chỉ dạy vẽ, mà còn giúp người ta mở lòng, nhìn nhận lại những giá trị cốt lõi của bản thân. Cô ấy có thể giúp em biến những cảm xúc hỗn độn này thành một điều gì đó ý nghĩa, thành một tác phẩm nghệ thuật chẳng hạn." Anh nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục, như một làn gió mát xua đi những đám mây u ám trong lòng Linh. "Em có muốn thử gặp cô ấy không? Chỉ là một buổi trò chuyện thôi, không nhất thiết phải học vẽ ngay."
Linh im lặng, suy ngẫm về lời nói của Duy. Cô nhớ lại những lần cô ngồi trước khung vẽ, cảm thấy trống rỗng và vô vọng. Cô nhớ lại những đêm cô khóc thầm, khao khát được giải thoát khỏi những gánh nặng cảm xúc. Duy nói đúng, có lẽ cô cần một người dẫn đường, một người có thể giúp cô giải phóng những tắc nghẽn trong tâm hồn. Cô Hạnh, một họa sĩ, một nhà trị liệu nghệ thuật, có lẽ chính là người mà cô đang tìm kiếm. Cô nhìn vào ly trà đã nguội ngắt trong tay, rồi lại nhìn ra xa xăm, nơi những tia nắng chiều đang rọi xuống thành phố, vẽ nên một bức tranh rực rỡ nhưng cũng đầy hoài niệm.
"Cô ấy... có khó tính không?" Linh hỏi khẽ, một nụ cười mờ nhạt khẽ nở trên môi, dấu hiệu cho thấy cô đang cân nhắc nghiêm túc.
Duy bật cười nhẹ. "Không đâu. Cô ấy rất hiền lành và thấu hiểu. Cô ấy có một cách đặc biệt để khiến mọi người cảm thấy thoải mái, để họ có thể mở lòng mà không sợ bị phán xét." Anh nhìn Linh, ánh mắt anh đầy tin tưởng. "Tớ tin rằng, nếu em gặp cô ấy, em sẽ tìm thấy một điều gì đó mới mẻ. Một con đường mới để thể hiện bản thân, để chữa lành những vết thương lòng." Anh nhẹ nhàng vỗ vai cô, truyền cho cô sự ấm áp và niềm tin.
Linh hít một hơi sâu, cảm nhận không khí trong lành của buổi chiều muộn lấp đầy lồng ngực. Ánh mắt cô dần bớt xa xăm hơn, thay vào đó là một tia sáng mới, một sự quyết tâm nhẹ nhàng đang nhen nhóm. Cô gật đầu nhẹ, như một lời hứa với chính mình. "Được rồi... Tớ sẽ thử." Giọng cô vẫn còn yếu ớt, nhưng đã chứa đựng một sự kiên định mới. "Cậu có thể giúp tớ liên lạc với cô ấy không?"
Duy mỉm cười rạng rỡ, một nụ cười chân thành, trẻ trung. "Tất nhiên rồi. Để tớ sắp xếp cho em một buổi gặp mặt. Cứ từ từ thôi, không cần vội vàng. Quan trọng là em đã sẵn sàng để đối mặt và bước tiếp." Anh nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự động viên. "Thế giới còn nhiều điều thú vị hơn một mối tình mà, Linh. Đúng là tình yêu rất đẹp, nhưng nó không phải là tất cả. Có gia đình, có bạn bè, có những đam mê của riêng mình. Có những chân trời mới đang chờ cậu khám phá."
Linh nhìn anh, một nụ cư���i mờ nhạt nhưng chân thật khẽ nở trên môi. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô cảm thấy một tia hy vọng nhỏ nhoi, một cảm giác không còn hoàn toàn cô độc. Duy không chỉ ở đây để lắng nghe, anh còn ở đây để nhắc nhở cô rằng cô không hề đơn độc, rằng cô vẫn còn những người yêu thương, và rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn, với những điều thú vị đang chờ đợi. Cô biết, đây chính là đáy của nỗi đau, nhưng có lẽ, chính từ đây, cô sẽ bắt đầu tìm lại chính mình, từng chút một, với sự hỗ trợ từ những người thân yêu như Duy, và có thể là cả Cô Hạnh. Một con đường mới đang mở ra, dẫu còn mịt mờ, nhưng ít ra, cô đã không còn bước đi một mình. Sự xuất hiện của Cô Hạnh sẽ là một bước ngoặt quan trọng trong quá trình phát triển của Linh, giúp cô xây dựng lại sự tự tin và giá trị bản thân.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.