Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 385: Đáy Sâu Trống Rỗng Và Ánh Sáng Đầu Tiên
Khánh giật mình tỉnh giấc, hay đúng hơn là anh chưa từng thực sự ngủ. Đồng hồ báo thức chưa kịp đổ chuông, nhưng những tiếng vọng không tên trong đầu đã đánh thức anh từ rất sớm. Ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ lên bức tường trắng một vệt vàng nhạt như một nhát cứa sắc lạnh. Anh nằm bất động trên giường, đôi mắt mở to nhìn trân trân lên trần nhà, nơi từng là bầu trời riêng của anh và Linh, nơi từng chứng kiến những giấc mơ và hoài bão chung của họ. Giờ đây, chỉ còn lại một khoảng không vô định, một sự trống rỗng đến cùng cực đang nuốt chửng lấy anh. Căn hộ rộng lớn mà anh từng cố gắng xây dựng, từng tưởng tượng sẽ lấp đầy bằng tiếng cười và sự ấm cúng của một gia đình nhỏ, giờ đây như một cái hang lạnh lẽo, vắng lặng đến đáng sợ.
Sự mệt mỏi thể chất sau những ngày làm việc quần quật không ngừng nghỉ, cùng với áp lực tài chính và kỳ vọng gia đình, đã biến thành một nỗi trống rỗng tinh thần không thể gọi tên. Nó không phải là nỗi buồn đau xé lòng như lúc mới chia tay, mà là một cảm giác lơ lửng, vô nghĩa, như thể mọi thứ xung quanh đều trở nên nhạt nhẽo và vô vị. Khánh cảm thấy kiệt sức, không còn đủ sức để gồng mình thêm nữa. Anh đã gồng mình quá lâu, để rồi giờ đây chỉ còn lại một lớp vỏ rỗng tuếch. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," câu nói đó lại vang vọng trong tâm trí anh, không phải như một lời biện minh, mà như một lời thú tội cay đắng với chính bản thân. Anh đã không còn đủ sức, không chỉ để yêu Linh, mà còn để yêu chính mình, để sống một cuộc đời có ý nghĩa.
Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng còi xe vọng lại từ xa, tất cả những âm thanh quen thuộc của buổi sáng Sài Gòn đều trở nên xa lạ, như thể anh đang ở một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn. Mùi cà phê rang xay thơm lừng từ quán đối diện, mùi bánh mì nướng giòn tan từ tiệm gần nhà, tất cả đều không thể khơi dậy chút ham muốn nào trong anh. Anh chỉ muốn nằm yên như thế, để thời gian trôi qua, để quên đi mọi thứ. Nhưng quên đi điều gì? Quên đi sự cô đơn đang gặm nhấm? Quên đi những mục tiêu đã từng rực cháy? Quên đi chính bản thân mình?
Khánh vùng dậy khỏi giường, một chuyển động đột ngột khiến đầu óc anh choáng váng. Anh bước đến ban công, hít một hơi sâu, cố gắng lấp đầy lồng ngực bằng không khí trong lành của buổi sáng. Gió khẽ thổi, mang theo chút hơi ẩm từ mặt sông, mơn man trên làn da anh. Anh nhìn ngắm thành phố đang dần bừng tỉnh, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, những dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh trên đường. Thành phố này, nơi anh đã dành cả tuổi trẻ để tranh đấu, để xây dựng sự nghiệp, giờ đây lại giống như một người khổng lồ thờ ơ, không hề quan tâm đến nỗi cô đơn nhỏ bé của một cá nhân. Đôi mắt anh trống rỗng, không tập trung vào bất cứ điểm nào cụ thể, chỉ nhìn vào khoảng không vô định.
Anh nhớ những buổi sáng Linh từng đứng cạnh anh ở ban công này, tựa đầu vào vai anh, kể cho anh nghe về những giấc mơ của cô, về những điều nhỏ nhặt khiến cô hạnh phúc. Anh nhớ mùi hương tóc cô, hơi ấm từ bàn tay cô đan vào tay anh. Tất cả những hình ảnh đó giờ đây hiện lên rõ ràng như một thước phim quay chậm, rồi vụt tắt, để lại một khoảng trống hoác trong tim. Anh tự hỏi, Linh giờ này đang làm gì? Cô có còn nhớ những buổi sáng như thế không? Cô có còn cảm thấy đau lòng không? Hay cô đã tìm thấy sự bình yên, tìm thấy hạnh phúc ở một nơi nào đó khác?
Anh quay vào nhà, bước đến bàn làm việc. Chiếc laptop vẫn mở, màn hình hiển thị một bảng tính với vô số con số và biểu đồ. Công việc, thứ mà anh từng coi là cứu cánh, là mục tiêu duy nhất, giờ đây cũng trở nên vô nghĩa. Anh lướt tay trên bàn phím, con trỏ chuột di chuyển trên màn hình một cách vô định. Anh không biết mình đang tìm kiếm thứ gì, một dự án mới? Một tin tức thú vị? Hay chỉ đơn giản là một sự xao nhãng để thoát khỏi nỗi trống rỗng đang bao trùm?
Anh mở trình duyệt, gõ vào ô tìm kiếm một từ khóa nào đó, rồi lại xóa đi. Anh lướt qua các trang báo mạng, các mạng xã hội, những gương mặt xa lạ, những câu chuyện không liên quan. Mọi thứ đều lướt qua mắt anh như một dòng nước chảy xiết, không đọng lại chút gì. Anh cảm thấy như mình đang chìm dần, chìm sâu vào một hố đen không đáy, nơi không có âm thanh, không có ánh sáng, không có hy vọng.
Sự thôi thúc phải thay đổi dấy lên trong anh, không phải là một ý nghĩ rõ ràng, mà là một cảm giác mơ hồ, một tiếng gọi từ sâu thẳm bản năng sinh tồn. Anh không thể tiếp tục sống như thế này. Anh không thể để bản thân bị nỗi trống rỗng này nuốt chửng. Anh cần phải làm gì đó, dù không biết là gì. Anh cần một lối thoát, một con đường mới, không phải là công việc, không phải là những áp lực vô hình. Anh cần tìm lại chính mình, con người Khánh đã từng có, trước khi mọi thứ trở nên quá nặng nề. Ánh mắt anh dừng lại trên một quảng cáo về một phòng gym mới mở, rồi lại lướt qua một bài viết về thiền định, về những chuyến đi tìm lại bản thân. Trong đầu anh bắt đầu mường tượng về một "lối thoát" khác, một con đường mà anh chưa từng nghĩ đến, một con đường để chữa lành những vết thương, để tìm lại ý nghĩa cuộc sống. Nhưng liệu anh có đủ dũng khí để bước đi trên con đường đó không? Liệu anh có tìm thấy ánh sáng ở cuối đường hầm không? Anh không biết, nhưng anh biết một điều: anh không thể lùi bước nữa. Đã đến lúc anh phải đối mặt với bản thân, đối mặt với sự thật, và bắt đầu một hành trình mới, một hành trình tìm lại sự bình yên đã mất.
---
Cùng lúc đó, tại Gác Mái Cũ Kỹ, không khí lại mang một sắc thái khác, dù vẫn phảng phất nét u hoài. Nắng trưa dịu nhẹ xuyên qua những tấm tôn cũ kỹ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ. Gió mát lùa vào từ những ô cửa sổ không kính, mang theo hương vị của thành phố, của bụi bặm và của những chậu cây dại xanh um. Linh ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế cũ kỹ được Duy sắp đặt một cách khéo léo, tay vẫn mân mê mảnh giấy nhỏ ghi tên Cô Hạnh và số điện thoại. Những lời của Duy, "Thế giới còn nhiều điều thú vị hơn một mối tình mà, Linh. Đúng là tình yêu rất đẹp, nhưng nó không phải là tất cả. Có gia đình, có bạn bè, có những đam mê của riêng mình. Có những chân trời mới đang chờ cậu khám phá," vẫn văng vẳng bên tai cô, như một lời thì thầm an ủi, một tia sáng nhỏ nhoi trong màn đêm u tối của tâm hồn.
Cô cảm thấy sợ hãi khi phải đối mặt với một người lạ, phải kể ra những nỗi đau, những vết thương lòng mà cô đã cố gắng giấu kín bấy lâu. Nỗi sợ hãi về sự không đủ, về việc không thể thoát ra khỏi vỏ bọc cũ, về việc không thể tìm lại được chính mình vẫn còn bám riết lấy cô. Cô nhìn về phía giá vẽ cũ kỹ phủ bụi ở góc phòng, nơi từng là niềm đam mê cháy bỏng của cô, nơi cô từng gửi gắm bao nhiêu ước mơ và cảm xúc. Giờ đây, nó chỉ còn là một kỷ vật câm lặng của một thời đã qua, một lời nhắc nhở đau đớn về những gì cô đã đánh mất. Cô sợ rằng mình đã mất đi cảm hứng, mất đi khả năng cảm thụ cái đẹp, mất đi chính mình trong nghệ thuật.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên trên cầu thang gỗ, rồi Duy xuất hiện, trên tay là một túi giấy nhỏ đựng đồ ăn nhẹ. Anh mỉm cười hiền lành, nụ cười trẻ trung và chân thành của anh luôn có một sức mạnh xoa dịu kỳ lạ. “Ăn chút gì đi Linh, tớ biết cậu chưa ăn gì cả từ sáng.” Anh đặt túi đồ ăn xuống chiếc bàn nhỏ bên cạnh, rồi ngồi xuống đối diện cô, ánh mắt kiên nhẫn và đầy lo lắng. Mùi bánh ngọt thoang thoảng bay trong không khí, nhưng Linh vẫn chưa cảm thấy đói.
“Cậu... cậu đã liên lạc với cô Hạnh chưa?” Duy hỏi nhẹ, giọng điệu anh không hề thúc giục, chỉ đơn thuần là quan tâm.
Linh lắc đầu, ánh mắt cô vẫn dán vào mảnh giấy. “Chưa… Em không biết phải nói gì. Em sợ… sợ cô ấy sẽ thấy em thật yếu đuối và vô dụng.” Giọng cô vẫn còn yếu ớt, mang theo chút run rẩy.
Duy nhẹ nhàng mở hộp bánh, lấy ra một chiếc bánh mì kẹp và đưa cho Linh. “Không sao đâu. Chị Hạnh là người rất tinh tế, chị ấy sẽ không bao giờ phán xét ai cả. Chị ấy chỉ lắng nghe và thấu hiểu thôi. Chị ấy sẽ giúp em tìm thấy con đường riêng của mình, con đường để em có thể thể hiện bản thân, để em có thể chữa lành.” Anh nhìn cô, ánh mắt anh đầy tin tưởng. “Em biết không, chị Hạnh từng nói với tớ rằng, mỗi vết thương đều là một cánh cửa mới. Quan trọng là cách mình chọn mở nó ra. Chị ấy sẽ không chỉ dạy em vẽ, mà còn giúp em nhìn sâu vào bên trong, tìm lại những giá trị cốt lõi của bản thân. Em không cần phải mạnh mẽ ngay lập tức, em chỉ cần cho phép mình được yếu đuối, được sẻ chia. Chị ấy sẽ ở đó để nâng đỡ em.”
Linh nhận lấy chiếc bánh, cắn một miếng nhỏ. Vị ngọt dịu của bánh lan tỏa trong miệng, làm dịu đi chút nào đó sự khô khan trong cổ họng cô. Cô ngước nhìn Duy, ánh mắt cô vẫn còn chất chứa nhiều nỗi niềm. “Em sợ mình không đủ dũng khí để nói ra hết. Những chuyện đã qua… nó giống như một gánh nặng khổng lồ đè nén trong lòng em. Em không biết phải bắt đầu từ đâu, không biết phải kể như thế nào để người khác có thể hiểu được.”
“Không sao cả. Chị Hạnh không cần em phải kể một câu chuyện hoàn chỉnh. Chị ấy chỉ cần em chân thật với cảm xúc của mình. Em có thể bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, từ những cảm xúc mơ hồ nhất. Chị ấy sẽ giúp em sắp xếp chúng, giúp em biến những cảm xúc hỗn độn đó thành một điều gì đó ý nghĩa, thành một tác phẩm nghệ thuật chẳng hạn,” Duy nói, giọng anh vẫn nhẹ nhàng và đầy sức thuyết phục. “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây. Em đã từng nói với Khánh như vậy, đúng không? Giờ đây, em cũng không cần phải hoàn hảo trước mặt cô Hạnh. Em chỉ cần em ở đây, chân thật với chính mình.” Anh nhắc lại câu nói mà Linh từng thốt ra, như một lời nhắc nhở về giá trị của sự chân thật.
Linh cúi đầu, mi mắt nặng trĩu. Câu nói đó, "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," đã từng là tiếng lòng của cô, là khao khát được Khánh thấu hiểu và hiện diện. Giờ đây, cô lại tự hỏi, liệu cô có thể "ở đây" cho chính mình không, có thể hiện diện trọn vẹn với những cảm xúc của mình không? Cô hít một hơi sâu, cảm nhận không khí trong lành của buổi chiều muộn lấp đầy lồng ngực. Ánh mắt cô dần bớt xa xăm hơn, thay vào đó là một tia sáng mới, một sự quyết tâm nhẹ nhàng đang nhen nhóm. Cô biết Duy nói đúng. Cô không thể mãi sống trong sự sợ hãi và cô độc. Cô cần phải bước ra, cần phải tìm kiếm sự giúp đỡ.
Cô nhìn lại mảnh giấy trong tay, rồi ngước nhìn Duy, ánh mắt đã bớt ưu tư hơn. “Cậu có thể… đợi em một lát không? Em sẽ gọi cho cô ấy ngay bây giờ.” Giọng cô vẫn còn yếu ớt, nhưng đã chứa đựng một sự kiên định mới.
Duy mỉm cười rạng rỡ, một nụ cười chân thành, trẻ trung. “Tất nhiên rồi. Tớ sẽ đợi. Cứ từ từ thôi, không cần vội vàng. Quan trọng là em đã sẵn sàng để đối mặt và bước tiếp.” Anh nhẹ nhàng vỗ vai cô, truyền cho cô sự ấm áp và niềm tin.
Linh gật đầu, ngón tay cô run nhẹ khi chạm vào màn hình điện thoại. Cô tìm số của Cô Hạnh, hít thở sâu một lần nữa, rồi nhấn nút gọi. Tiếng chuông điện thoại vang lên đều đều trong không gian yên tĩnh của gác mái, như một nhịp đập của trái tim đang hòa cùng nhịp đập của hy vọng. Cô biết, đây chính là đáy của nỗi đau, nhưng có lẽ, chính từ đây, cô sẽ bắt đầu tìm lại chính mình, từng chút một, với sự hỗ trợ từ những người thân yêu như Duy, và có thể là cả Cô Hạnh. Một con đường mới đang mở ra, dẫu còn mịt mờ, nhưng ít ra, cô đã không còn bước đi một mình.
---
Chiều cùng ngày, Linh bước vào Phòng trưng bày nghệ thuật 'Insight', lòng đầy hồi hộp và lo lắng. Ánh nắng dịu mát cuối chiều rọi qua những ô cửa kính lớn, làm nổi bật không gian kiến trúc hiện đại, tường trắng tinh khôi và những tác phẩm nghệ thuật được sắp đặt một cách tinh tế. Mùi sơn dầu thoang thoảng quyện với mùi gỗ, mùi của không khí điều hòa mát lạnh, tạo nên một bầu không khí trang trọng, yên tĩnh, đôi khi có chút suy tư. Tiếng bước chân cô khẽ khàng trên sàn nhà lát đá cẩm thạch, tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng vang lên từ đâu đó, như một lời chào đón dịu êm.
Cô Hạnh, với mái tóc búi cao gọn gàng, bộ trang phục đơn giản nhưng tinh tế và phong thái nhẹ nhàng nhưng kiên định, đã chờ sẵn ở khu vực tiếp khách. Gương mặt cô Hạnh khắc khổ nhưng ánh mắt lại nhân hậu và đầy thấu hiểu, mang đến cho Linh một cảm giác bình yên đến lạ. “Chào cháu Linh. Cháu đến rồi.” Giọng cô Hạnh trầm ấm, vang lên nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng qua. “Cứ ngồi xuống đây. Không có gì phải vội.” Cô chỉ vào chiếc ghế sofa đơn đối diện với mình.
Linh từ từ ngồi xuống, cảm nhận sự mềm mại của đệm ghế. Cô quan sát không gian xung quanh, những bức tranh trừu tượng với gam màu trầm, những tác phẩm điêu khắc tinh xảo. Mỗi tác phẩm đều như một câu chuyện, ẩn chứa những cảm xúc và suy tư riêng. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng giữa không gian nghệ thuật rộng lớn này, nhưng đồng thời, một cảm giác tò mò, một sự thôi thúc muốn khám phá cũng dần nhen nhóm trong lòng cô.
“Duy đã kể cho cô nghe một chút về cháu. Và cô cũng biết cháu có niềm đam mê đặc biệt với nghệ thuật, đặc biệt là hội họa.” Cô Hạnh mỉm cười nhẹ, ánh mắt cô nhìn sâu vào Linh, như muốn đọc được những gì ẩn giấu trong tâm hồn cô gái trẻ. “Cháu không cần phải nói gì nếu chưa sẵn sàng. Cứ từ từ. Cháu cứ ngồi đây, cảm nhận không gian này. Đôi khi, chỉ cần được ở trong một môi trường mới, được bao quanh bởi những điều đẹp đẽ, cũng đã là một cách để tâm hồn được nghỉ ngơi rồi.”
Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn an bản thân. Cô ngước nhìn Cô Hạnh, ánh mắt tìm kiếm một điểm tựa. “Cháu… cháu không biết bắt đầu từ đâu. Cháu cảm thấy như mình đã mất đi tất cả. Niềm vui, cảm hứng, thậm chí là cả chính bản thân cháu.” Giọng cô run lên, những lời nói đầu tiên được thốt ra sau bao ngày kìm nén, mang theo cả nỗi buồn và sự tuyệt vọng.
Cô Hạnh lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi mắt cô không rời khỏi Linh. Cô không cắt lời, không phán xét, chỉ đơn thuần là ở đó, hiện diện trọn vẹn. Sau một khoảng lặng, cô Hạnh khẽ nói, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng: “Mỗi vết thương đều là một cánh cửa mới, cháu ạ. Quan trọng là cách cháu chọn mở nó ra. Đôi khi, chính những mất mát, những nỗi đau lại là nguồn cảm hứng mạnh mẽ nhất, là động lực để chúng ta khám phá những khía cạnh mới của bản thân, những điều mà chúng ta chưa từng biết đến.”
“Nhưng cháu sợ… sợ mình không còn đủ sức để mở cánh cửa đó,” Linh thì thầm, mi mắt cô rơm rớm nước. “Cháu đã cố gắng rất nhiều, nhưng rồi mọi thứ dường như chỉ sụp đổ. Cháu đã yêu anh ấy bằng tất cả những gì cháu có, nhưng cuối cùng, chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu. Cháu không hiểu tại sao lại như vậy. Cháu cảm thấy mình thật yếu đuối, thật vô dụng.”
“Tình yêu đôi khi không phải là tất cả, cháu ạ. Có những mối quan hệ tan vỡ không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Vì những gánh nặng cuộc sống, vì những áp lực vô hình, vì sự khác biệt trong cách thể hiện tình cảm. Không phải lỗi của cháu, cũng không phải lỗi của anh ấy.” Cô Hạnh nói, giọng cô đầy sự thấu hiểu. “Cháu không yếu đuối đâu. Cháu đã rất mạnh mẽ khi dám đối mặt với những cảm xúc của mình, dám thừa nhận nỗi đau của mình. Đó là bước đầu tiên và cũng là bước khó khăn nhất trên hành trình chữa lành.”
Linh nhìn Cô Hạnh, như thể tìm thấy một người có thể hiểu được những gì cô đang trải qua. Cô bắt đầu kể, từ từ, chậm rãi, về mối tình 4 năm của cô và Khánh. Cô kể về những kỷ niệm đẹp đẽ, về những hy vọng và ước mơ họ từng sẻ chia. Rồi cô kể về sự xa cách dần, về những tin nhắn trả lời chậm, những bữa ăn im lặng, những cái ôm không còn đủ ấm. Cô kể về áp lực mà Khánh phải gánh vác, về sự vụng về của anh trong việc thể hiện cảm xúc, và về khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu của chính cô. Cô không che giấu những tổn thương, những giọt nước mắt lăn dài trên má cô khi cô nhắc đến câu nói của Khánh: “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Và cả câu trả lời của cô: “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.”
Cô Hạnh lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng khẽ gật đầu, hoặc đưa tay nắm nhẹ bàn tay Linh như một lời động viên. “Cháu đã trải qua một giai đoạn rất khó khăn, nhưng cháu đã làm rất tốt khi dám đối mặt và tìm kiếm sự giúp đỡ. Cô tin rằng, những cảm xúc này, những trải nghiệm này, sẽ là chất liệu quý giá cho hành trình nghệ thuật của cháu. Nghệ thuật là cách tốt nhất để chữa lành tâm hồn. Nó không chỉ là việc vẽ ra những gì mình thấy, mà còn là việc vẽ ra những gì mình cảm nhận, những gì mình muốn nói mà không thể thốt thành lời.”
Linh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, cô cảm thấy mình được thấu hiểu, được chấp nhận với tất cả những tổn thương và nỗi buồn. Cô Hạnh không chỉ là một người cố vấn, mà còn là một người bạn tâm giao, một người có thể giúp cô nhìn thấy ánh sáng ở cuối đường hầm. Cô Hạnh đã gieo vào lòng Linh một hạt mầm hy vọng, rằng nỗi đau không phải là điểm kết thúc, mà là một khởi đầu mới, một cánh cửa để cô khám phá những điều chưa biết về chính mình. Cô nhìn quanh phòng trưng bày, những bức tranh giờ đây dường như không còn xa lạ nữa, mà trở nên gần gũi hơn, như những người bạn đang chờ đợi cô đến để sẻ chia câu chuyện của mình. Linh biết, hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng cô đã không còn sợ hãi nữa. Cô đã sẵn sàng để mở cánh cửa mới, cánh cửa của nghệ thuật, cánh cửa của sự chữa lành.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.