Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 386: Đối Diện Với Gương Soi

Linh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, cô cảm thấy mình được thấu hiểu, được chấp nhận với tất cả những tổn thương và nỗi buồn. Cô Hạnh không chỉ là một người cố vấn, mà còn là một người bạn tâm giao, một người có thể giúp cô nhìn thấy ánh sáng ở cuối đường hầm. Cô Hạnh đã gieo vào lòng Linh một hạt mầm hy vọng, rằng nỗi đau không phải là điểm kết thúc, mà là một khởi đầu mới, một cánh cửa để cô khám phá những điều chưa biết về chính mình. Cô nhìn quanh phòng trưng bày, những bức tranh giờ đây dường như không còn xa lạ nữa, mà trở nên gần gũi hơn, như những người bạn đang chờ đợi cô đến để sẻ chia câu chuyện của mình. Linh biết, hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng cô đã không còn sợ hãi nữa. Cô đã sẵn sàng để mở cánh cửa mới, cánh cửa của nghệ thuật, cánh cửa của sự chữa lành.

***

Sáng sớm, những tia nắng đầu tiên lướt qua ban công nhỏ, xuyên qua giàn hoa nhài đang e ấp đong đưa trong gió, in hình lên bức tường trắng tinh trong căn hộ của Khánh. Tiếng chim hót líu lo đâu đó bên ngoài, hòa cùng tiếng còi xe vọng lại từ xa, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của buổi bình minh thành phố. Khánh trở mình trên chiếc giường, cảm giác mệt mỏi vẫn còn bám riết lấy anh dù đêm qua anh đã cố gắng chìm vào giấc ngủ. Căn hộ này, vốn dĩ là tổ ấm anh đã từng vun đắp với Linh, giờ đây lại mang một vẻ trống trải đến lạ lùng. Nội thất tối giản, tông màu pastel dịu nhẹ mà Linh từng lựa chọn, vẫn còn đó, nhưng thiếu vắng sự sống, thiếu vắng hơi ấm của một người phụ nữ. Mùi cà phê mới pha từ máy tự động bắt đầu lan tỏa trong không khí, quyện với mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công và mùi giấy sách cũ anh vẫn thường đọc trước khi ngủ. Tất cả tạo nên một bầu không khí ấm áp, yên bình đến lạ, nhưng đối với Khánh, nó lại mang một chút u hoài, một nỗi buồn man mác khi anh một mình đối diện với ngày mới.

Anh uể oải bước vào phòng tắm, bật đèn và đối mặt với hình ảnh mình trong gương. Một sự giật mình khẽ chạy qua trong tâm trí anh. Đôi mắt thâm quầng sâu hoắm, hằn rõ những đêm dài thiếu ngủ và áp lực công việc. Vẻ mặt anh hốc hác, nhợt nhạt, những đường nét nam tính giờ đây chìm lấp dưới lớp mệt mỏi. Làn da tái đi, không còn vẻ săn chắc của tuổi trẻ. Anh đưa tay xoa bóp thái dương, cảm nhận rõ sự căng cứng của các cơ. Chiếc áo phông đơn giản anh mặc đêm qua giờ đây rộng thùng thình, để lộ một thân hình có vẻ gầy hơn trước rất nhiều. "Mình đã trở thành thế này từ bao giờ?" Anh thì thầm, giọng nói khản đặc, như thể đang chất vấn một người lạ trong gương.

Anh đứng đó, lặng lẽ quan sát chính mình, như một nhà phê bình đang đánh giá một tác phẩm thất bại. Trong đôi mắt sâu thẳm, không còn là ánh lửa của nhiệt huyết hay sự quyết tâm ngày nào, mà thay vào đó là một sự trống rỗng, một nỗi chán chường đến khó tả. Anh đã vùi đầu vào công việc suốt thời gian qua, lao mình vào những dự án không ngừng nghỉ, tin rằng đó là cách duy nhất để lấp đầy khoảng trống trong lòng, để quên đi những mất mát. Anh tin rằng, chỉ cần anh đủ vững vàng về tài chính, đủ thành công trong sự nghiệp, anh sẽ có thể chuộc lỗi, sẽ có thể mang lại hạnh phúc cho những người anh yêu thương. Nhưng giờ đây, nhìn vào tấm gương phản chiếu, anh nhận ra một sự thật đau lòng: anh đã bỏ bê chính bản thân mình. Anh đã quên mất rằng, để yêu thương người khác, trước hết phải biết yêu thương và chăm sóc bản thân.

"Sự nghiệp có thể vững vàng, nhưng sức khỏe và tinh thần thì sao?" Anh tự hỏi. Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu, đánh thức những nỗi lo lắng bấy lâu anh cố tình chôn giấu. Anh nhớ lại những lời Linh đã nói, những khao khát được anh ở bên cạnh thực sự, không phải một cái bóng mệt mỏi chỉ biết làm việc. Anh nhớ lại cảm giác cô đơn của cô, sự mong mỏi được thấu hiểu. Giờ đây, anh cũng đang cảm thấy cô đơn, một nỗi cô đơn thậm chí còn sâu sắc hơn, vì anh đang cô đơn với chính mình.

Sau một lúc lâu, anh thở dài, chậm rãi bước ra khỏi phòng tắm. Anh pha thêm một tách cà phê, mùi hương đậm đà lan tỏa, nhưng không đủ để xua đi sự uể oải trong tâm trí anh. Anh ngồi xuống bàn làm việc, nơi chiếc laptop vẫn đang mở. Màn hình máy tính phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của buổi sáng. Ngón tay anh lướt trên bàn phím, nhưng không phải để gõ những báo cáo hay email công việc. Anh gõ vào thanh tìm kiếm những từ khóa lạ lẫm: "phòng gym gần đây", "cách lấy lại năng lượng", "sách self-help về cân bằng cuộc sống", "chăm sóc bản thân cho người bận rộn".

Mỗi từ khóa anh gõ xuống là một lời thừa nhận, một sự chấp nhận rằng anh cần thay đổi. Anh lướt qua các trang web, nhìn vào những hình ảnh người mẫu với thân hình săn chắc, những bài viết về chế độ ăn uống lành mạnh, những tựa sách về tâm lý và phát triển bản thân. Một cảm giác choáng ngợp len lỏi, anh không biết bắt đầu từ đâu. Quá nhiều thông tin, quá nhiều lựa chọn. Anh đã quá quen với việc có một lộ trình rõ ràng, một mục tiêu cụ thể trong công việc, nhưng trong cuộc sống cá nhân, anh lại lạc lối.

"Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói đó lại văng vẳng bên tai anh, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn. Không chỉ là yêu Linh, mà là yêu cả bản thân mình. Anh đã cạn kiệt năng lượng, cạn kiệt cả tinh thần, đến mức không thể chăm sóc cho mối quan hệ quan trọng nhất đời mình, và cũng không thể chăm sóc cho chính mình. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng đã lên cao hơn, nhuộm vàng cả khung cảnh thành phố. Tiếng chim hót vẫn ríu rít, nhưng đối với anh, nó không còn mang vẻ u hoài nữa. Thay vào đó, một tia hy vọng mỏng manh bắt đầu hé nở. Anh biết, hành trình này sẽ khó khăn, có thể còn khó hơn cả việc xây dựng một sự nghiệp từ con số không. Nhưng anh không thể tiếp tục như thế này được nữa. Anh phải thay đổi. Không phải vì ai khác, mà vì chính anh, vì một phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình, một phiên bản mà anh xứng đáng được sống. Anh khép laptop lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê, mùi hoa nhài, mùi của một khởi đầu mới. Dù còn mơ hồ, nhưng ít nhất, anh đã bắt đầu tìm kiếm.

***

Vào một buổi chiều dịu mát, Linh có buổi gặp thứ hai với Cô Hạnh tại phòng trưng bày nghệ thuật 'Insight'. Không gian nơi đây vẫn giữ nguyên vẻ hiện đại, tường trắng tinh khôi, ánh sáng được thiết kế đặc biệt để làm nổi bật từng tác phẩm. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của Linh trên sàn gỗ, tiếng thì thầm của vài vị khách đang chiêm ngưỡng tranh, và tiếng nhạc cổ điển êm dịu hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí nghệ thuật, yên tĩnh và đầy suy tư. Mùi sơn dầu thoang thoảng, xen lẫn mùi gỗ và không khí điều hòa mát lạnh, khiến Linh cảm thấy tâm hồn mình được xoa dịu đôi chút.

Cô Hạnh đã chuẩn bị sẵn một góc nhỏ yên tĩnh, tách biệt khỏi khu vực trưng bày chính, với một chiếc bàn gỗ đơn giản và hai chiếc ghế. Trên bàn là vài bức tranh trừu tượng của chính Cô Hạnh, với những mảng màu mạnh mẽ nhưng hài hòa, như đang kể một câu chuyện thầm kín. Bên cạnh đó là một chồng giấy trắng tinh, cùng với một hộp bút chì màu, bút sáp, và một lọ mực đen.

“Chào cháu, Linh,” Cô Hạnh mỉm cười dịu dàng khi Linh bước tới. Ánh mắt cô vẫn ấm áp và thấu hiểu như lần đầu. “Hôm nay cháu cảm thấy thế nào?”

Linh ngồi xuống, cảm nhận chiếc ghế gỗ mát lạnh dưới tay. “Cháu… cháu vẫn còn buồn, Cô Hạnh ạ. Nhưng cháu đã không còn cảm thấy lạc lõng như trước nữa. Cảm ơn cô.” Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng đã có thêm một chút sức sống so với lần trước.

Cô Hạnh gật đầu, ánh mắt khuyến khích. “Tốt lắm. Cháu biết không, nỗi buồn không phải là kẻ thù, Linh ạ. Nó là một phần của chúng ta, một người thầy giúp chúng ta hiểu về bản thân mình hơn. Chúng ta không cần phải trốn tránh nó, hay cố gắng dập tắt nó. Thay vào đó, hãy học cách lắng nghe nó, chấp nhận nó như một vị khách đến thăm.” Cô nhẹ nhàng đẩy tờ giấy trắng và hộp bút màu về phía Linh. “Hôm nay, cô muốn cháu thử một điều. Cháu hãy vẽ bất cứ điều gì cháu cảm thấy. Không cần phải đẹp, không cần phải đúng, không cần phải theo bất kỳ quy tắc nào. Chỉ cần là những gì đang ở trong lòng cháu lúc này.”

Linh nhìn tờ giấy trắng tinh, rồi nhìn vào hộp bút màu rực rỡ. Một cảm giác do dự len lỏi. Cô đã từng là một cô gái yêu nghệ thuật, thích vẽ vời, nhưng sau những tổn thương, tất cả những niềm vui ấy dường như đã biến mất. Cô cảm thấy một sự trống rỗng mênh mông trong tâm hồn, đến nỗi không biết phải bắt đầu từ đâu, phải dùng màu sắc nào để thể hiện điều đó. “Em cảm thấy… trống rỗng, cô ạ. Trống rỗng đến mức không biết phải vẽ gì để lấp đầy nó.” Cô thì thầm, ánh mắt lảng tránh.

“Vậy thì hãy vẽ sự trống rỗng đó, Linh,” Cô Hạnh nói, giọng cô vẫn trầm ấm và kiên nhẫn. “Hãy vẽ cảm giác không biết phải vẽ gì. Hãy vẽ sự do dự của cháu. Đừng sợ hãi, cháu ạ. Nghệ thuật là một ngôn ngữ, và đôi khi, sự im lặng, sự trống trải lại là cách mạnh mẽ nhất để nói lên điều gì đó.”

Linh hít một hơi thật sâu, bàn tay cô run nhẹ khi với lấy một cây bút chì màu đen. Cô đặt đầu bút lên tờ giấy, ban đầu chỉ là những nét chấm phá ngập ngừng, yếu ớt. Cô cảm thấy khó khăn trong việc thể hiện cảm xúc của mình một cách trực tiếp. Nỗi buồn, sự mất mát, tất cả đều quá lớn, quá nặng nề để có thể gói gọn vào một hình ảnh cụ thể. Cô bắt đầu vẽ những đường cong lượn sóng, không có hình thù rõ ràng, như những sợi khói u uẩn đang quấn lấy nhau. Rồi cô thêm vào những mảng màu xám, màu xanh đậm, những gam màu u tối, chồng lấn lên nhau, tạo thành những hình khối méo mó, không cân đối. Đó là nỗi buồn của cô, sự hỗn loạn trong tâm trí cô, những mảnh vỡ của một tình yêu đã tan vỡ.

Cô Hạnh ngồi cạnh, không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát từng nét bút của Linh. Đôi mắt cô ánh lên sự thấu hiểu và sẻ chia. Linh cảm thấy được động viên từ sự hiện diện tĩnh lặng đó. Cô buông lỏng hơn, để cho cảm xúc dẫn lối. Những nét vẽ dần trở nên mạnh mẽ hơn, dứt khoát hơn, dù vẫn còn u tối. Cô vẽ một hình tròn lớn ở giữa, nhưng lại để trống rỗng bên trong, như một cái hố sâu không đáy. Xung quanh đó là những đường nét sắc nhọn, gồ ghề, như những vết thương chưa lành, những mảnh vỡ của kỷ niệm.

“Mỗi nét vẽ của cháu đều là một lời tự sự, Linh ạ,” Cô Hạnh khẽ nói, khi Linh đang chăm chú pha trộn hai màu xanh và đen. “Cháu đang nói lên những điều mà lời nói không thể diễn tả. Đó là cách cháu đang đối diện với cảm xúc của mình. Cháu không cố gắng che giấu hay phủ nhận chúng. Đó là sức mạnh.”

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô vẫn còn đượm buồn, nhưng đã ánh lên một tia sáng khác lạ. Cô nhìn vào bức tranh của mình, một bức tranh không hề đẹp mắt theo tiêu chuẩn thông thường, nhưng lại chân thật đến đau lòng. Nó là một tấm gương phản chiếu tâm hồn cô lúc này, một tâm hồn đầy vết sẹo nhưng đang cố gắng tìm kiếm lối thoát. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ khi những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu nay được giải phóng qua từng nét vẽ. Nó không làm nỗi buồn biến mất, nhưng nó giúp cô chấp nhận sự tồn tại của nỗi buồn, như một phần không thể thiếu của con người mình.

“Em đã từng nghĩ, những nỗi đau này sẽ mãi mãi nhấn chìm em,” Linh nói, giọng cô trầm hơn, nhưng không còn run rẩy. “Nhưng giờ đây, khi em vẽ chúng ra, em cảm thấy… chúng không còn nặng nề đến thế nữa. Như thể em đã đặt một phần gánh nặng của mình lên tờ giấy này.”

Cô Hạnh mỉm cười ấm áp. “Đúng vậy, cháu ạ. Nghệ thuật có sức mạnh đó. Nó không chỉ là việc vẽ ra những gì mình thấy, mà còn là việc vẽ ra những gì mình cảm nhận, những gì mình muốn nói mà không thể thốt thành lời. Và khi cháu đã dám đối diện với nỗi buồn, dám chấp nhận nó, cháu sẽ thấy rằng bên trong cháu vẫn còn rất nhiều sức mạnh. Nỗi buồn không phải là điểm kết thúc, mà là một khởi đầu mới, một cánh cửa để cháu khám phá những điều chưa biết về chính mình. Hãy tin cô, cháu sẽ tìm thấy sự bình yên và những điều đẹp đẽ khác từ chính những mảnh vỡ này.”

Linh gật đầu, một giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng lần này, nó không phải là giọt nước mắt của sự tuyệt vọng, mà là của sự giải tỏa, của một khởi đầu mong manh. Cô nhìn lại bức tranh của mình, rồi lại nhìn ra những tác phẩm trừu tượng xung quanh. Những bức tranh ấy giờ đây không còn xa lạ nữa, mà trở nên gần gũi hơn, như những người bạn đang chờ đợi cô đến để sẻ chia câu chuyện của mình. Cô biết, hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng cô đã không còn sợ hãi nữa. Cô đã sẵn sàng để mở cánh cửa mới, cánh cửa của nghệ thuật, cánh cửa của sự chữa lành.

***

Tối đó, sau khi mặt trời đã ngả bóng và thành phố bắt đầu lên đèn, Khánh lái xe đến Phòng Gym 'FitLife'. Ánh đèn neon rực rỡ của phòng gym hắt lên những tòa nhà xung quanh, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với sự tĩnh lặng mà anh đã trải qua suốt ngày. Bên trong, tiếng nhạc sôi động dội ra, xen lẫn tiếng máy móc vận hành đều đặn, tiếng tạ rơi "rầm rầm" và tiếng thở dốc của những người đang tập luyện. Mùi mồ hôi, mùi hóa chất tẩy rửa từ thảm tập và mùi cao su từ các thiết bị hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của sự năng động, khỏe khoắn, nhưng đối với Khánh, nó lại có chút gì đó xa lạ và đáng sợ.

Anh đứng ở cửa, tay vẫn nắm chặt vô lăng, quan sát qua tấm kính lớn. Hàng chục người đang miệt mài với các bài tập của mình: người nâng tạ, người chạy trên máy, người đạp xe. Ai nấy đều toát lên vẻ tràn đầy năng lượng, sự quyết tâm và một hình thể đáng ngưỡng mộ. Anh cảm thấy lạc lõng, như một vị khách không mời lạc vào một thế giới xa lạ. Một cảm giác ngại ngùng len lỏi, anh chưa bao giờ là người quá chú trọng đến việc tập gym hay thể hình. Công việc và áp lực đã nuốt chửng hầu hết thời gian và năng lượng của anh.

"Liệu mình có thể hòa nhập vào đây không? Liệu mình có đủ sức để theo kịp họ không?" Những câu hỏi tự ti chợt hiện lên trong đầu anh. Anh cảm thấy cơ thể mình rệu rã, thiếu sức sống, đối lập hoàn toàn với hình ảnh những người đang cuồn cuộn cơ bắp trước mắt. Sự lười biếng, sự thoải mái của những buổi tối về nhà chỉ biết vùi đầu vào màn hình máy tính hay chiếc giường êm ái, dường như đang níu chân anh lại.

Tuy nhiên, hình ảnh mệt mỏi của chính mình trong gương sáng sớm lại hiện về, rõ nét và tàn nhẫn hơn bao giờ hết. Đôi mắt thâm quầng, khuôn mặt hốc hác, thân hình gầy gò thiếu sức sống... Đó là một lời nhắc nhở không thể chối cãi. Anh không thể tiếp tục sống như thế này. Anh đã hứa với chính mình rằng sẽ thay đổi, sẽ tìm lại phiên bản tốt hơn của bản thân. Đây là bước đầu tiên. Dù khó khăn, dù ngại ngùng, anh không thể lùi bước.

Hít một hơi thật sâu, Khánh mở cửa xe, bước ra ngoài. Tiếng nhạc và tiếng ồn từ bên trong như ập thẳng vào anh. Anh đi thẳng đến quầy lễ tân, nơi một cô nhân viên trẻ trung, năng động đang mỉm cười chào đón.

“Chào anh, anh có muốn đăng ký gói tập nào không ạ?” Cô nhân viên hỏi, giọng nói vang dội và tràn đầy nhiệt huyết. “Chúng tôi có nhiều chương trình phù hợp cho người mới bắt đầu, từ cơ bản đến nâng cao, với đội ngũ huấn luyện viên chuyên nghiệp luôn sẵn sàng hỗ trợ.”

Khánh cảm thấy một chút bối rối. Anh chưa từng nghĩ mình sẽ đứng ở một nơi như thế này. "Anh... anh muốn đăng ký gói cơ bản cho người mới." Anh nói, giọng hơi ngập ngừng.

Cô nhân viên nhiệt tình hướng dẫn anh các thủ tục, giới thiệu các loại gói tập, các lớp học thử. Khánh lắng nghe, đầu óc anh vẫn còn lơ mơ giữa những khái niệm mới lạ như "cardio", "strength training", "HIIT". Nhưng anh vẫn kiên nhẫn, điền thông tin, thanh toán. Anh biết, đây không chỉ là việc đăng ký một gói tập, mà là một sự đầu tư, một lời hứa với chính bản thân mình.

Cuối cùng, cô nhân viên trao cho anh một chiếc thẻ thành viên mới toanh. Chiếc thẻ bằng nhựa cứng cáp, mang logo 'FitLife' nổi bật. Khánh cầm lấy nó, cảm nhận trọng lượng của nó trong lòng bàn tay. Nó không nặng, nhưng đối với anh, nó lại nặng trĩu những kỳ vọng, những quyết tâm và cả những nỗi lo lắng.

Anh nhìn vào chiếc thẻ, rồi lại nhìn quanh phòng tập. Những người đang tập luyện giờ đây không còn quá xa lạ nữa, mà trở thành những hình mẫu, những động lực. Anh hình dung ra cảnh mình cũng sẽ đứng ở đó, đổ mồ hôi, dốc sức, từng bước từng bước lấy lại những gì đã mất. "Đây là bước đầu tiên... không thể lùi bước." Lời hứa đó vang vọng trong đầu anh, rõ ràng và kiên định hơn bao giờ hết.

Khánh rời phòng gym, bước ra không khí mát mẻ của buổi tối. Anh vẫn cảm thấy mệt mỏi, nhưng trong lòng đã có một tia hy vọng mới, một sự quyết tâm vừa chớm nở. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy thử thách, sẽ có những ngày anh muốn bỏ cuộc. Nhưng ít nhất, anh đã bắt đầu. Anh đã đặt bước chân đầu tiên trên con đường tìm lại chính mình, tìm lại sức khỏe, tìm lại sự cân bằng mà anh đã đánh mất. Chiếc thẻ thành viên trong tay như một lời nhắc nhở, một bằng chứng cho sự khởi đầu mới mẻ này. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của đêm, và bắt đầu bước đi về phía trước, dù còn chậm rãi và đầy ngập ngừng.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free