Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 387: Chông Gai Bước Đầu Và Vết Thương Mở Lòng
Khánh bước ra khỏi phòng gym, tấm thẻ thành viên mới toanh vẫn nằm trong túi quần jeans, nặng trĩu những quyết tâm và cả những nỗi lo lắng. Chiếc xe lướt trên đường, mang theo anh về căn hộ quen thuộc, nhưng tâm trí anh vẫn còn vương vấn mùi mồ hôi, tiếng tạ rơi và những ánh mắt tràn đầy năng lượng anh bắt gặp trong phòng tập. Một tia hy vọng vừa chớm nở đã phải đối mặt ngay với bóng đêm dày đặc của một sự thật: anh đã quá quen với sự tĩnh lặng, với vòng lặp công việc – về nhà – ngủ nghỉ, đến nỗi việc thay đổi dù chỉ là nhỏ nhất cũng trở thành một thử thách khổng lồ.
Chiều hôm sau, Khánh trở lại phòng gym. Khác với sự ngập ngừng của ngày đầu, lần này anh chủ động hơn, đi thẳng vào khu vực máy chạy bộ. Tiếng nhạc điện tử sôi động, dồn dập vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng máy móc vận hành đều đặn và tiếng thở dốc của những người xung quanh. Anh chọn một máy, đặt tốc độ vừa phải rồi bắt đầu những bước chạy đầu tiên.
Mười phút trôi qua, mồ hôi đã bắt đầu thấm đẫm lưng áo. Hai mươi phút, bắp chân anh bắt đầu căng cứng, hơi thở trở nên nặng nhọc hơn, phả ra từng luồng khí nóng. Ba mươi phút, cả cơ thể anh như muốn rã rời. Từng nhịp chân nhấc lên, đặt xuống đều là một sự cố gắng. Anh cảm thấy lồng ngực mình muốn nổ tung, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một cảm giác nóng rát chạy dọc theo hai bắp đùi, rồi lan xuống bắp chân, như thể từng sợi cơ đang gào thét phản đối.
Anh nhìn vào màn hình hiển thị số calo đã tiêu thụ, con số vẫn còn quá nhỏ bé so với mục tiêu anh đặt ra. Bên cạnh, một cô gái trẻ đang chạy với tốc độ nhanh hơn anh gấp rưỡi, khuôn mặt cô đỏ bừng nhưng ánh mắt vẫn kiên định nhìn thẳng về phía trước. Xa hơn một chút, một người đàn ông trung niên đang nâng tạ, từng thớ cơ bắp cuồn cuộn nổi lên dưới lớp áo bó sát, động tác dứt khoát và mạnh mẽ. Khánh cảm thấy mình thật yếu ớt, lạc lõng giữa những con người tràn đầy sinh lực này.
“Liệu mình có đang làm đúng không? Liệu cơ thể này có đủ sức để theo kịp họ không?” Những câu hỏi tự ti lại dấy lên. Anh nhớ về những buổi tối lười biếng, những món ăn nhanh tiện lợi, những giấc ngủ kéo dài trên chiếc ghế sofa cũ kỹ. Thói quen đã ăn sâu vào máu thịt, và giờ đây, mỗi nỗ lực để phá vỡ nó đều là một trận chiến cam go. Anh hít một hơi sâu, không khí đặc quánh mùi mồ hôi và hóa chất tẩy rửa tràn vào phổi, mang theo cả sự khó chịu.
Một huấn luyện viên trẻ, cao lớn, nở nụ cười thân thiện tiến đến. “Anh Khánh, buổi đầu tiên anh cảm thấy thế nào?” Anh ta hỏi, giọng nói vang dội, đầy năng lượng.
Khánh cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng khóe môi anh chỉ khẽ nhếch lên một cách gượng gạo. “Khó hơn mình nghĩ… Rất nhiều.” Anh đáp, giọng đứt quãng vì thở dốc.
“Là chuyện bình thường thôi anh. Cơ thể mình cần thời gian để thích nghi. Quan trọng là anh đã bắt đầu,” huấn luyện viên động viên, vỗ nhẹ vào vai anh. “Cứ từ từ thôi, đừng ép mình quá. Hãy lắng nghe cơ thể, nhưng cũng đừng quên mục tiêu của mình.”
Lời nói của huấn luyện viên như một gáo nước lạnh tạt vào sự tự ti của Khánh, nhưng cũng đồng thời là một tia sáng nhỏ. Anh đã bắt đầu. Đó là điều quan trọng nhất. Anh không thể lùi bước. Anh tăng nhẹ tốc độ, dù bắp chân anh đang run lên từng hồi. Anh nhìn vào gương đối diện, thấy hình ảnh một người đàn ông mồ hôi nhễ nhại, khuôn mặt đỏ bừng, nhưng ánh mắt vẫn không chịu đầu hàng. Đó là một phiên bản của anh mà anh đã quên mất từ lâu: phiên bản của sự kiên trì, của sự cố gắng không ngừng nghỉ.
Một tiếng rưỡi sau, Khánh lê bước ra khỏi phòng gym, cảm giác đau nhức lan tỏa khắp cơ thể. Từng thớ cơ như đang bị xé ra rồi nối lại, một cảm giác vừa khó chịu, vừa lạ lẫm. Anh cảm nhận được sự tồn tại của từng bắp thịt, điều mà trước đây anh chưa từng chú ý đến. Mùi mồ hôi vẫn còn vương vấn trên áo, nhưng giờ đây, nó không còn gợi lên sự khó chịu nữa, mà thay vào đó là một cảm giác thỏa mãn, một bằng chứng cho sự nỗ lực của bản thân.
Anh lái xe về căn hộ penthouse của mình, cơ thể mệt mỏi nhưng đầu óc lại tỉnh táo một cách lạ thường. Ánh đèn thành phố đã bắt đầu rực rỡ, những tòa nhà cao tầng lấp lánh như những viên kim cương khổng lồ. Anh bước vào căn hộ, không gian sang trọng, yên tĩnh và có chút lạnh lẽo như thường lệ. Tiếng nhạc lounge nhẹ nhàng anh bật lên để xua đi sự tĩnh mịch. Anh tắm qua loa, rồi ngồi xuống bàn làm việc, trước màn hình máy tính quen thuộc.
Hàng loạt email chưa đọc, báo cáo tài chính cần xem xét, kế hoạch dự án mới cần duyệt. Anh mở từng tập tài liệu, ánh sáng xanh từ màn hình chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi của anh. Đáng lẽ anh nên ủy quyền những công việc này cho cấp dưới, đáng lẽ anh nên học cách buông bỏ để dành thời gian cho bản thân, cho việc tập luyện, cho việc nghỉ ngơi. Nhưng nỗi sợ hãi cố hữu lại trỗi dậy. Một dự án quan trọng… không thể mạo hiểm. Một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến những hậu quả khôn lường. Anh đã quen với việc tự mình kiểm soát mọi thứ, quen với việc là người cuối cùng đưa ra quyết định, chịu trách nhiệm cho mọi kết quả.
Anh bắt đầu soạn thảo email, phân công công việc. Nhưng rồi, từng câu chữ anh viết ra lại chứa đựng sự hoài nghi. Liệu cấp dưới có hiểu hết ý đồ của anh không? Liệu họ có đủ năng lực để thực hiện một cách hoàn hảo như anh mong muốn không? Nỗi ám ảnh về sự hoàn hảo, về việc mọi thứ phải nằm trong tầm kiểm soát của anh, đã ăn sâu vào tiềm thức. Anh nhớ lại những lời khuyên của Minh, của Duy về việc cân bằng cuộc sống, về việc học cách tin tưởng và giao phó. Nhưng thực hiện nó lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Ngón tay anh lướt trên bàn phím, rồi lại dừng lại. Anh nhìn vào màn hình máy tính, thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình – một người đàn ông với đôi mắt trũng sâu, quầng thâm dưới mắt, khuôn mặt góc cạnh giờ đây càng thêm hốc hác. “Mình đang làm gì thế này? Lại tiếp tục vòng luẩn quẩn sao?” Anh tự hỏi, giọng nói vang lên yếu ớt trong căn phòng rộng lớn. Anh đã hứa với bản thân sẽ thay đổi, sẽ tìm lại phiên bản tốt hơn của chính mình. Nhưng việc thay đổi tư duy, thay đổi một thói quen đã bám rễ sâu vào cốt tủy, lại khó khăn hơn việc nâng tạ gấp vạn lần.
Anh gõ một vài dòng, rồi lại xóa đi. Cứ thế, anh vật lộn với chính mình, với những suy nghĩ mâu thuẫn trong đầu. Một mặt, anh khao khát sự tự do, sự bình yên mà việc buông bỏ công việc có thể mang lại. Mặt khác, nỗi sợ hãi về việc mất kiểm soát, về sự thất bại, lại níu giữ anh lại. Anh cảm thấy như mình đang mắc kẹt giữa hai dòng chảy, một dòng muốn kéo anh về phía trước, một dòng lại muốn giữ anh ở lại nơi cũ. Anh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo sự mệt mỏi, sự thất vọng nhẹ. Anh đã cố gắng, nhưng sự thay đổi này cần nhiều hơn là chỉ ý chí. Nó cần một sự chuyển hóa sâu sắc từ bên trong, một sự chấp nhận rằng anh không thể kiểm soát mọi thứ, và rằng đôi khi, buông bỏ lại là cách tốt nhất để tìm thấy sự bình yên. Anh gập laptop lại, tiếng "cạch" khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một sự đầu hàng tạm thời, hay một lời hứa sẽ tiếp tục chiến đấu vào ngày mai. Đêm buông xuống, mang theo sự tĩnh mịch và những suy tư miên man của Khánh.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng trải dài qua những ô cửa kính lớn của phòng trưng bày nghệ thuật 'Insight', vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền tường trắng tinh khôi. Linh ngồi đối diện Cô Hạnh, giữa không gian tràn ngập những tác phẩm trừu tượng, những hình khối, màu sắc đầy biểu cảm. Tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng len lỏi, tạo nên một bầu không khí thanh bình, tĩnh lặng, nhưng cũng khơi gợi những dòng cảm xúc sâu kín. Cô Hạnh vẫn vậy, tóc búi cao gọn gàng, trang phục đơn giản nhưng toát lên vẻ tinh tế, ánh mắt bà ấm áp và thấu hiểu.
“Linh, hôm nay con cảm thấy thế nào?” Cô Hạnh hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng suối chảy. Trên bàn giữa hai người là một cuốn sổ phác thảo và một hộp bút chì màu, do Cô Hạnh chuẩn bị cho buổi trị liệu nghệ thuật của Linh.
Linh khẽ lắc đầu, ánh mắt cô dừng lại ở một bức tranh lớn với những nét cọ mạnh mẽ, những mảng màu đối lập nhau một cách đầy kịch tính. “Em… em vẫn còn cảm thấy một nỗi buồn rất lớn, cô ạ. Nhưng không còn là nỗi buồn vì chia tay nữa. Em nhận ra… sự cô đơn không chỉ đến sau khi anh ấy đi. Nó đã ở đó, từ rất lâu rồi.” Giọng cô nhỏ dần, như thể đang nói chuyện với chính bản thân mình.
Cô Hạnh lắng nghe một cách chăm chú, không một lời ngắt lời. Bà chỉ khẽ gật đầu, khuyến khích Linh tiếp tục. “Con có thể kể cho cô nghe về nỗi cô đơn đó không? Nó đã xuất hiện từ khi nào? Và điều đó khiến con cảm thấy thế nào, Linh?”
Linh nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ và hương thơm dịu của trà lan tỏa trong khoang miệng, làm dịu đi phần nào những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Cô đặt tách trà xuống, nhìn vào đôi mắt bao dung của Cô Hạnh. “Em… em nghĩ nó bắt đầu từ khi em nhận ra rằng mình và Khánh ngày càng ít nói chuyện với nhau. Anh ấy bận rộn, em cũng bận rộn. Những tin nhắn trả lời chậm dần. Những bữa ăn tối, chúng em ngồi cạnh nhau nhưng lại có cảm giác như đang ở hai thế giới khác nhau. Em kể chuyện, anh ấy chỉ ậm ừ. Em muốn được chia sẻ, được lắng nghe, nhưng anh ấy lại chỉ im lặng. Em cảm thấy như mình đang nói chuyện với một bức tường vô hình.”
Cô Hạnh khẽ thở dài, đồng cảm. “Và con đã làm gì khi đó?”
“Em đã cố gắng. Em cố gắng hỏi han, cố gắng gợi chuyện. Nhưng rồi em mệt mỏi. Em nghĩ anh ấy không quan tâm, không muốn nghe em nói. Em bắt đầu thu mình lại, giữ những cảm xúc của mình cho riêng mình. Em sợ nói ra sẽ khiến anh ấy thêm áp lực, thêm mệt mỏi. Em nghĩ rằng nếu mình giữ im lặng, mọi thứ sẽ ổn thôi. Nhưng rồi, nỗi cô đơn cứ lớn dần, lớn dần, nuốt chửng em.” Linh nói, giọng cô nghẹn lại. Đôi mắt to tròn của cô giờ đây ướt đẫm, nhưng không có giọt nước mắt nào rơi xuống. Đó là một nỗi buồn đã cũ, đã chai sạn, nhưng giờ đây lại được gọi tên, được đối diện.
“Vậy là con đã chọn cách im lặng để bảo vệ cả hai, phải không?” Cô Hạnh nhẹ nhàng gợi mở.
Linh gật đầu. “Đúng vậy. Em không muốn anh ấy phải thêm gánh nặng. Em nghĩ mình phải mạnh mẽ. Nhưng rồi, sự mạnh mẽ đó lại biến em thành một người cô độc. Em luôn khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu. Em không cần anh ấy phải giải quyết vấn đề cho em, em chỉ cần anh ấy ở đó, ở bên cạnh em một cách thực sự, chỉ cần anh ấy chọn em.” Cô lặp lại những câu nói đã từng là nỗi day dứt, là tiếng lòng không được đáp lại.
Cô Hạnh mỉm cười nhẹ. “Vậy đó là một vết thương cũ, phải không? Một vết thương đã tồn tại từ rất lâu, trước cả khi mối quan hệ của con và Khánh đi đến hồi kết. Và giờ đây, nó đang được chữa lành, từ chính con.” Bà chỉ tay vào cuốn sổ phác thảo. “Nghệ thuật là cách tốt nhất để chữa lành tâm hồn, Linh ạ. Nó không chỉ là cách để con thể hiện cảm xúc, mà còn là cách để con nhìn sâu vào bên trong mình, đối diện với những nỗi đau, những khao khát tiềm ẩn.”
Linh nhìn vào cuốn sổ, rồi lại nhìn vào bức tranh trừu tượng trên tường. Những đường nét mạnh mẽ, những mảng màu rực rỡ nhưng cũng có những khoảng tối sâu thẳm. Cô cảm thấy một sự thôi thúc mơ hồ. “Em… em không biết phải bắt đầu từ đâu. Em chưa bao giờ nghĩ mình có thể vẽ, hay làm bất cứ điều gì liên quan đến nghệ thuật.”
“Không cần phải là một tác phẩm hoàn hảo,” Cô Hạnh nói, ánh mắt bà khuyến khích. “Chỉ cần là sự chân thật của con. Con có khao khát điều gì khác không, Linh? Ngoài việc được lắng nghe, được thấu hiểu?”
Linh trầm ngâm. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi sơn dầu thoang thoảng trong không khí, mùi gỗ từ những khung tranh, mùi không khí điều hòa mát lạnh. Khi mở mắt ra, ánh mắt cô dừng lại ở một góc phòng trưng bày, nơi có một tác phẩm điêu khắc bằng gốm, thô mộc nhưng đầy tinh tế. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng cô.
“Em… em chỉ muốn được là chính mình, được thể hiện những điều bên trong mà không sợ bị phán xét. Em muốn… tạo ra một cái gì đó.” Linh ngập ngừng, nhưng lần này, giọng cô không còn yếu ớt nữa, mà chứa đựng một tia sáng của sự quyết tâm. “Một cái gì đó của riêng em. Một cái gì đó mà em có thể chạm vào, có thể nhìn thấy, có thể cảm nhận. Một cái gì đó mà em có thể tự hào.”
Cô Hạnh mỉm cười rạng rỡ. “Tuyệt vời lắm, Linh. Đó chính là khao khát tiềm ẩn của con. Khao khát được sáng tạo, được thể hiện bản thân. Nỗi đau, sự cô đơn mà con đã trải qua, không phải là vô nghĩa. Nó có thể trở thành nguồn cảm hứng mạnh mẽ nhất, là chất liệu để con tạo nên những điều tuyệt vời.” Bà cầm cuốn sổ phác thảo lên, mở ra một trang trắng tinh. “Vậy thì, chúng ta hãy bắt đầu từ đây, nhé. Hãy để những cảm xúc của con được tự do bay bổng trên trang giấy này. Không phán xét, không sợ hãi. Chỉ là con, và những gì con muốn tạo ra.”
Linh nhìn vào trang giấy trắng, rồi nhìn vào cây bút chì trong tay. Trái tim cô đập nhanh hơn một chút. Một cảm giác vừa sợ hãi, vừa phấn khích. Cô vẫn cảm thấy những vết thương cũ còn âm ỉ, nhưng giờ đây, bên cạnh nỗi đau, đã có một hạt mầm mới đang nảy nở: hạt mầm của khao khát được sáng tạo, được là chính mình. Cô biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng ít nhất, cô đã tìm thấy một hướng đi, một mục đích mới. Cô đã tìm thấy một phần của bản thân mà cô đã đánh mất từ rất lâu rồi. Cô hít một hơi thật sâu, cầm cây bút chì lên, và nhẹ nhàng đặt nét vẽ đầu tiên xuống trang giấy trắng.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.