Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 388: Lời Thì Thầm Của Cân Bằng, Tiếng Gọi Của Màu Sắc
Chiều muộn, khi vầng dương đã ngả màu đỏ cam, rải những vệt nắng cuối cùng lên con đường lát đá cũ kỹ, Khánh bước vào quán cà phê 'Hồi Ức'. Không gian nơi đây dường như tách biệt hoàn toàn khỏi sự hối hả của phố thị, nơi những bức tường gạch trần nhuốm màu thời gian kể lại những câu chuyện trầm mặc, và những chiếc bàn ghế gỗ đã cũ kỹ, sờn màu vì năm tháng, ẩn chứa vô vàn kỷ niệm. Những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng vàng dịu, vẽ nên những vệt sáng tối lãng mạn trên những kệ sách cao chất đầy những tác phẩm văn học cổ điển và những vật trang trí mang hơi thở của một thời đã xa. Tiếng nhạc jazz dịu dàng, trầm bổng như lời thì thầm của một người tình cũ, hòa quyện với tiếng ly tách chạm nhau khẽ khàng và tiếng mưa rơi lách tách trên mái hiên, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, xoa dịu những tâm hồn mệt mỏi. Mùi cà phê rang xay nồng đượm vấn vít cùng hương bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ thoang thoảng, len lỏi vào từng giác quan, đưa con người ta về với những khoảnh khắc bình yên nhất.
Khánh ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da cũ kỹ ở một góc khuất, đối diện với Minh. Dáng người cao ráo của anh giờ đây có phần gầy gò hơn, khuôn mặt góc cạnh vẫn giữ nguyên nét nam tính nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một vẻ mệt mỏi thường trực, như thể anh đang gánh vác cả một thế giới trên đôi vai mình. Bộ vest công sở chỉnh tề không thể che giấu được sự rã rời bên trong, và ngay cả khi đã cố gắng đến phòng gym mỗi ngày theo lời khuyên của Minh, anh vẫn cảm thấy mình như đang chìm dần vào một vũng lầy vô định.
“Mày cứ gồng mình mãi thế, Khánh,” Minh nói, giọng trầm ấm, đôi mắt sáng đầy năng lượng của anh ấy nhìn thẳng vào Khánh với vẻ lo lắng. Minh, với vóc dáng vạm vỡ và vẻ ngoài năng động, dường như là một sự đối lập hoàn hảo với sự uể oải của Khánh. Anh đặt cốc cà phê xuống bàn, tiếng loảng xoảng nhỏ vang lên giữa không gian yên tĩnh. “Sức khỏe không phải trò đùa đâu. Tao thấy mày cứ cố gắng, cố gắng, nhưng rồi lại kiệt sức. Cứ cái đà này, mày sẽ không trụ nổi đâu.”
Khánh khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi, không che giấu được sự chán nản. “Tao không biết phải làm khác thế nào nữa, Minh. Cứ cố gắng là lại thấy mệt mỏi hơn. Công việc thì cứ dồn dập, áp lực thì không ngừng tăng lên. Tao đi tập gym, tao cố gắng ngủ sớm hơn, nhưng rồi mọi thứ vẫn đâu vào đấy. Cứ như thể tao đang chạy trên một cỗ máy không có điểm dừng vậy.” Anh nhấp một ngụm cà phê đen đắng, vị đắng lan tỏa trong khoang miệng, y hệt như cái vị chát chúa của cuộc sống mà anh đang nếm trải. Anh không giỏi nói ra những lời hoa mỹ, hay bày tỏ cảm xúc của mình một cách trực diện, nhưng từng câu chữ anh thốt ra đều nặng trĩu những gánh nặng nội tâm.
Minh thở dài, biết rằng bạn mình đang vật lộn với một cuộc chiến mà anh ấy không thể nhìn thấy rõ ràng. “Có lẽ mày cần một cách tiếp cận khác. Không phải cứ cố gắng nhiều hơn là sẽ tốt hơn đâu. Đôi khi, mình cần lùi lại một bước, nhìn vào bức tranh lớn hơn.”
Cùng lúc đó, từ chiếc bàn bên cạnh, một giọng nói nữ trung, đầy hào hứng, bất ngờ lọt vào tai hai người, phá vỡ khoảng lặng giữa họ.
“...Ông Phi bảo, thành công không phải là ôm tất cả, mà là biết chọn lọc và buông bỏ. Nghe nói ông ấy còn có những buổi chia sẻ về triết lý sống cân bằng nữa...”
Khánh đang định trả lời Minh, nhưng câu nói ấy như một dòng điện nhỏ, khiến anh khựng lại. Đôi mắt sâu thẳm của anh thoáng nhìn về phía bàn bên cạnh, nơi hai người phụ nữ đang say sưa trò chuyện. Ông Phi? Cái tên nghe có vẻ quen thuộc, nhưng triết lý “chọn lọc và buông bỏ” lại hoàn toàn mới mẻ, đặc biệt trong bối cảnh anh đang cảm thấy mình phải ôm đồm tất cả.
“...Đúng vậy đó! Chị cũng nghe nói ông ấy từng là một doanh nhân cực kỳ thành đạt, xây dựng cả một tập đoàn lớn, nhưng đến một độ tuổi nhất định, ông ấy quyết định rút lui khỏi những vị trí điều hành trực tiếp, dành thời gian cho những đam mê cá nhân, cho gia đình, và cả việc chia sẻ kinh nghiệm sống nữa,” người phụ nữ còn lại tiếp lời, giọng đầy ngưỡng mộ. “Bây giờ thì ông ấy sống rất an nhiên, không còn chạy theo tiền bạc hay quyền lực nữa. Ông ấy bảo, cuộc sống vốn dĩ rất ngắn, đừng để những gánh nặng không đáng có nuốt chửng những khoảnh khắc quý giá.”
Khánh trầm ngâm lắng nghe, ly cà phê trên tay dường như đã nguội lạnh. Từng lời nói của họ như chạm đúng vào những nỗi niềm sâu kín trong lòng anh. Anh vẫn luôn tin rằng phải cố gắng không ngừng nghỉ, phải tích lũy thật nhiều thì mới có thể đảm bảo một tương lai vững chắc. Triết lý của Ông Phi nghe có vẻ đi ngược lại hoàn toàn với những gì anh đã được dạy dỗ và tự mình trải nghiệm bấy lâu nay. Nhưng chính vì thế, nó lại càng kích thích sự tò mò trong anh. Buông bỏ? Chọn lọc? Liệu có thật sự tồn tại một con đường khác, một cách sống khác mà anh chưa từng nghĩ tới? Liệu có thể thành công mà không phải đánh đổi bằng tất cả sức khỏe và tinh thần?
Minh nhận ra sự chú ý bất thường của Khánh. Anh nhìn theo ánh mắt của bạn, rồi khẽ hỏi, “Mày nghe gì à? Ông Phi nào?”
Khánh không trả lời ngay. Anh vẫn đang miên man trong dòng suy nghĩ của mình, đôi mắt lơ đãng nhìn ra ngoài ban công, nơi những hạt mưa li ti bắt đầu lất phất rơi, tạo thành những gợn sóng lăn tăn trên mặt đường. Anh đã quá mệt mỏi để tiếp tục con đường cũ, con đường mà anh cảm thấy mình đang ngày càng lạc lối. Một tia hy vọng mong manh, một sự tò mò đầy hoài nghi, vừa chớm nở trong tâm trí anh. Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu là tất cả, là mục đích duy nhất để anh cố gắng. Nhưng khi tình yêu ấy vụt mất, anh nhận ra mình chẳng còn lại gì ngoài sự mệt mỏi và những áp lực vô hình. Giờ đây, một ý niệm mới về sự cân bằng, về một lối sống khác, đang từ từ len lỏi vào tâm trí anh, như một hạt mầm nhỏ trong mảnh đất khô cằn. Anh khẽ hít một hơi thật sâu, mùi cà phê và mùi mưa hòa quyện vào nhau, đánh thức trong anh một cảm giác vừa lạ lẫm vừa quen thuộc. Anh biết mình cần một sự thay đổi, một định hướng mới. Và cái tên "Ông Phi" kia, dù chỉ là một lời thì thầm thoáng qua, đã vô tình gieo vào lòng anh một câu hỏi lớn: Liệu có lối thoát nào cho sự mệt mỏi này không?
***
Trong không gian yên tĩnh và trang trọng của phòng trưng bày nghệ thuật 'Insight', nơi những bức tường trắng tinh khôi làm nền cho những tác phẩm đầy sắc màu và ý nghĩa, Linh và Cô Hạnh ngồi đối diện nhau. Ánh sáng được thiết kế đặc biệt, mềm mại nhưng đủ để làm nổi bật từng đường nét, từng mảng màu của các tác phẩm, tạo nên một bầu không khí thiền định và đầy cảm hứng. Tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng, du dương như ru hồn người vào cõi mộng, hòa cùng tiếng bước chân nhẹ nhàng của vài vị khách tham quan và những lời thì thầm khe khẽ, tạo nên một sự tĩnh lặng đáng trân trọng. Mùi sơn dầu thoang thoảng, mùi gỗ mới và không khí điều hòa mát lạnh bao trùm không gian, gợi lên cảm giác về sự sáng tạo và những câu chuyện chưa kể.
Linh, với dáng người thanh mảnh và vẻ ngoài nhẹ nhàng, nữ tính, vẫn còn mang theo nét ưu tư trong đôi mắt to tròn, long lanh của mình. Mái tóc dài, mềm mại của cô được buông xõa tự nhiên, càng làm tăng thêm vẻ dịu dàng. Cô vẫn còn giữ sự e dè, rụt rè của một người đã trải qua nhiều tổn thương, nhưng trong ánh mắt cô, giờ đây đã lấp lánh một tia sáng khác, tia sáng của sự tò mò và khao khát được chữa lành. Cô vẫn nhớ như in những lời của Cô Hạnh ở buổi gặp trước, về vết thương cũ, về sự im lặng, và về hạt mầm của khao khát sáng tạo.
“Nỗi buồn không phải là kẻ thù, Linh,” Cô Hạnh nhẹ nhàng nói, giọng bà ân cần và thấu hiểu. Cô Hạnh với mái tóc búi cao gọn gàng, trang phục đơn giản nhưng tinh tế, toát lên phong thái nhẹ nhàng nhưng kiên định, như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn Linh. “Nó là một phần của con. Thay vì cố gắng chối bỏ hay lẩn tránh, hãy học cách chấp nhận nó, và thậm chí, biến nó thành nguồn sức mạnh. Hãy để nó nói lên tiếng lòng con qua màu sắc, qua hình khối. Đừng sợ hãi sự không hoàn hảo. Nghệ thuật không yêu cầu sự hoàn hảo, nó chỉ cần sự chân thật.”
Linh nhìn chăm chú vào một bức tranh trừu tượng lớn treo trên tường đối diện. Bức tranh ấy là sự hòa trộn của những mảng màu tối sẫm, đầy u uất, xen kẽ với những vệt màu sáng rực rỡ, như những tia hy vọng le lói giữa màn đêm. Cô cảm thấy một sự đồng cảm kỳ lạ với tác phẩm đó, như thể nó đang kể câu chuyện của chính cô, câu chuyện về những nỗi buồn sâu thẳm và những khao khát được bứt phá. Cô hít một hơi thật sâu, mùi sơn dầu đặc trưng len lỏi vào phổi, mang theo một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ.
“Cháu... cháu không biết liệu mình có làm được không, cô Hạnh,” Linh khẽ nói, giọng cô vẫn còn chút ngập ngừng, yếu ớt. “Cháu sợ... cháu sợ mình không đủ tài năng, không đủ khéo léo. Cháu chưa bao giờ nghĩ mình có thể tạo ra được cái gì đó đáng giá, hay thậm chí là đẹp.” Nỗi sợ hãi của sự không hoàn hảo, của sự phán xét, vẫn còn bám víu lấy cô, như một cái bóng mờ nhạt từ quá khứ. Nó không chỉ là nỗi sợ hãi về việc không giỏi nghệ thuật, mà sâu xa hơn, là nỗi sợ hãi về việc không đủ tốt, không đủ giá trị, một cảm giác đã ám ảnh cô trong mối quan hệ với Khánh. Cô đã từng khao khát được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự, nhưng rồi cô lại nghi ngờ chính bản thân mình có đủ sức mạnh để giữ anh lại hay không.
Cô Hạnh mỉm cười hiền từ. Bà khẽ đặt tay lên vai Linh, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh, truyền cho cô sự ấm áp và yên bình. “Chỉ cần con bắt đầu, Linh ạ. Nghệ thuật là hành trình khám phá chính mình, không phải đích đến. Nó không phải là một cuộc thi để xem ai vẽ đẹp hơn, hay ai tạo ra tác phẩm vĩ đại hơn. Nó là một cuộc trò chuyện với chính tâm hồn con, một cách để con lắng nghe và thấu hiểu những gì đang diễn ra bên trong. Con không cần phải là một họa sĩ chuyên nghiệp, con chỉ cần là chính mình, và để những cảm xúc của con được tự do tuôn chảy.”
Bà lại chỉ tay vào bức tranh trừu tượng kia. “Con thấy đó, những mảng màu tối sẫm kia không phải là xấu. Nó là một phần của tổng thể, là những cung bậc cảm xúc mà người nghệ sĩ muốn truyền tải. Nỗi buồn, sự cô đơn, hay bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào, đều có thể trở thành chất liệu quý giá cho sự sáng tạo. Quan trọng là con có dám đối diện với chúng, và biến chúng thành ngôn ngữ của riêng con hay không.”
Linh nhìn theo hướng tay của Cô Hạnh, rồi lại nhìn vào bàn tay mình. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tĩnh lặng bao trùm không gian. Một phần trong cô vẫn còn sợ hãi, nhưng một phần khác, mạnh mẽ h��n, đang trỗi dậy, khao khát được thử thách, khao khát được biểu đạt. Cô không muốn mãi mãi là người giữ im lặng, người chấp nhận nỗi cô đơn nuốt chửng mình. Cô muốn tìm thấy tiếng nói của riêng mình, một tiếng nói không cần lời, mà có thể chạm đến những góc khuất sâu thẳm nhất của tâm hồn. Những lời của Cô Hạnh như một làn gió mát lành thổi bay đi những lớp bụi bám trên tâm hồn cô, hé lộ một khao khát bấy lâu bị kìm nén: khao khát được sáng tạo, được thể hiện bản thân một cách chân thật nhất.
Cô Hạnh lại nói thêm, giọng đầy khích lệ, “Nghệ thuật cũng là một cách để con chữa lành những vết thương cũ. Khi con đặt những cảm xúc của mình lên giấy, lên vải, con không chỉ giải tỏa chúng, mà còn nhìn nhận chúng từ một góc độ mới, khách quan hơn. Con sẽ thấy rằng những nỗi đau ấy không phải là gánh nặng, mà có thể là nguồn cảm hứng vô tận. Con sẽ tìm thấy vẻ đẹp trong những điều không hoàn hảo, và tìm thấy sức mạnh trong chính sự tổn thương của mình.”
Linh gật đầu, lần này không còn ngập ngừng nữa. Ánh mắt cô đã bớt đi vẻ ưu tư, thay vào đó là sự tập trung và một chút ánh lửa của sự quyết tâm. Cô đã từng khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu. Giờ đây, có lẽ đã đến lúc cô tự mình lắng nghe và thấu hiểu chính mình, thông qua một ngôn ngữ mới, ngôn ngữ của màu sắc và hình khối. Cô biết, hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng có lẽ, đây chính là con đường mà cô cần đi để tìm lại chính mình, tìm lại tiếng nói đã bị đánh mất từ rất lâu.
***
Đêm đã về khuya, thành phố chìm trong ánh đèn vàng vọt và những tiếng động mơ hồ từ xa. Khánh trở về căn hộ của mình, sự mệt mỏi từ ngày làm việc dài và buổi tập gym vẫn còn bám riết lấy từng thớ thịt. Căn hộ của anh không quá rộng rãi, nhưng được bài trí gọn gàng, ngăn nắp, với những đồ dùng tối giản, tập trung vào công năng hơn là sự ấm cúng. Đó là một không gian phản ánh chính con người anh: thực dụng, ít màu mè, và có phần cô độc. Anh thả mình xuống chiếc ghế sofa da màu xám, cảm nhận từng múi cơ đau nhức sau những bài tập nặng. Dù đã cố gắng thay đổi thói quen, anh vẫn cảm thấy như mình đang vật lộn trong một cuộc chiến không hồi kết, và sự kiệt sức vẫn luôn rình rập.
Anh bật máy tính, màn hình sáng lên trong bóng đêm, chiếu rọi khuôn mặt anh với vẻ trầm ngâm. Tiếng quạt tản nhiệt của máy tính kêu vo ve đều đều, như một lời nhắc nhở về sự tĩnh lặng đến mức đáng sợ của không gian này. Dòng suy nghĩ về "Ông Phi" từ quán cà phê chiều nay vẫn luẩn quẩn trong tâm trí anh, như một câu đố chưa có lời giải. Liệu có thật sự có một cách khác để sống, để thành công, mà không phải đánh đổi bằng tất cả? Hay tất cả chỉ là những lời nói suông, những triết lý đẹp đẽ trên sách vở, không thể áp dụng vào thực tế khắc nghiệt của cuộc sống?
Anh gõ nhẹ tên "Ông Phi" vào thanh tìm kiếm. Hàng loạt kết quả hiện ra, vẽ nên chân dung một doanh nhân thành đạt, nhưng đồng thời cũng là một triết gia, một người truyền cảm hứng. Anh bắt đầu đọc lướt qua những bài báo, những đoạn phỏng vấn, những cuốn sách mà Ông Phi đã viết. Từng câu chữ hiện lên trên màn hình, như những tia sáng nhỏ bé chiếu rọi vào góc khuất trong tâm hồn anh. Ông Phi không chỉ nói về thành công trong kinh doanh, mà còn nhấn mạnh về giá trị của sự cân bằng, của việc biết đủ, biết buông bỏ những điều không cần thiết để tập trung vào những giá trị cốt lõi. Ông ấy chia sẻ về hành trình từ một người cuồng công việc, luôn chạy đua với thời gian và áp lực, đến một người biết cách sống chậm lại, tận hưởng từng khoảnh khắc, và tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị.
"Thành công không phải là ôm tất cả, mà là biết chọn lọc và buông bỏ," một câu nói của Ông Phi hiện lên đậm nét trên màn hình, như một lời nhắc nhở trực tiếp đến Khánh. Anh đã từng ôm đồm quá nhiều, gánh vác quá nhiều áp lực, không chỉ từ công việc mà còn từ những kỳ vọng vô hình của gia đình và xã hội. Anh đã từng nghĩ rằng đó là cách duy nhất để xây dựng một tương lai vững chắc, để xứng đáng với tình yêu của Linh. Nhưng rồi, anh đã đánh mất cả sức khỏe, cả hạnh phúc, và cuối cùng là cả tình yêu.
Khánh thở dài, miết nhẹ ngón tay lên bàn phím. 'Liệu có thật sự có một cách khác? Hay tất cả chỉ là lời nói suông?' Anh tự hỏi. Sự hoài nghi vẫn còn đó, ăn sâu vào trong tâm trí anh, bởi lẽ anh đã quen với việc tự mình chiến đấu, tự mình giải quyết mọi vấn đề. Anh đã quen với việc đặt công việc lên hàng đầu, hy sinh bản thân để đạt được mục tiêu. Thay đổi một lối tư duy đã ăn sâu vào tiềm thức không phải là điều dễ dàng.
Tuy nhiên, bên cạnh sự hoài nghi, một tia hy vọng mỏng manh bắt đầu le lói. 'Nhưng mình đã thử mọi cách rồi... biết đâu...' Anh đã thử cố gắng nhiều hơn, làm việc cật lực hơn, nhưng mọi thứ dường như chỉ khiến anh mệt mỏi hơn. Có lẽ, đã đến lúc anh cần một cách tiếp cận hoàn toàn mới, một góc nhìn khác về cuộc sống. Triết lý của Ông Phi, dù còn mơ hồ, nhưng lại mang đến một cảm giác thanh thản lạ lùng, một lối thoát tiềm năng khỏi vòng xoáy của áp lực và mệt mỏi.
Anh tiếp tục lướt qua các bài viết, dừng lại ở một bài phỏng vấn dài về hành trình "buông bỏ đúng cách" của Ông Phi. Bài viết mô tả cách ông đã tái cấu trúc công việc, ủy quyền cho cấp dưới, dành thời gian cho những sở thích cá nhân, và tìm thấy niềm vui trong việc chia sẻ kinh nghiệm sống. Khánh chợt nhận ra, những điều Ông Phi nói không chỉ là lý thuyết suông, mà là những trải nghiệm thực tế, được đúc kết từ chính cuộc đời ông. Anh đã từng cố gắng ủy quyền, nhưng rồi lại cảm thấy không yên tâm, tự mình ôm đồm trở lại. Có lẽ anh cần học cách tin tưởng, học cách buông tay.
Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu Khánh. Anh tìm kiếm thông tin liên hệ của Ông Phi, hoặc ít nhất là thư ký của ông. Sau vài phút tìm kiếm, anh tìm thấy một địa chỉ email dành cho các yêu cầu hợp tác hoặc tư vấn cá nhân trên trang web chính thức của Ông Phi. Anh lưu lại địa chỉ email đó vào một tệp ghi chú trên máy tính. Hành động này, dù nhỏ bé, nhưng lại là một bước đi cụ thể, một lời hứa ngầm với chính bản thân anh. Anh không chắc liệu mình có gửi email hay không, hay liệu Ông Phi có phản hồi hay không. Nhưng ít nhất, anh đã có một lựa chọn, một hướng đi mới để thăm dò. Anh khẽ thở dài, không còn là tiếng thở dài của sự mệt mỏi tuyệt vọng, mà là tiếng thở dài của một người đang đứng trước một ngã rẽ, vừa hoài nghi, vừa tò mò, và nhen nhóm một tia hy vọng mong manh về một lối sống cân bằng hơn, một phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình.
***
Sau buổi nói chuyện với Cô Hạnh, Linh cảm thấy trong lòng mình có một sự xáo động lạ lùng. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, như một lớp sương mờ che phủ tâm trí, nhưng bên dưới lớp sương ấy, một hạt mầm của khao khát đã bắt đầu nảy nở, vươn mình tìm ánh sáng. Cô không đi thẳng về nhà, mà hướng bước chân đến cửa hàng bán đồ handmade 'Chị Thư', một nơi mà cô thường ghé qua để tìm kiếm những món đồ trang trí nhỏ xinh, hoặc chỉ đơn giản là để đắm mình trong không gian ấm áp, đầy nghệ thuật.
Cửa hàng của Chị Thư không rộng lớn, nhưng lại mang một vẻ đẹp rất riêng, rất đỗi mộc mạc và gần gũi. Những bức tường được sơn màu kem nhẹ nhàng, treo đầy những bức tranh nhỏ, những tấm thảm dệt tay với họa tiết độc đáo, và những kệ gỗ trưng bày vô vàn món đồ handmade tinh xảo: từ những chiếc vòng tay đan tết tỉ mỉ, những hộp nhạc gỗ chạm khắc tinh xảo, đến những lọ hoa gốm sứ thô mộc nhưng đầy duyên dáng. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng nhỏ rọi xuống, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và đầy cảm hứng. Mùi hương của gỗ, của vải sợi tự nhiên, và thoang thoảng mùi tinh dầu thơm nhẹ nhàng lan tỏa khắp không gian, xoa dịu tâm hồn và khơi gợi sự sáng tạo.
Chị Thư, với mái tóc tết gọn gàng và bộ váy vintage thướt tha, đang tỉ mẩn hoàn thiện một chiếc khăn choàng thêu tay. Vẻ ngoài của chị toát lên sự tinh tế, sống chậm và một sự cảm thông sâu sắc. Chị ngẩng đầu lên khi nghe tiếng chuông cửa khẽ vang, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Linh với nụ cười hiền hậu.
“Chào Linh! Lâu rồi không thấy em ghé qua. Hôm nay em tìm gì thế?” Chị Thư hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi, như một bản nhạc du dương.
Linh rụt rè bước vào, trái tim cô vẫn đập nhanh hơn một chút vì sự hồi hộp. Cô cảm thấy một chút bối rối, nhưng cũng có một sự quyết tâm mãnh liệt đang thôi thúc cô. “Chào chị Thư ạ. Em... em muốn tìm mua một ít... đồ vẽ cơ bản ạ. Em... em mới bắt đầu.” Cô nói, giọng hơi ngập ngừng, đôi má ửng hồng. Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nói ra những lời này, chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bước chân vào con đường này. Nhưng lời của Cô Hạnh vẫn văng vẳng bên tai, và khao khát được thể hiện, được chữa lành đã lớn hơn nỗi sợ hãi.
Chị Thư nhìn Linh một cách tinh tế, đôi mắt chị ánh lên vẻ thấu hiểu. Chị nhận ra sự ngập ngừng, nhưng cũng thấy được tia sáng của sự quyết tâm trong ánh mắt cô gái trẻ. Chị khẽ mỉm cười, đặt chiếc khăn choàng đang thêu dở xuống bàn, và bước lại gần Linh.
“Ồ, vậy thì hay quá! Em cứ thử sức thôi, Linh. Nghệ thuật là một hành trình tuyệt vời,” Chị Thư nói, giọng đầy khích lệ. “Đừng nghĩ nhiều về đẹp xấu, cứ để cảm xúc dẫn lối. Chị tin em sẽ tìm thấy niềm vui trong đó.” Chị dẫn Linh đến một góc nhỏ trong cửa hàng, nơi trưng bày các loại họa phẩm và dụng cụ vẽ. Những cây bút chì đủ loại độ đậm nhạt, những cuốn sổ phác thảo với đủ loại giấy, những hộp màu nước rực rỡ sắc màu, và cả những bảng màu acrylic, màu dầu. Mùi giấy mới, mùi mực, mùi màu vẽ thoang thoảng trong không khí, kích thích giác quan của Linh.
Linh nhìn những vật dụng ấy với một sự tò mò pha lẫn e ngại. Cô nhẹ nhàng chạm tay vào một cuốn sổ phác thảo bìa cứng, cảm nhận độ nhám của giấy, mùi giấy mới tinh khiết. Cuốn sổ này, đối với cô, không chỉ là những trang giấy trắng, mà là một khởi đầu mới, một không gian chưa được khai phá, nơi cô có thể tự do bày tỏ những điều sâu kín trong tâm hồn mình mà không sợ bị phán xét.
“Em nên bắt đầu với gì ạ, chị?” Linh hỏi, giọng đã tự tin hơn một chút.
Chị Thư mỉm cười. “Tùy thuộc vào em muốn thể hiện điều gì. Nếu mới bắt đầu, em có thể thử bút chì và sổ phác thảo để làm quen với việc đưa những đường nét, hình khối ra. Hoặc nếu em muốn màu sắc, màu nước là một lựa chọn tuyệt vời, rất dễ chịu và không quá phức tạp. Quan trọng là em cảm thấy thoải mái và vui vẻ khi sử dụng chúng.”
Linh trầm ngâm một lúc, rồi ánh mắt cô dừng lại ở một bộ màu nước nhỏ, với những ô màu tươi sáng, rực rỡ như những viên kẹo. Màu nước gợi cho cô cảm giác nhẹ nhàng, mềm mại, khác hẳn với sự gai góc, mạnh mẽ của sơn dầu mà cô thấy trong phòng trưng bày. Có lẽ, đây là khởi đầu phù hợp với tâm hồn nhạy cảm của cô.
“Em... em sẽ lấy bộ màu nước này, và một cuốn sổ phác thảo ạ,” Linh nói, tay cô nhẹ nhàng cầm lấy bộ màu. Cảm giác mát lạnh của hộp kim loại, cùng với sự mềm mại của những ô màu, mang đến cho cô một cảm giác an ủi lạ lùng. Cô cũng chọn một bộ bút chì đơn giản, đủ để phác thảo những ý tưởng ban đầu.
Chị Thư đóng gói cẩn thận những món đồ mà Linh đã chọn. Khi Linh trả tiền, chị lại nói thêm, ánh mắt đầy sự khuyến khích, “Mỗi món đồ đều có câu chuyện riêng của nó, Linh ạ. Và em, em sẽ tạo ra câu chuyện của riêng em với những vật dụng này. Đừng lo lắng về kết quả, hãy tận hưởng quá trình sáng tạo. Đó chính là cách tốt nhất để chữa lành.”
Linh gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, nụ cười chân thật và thanh thản hơn bất cứ lúc nào cô đã cười trong suốt thời gian qua. Khi rời khỏi cửa hàng, cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ. Trong tay cô là những vật dụng khởi đầu cho một hành trình mới, một hành trình mà cô đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ dám dấn thân. Mùi giấy mới, mùi màu vẽ thoang thoảng từ chiếc túi nhỏ, như một lời hứa hẹn về những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước. Cô biết, con đường này sẽ đầy thử thách, sẽ có những lúc cô cảm thấy bối rối, sợ hãi, nhưng ít nhất, cô đã bắt đầu. Cô đã tìm thấy một hướng đi, một mục đích mới, không chỉ để lấp đầy khoảng trống sau chia tay, mà còn để tìm lại chính mình, để thể hiện những điều sâu kín nhất trong tâm hồn mà cô đã kìm nén bấy lâu. Hạt mầm của sự sáng tạo đã được gieo, và cô tin rằng, một ngày nào đó, nó sẽ nở thành một bông hoa rực rỡ.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.