Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 389: Nét Phác Thảo Của Hy Vọng, Quyết Định Trong Hoài Nghi
Mùi giấy mới, mùi màu vẽ thoang thoảng từ chiếc túi nhỏ, như một lời hứa hẹn về những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước. Cô biết, con đường này sẽ đầy thử thách, sẽ có những lúc cô cảm thấy bối rối, sợ hãi, nhưng ít nhất, cô đã bắt đầu. Cô đã tìm thấy một hướng đi, một mục đích mới, không chỉ để lấp đầy khoảng trống sau chia tay, mà còn để tìm lại chính mình, để thể hiện những điều sâu kín nhất trong tâm hồn mà cô đã kìm nén bấy lâu. Hạt mầm của sự sáng tạo đã được gieo, và cô tin rằng, một ngày nào đó, nó sẽ nở thành một bông hoa rực rỡ.
***
Đêm về khuya, sự hối hả của một thành phố không ngủ dường như cũng dần lắng xuống, chỉ còn lại những tiếng rì rầm của gió, tiếng còi xe vọng lại từ xa xăm và ánh sáng vàng vọt của những ngọn đèn đường xuyên qua ô cửa kính lớn của tòa nhà DreamWeaver. Khánh vẫn ngồi đó, cô độc giữa không gian văn phòng rộng lớn, nơi mà chỉ vài giờ trước còn ồn ào tiếng gõ phím, tiếng nói cười, tiếng máy pha cà phê réo rắt. Giờ đây, mọi thứ chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Anh nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính đã tắt, hình ảnh phản chiếu khuôn mặt mệt mỏi của anh hiện lên mờ ảo. Đôi mắt sâu của Khánh trĩu nặng, những quầng thâm dưới mắt tố cáo những đêm dài thiếu ngủ và những ngày làm việc không ngơi nghỉ. Anh đưa tay day nhẹ thái dương, một thói quen cũ đã hình thành từ khi áp lực công việc ngày càng đè nặng lên vai anh. Cảm giác mệt mỏi thấm đẫm từng tế bào, như một lớp bùn đặc quánh bám chặt lấy tâm trí và cơ thể anh, khiến anh không thể thoát ra.
Tất cả mọi người đã về hết, chỉ còn lại mình anh. Cái cảm giác cô độc này không phải là điều gì xa lạ, nó đã trở thành một phần của cuộc sống anh từ rất lâu rồi, nhất là sau khi Linh rời đi. Trước đây, dù công việc có bận rộn đến mấy, anh vẫn có một nơi để về, một người để chờ đợi, dù chỉ là một bữa cơm nguội lạnh hay một tin nhắn hỏi han muộn màng. Còn bây giờ, chỉ có bốn bức tường và sự im lặng bủa vây.
Anh chợt nhớ đến lời Minh nói mấy hôm trước, khi anh than thở về sự kiệt sức và bế tắc. Minh, với vẻ ngoài mạnh mẽ và năng lượng tràn đầy, nhưng luôn tinh tế nhận ra những góc khuất trong tâm hồn bạn mình. "Mày không thể cứ mãi chạy theo cái guồng quay này được, Khánh. Sẽ có lúc mày đổ gục mất. Cần phải tìm một lối đi khác." Lối đi khác? Anh tự hỏi. Nhưng lối đi nào mới đúng? Anh đã cố gắng thay đổi, đã thử đến phòng gym như Minh gợi ý, nhưng sự mệt mỏi thể chất và tinh thần lại càng khiến anh chùn bước. Mỗi lần tập xong, cơ bắp đau nhức, anh lại cảm thấy mình càng kiệt sức hơn, không có đủ năng lượng để đối mặt với núi công việc đang chờ.
Ánh đèn văn phòng màu trắng lạnh lẽo càng làm nổi bật sự trống rỗng trong tâm hồn anh. Tiếng quạt thông gió rì rầm như một lời thì thầm không ngừng nghỉ, nhắc nhở anh về những deadline chồng chất, những dự án đang chờ đợi. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần cố gắng thêm một chút, thêm một chút nữa, mọi thứ sẽ ổn. Anh sẽ có một tương lai vững chắc, một cuộc sống ổn định cho người mình yêu. Nhưng rồi, chính sự cố gắng đó lại bào mòn anh, và bào mòn cả tình yêu. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," câu nói đó, vẫn còn văng vẳng bên tai, như một bản án chung thân mà anh tự tuyên cho chính mình. Nó không chỉ là lời chia tay Linh, mà còn là lời thú nhận cho sự bất lực của chính anh.
Anh tự hỏi, liệu có phải mình đã đi sai đường? Hay là, con đường này không dành cho mình? Một sự bế tắc không lối thoát. Anh cảm thấy mình như một con thuyền trôi lênh đênh giữa biển cả mênh mông, không định hướng, không biết bến bờ.
Bỗng nhiên, một cái tên hiện lên trong đầu anh. Ông Phi. Người mà Minh đã nhắc đến trong cuộc trò chuyện hôm đó, với triết lý sống cân bằng và cái nhìn sâu sắc về cuộc sống. Minh đã nói, "Ông ấy không phải là bác sĩ tâm lý, nhưng triết lý của ông ấy có thể giúp mày nhìn nhận mọi thứ khác đi." Một tia sáng nhỏ bé lóe lên trong màn đêm tối tăm của tâm trí Khánh. Anh đã từng gạt bỏ ý nghĩ đó, cho rằng những thứ "triết lý" xa vời chẳng thể giúp gì cho những áp lực thực tế mà anh đang đối mặt. Nhưng giờ đây, khi mọi thứ dường như đã đi vào ngõ cụt, anh bắt đầu suy nghĩ lại. Liệu có thật sự tồn tại một "lối đi khác" như Minh nói?
Khánh khẽ cựa mình, cầm chuột máy tính. Con trỏ di chuyển chậm rãi đến biểu tượng trình duyệt. Anh gõ từ khóa "Ông Phi" và "triết lý cân bằng". Hàng loạt kết quả hiện ra, nhưng anh lại do dự. Lòng anh ngổn ngang những câu hỏi. Liệu đây có phải là một quyết định đúng đắn? Liệu một người xa lạ có thể hiểu và giúp anh giải quyết những vấn đề phức tạp trong cuộc sống? Hay anh chỉ đang bấu víu vào một hy vọng mỏng manh, một ảo ảnh sẽ tan biến ngay khi anh chạm vào?
Sự băn khoăn, nỗi sợ hãi thất bại khi thay đổi, và cả sự hoài nghi về khả năng của chính mình, tất cả dồn nén lại. Anh thở dài một lần nữa, nặng nề hơn. Cuối cùng, anh tắt trình duyệt. Không phải vì anh từ bỏ, mà vì anh cần thêm thời gian để suy nghĩ, để đối diện với chính mình.
Anh với lấy chiếc điện thoại, ngón tay lướt trên màn hình, tìm đến số của Minh. Anh không muốn gọi, vì giờ đã quá khuya. Anh soạn một tin nhắn ngắn gọn, cụt lủn, đúng như phong cách của anh khi mệt mỏi. "Minh, ông Phi đó, ông ấy là ai vậy? Có thể cho tôi biết thêm không?" Anh không nói thẳng rằng mình muốn tìm gặp, chỉ hỏi một cách vu vơ, như thể đó chỉ là một sự tò mò nhất thời. Anh nhấn gửi, rồi đặt điện thoại xuống bàn. Ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại chợt lóe lên trong bóng tối, rồi tắt hẳn, để lại Khánh một mình với những suy tư không ngừng nghỉ. Có lẽ, đây là bước đầu tiên, dù còn đầy rẫy sự hoài nghi và băn khoăn, nhưng ít nhất, anh đã có một động thái. Một tia hy vọng mong manh đã được nhen nhóm, rất nhỏ bé, nhưng đủ để soi rọi một phần con đường mờ mịt phía trước. Anh gục mặt xuống bàn, để mặc sự mệt mỏi nhấn chìm mình, chờ đợi một câu trả lời, một sự chỉ dẫn từ người bạn thân thiết.
***
Cùng lúc đó, cách đó không xa, trong căn hộ penthouse sang trọng của Minh, ánh đèn vàng dịu nhẹ tỏa ra từ những chiếc đèn sàn hiện đại, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng cũng phảng phất chút cô độc. Minh đang ngồi trên chiếc sofa da màu xám tro, nhâm nhi ly rượu vang đỏ, lắng nghe những giai điệu jazz nhẹ nhàng từ chiếc loa bluetooth. Căn hộ của anh là một bức tranh đối lập hoàn toàn với văn phòng của Khánh. Nơi đây là sự kết hợp hoàn hảo giữa nét kiến trúc hiện đại, tông màu lạnh và sự thoải mái, tiện nghi. Cửa sổ kính lớn từ trần đến sàn mở ra toàn cảnh thành phố lung linh ánh đèn, như một tấm thảm dệt kim cương trải dài vô tận. Gió đêm khẽ rít nhẹ qua khe cửa, mang theo hơi lạnh từ độ cao và tiếng vọng xa xăm của một thành phố không bao giờ ngủ.
Minh đã quen với sự yên tĩnh này. Sau một ngày làm việc đầy áp lực và những cuộc gặp gỡ xã giao, anh thường trở về nhà, thả mình vào không gian riêng tư này để tìm kiếm sự bình yên. Anh đã nghe Khánh than thở về công việc, về sự kiệt sức. Minh hiểu bạn mình. Khánh là người trầm tính, ít khi bộc lộ cảm xúc, nhưng Minh biết rõ gánh nặng mà Khánh đang mang trên vai. Anh đã chứng kiến Khánh dần dần biến thành một cỗ máy làm việc, mất đi ánh sáng trong đôi mắt, mất đi sự cân bằng trong cuộc sống.
Điện thoại của Minh rung lên khe khẽ. Anh nhìn xuống màn hình, thấy tên Khánh hiện lên. Anh khẽ nhíu mày khi đọc tin nhắn: "Minh, ông Phi đó, ông ấy là ai vậy? Có thể cho tôi biết thêm không?". Minh mỉm cười. Anh hiểu ngay sự do dự của Khánh. Bạn anh, luôn cứng nhắc và thực tế, giờ đây lại bắt đầu tìm kiếm những thứ "triết lý" mà trước đây anh luôn cho là phù phiếm. Đây là một tín hiệu tốt. Một dấu hiệu cho thấy Khánh đã sẵn sàng mở lòng, sẵn sàng tìm kiếm một lối thoát.
Minh đặt ly rượu xuống bàn kính, lấy điện thoại. Anh không trả lời tin nhắn, mà gọi lại ngay lập tức. Anh biết Khánh cần một cú hích, một sự động viên trực tiếp hơn là những dòng chữ vô cảm. Tiếng chuông kéo dài vài giây, rồi đầu dây bên kia bắt máy.
"Alo?" Giọng Khánh vẫn còn mang chút mệt mỏi, pha lẫn sự ngạc nhiên.
"Là mày hả Khánh? Giờ này còn chưa ngủ à?" Minh hỏi, giọng điệu của anh kiên định nhưng ấm áp, khác hẳn với vẻ lạnh lùng thường thấy khi anh làm việc.
Khánh thở dài một tiếng nặng nề. "Ừ. Vừa xong việc. Thấy mày gửi tin nhắn nên gọi lại luôn."
"Mày còn trong văn phòng à? Giờ này rồi mà vẫn còn cắm mặt vào công việc thế hả? Bảo sao không đổ bệnh." Minh khẽ trách yêu, nhưng trong giọng nói ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc. "Mày hỏi về Ông Phi à?"
"Ừ." Khánh đáp cụt lủn. "Mày nói ông ấy có triết lý gì đó... nghe lạ tai. Cũng tò mò."
Minh không vội vàng giải thích ngay. Anh hiểu Khánh đang dò xét, đang tìm kiếm. "Tò mò là tốt. Ít ra mày còn có chút hứng thú với những thứ khác ngoài mấy cái bản vẽ và con số chết tiệt. Ông Phi là một người đặc biệt, Khánh ạ. Ông ấy không phải là một bác sĩ tâm lý, càng không phải là một nhà tư vấn tài chính hay một chuyên gia quản lý doanh nghiệp. Ông ấy là một triết gia, một người chiêm nghiệm cuộc sống. Ông ấy có một cách nhìn nhận mọi thứ rất khác, rất sâu sắc."
Khánh im lặng một lúc, tiếng thở đều của anh vọng lại qua điện thoại. "Khác như thế nào?"
"Ông ấy tin vào sự cân bằng, Khánh. Giữa công việc và cuộc sống, giữa vật chất và tinh thần, giữa cho đi và nhận lại. Ông ấy nói, con người ta thường bị cuốn vào một vòng xoáy, cố gắng đạt được điều này mà quên đi điều khác. Rồi đến khi có được thứ mình muốn, lại thấy trống rỗng, vì đã đánh mất quá nhiều thứ trên đường đi." Minh chậm rãi giải thích, cố gắng truyền tải đúng tinh thần của Ông Phi mà anh từng được nghe. "Ông ấy có một câu nói mà tao rất tâm đắc: 'Cái cây dù có vươn cao đến mấy, rễ cũng phải cắm sâu vào lòng đất để hút dưỡng chất. Con người cũng vậy, càng leo cao, càng phải biết cách neo mình vào những giá trị cốt lõi, vào sự bình yên nội tại'."
Khánh lại im lặng. Những lời của Minh như chạm đúng vào nỗi băn khoăn bấy lâu của anh. Anh đã quá tập trung vào việc "vươn cao", mà quên mất cách "neo mình". Anh đã cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc, mà quên mất cách tận hưởng hiện tại, quên mất cách lắng nghe chính mình và người mình yêu.
"Nghe cũng... trừu tượng nhỉ," Khánh nói, giọng anh có chút suy tư, không còn vẻ mệt mỏi ban đầu.
Minh bật cười nhẹ. "Đúng là trừu tượng, nhưng không phải không có ích. Ông ấy không cho mày công thức thành công, Khánh. Ông ấy chỉ giúp mày tự tìm ra công th���c của riêng mày, bằng cách thay đổi góc nhìn, thay đổi tư duy. Ông ấy giúp mày nhận ra rằng, giá trị của một người không nằm ở số tiền họ kiếm được hay vị trí họ đang có, mà nằm ở sự bình yên trong tâm hồn, ở cách họ sống một cuộc đời trọn vẹn."
"Vậy... làm sao để gặp ông ấy?" Khánh hỏi, giọng anh đã có phần chắc chắn hơn, một tia quyết tâm đã nhen nhóm trong lòng.
Minh cảm thấy nhẹ nhõm. Cuối cùng thì Khánh cũng đã chịu mở lòng. "Ông ấy không tiếp xúc trực tiếp với quá nhiều người. Thường thì phải có người giới thiệu, hoặc phải thông qua trợ lý của ông ấy. Nhưng tao có thể giúp mày chuyện này. Tao sẽ gửi cho mày email của trợ lý ông ấy. Mày cứ liên hệ thử xem sao. Cứ nói là bạn của Minh giới thiệu. Ông ấy không phải là người ham danh lợi, nên mày cứ thoải mái chia sẻ những gì mày đang trải qua. Đừng ngại."
"Cảm ơn mày, Minh," Khánh nói, giọng anh chân thành. Đó là một lời cảm ơn hiếm hoi từ Khánh.
"Đừng khách sáo. Mày là bạn tao mà. Cứ thử đi. Tao nghĩ nó sẽ tốt cho mày đấy. Có thể mày sẽ tìm thấy cái mà mày đang tìm kiếm bấy lâu nay," Minh động viên. "Nhớ đấy, ông ấy không phải là bác sĩ tâm lý. Đừng mong ông ấy sẽ chữa bệnh cho mày. Ông ấy chỉ là một người thầy, một người dẫn lối. Quan trọng nhất vẫn là mày phải tự mình bước đi."
"Ừ. Tao hiểu rồi."
Sau khi cúp máy, Minh lập tức soạn một email ngắn gọn gửi cho trợ lý của Ông Phi, giới thiệu Khánh và tóm tắt qua tình hình của bạn mình. Anh biết, Khánh sẽ không dễ dàng thay đổi, nhưng ít nhất, anh đã gieo được một hạt mầm hy vọng vào lòng người bạn thân. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh, nhưng trong lòng anh, một sự bình yên nhẹ nhàng đã lan tỏa. Anh tin rằng, Khánh sẽ tìm thấy con đường của riêng mình.
***
Chiều hôm sau, ánh nắng dịu dàng rải vàng trên những mái nhà cũ kỹ, len lỏi qua những tán lá xanh non, tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ trên Gác Mái Cũ Kỹ. Gió nhẹ nhàng lướt qua, mang theo mùi bụi bặm đặc trưng của những góc phố cũ, mùi sắt gỉ từ những thanh chắn lan can, và đôi khi là mùi khói bếp thoảng qua từ các căn hộ bên dưới. Linh đã chọn buổi chiều này để bắt đầu hành trình mới của mình.
Cô trải một tấm bạt cũ ra sàn gác mái, cẩn thận bày biện những vật liệu nghệ thuật mà cô đã mua ở cửa hàng của chị Thư. Những tuýp màu nước nhỏ gọn, với những ô màu tươi sáng như những viên kẹo ngọt, những cây cọ vẽ đủ kích cỡ, và cuốn sổ phác thảo bìa cứng với những trang giấy trắng tinh khiết. Cô nhìn chúng với ánh mắt vừa tò mò vừa e dè, một chút lo lắng pha lẫn niềm phấn khích. Chúng nằm đó, im lìm, chờ đợi bàn tay cô chạm vào, chờ đợi cô thổi hồn vào chúng.
Những lời của Cô Hạnh vẫn văng vẳng bên tai Linh, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh: "Nghệ thuật là một cách để trò chuyện với chính mình. Đừng sợ hãi, đừng nghĩ nhiều về đẹp xấu, cứ để cảm xúc dẫn lối. Đôi khi, những vết thương sâu sắc nhất lại là nguồn cảm hứng lớn nhất cho những tác phẩm đẹp đẽ nhất." Cô Hạnh đã nói rằng, không cần phải vẽ đẹp, chỉ cần vẽ những gì mình cảm thấy. Điều đó đã gỡ bỏ một phần gánh nặng vô hình mà Linh tự đặt lên vai mình.
Linh nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cảm nhận làn gió mát lành vuốt ve khuôn mặt. Mùi giấy mới từ cuốn sổ, mùi màu vẽ thoang thoảng trong không khí, tất cả hòa quyện lại, mang đến cho cô một cảm giác an ủi lạ lùng. Cô tự nhủ, "Cứ thử xem sao. Mình không cần phải vẽ đẹp, chỉ cần vẽ những gì mình cảm thấy." Cô mở mắt, ánh mắt dừng lại ở hộp màu nước. Những màu sắc rực rỡ như đang mời gọi cô.
Cô nhẹ nhàng mở hộp màu, dùng một cây cọ nhỏ nhúng vào chén nước sạch. Đầu cọ mềm mại, khẽ chạm vào ô màu xanh dương, rồi đến màu vàng, màu đỏ. Cô thử pha màu, ban đầu còn khá vụng về. Nước loãng quá khiến màu nhạt nhòa, hoặc màu đặc quá lại vón cục. Mấy nét cọ đầu tiên trên một mảnh giấy nháp thật lộn xộn, lem luốc, không ra hình thù gì. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười pha chút tự giễu. Cô đã nghĩ mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.
Nhưng rồi, cô lại nhớ đến lời chị Thư: "Đừng lo lắng về kết quả, hãy tận hưởng quá trình sáng tạo. Đó chính là cách tốt nhất để chữa lành." Linh hít thở sâu một lần nữa, gạt bỏ những suy nghĩ tiêu cực. Cô không cần phải tạo ra một kiệt tác. Cô chỉ cần bắt đầu.
Cô trải cuốn sổ phác thảo ra, trang giấy trắng tinh khôi như một lời mời gọi. Lòng Linh vẫn còn nặng trĩu những suy nghĩ về quá khứ, về mối tình đã qua, về những cảm xúc chưa được gọi tên. Cô bắt đầu đặt cọ lên giấy, không có một chủ đích rõ ràng. Nét cọ đầu tiên là một đường cong nhẹ, màu xanh nhạt, như dòng nước chảy. Rồi một nét màu vàng xen vào, như ánh nắng mặt trời yếu ớt. Cô để cảm xúc dẫn lối, không suy nghĩ quá nhiều về việc mình đang vẽ gì.
Cọ vẽ sột soạt trên giấy, tạo ra những âm thanh nhỏ, đều đều, như tiếng lòng của cô đang được giải tỏa. Từng nét vẽ, từng mảng màu, dù không hoàn hảo, nhưng lại mang một sức nặng cảm xúc riêng. Cô bắt đầu cảm thấy một dòng chảy cảm xúc tuôn trào, những hình ảnh mờ nhạt từ trong tâm trí cô dần hiện hữu trên giấy. Ban đầu là những đường nét vô định, rồi dần dần, chúng bắt đầu kết nối với nhau, tạo thành một cái gì đó.
Một cơn mưa. Không phải cơn mưa xối xả, mà là một cơn mưa phùn lất phất, với những giọt nước trong suốt chảy dài trên ô cửa kính. Linh cảm thấy như mình đang được gột rửa. Cơn mưa ấy gợi cho cô về những buổi chiều buồn bã, khi cô ngồi một mình bên cửa sổ, nhìn những giọt mưa rơi tí tách, lòng nặng trĩu nỗi cô đơn. Nhưng giờ đây, khi tái hiện nó bằng màu sắc, cô lại cảm thấy một sự nhẹ nhõm. Cô vẽ thêm một chiếc lá vàng đang rơi nhẹ nhàng xuống mặt đất ẩm ướt, một biểu tượng của sự chia ly, của những thứ đã cũ kỹ, đã qua đi.
Những nét vẽ vụng về, những mảng màu không hoàn toàn hòa quyện, nhưng chúng chân thật. Chúng là tiếng lòng của Linh. Cô cảm thấy như thể mình đang trút bỏ từng chút một những gánh nặng trong lòng. Quá trình này không hề dễ dàng, có những lúc cô cảm thấy bối rối, không biết phải làm gì tiếp theo, nhưng rồi cô lại để trực giác dẫn dắt. Cô không còn sợ hãi nữa. Cô không còn cảm thấy mình "không đủ tốt" để làm điều này. Cô chỉ đơn giản là đang làm.
Khi những mảng màu cuối cùng được đặt xuống, Linh lùi lại, nhìn ngắm tác phẩm đầu tiên của mình. Nó không hề đẹp theo nghĩa thông thường, không phải là một bức tranh để trưng bày. Nhưng đối với cô, nó là cả một thế giới cảm xúc. Một thế giới mà cô đã kìm nén bấy lâu, giờ đây được thể hiện ra một cách chân thật nhất.
Một nụ cười mờ nhạt, nhưng rất chân thật, dần xuất hiện trên môi Linh. Nó không phải là nụ cười rạng rỡ, mà là nụ cười của sự bình yên, của sự giải tỏa. Cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, như thể một tảng đá lớn đã được nhấc ra khỏi lồng ngực. Mùi màu vẽ, mùi giấy, mùi gió lùa... tất cả hòa quyện lại, tạo nên một khoảnh khắc kỳ diệu.
Cô biết, con đường này còn dài, còn nhiều thử thách. Sẽ có những lúc cô cảm thấy nản lòng, sẽ có những lúc cô nghi ngờ bản thân. Nhưng ít nhất, cô đã bắt đầu. Cô đã tìm thấy một hướng đi, một mục đích mới, không chỉ để lấp đầy khoảng trống sau chia tay, mà còn để tìm lại chính mình, để thể hiện những điều sâu kín nhất trong tâm hồn mà cô đã kìm nén bấy lâu. Hạt mầm của sự sáng tạo đã được gieo, và cô tin rằng, một ngày nào đó, nó sẽ nở thành một bông hoa rực rỡ, mang theo những gam màu của hy vọng và sự chữa lành. Linh khẽ vuốt nhẹ lên bức tranh, cảm nhận sự nhám nhẹ của giấy, và hít thở một hơi thật sâu, như đang đón nhận một khởi đầu mới.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.