Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 390: Hạt Mầm Cân Bằng, Tiếng Lòng Màu Sắc
Khi những mảng màu cuối cùng được đặt xuống, Linh lùi lại, nhìn ngắm tác phẩm đầu tiên của mình. Nó không hề đẹp theo nghĩa thông thường, không phải là một bức tranh để trưng bày. Nhưng đối với cô, nó là cả một thế giới cảm xúc. Một thế giới mà cô đã kìm nén bấy lâu, giờ đây được thể hiện ra một cách chân thật nhất.
Một nụ cười mờ nhạt, nhưng rất chân thật, dần xuất hiện trên môi Linh. Nó không phải là nụ cười rạng rỡ, mà là nụ cười của sự bình yên, của sự giải tỏa. Cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, như thể một tảng đá lớn đã được nhấc ra khỏi lồng ngực. Mùi màu vẽ, mùi giấy, mùi gió lùa... tất cả hòa quyện lại, tạo nên một khoảnh khắc kỳ diệu.
Cô biết, con đường này còn dài, còn nhiều thử thách. Sẽ có những lúc cô cảm thấy nản lòng, sẽ có những lúc cô nghi ngờ bản thân. Nhưng ít nhất, cô đã bắt đầu. Cô đã tìm thấy một hướng đi, một mục đích mới, không chỉ để lấp đầy khoảng trống sau chia tay, mà còn để tìm lại chính mình, để thể hiện những điều sâu kín nhất trong tâm hồn mà cô đã kìm nén bấy lâu. Hạt mầm của sự sáng tạo đã được gieo, và cô tin rằng, một ngày nào đó, nó sẽ nở thành một bông hoa rực rỡ, mang theo những gam màu của hy vọng và sự chữa lành. Linh khẽ vuốt nhẹ lên bức tranh, cảm nhận sự nhám nhẹ của giấy, và hít thở một hơi thật sâu, như đang đón nhận một khởi đầu mới.
***
Trong khi Linh chìm đắm trong thế giới màu sắc và những nỗi niềm được giải tỏa, Khánh lại đang vật lộn với những con số và deadline trong không gian hiện đại của DreamWeaver. Tòa nhà kính cao vút, phản chiếu ánh nắng ban mai trong vắt của Sài Gòn, tạo nên một vẻ đẹp năng động nhưng cũng đầy áp lực. Bên trong, không gian mở được thiết kế tinh tế với những bức tranh trừu tượng treo trên tường, những chậu cây xanh mướt điểm xuyết giữa các khu vực làm việc, và ánh đèn trần trắng sáng rọi xuống từng bàn làm việc. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch xen lẫn tiếng điện thoại reo nhẹ, tiếng thảo luận nhóm vang vọng từ các phòng họp kính trong suốt, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn. Đâu đó, tiếng máy pha cà phê xì xèo, mang theo mùi hương cà phê rang xay đậm đà, như một lời mời gọi khẩn thiết cho những bộ não đang vận hành hết công suất.
Khánh ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt sâu, tập trung cao độ vào những dòng code phức tạp đang chạy. Anh đã cắm mặt vào công việc từ sớm, cố gắng giải quyết nốt một vài vấn đề còn tồn đọng trước giờ nghỉ trưa. Dáng người cao ráo của anh có vẻ hơi gầy hơn trước, những đường nét nam tính trên khuôn mặt góc cạnh giờ đây in hằn chút mệt mỏi, dù ánh nắng dịu nhẹ từ khung cửa sổ lớn đang hắt vào, làm bừng sáng một phần góc làm việc của anh. Anh mặc chiếc sơ mi trắng được là phẳng phiu, tay áo xắn gọn gàng, phù hợp với hình ảnh một người đàn ông thành đạt, nghiêm túc và thực dụng mà anh luôn cố gắng xây dựng. Nhưng sâu thẳm bên trong, sự kiệt sức đã trở thành một người bạn đồng hành quen thuộc.
Bỗng, một tiếng "ting" nhỏ vang lên từ điện thoại đặt cạnh bàn ph phím. Khánh không mấy để ý, anh thường xuyên nhận được email công việc. Nhưng rồi, anh liếc mắt nhìn. Một email với tiêu đề lạ, không phải từ nội bộ công ty. Anh nhấp mở.
Đó là một email phản hồi từ thư ký của Ông Phi, xác nhận lịch hẹn mà anh đã mạnh dạn gửi đi hai hôm trước. Dòng chữ ngắn gọn, lịch sự, nhưng lại mang một sức nặng không tưởng đối với Khánh. "Kính gửi anh Khánh, Ông Phi đã nhận được thư của anh và rất sẵn lòng sắp xếp một buổi gặp mặt vào chiều ngày [Ngày cụ thể]. Xin vui lòng xác nhận để chúng tôi chuẩn bị. Trân trọng."
Khánh đọc đi đọc lại dòng tin, ngón tay anh lướt nhẹ trên bàn phím nhưng không gõ thêm một chữ nào. Trong lòng anh dấy lên một cảm xúc khó tả, một sự pha trộn phức tạp giữa kỳ vọng và lo lắng. Kỳ vọng vào một sự thay đổi, một lối thoát khỏi vòng xoáy mệt mỏi hiện tại. Anh đã nghe Minh kể về Ông Phi, về triết lý sống cân bằng của ông, và một cách vô thức, anh đã nhen nhóm một tia hy vọng. Nhưng cùng lúc đó, một nỗi lo lắng mơ hồ cũng len lỏi. Liệu đây có phải là một quyết định đúng đắn? Liệu một người ngoài, dù có uyên bác đến mấy, có thể thực sự hiểu và giúp được anh? Hay đây chỉ là một cuộc gặp xã giao vô nghĩa, một sự lãng phí thời gian và công sức mà anh vốn dĩ đã thiếu thốn?
Nghĩ đến những áp lực công việc đang đè nặng, những kỳ vọng từ gia đình, và cả những hình ảnh về một Linh đã từng ở bên cạnh anh, thấu hiểu anh, nhưng giờ đây đã là quá khứ, Khánh khẽ thở dài. Hơi thở ra mang theo một chút nặng nề, như muốn xua đi những suy nghĩ miên man đang quấn lấy tâm trí. Anh nhắm mắt lại vài giây, hình dung về cuộc gặp sắp tới. Một người đàn ông thành đạt, uyên bác, đã trải qua bao thăng trầm của cuộc đời, liệu có thể chỉ cho anh một con đường khác, một cách sống khác?
Từ nhỏ, anh đã được dạy rằng thành công đồng nghĩa với sự cố gắng không ngừng nghỉ, với việc hy sinh thời gian cá nhân, hy sinh cả những cảm xúc riêng tư để đạt được mục tiêu vật chất. Anh đã luôn tin vào điều đó. Anh đã yêu Linh bằng cách cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc, bằng cách làm việc không ngừng nghỉ. Nhưng cuối cùng, anh đã đánh mất cô ấy, đánh mất cả chính mình trong guồng quay ấy. Câu nói của anh, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," vẫn văng vẳng trong đầu, một lời thú nhận đầy cay đắng về sự kiệt quệ của chính bản thân.
Bây giờ, anh đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự thay đổi. Một sự thay đổi mà anh không biết sẽ dẫn mình đi đâu. Anh mở mắt, ánh mắt dừng lại ở bức ảnh phong cảnh treo trên tường đối diện, một ngọn núi hùng vĩ vươn lên giữa biển mây. Nó đẹp, nhưng cũng cô độc. Anh cảm thấy mình cũng vậy.
"Liệu đây có phải là lối thoát thật sự? Hay chỉ là một cuộc gặp xã giao vô nghĩa?" Anh tự hỏi, giọng nói trong đầu vang lên nặng trĩu. Anh muốn tin rằng có một con đường khác, một cách sống khác, nơi anh có thể vừa đạt được những mục tiêu của mình, vừa tìm thấy sự bình yên, không phải đánh đổi bằng tất cả những gì anh trân quý. Nhưng niềm tin đó vẫn còn mong manh, bị bao phủ bởi lớp sương mù của hoài nghi và sự mệt mỏi. Anh biết mình không thể tiếp tục như cũ, nhưng anh cũng sợ phải thay đổi. Anh sợ những gì anh sẽ phải đối mặt, sợ những sự thật mà anh có thể phải chấp nhận về bản thân.
Khánh ngả người ra sau ghế, nhìn chằm chằm vào màn hình, nơi email của Ông Phi vẫn hiển thị. Anh thở dài thêm một lần nữa, lần này có vẻ nhẹ nhõm hơn một chút, như thể anh đã chấp nhận một phần nào đó của số phận. Dù có là gì đi nữa, anh biết mình cần phải đi tiếp. Anh cần một sự thay đổi, dù nó có đáng sợ đến đâu. Bàn tay anh đưa lên, khẽ nhấn nút "Trả lời", gõ nhanh dòng xác nhận. Đây là một bước đi mới, một con đường mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ đi, nhưng có lẽ, đó là con đường anh cần phải bước.
***
Trong khi Khánh đối mặt với những áp lực vô hình của cuộc sống hiện đại, Linh lại tìm thấy một chốn trú ẩn yên bình trên Gác Mái Cũ Kỹ. Nơi đây, ánh nắng chiều tà vàng óng ả hắt qua khung cửa sổ lớn, phủ lên không gian một vẻ đẹp hoài cổ và lãng mạn. Mái tôn cũ kỹ, tường gạch tróc vữa, những dấu vết của thời gian in hằn lên từng góc nhỏ, nhưng lại mang đến một cảm giác ấm cúng, thân thuộc. Vài chậu cây dại vẫn kiên cường vươn mình, xanh tốt, tô điểm thêm chút sức sống cho không gian có phần u hoài. Linh đã khéo léo đặt vài chiếc ghế cũ được sơn lại, một chiếc bàn gỗ nhỏ và những chiếc đèn lồng giấy màu sắc, biến nơi đây thành một xưởng vẽ mini đầy chất thơ.
Tiếng gió thổi nhẹ nhàng qua những khe hở của mái nhà, mang theo hơi thở của thành phố xa xăm. Đôi khi, tiếng mưa phùn lất phất trên mái tôn lại tạo nên một bản nhạc du dương, êm ái. Mùi bụi bặm cũ kỹ hòa quyện cùng mùi sắt gỉ thoang thoảng, đôi lúc còn xen lẫn mùi khói bếp từ những căn hộ bên dưới, tất cả tạo nên một bầu không khí rất riêng, rất "Gác Mái Cũ Kỹ". Linh ngồi bệt xuống sàn gỗ mát lạnh, giữa những vật liệu vẽ của mình: những tuýp màu nước đủ sắc độ, những chiếc cọ đủ kích cỡ, những cuộn giấy và tấm toan trắng tinh khôi. Cô hoàn toàn chìm đắm vào thế giới của riêng mình, tách biệt khỏi mọi ồn ào và lo toan bên ngoài.
Bàn tay cô thoăn thoắt chấm màu, pha trộn. Đầu cọ mềm mại, lướt nhẹ trên bề mặt toan, tạo ra những nét vẽ đầu tiên. Ban đầu, những nét vẽ còn lúng túng, gượng gạo, không theo một quy tắc nào. Chúng là những đường nét vô định, những mảng màu không hoàn toàn hòa quyện, nhưng lại chân thật, phản ánh đúng tâm trạng của cô lúc ấy. Linh không còn nghĩ về việc phải vẽ gì, không còn đặt nặng vấn đề kỹ thuật hay kết quả. Cô chỉ đơn giản là để màu sắc tự dẫn dắt, để cảm xúc nội tại tuôn trào, biểu lộ những gì ẩn sâu trong lòng mà bấy lâu nay cô đã kìm nén.
Cô nhớ lại lời chị Thư, lời cô Hạnh, những người đã khơi gợi niềm đam mê này trong cô. "Đừng lo lắng về kết quả, hãy tận hưởng quá trình sáng tạo. Đó chính là cách tốt nhất để chữa lành." Linh hít thở sâu, nhắm mắt lại một lúc, cảm nhận hơi thở đều đặn và sự bình yên đang dần lan tỏa trong cơ thể. Khi cô mở mắt ra, ánh mắt cô đã trở nên kiên định hơn, không còn chút hoài nghi hay sợ hãi nào. Cô cầm cây cọ, đưa lên tấm toan một nét dứt khoát, như trút bỏ một gánh nặng vô hình.
"Thật kỳ lạ," cô tự nhủ trong tâm trí, "những nỗi buồn tưởng chừng không thể nói thành lời, giờ lại có thể hiện diện qua những gam màu này. Đây là nơi mình có thể là chính mình, không cần giải thích hay che giấu." Cô cảm thấy một sự giải tỏa mạnh mẽ, một cảm giác tự do chưa từng có. Từng nét cọ, từng mảng màu, dù không hoàn hảo, nhưng lại mang một sức nặng cảm xúc riêng. Chúng là tiếng lòng của Linh, là những mảnh ghép của tâm hồn cô đang được sắp đặt lại.
Cô bắt đầu vẽ một khu vườn. Không phải một khu vườn rực rỡ, đầy nắng, mà là một khu vườn trong sương sớm, với những gam màu trầm mặc, xanh xám và tím than. Những giọt sương đọng trên lá, những cánh hoa còn e ấp, chưa kịp bừng nở. Cô vẽ những con đường mòn phủ đầy lá khô, những chiếc ghế đá cũ kỹ, và một chiếc xích đu bỏ hoang. Đó là khu vườn của ký ức, nơi cô đã từng cùng Khánh đi qua, nơi những kỷ niệm đẹp đẽ nhưng giờ đã nhuốm màu thời gian. Cô không còn cảm thấy đau đớn khi nhớ về chúng, mà chỉ là một nỗi buồn man mác, một sự chấp nhận rằng mọi thứ đã qua.
Cô vẽ thêm một cô gái nhỏ, ngồi trên chiếc xích đu, đôi mắt nhìn xa xăm vào khoảng không. Không phải là cô gái với khuôn mặt buồn bã, mà là một cô gái đang chiêm nghiệm, đang tìm kiếm một điều gì đó. Cô gái ấy, chính là cô. Linh đã từng là người khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện của người yêu. Cô không cần cuộc sống xa hoa, chỉ cần Khánh chọn cô, ở bên cạnh cô thực sự. Giờ đây, cô không còn chờ đợi ai chọn mình nữa. Cô đang tự mình lựa chọn, tự mình tìm kiếm.
Mùi màu vẽ, mùi giấy, hòa quyện với mùi gỗ cũ kỹ của Gác Mái, tạo nên một không gian riêng biệt, một thế giới mà Linh có thể hoàn toàn thuộc về. Cô không cảm thấy cô đơn, mà cảm thấy được kết nối với chính mình, với những cảm xúc sâu thẳm nhất. Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười thanh thản, lần đầu tiên sau rất lâu. Nụ cười ấy không rạng rỡ, nhưng nó mang theo ánh sáng của sự bình yên và hy vọng.
Quá trình này không hề dễ dàng, có những lúc cô cảm thấy bối rối, không biết phải làm gì tiếp theo, nhưng rồi cô lại để trực giác dẫn dắt. Cô không còn sợ hãi nữa. Cô không còn cảm thấy mình "không đủ tốt" để làm điều này. Cô chỉ đơn giản là đang làm. Cô biết con đường này còn dài, còn nhiều thử thách, nhưng cô đã tìm thấy một hướng đi, một mục đích mới. Hạt mầm của sự sáng tạo đã được gieo, và cô tin rằng, một ngày nào đó, nó sẽ nở thành một bông hoa rực rỡ, mang theo những gam màu của hy vọng và sự chữa lành. Linh cảm thấy mình đang tìm lại được tiếng nói của chính mình, một tiếng nói không cần lời nói, mà được thể hiện qua những sắc màu, những đường nét trên tấm toan. Cô đang tái tạo lại bản thân, từng chút một, qua từng nét cọ.
***
Chiều muộn, khi ánh nắng đã dịu hẳn, nhường chỗ cho không khí mát mẻ của buổi hoàng hôn, Khánh đến công ty của Ông Phi. Khác với vẻ ngoài hiện đại, hối hả của DreamWeaver, công ty của Ông Phi nằm trong một tòa nhà cổ kính hơn, mang đậm nét kiến trúc Pháp xưa, ẩn mình giữa lòng thành phố. Bên trong, không gian được bài trí trang trọng nhưng ấm cúng, không có sự phô trương mà toát lên vẻ tinh tế, điềm đạm. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng hòa quyện với mùi gỗ sang trọng, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, tĩnh lặng.
Khánh được dẫn vào một phòng họp nhỏ, nơi Ông Phi đã ngồi chờ sẵn. Căn phòng không quá rộng, nhưng được thiết kế để tạo sự gần gũi. Bức tường phía đối diện có một kệ sách lớn chứa đầy những cuốn sách bìa da cũ kỹ, tỏa ra mùi giấy và mực đặc trưng. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn chùm cổ điển giữa phòng chiếu xuống chiếc bàn gỗ tròn. Trên bàn, hai tách trà nóng đang bốc khói nghi ngút, hương thơm của hoa cúc và gừng lan tỏa nhẹ nhàng.
Ông Phi, với phong thái điềm đạm và ánh mắt tinh anh, mỉm cười chào Khánh. Ông mặc một bộ vest công sở màu xám than, chiếc áo sơ mi trắng bên trong được là phẳng phiu, và chiếc cà vạt màu xanh đậm thắt gọn gàng. Mái tóc ông đã điểm bạc, nhưng khuôn mặt vẫn hồng hào, toát lên vẻ minh mẫn và sự từng trải. Nụ cười của ông hiền hậu, không hề có chút khoảng cách nào của một người cố vấn quyền lực.
"Chào cháu, Khánh," Ông Phi nói, giọng nói trầm ấm, rõ ràng. "Mời cháu ngồi."
Khánh khẽ gật đầu, kéo chiếc ghế đối diện Ông Phi và ngồi xuống. Anh cảm thấy một chút căng thẳng, nhưng sự điềm tĩnh của Ông Phi đã làm dịu đi phần nào. Anh nhìn tách trà trước mặt, hơi ấm từ nó lan tỏa vào lòng bàn tay.
"Cảm ơn ông đã dành thời gian cho cháu ạ," Khánh lễ phép nói.
Ông Phi mỉm cười, đẩy tách trà về phía Khánh. "Đừng khách sáo. Uống chút trà đi, nó giúp thư thái tinh thần."
Khánh nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ của trà hòa quyện với hương thơm dịu của hoa cúc, len lỏi vào từng tế bào, mang lại một cảm giác bình yên lạ lùng. Không gian trong phòng trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng điều hòa đều đều và tiếng ly trà chạm nhẹ khi Ông Phi đặt xuống.
"Cháu đến đây, hẳn là có điều gì đó đang khiến cháu băn khoăn?" Ông Phi bắt đầu câu chuyện, không đi thẳng vào công việc hay những vấn đề phức tạp, mà bằng một câu hỏi về cuộc sống, về niềm vui.
Khánh ngập ngừng một lát. "Dạ... cháu muốn tìm hiểu về sự cân bằng, thưa ông. Cháu cảm thấy mình đang bị cuốn vào công việc, vào những áp lực mà quên mất nhiều thứ quan trọng khác."
Ông Phi gật đầu, ánh mắt ông vẫn giữ vẻ kiên nhẫn và thấu hiểu. "Hầu hết mọi người đều như vậy, cháu ạ. Đặc biệt là những người trẻ, đầy hoài bão như cháu. Họ nghĩ rằng phải cố gắng hết sức, phải đạt được mọi thứ, phải hy sinh tất cả để có được 'thành công'."
Khánh cúi đầu suy nghĩ, tay anh siết nhẹ tách trà. Anh nhớ lại những năm tháng đã qua, những nỗ lực không ngừng nghỉ, những đêm làm việc thâu đêm, những bữa ăn vội vã. Anh đã luôn nghĩ phải cố gắng, phải có được mọi thứ, để chứng tỏ bản thân, để mang lại một cuộc sống tốt đẹp cho những người anh yêu thương. Nhưng cuối cùng, những gì anh nhận được lại là sự kiệt quệ và một mối tình tan vỡ.
"Thành công không chỉ là tiền bạc, cháu ạ," Ông Phi tiếp lời, giọng nói điềm tĩnh, như rót mật vào tai Khánh. "Mà là sự bình yên trong tâm hồn, là khả năng tận hưởng từng khoảnh khắc. Cháu đã bao giờ thật sự dừng lại và hỏi mình, điều gì mới là quan trọng nhất chưa?"
Câu hỏi của Ông Phi đánh trúng vào tâm can Khánh. Anh đã bao giờ thật sự dừng lại chưa? Hay anh chỉ luôn chạy theo một định nghĩa thành công mà xã hội hay gia đình đã đặt ra? Anh đã bao giờ tự hỏi mình muốn gì, cần gì, ngoài việc "cố gắng" và "đạt được"?
"Cháu luôn nghĩ phải cố gắng, phải có được mọi thứ..." Khánh nói nhỏ, giọng anh hơi khàn, như thể anh đang thừa nhận một lỗi lầm đã ăn sâu vào tiềm thức.
Ông Phi mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn thẳng vào Khánh, đầy sự thấu hiểu. "Đúng. Đó là điều mà nhiều người vẫn lầm tưởng. Nhưng cố gắng đến mức đánh mất chính mình, đánh mất sức khỏe, đánh mất những mối quan hệ quý giá, thì liệu 'mọi thứ' đó có còn ý nghĩa? Một cuộc sống có ý nghĩa không phải là việc sở hữu nhiều thứ nhất, mà là việc sống trọn vẹn nhất với những gì mình có, với những người mình yêu thương."
Khánh ngước nhìn Ông Phi, đôi mắt anh dần mở rộng, như thể một tấm màn đã được vén lên. Anh bắt đầu nhận ra sự thật đau lòng ẩn chứa trong lời nói của Ông Phi. Anh đã cố gắng quá nhiều, đến mức anh không còn đủ sức để yêu cho đúng. Anh đã chọn cách rời đi khỏi Linh, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm cô tổn thương thêm nữa, không nỡ kéo cô vào sự kiệt quệ của chính mình. Sự chia tay của họ, suy cho cùng, cũng là vì anh đã đánh mất sự cân bằng, đánh mất chính mình trong cuộc chạy đua không hồi kết.
Không khí trong phòng trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tích tắc nhẹ của chiếc đồng hồ cổ trên tường. Ông Phi không hối thúc, ông kiên nhẫn chờ đợi, để Khánh tự mình chiêm nghiệm, tự mình đối diện với những sự thật mà anh đã né tránh bấy lâu. Khánh cúi đầu một lần nữa, nhưng lần này không phải là sự bối rối, mà là sự suy tư sâu sắc. Những lời của Ông Phi như một luồng gió mới, thổi bay đi lớp bụi mờ đã che phủ tâm trí anh, giúp anh nhìn rõ hơn về con đường mình đã đi và con đường mình sẽ đi.
Anh nhớ lại hình ảnh Linh, người con gái nhạy cảm, giàu cảm xúc, người chỉ cần anh ở bên cạnh thực sự. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói ấy, giờ đây, lại càng trở nên rõ ràng và ý nghĩa hơn bao giờ hết. Anh đã không ở đó. Anh đã ở đó về thể xác, nhưng tâm trí anh, năng lượng anh, đều đã bị công việc bào mòn.
Ông Phi nhấp một ngụm trà, rồi đặt tách xuống nhẹ nhàng. "Cháu biết không, cuộc sống cũng như một dòng sông vậy. Nếu cháu cứ cố gắng đẩy nó chảy nhanh hơn, mạnh hơn so với tự nhiên, nó sẽ tạo ra những cơn lũ, cuốn trôi đi tất cả. Nhưng nếu cháu học cách nương theo dòng chảy, học cách điều chỉnh tốc độ, cháu sẽ thấy nó bình yên và trọn vẹn hơn rất nhiều."
Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh đã bớt đi vẻ mệt mỏi, thay vào đó là một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Anh vẫn còn nhiều điều phải học, nhiều thứ phải thay đổi. Con đường phía trước còn dài và đầy thử thách. Nhưng ít nhất, anh đã tìm thấy một ánh sáng, một hướng đi mới. Buổi nói chuyện với Ông Phi không chỉ là một cuộc gặp gỡ xã giao, mà là một hạt mầm, được gieo vào mảnh đất cằn cỗi trong tâm hồn anh, hứa hẹn một sự thay đổi lớn lao, một cuộc tái sinh. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.