Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 391: Lắng Nghe Tiếng Nói Bên Trong, Chữa Lành Bằng Màu Sắc
Không khí trong văn phòng của Ông Phi vẫn tĩnh lặng đến lạ, chỉ còn tiếng tích tắc nhẹ của chiếc đồng hồ cổ trên tường và chút xao động từ tiếng gió xào xạc bên ngoài khung cửa sổ đang mở hờ. Ánh nắng chiều đã dịu hơn, nhuộm vàng một góc bàn làm việc, nơi đặt tách trà thảo mộc thoảng hương thơm nhẹ. Khánh vẫn còn ngồi đó, đối diện với Ông Phi, như thể anh đang ở giữa một khoảng không vô tận, nơi những suy nghĩ và định nghĩa cũ kỹ về cuộc đời đang dần tan biến, nhường chỗ cho những hạt mầm nhận thức mới mẻ.
Ông Phi, với phong thái điềm đạm và ánh mắt tinh anh, khẽ đặt tách trà xuống đĩa sứ, tiếng va chạm nhẹ nhàng như một nốt nhạc khép lại đoạn trầm lắng vừa qua. Ông không nói gì ngay, chỉ mỉm cười nhẹ, để Khánh có đủ không gian và thời gian tự mình chiêm nghiệm. Ông hiểu, những lời nói vừa rồi không chỉ là triết lý suông, mà là những viên sỏi nặng trĩu ném vào lòng hồ tĩnh lặng trong tâm hồn Khánh, gây ra những gợn sóng lớn của sự thật.
“Cháu có bao giờ thực sự dừng lại để lắng nghe chính mình chưa, Khánh?” Ông Phi hỏi, giọng nói trầm ấm, khơi gợi, không hề thúc ép, như đang dẫn lối cho một người lữ khách lạc đường. Câu hỏi ấy không phải để tìm kiếm một câu trả lời cụ thể, mà là để mở ra một cánh cửa.
Khánh ngước nhìn ông, ánh mắt còn vương chút bối rối. Anh tự hỏi, lắng nghe chính mình? Suốt bao năm qua, anh đã luôn lắng nghe tiếng nói của những kỳ vọng, của những deadline, của những con số tăng trưởng, của những gánh nặng trên vai. Anh đã lắng nghe tiếng thở dài của mẹ, tiếng nhắc nhở của sếp, tiếng kêu gọi của tham vọng. Nhưng tiếng nói của chính anh, của cơ thể anh, của tâm hồn anh, anh đã đặt nó ở đâu?
“Cháu… cháu nghĩ là có, thưa ông,” Khánh ngập ngừng, giọng anh khẽ run, như thể anh đang cố gắng tin vào lời nói của chính mình nhưng lại cảm thấy có gì đó sai sai. “Nhưng thường thì cháu chỉ nghe thấy tiếng deadline và những áp lực. Chúng quá lớn, thưa ông.” Anh thừa nhận, một cách trung thực đến đau lòng. Đó là sự thật trần trụi về cuộc sống mà anh đã từng sống, nơi tiếng ồn ào của thế giới bên ngoài đã lấn át hoàn toàn bản giao hưởng trầm lắng của nội tâm.
Ông Phi gật đầu, ánh mắt ông không hề phán xét, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc. “Áp lực là một phần của cuộc sống, Khánh ạ, chúng ta không thể tránh khỏi. Nhưng chúng ta có thể học cách để nó không đè nặng lên tâm hồn, không bào mòn đi năng lượng sống của mình. Giống như một dòng sông, nước vẫn chảy, nhưng nếu có quá nhiều phù sa, nó sẽ tắc nghẽn. Tâm hồn mình cũng vậy.” Ông dừng lại một chút, khẽ nhấp trà, rồi hướng ánh mắt đầy khích lệ về phía Khánh. “Hãy thử nhắm mắt lại, và cảm nhận hơi thở của cháu…”
Khánh hơi ngạc nhiên. Anh đã chuẩn bị cho một bài giảng về chiến lược kinh doanh, về quản lý thời gian hiệu quả, về những cách thức để đối phó với áp lực công việc. Nhưng Ông Phi lại dẫn anh vào một vùng đất hoàn toàn khác – vùng đất của nội tâm. Anh hơi khó chịu, sự bối rối hiện rõ trên khuôn mặt góc cạnh, vốn dĩ đã quen với vẻ mệt mỏi thường trực. Anh là một người thực tế, luôn tin vào những thứ hữu hình, những con số đo đếm được. Việc nhắm mắt lại và “cảm nhận hơi thở” có vẻ quá mơ hồ, quá xa vời so với những gì anh đã được dạy dỗ và trải nghiệm.
Tuy nhiên, có điều gì đó trong ánh mắt của Ông Phi, trong sự điềm tĩnh và kiên nhẫn của ông, khiến Khánh không thể từ chối. Anh chậm rãi nhắm mắt lại. Căn phòng bỗng chìm vào một không gian khác, không còn ánh sáng vàng của nắng chiều, không còn những vật dụng quen thuộc. Chỉ còn bóng tối và những âm thanh nhỏ bé bỗng trở nên rõ ràng hơn: tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn, tiếng gió xào xạc va vào khung cửa sổ, và quan trọng nhất, tiếng hơi thở của chính anh.
Ban đầu, anh chỉ cảm thấy sự khó chịu, những suy nghĩ về công việc, về những email chưa trả lời, về dự án sắp tới liên tục ùa về, tranh giành nhau trong tâm trí anh. Anh cảm thấy lúng túng, như một đứa trẻ lần đầu tiên tập đi. Anh cố gắng gạt bỏ chúng, nhưng càng cố gắng, chúng lại càng bám riết. Một cảm giác căng thẳng vô hình bỗng chốc bao trùm lấy anh. Anh nhận ra, ngay cả trong giây phút tĩnh lặng này, cơ thể anh vẫn đang căng cứng, vai anh hơi nhô lên, hàm răng anh khẽ nghiến chặt. Đó là một phản ứng tự động đã ăn sâu vào tiềm thức, một dấu hiệu của sự gồng mình chịu đựng mà anh chưa bao giờ thực sự nhận ra.
“Hãy thả lỏng vai cháu ra, Khánh. Thả lỏng khuôn mặt. Đừng cố gắng gạt bỏ suy nghĩ, hãy cứ để chúng đến rồi đi như những đám mây trên bầu trời. Chỉ tập trung vào hơi thở của cháu. Cảm nhận không khí đi vào qua mũi, lấp đầy phổi, và từ từ đi ra…” Giọng Ông Phi nhẹ nhàng vang lên, không phá vỡ sự tĩnh lặng, mà như một dòng suối mát lành dẫn lối.
Khánh làm theo. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng lên, rồi thở ra từ từ. Lần thứ nhất, lần thứ hai, rồi lần thứ ba. Dần dần, sự căng thẳng trong cơ thể anh bắt đầu giảm đi. Những suy nghĩ vẫn còn đó, nhưng chúng không còn quá ồn ào nữa. Anh bắt đầu cảm nhận được sự đều đặn của nhịp thở, một điều hiển nhiên mà anh chưa bao giờ thực sự chú ý đến. Nó giống như một chiếc neo, giúp anh neo giữ tâm trí mình lại với khoảnh khắc hiện tại. Một cảm giác nhẹ nhõm, dù chỉ là thoáng qua, len lỏi qua từng thớ thịt, từng mạch máu. Anh nhận ra, đã rất lâu rồi, anh mới có được giây phút bình yên đến vậy.
Khi Khánh mở mắt ra, ánh nắng chiều đã ngả bóng hơn, nhưng dường như căn phòng đã trở nên sáng hơn trong mắt anh. Vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt anh đã vơi đi phần nào, thay vào đó là một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Anh không còn cảm thấy bối rối hay khó chịu nữa, mà là một sự tò mò.
“Cháu cảm thấy thế nào?” Ông Phi hỏi, nụ cười hiền hậu.
Khánh hít một hơi thật sâu. “Cháu… cháu thấy lạ lắm, thưa ông. Như thể… như thể cháu vừa được hít thở một cách đúng nghĩa lần đầu tiên.” Anh thừa nhận, giọng nói chân thành. “Cháu chưa bao giờ nghĩ việc hít thở lại có thể mang lại cảm giác như vậy. Cháu luôn nghĩ nó là một việc hiển nhiên, một phản xạ của cơ thể.”
Ông Phi gật đầu. “Đúng vậy. Hơi thở chính là cầu nối giữa cơ thể và tâm trí. Khi cháu học cách lắng nghe hơi thở, cháu sẽ học cách lắng nghe chính mình. Nó là công cụ đơn giản nhất, nhưng lại mạnh mẽ nhất để cháu kết nối với khoảnh khắc hiện tại, để cháu nhận ra những áp lực vô hình mà cháu đang gánh vác, và để cháu học cách buông bỏ.” Ông nhìn sâu vào mắt Khánh. “Chúng ta thường vô thức gồng mình lên để đối phó với cuộc sống, đến mức quên mất cách thư giãn, quên mất cách lắng nghe những tín hiệu mà cơ thể đang cố gắng gửi gắm. Cơ thể cháu đang nói gì với cháu, Khánh?”
Câu hỏi ấy lại một lần nữa đánh trúng vào Khánh. Anh nhớ lại những cơn đau dạ dày âm ỉ, những đêm mất ngủ, những buổi sáng thức dậy với cảm giác mệt mỏi hơn cả lúc đi ngủ. Anh nhớ lại lời Linh từng nói, rằng anh quá mệt mỏi để hỏi han, quá mệt mỏi để ở bên cô. Anh đã cố gắng quá sức, đến mức cơ thể anh đã kiệt quệ, và rồi, tâm hồn anh cũng trở nên khô cằn. “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Câu nói định mệnh ấy, giờ đây, lại vang vọng trong tâm trí anh, mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Anh đã không đủ sức, không phải vì anh hết yêu, mà vì anh đã đánh mất chính mình trong cuộc chạy đua với thời gian và những định nghĩa thành công do xã hội áp đặt.
“Cháu nghĩ… nó đang nói rằng cháu đã bỏ bê nó quá lâu rồi, thưa ông,” Khánh nói nhỏ, như tự thú với chính mình. “Cháu luôn nghĩ việc mình phải mạnh mẽ, phải chịu đựng mọi thứ. Cháu chưa bao giờ cho phép mình yếu đuối, chưa bao giờ cho phép mình lắng nghe những lời than phiền của cơ thể.”
Ông Phi mỉm cười, một nụ cười đầy bao dung. “Đó là bài học đầu tiên, Khánh ạ. Chấp nhận sự yếu đuối của mình cũng là một biểu hiện của sức mạnh. Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhất: lắng nghe hơi thở của cháu, lắng nghe những tín hiệu từ cơ thể. Chúng sẽ dẫn lối cho cháu tìm lại sự cân bằng mà cháu đã đánh mất.”
Không gian tĩnh lặng trở lại, nhưng lần này, sự tĩnh lặng ấy không còn mang vẻ nặng nề của sự chiêm nghiệm đau đớn, mà là một sự bình yên, một khởi đầu mới. Khánh gật đầu, trong lòng anh, hạt mầm của sự thay đổi đã nảy mầm, dù còn rất nhỏ bé, nhưng đầy hứa hẹn. Anh biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng ít nhất, anh đã có một hướng đi, một kim chỉ nam.
***
Tối muộn, ánh đèn neon đủ màu sắc từ các tòa nhà cao tầng hắt xuống đường phố nhộn nhịp, tạo nên một tấm thảm ánh sáng lung linh. Trong không gian hiện đại, tràn đầy năng lượng của phòng Gym "FitLife", tiếng nhạc sôi động hòa cùng tiếng máy móc vận hành đều đặn, tiếng tạ rơi thịch thịch và tiếng thở dốc của những người đang miệt mài tập luyện. Mùi mồ hôi, mùi hóa chất tẩy rửa sàn nhà và mùi cao su từ thảm tập tạo nên một bầu không khí đặc trưng, vừa mạnh mẽ, vừa căng thẳng.
Khánh đang đứng trước giàn tạ, chuẩn bị cho hiệp nâng tiếp theo. Dáng người cao ráo, hơi gầy do áp lực công việc của anh vẫn toát lên vẻ rắn rỏi, nhưng hôm nay, có điều gì đó khác biệt trong cách anh di chuyển, trong ánh mắt sâu của anh. Thông thường, khi đến phòng gym, anh sẽ đặt mục tiêu rõ ràng: bao nhiêu hiệp, bao nhiêu cân, bao nhiêu lần, và anh sẽ cố gắng hoàn thành chúng một cách nhanh nhất, hiệu quả nhất, như thể anh đang chiến đấu với một deadline vô hình. Mỗi động tác đều dứt khoát, mạnh mẽ, gần như là một cách để giải tỏa sự dồn nén trong tâm trí.
Nhưng tối nay, anh đang cố gắng áp dụng lời khuyên của Ông Phi. Thay vì chỉ tập trung vào việc hoàn thành số lần hay trọng lượng, anh cố gắng cảm nhận từng động tác, từng hơi thở, từng nhịp đập của tim.
Anh hít một hơi thật sâu, gánh thanh tạ lên vai. Cơ thể anh căng lên, nhưng lần này, anh không chỉ gồng mình mà cố gắng cảm nhận từng sợi cơ đang co giãn, từng khớp xương đang chuyển động. Anh hạ tạ xuống từ từ, chậm rãi hơn mọi khi.
*Lắng nghe cơ thể… nó đang nói gì?*
Khánh tự hỏi trong đầu. Anh cảm nhận được sức nặng của thanh tạ đè lên vai, sự căng tức ở bắp chân, bắp đùi. Anh cảm nhận được từng nhịp thở trở nên nặng nhọc hơn một chút, nhưng không phải là sự gắng sức đến kiệt quệ, mà là một sự đều đặn, nhịp nhàng. Anh nhận ra, trước đây, anh luôn tập luyện như một cỗ máy, đẩy bản thân đến giới hạn mà không hề lắng nghe những tín hiệu cảnh báo nhỏ nhất. Anh chỉ quan tâm đến kết quả, đến con số, chứ không phải quá trình.
Anh đẩy tạ lên. *Mệt mỏi? Căng thẳng? Hay ch�� là sự đều đặn của nhịp thở?*
Anh nhắm mắt lại trong vài giây giữa các hiệp, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ về công việc, về những vấn đề đang chờ giải quyết. Anh tập trung vào tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, vào luồng máu đang chảy rần rật khắp cơ thể. Anh nhận ra, mình thường xuyên gồng mình mà không hay biết. Ngay cả khi nghỉ ngơi, cơ thể anh vẫn mang theo một sự căng thẳng vô hình, một di chứng từ những áp lực công việc và cuộc sống.
*Ông Phi nói đúng, mình đã bỏ quên cơ thể này quá lâu rồi.*
Anh lại tiếp tục bài tập, nhưng lần này, mỗi động tác đều có chủ đích hơn, có sự kết nối sâu sắc hơn giữa tâm trí và cơ thể. Anh hạ tạ xuống, cảm nhận sức căng, rồi đẩy lên, cảm nhận sức mạnh. Anh không còn vội vàng. Anh tập trung vào từng hơi thở, vào từng cảm giác. Anh nhận ra rằng, việc lắng nghe cơ thể không chỉ là để tránh chấn thương, mà còn là một cách để anh kết nối lại với chính mình, với thực tại. Đó không phải là một sự yếu đuối, mà là một sự thông thái.
Kết thúc buổi tập, Khánh ngồi xuống ghế, hít thở sâu. Dù cơ thể vẫn mệt mỏi sau những bài tập nặng, nhưng tâm trí anh lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Anh không còn cảm giác bị bào mòn, bị kiệt sức như mọi khi. Thay vào đó là một sự bình yên lạ lùng, một cảm giác được làm chủ bản thân, được lắng nghe và thấu hiểu chính mình. Anh nhận ra, sự cân bằng mà Ông Phi nói không chỉ là giữa công việc và cuộc sống, mà còn là sự cân bằng giữa tâm trí và cơ thể, giữa nỗ lực và sự nghỉ ngơi.
Anh đứng dậy, nhìn mình trong gương. Khuôn mặt góc cạnh của anh vẫn mang vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt sâu thẳm ấy đã ánh lên một tia sáng mới, một sự quyết tâm không phải để chiến đấu với thế giới bên ngoài, mà là để hòa giải với thế giới bên trong. Con đường tìm lại chính mình còn dài, nhưng anh biết, anh đã đi đúng hướng.
***
Trên gác mái cũ kỹ, nơi mái tôn đã bạc màu theo thời gian và tường gạch tróc vữa lộ ra những vết tích của quá khứ, Linh đang ngồi trên sàn gỗ, bao quanh là một thế giới riêng của màu sắc và cảm xúc. Không gian này, dù mộc mạc và có phần hoang tàn, nhưng lại là nơi cô tìm thấy sự bình yên và tự do. Cô đã dọn dẹp nó, đặt vài chiếc ghế cũ, treo những chiếc đèn lồng nhỏ, biến nó thành một không gian mang đậm chất thơ, nơi cô có thể thoát ly khỏi sự ồn ào của thành phố bên dưới.
Buổi sáng hôm nay, nắng nhẹ xuyên qua những khe hở trên mái tôn, tạo thành những vệt sáng lung linh trên sàn gỗ. Tiếng gió thổi nhẹ qua những tán cây dại, mang theo mùi bụi bặm, mùi sắt gỉ và đôi khi là mùi khói bếp từ các căn hộ bên dưới. Tuy nhiên, trong không gian này, tiếng vọng xa xăm của thành phố dường như nhỏ lại, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của nội tâm.
Trước mặt Linh là một tấm toan trắng, những chai màu nước đủ loại được xếp gọn gàng, và những cây cọ vẽ nằm im lìm chờ đợi. Cô vẫn còn giữ dáng người thanh mảnh, có vẻ ngoài nhẹ nhàng, nữ tính. Khuôn mặt trái xoan của cô giờ đây không còn quá nhiều ưu tư, nhưng đôi mắt to tròn, long lanh vẫn ánh lên vẻ giàu cảm xúc. Mái tóc dài, mềm mại của cô được buộc nửa đầu đơn giản, để lộ những đường nét thanh tú. Trang phục của cô hôm nay là một chiếc váy cotton màu be nhạt, đơn giản nhưng tinh tế, mang lại cảm giác thoải mái và tự do.
Hôm nay, Linh quyết định đối diện với những cảm xúc tiêu cực đã kìm nén bấy lâu. Cô không trốn tránh nữa. Cô muốn dùng nghệ thuật để giải tỏa, để chấp nhận chúng. Cô chọn những tông màu tối, mạnh mẽ: màu đen sâu thẳm, màu xám tro u hoài, màu đỏ thẫm của sự tức giận bị dồn nén.
Cô cầm cọ lên, hít một hơi thật sâu. *Sự tức giận… sự thất vọng… nỗi buồn. Mình sẽ không chạy trốn nữa.*
Nét cọ đầu tiên được đặt xuống toan một cách mạnh mẽ, dứt khoát. Một vệt đen dài, uốn lượn như một cơn sóng dữ. Cô không suy nghĩ, chỉ để cảm xúc dẫn lối. Nét cọ thứ hai, thứ ba, cứ thế nối tiếp nhau, tạo thành những mảng màu tối, chồng chất lên nhau. Lúc này, bức tranh của cô trông như một sự hỗn loạn, một mớ bòng bong của những cảm xúc tiêu cực đang giằng xé. Sự tức giận, sự thất vọng, nỗi buồn, tất cả đều được cô trút vào từng nhát cọ, từng mảng màu.
*Màu đen, màu xám… chúng cũng có tiếng nói riêng của chúng.*
Cô cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong bàn tay khi cô tiếp tục vẽ, như thể những cảm xúc ấy đang trào dâng, muốn thoát ra khỏi lồng ngực cô. Mùi sơn dầu thoang thoảng, hòa quyện với mùi bụi bặm và cây cỏ, tạo nên một sự kết hợp lạ lùng, nhưng lại vô cùng chân thực. Cô không còn cảm thấy buồn bã hay yếu đuối, mà là một sự mạnh mẽ, một sự quyết tâm đối diện.
Dần dần, khi những mảng màu tối đã lấp đầy một phần toan, Linh bắt đầu cảm thấy một sự thay đổi. Sự tức giận không còn quá dữ dội, sự thất vọng không còn quá nặng nề. Chúng vẫn còn đó, nhưng chúng đã được gọi tên, được bộc lộ. Cô hít thở sâu hơn, và những nét cọ của cô cũng trở nên mềm mại hơn. Cô bắt đầu thêm vào những tông màu dịu hơn: màu xanh xám của bầu trời sau cơn mưa, màu tím than của hoàng hôn, rồi một chút màu trắng bạc của hy vọng le lói.
Những mảng tối vẫn còn đó, nhưng chúng không còn cô độc nữa. Chúng được bao bọc bởi những sắc thái khác, tạo nên một sự tương phản, một sự hài hòa lạ lùng. Bức tranh không còn là một mớ hỗn độn, mà là một bức chân dung của cảm xúc, có cả bóng tối và ánh sáng.
Linh lùi lại, ngắm nhìn tác phẩm của mình. Cô cảm thấy một sự giải tỏa sâu sắc.
*Thật kỳ lạ… khi mình cho phép chúng tuôn ra, chúng lại nhẹ nhàng hơn.*
Đúng vậy. Khi cô cho phép mình cảm nhận và bộc lộ những cảm xúc tiêu cực, chúng không còn là những gánh nặng đè nén cô nữa. Chúng trở thành một phần của bức tranh, một phần của chính cô. Cô thấy được cả những mảng tối và những tia sáng le lói, thấy được sự đấu tranh và sự chấp nhận. Cô cảm thấy mình đã chấp nhận một phần bản thân mà cô đã cố gắng trốn tránh bấy lâu. Nghệ thuật đã trở thành tiếng nói mà cô đã đánh mất, là phương tiện để cô chữa lành những vết thương lòng, để cô tìm thấy sự bình yên giữa những giông bão của cuộc đời.
Linh mỉm cười nhẹ. Nụ cười của cô vẫn mang theo chút buồn man mác, nhưng giờ đây, nó còn có thêm một tia sáng của sự hy vọng, của sự chấp nhận. Cô biết, con đường chữa lành còn dài, nhưng cô không còn đơn độc nữa. Cô đã có nghệ thuật, có màu sắc, có những nét cọ để dẫn lối. Và quan trọng hơn cả, cô đã có chính mình, một phiên bản mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, và chấp nhận hơn. Cô đặt cọ xuống, lòng tràn đầy một cảm giác thanh thản. Gác mái cũ kỹ, với những bức tường tróc vữa và mái tôn bạc màu, giờ đây đã trở thành một nơi linh thiêng, nơi cô tìm thấy sự tái sinh cho tâm hồn mình.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.