Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 392: Cân Bằng Giữa Bão Tố, Sắc Màu Vươn Lên

Gió lùa qua kẽ mái tôn cũ kỹ của Gác Mái Cũ Kỹ, mang theo hơi ẩm của những giọt sương đêm đã tan và mùi cây cỏ dại vương vấn. Linh đặt cọ xuống, lòng tràn đầy một cảm giác thanh thản, như vừa trút được gánh nặng vô hình. Bức tranh trước mặt cô không còn là một mớ hỗn độn của sự tức giận và thất vọng, mà đã biến thành một vũ điệu của màu sắc, nơi bóng tối và ánh sáng giao hòa một cách lạ lùng. Cô đã cho phép mình cảm nhận và bộc lộ những cảm xúc tiêu cực, và chúng không còn là gánh nặng đè nén cô nữa. Chúng trở thành một phần của bức tranh, một phần của chính cô, một sự chấp nhận trưởng thành. Gác mái cũ kỹ, với những bức tường tróc vữa và mái tôn bạc màu, giờ đây đã trở thành một nơi linh thiêng, nơi cô tìm thấy sự tái sinh cho tâm hồn mình, một phiên bản mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, và chấp nhận hơn.

***

Sáng hôm sau, Khánh thức dậy khi ánh bình minh còn đang e ấp sau những tòa nhà cao tầng của thành phố. Căn hộ của anh ở tầng 20, nhìn ra một phần thành phố vẫn còn chìm trong màn sương mỏng, những ánh đèn đường lấp lánh như những đốm lửa cô độc. Anh ngồi dậy trên chiếc giường quen thuộc, cảm giác mệt mỏi từ ngày làm việc trước vẫn còn vương vấn trong từng thớ thịt. Ông Phi đã nói với anh về sự cần thiết của việc lắng nghe cơ thể, về việc dành vài phút mỗi sáng để thiền định, để kết nối lại với chính mình trước khi guồng quay cuộc sống cuốn đi.

Khánh nhắm mắt lại, cố gắng hít thở sâu, tập trung vào hơi thở vào và ra, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ lộn xộn đang nhảy múa trong đầu. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng từ máy pha tự động anh đã đặt sẵn từ đêm qua, hòa với mùi gỗ và mùi điều hòa phả ra hơi lạnh nhè nhẹ, tạo nên một không gian tĩnh lặng đến lạ. Anh muốn gột rửa tâm trí, muốn tìm lại sự bình yên mà anh đã đánh mất từ rất lâu. Nhưng chỉ vài giây sau, hình ảnh những con số, những báo cáo chưa hoàn thành, những email chờ trả lời đã bắt đầu xâm chiếm tâm trí anh. Anh thấy mình đang lướt qua các trang bảng tính Excel, nghe thấy tiếng chuông điện thoại réo rắt trong đầu, và cảm nhận áp lực của thời hạn đang đến gần.

*“Cân bằng, bình yên… Ông Phi nói là phải lắng nghe cơ thể. Nhưng làm sao khi cả công ty đang chờ mình?”* Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm mang nặng vẻ mệt mỏi và pha chút bất lực. Anh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố vẫn đang say ngủ, nhưng anh biết, chỉ vài phút nữa thôi, nó sẽ thức giấc và nuốt chửng anh vào dòng chảy hối hả của nó. Ý nghĩ về việc cố gắng dung hòa triết lý của Ông Phi với thực tại công việc khắc nghiệt của mình khiến anh thở dài. Nó giống như việc cố gắng nhét một hình vuông vào một cái lỗ tròn – không thể.

Anh bước vào phòng tắm, dòng nước lạnh tạt vào mặt giúp anh tỉnh táo hơn. Mười lăm phút sau, Khánh đã ngồi trước màn hình máy tính trong văn phòng làm việc của mình, sớm hơn thường lệ. Phòng làm việc của anh, với kiến trúc hiện đại, chuyên nghiệp, thường là phòng riêng của một người có địa vị như anh, giờ đây trở nên lạnh lẽo và trống trải. Ánh đèn huỳnh quang màu trắng nhợt nhạt hắt lên những bức tường màu xám, tạo nên một không khí trang trọng nhưng cũng đầy áp lực. Mùi giấy tờ mới và mùi điều hòa phả ra hơi lạnh liên tục là những thứ quen thuộc đến mức anh không còn nhận ra chúng nữa.

Chỉ vừa kịp bật máy tính, tiếng điện thoại đã reo vang, cắt ngang sự tĩnh lặng hiếm hoi của buổi sáng. Là Hoàng. Giọng điệu của Hoàng qua điện thoại, dù cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, vẫn không giấu được sự gấp gáp và căng thẳng. “Khánh, dự án X có vấn đề rồi, cậu phải xem ngay! Đối tác vừa gửi một email khẩn, có vẻ như họ muốn thay đổi toàn bộ cấu trúc của hợp đồng.”

Khánh nhắm mắt lại trong giây lát, một cái thở dài vô thức thoát ra từ lồng ngực. Anh đặt điện thoại xuống, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Chỉ mới vài phút trước, anh còn đang cố gắng thiền định, tìm kiếm sự bình yên. Giờ đây, anh đã bị kéo thẳng vào vòng xoáy của công việc, của những vấn đề cần giải quyết ngay lập tức. Anh vò trán, cảm giác đau nhức âm ỉ lại bắt đầu lan tỏa. Anh biết, việc thay đổi không phải là điều có thể làm được trong một sớm một chiều. Những thói quen cũ, những áp lực vô hình đã ăn sâu vào tiềm thức anh, trở thành một phần không thể tách rời.

Anh mở hộp thư điện tử, hàng chục email mới đã chờ sẵn. Anh lướt qua chúng một cách nhanh chóng, trả lời những cái khẩn cấp nhất, rồi lại chuyển sang một báo cáo tài chính đầy rẫy những con số. Tiếng gõ bàn phím của anh bắt đầu dồn dập, đều đặn, như một nhịp điệu quen thuộc đã gắn liền với cuộc đời anh. Cốc cà phê trên bàn vẫn còn nghi ngút khói, nhưng anh không còn chú ý đến nó nữa. Mắt anh dán chặt vào màn hình, hàng lông mày nhíu lại đầy tập trung. Anh quên bẵng đi việc nghỉ ngơi, quên đi lời khuyên của Ông Phi về việc dành thời gian cho bản thân. Anh lại trở về với con người cũ, gồng mình giải quyết mọi thứ, nuốt trọn mọi áp lực mà không một lời than vãn.

Cả ngày hôm đó trôi qua như một cơn lốc. Hết cuộc họp này đến cuộc họp khác, hết email này đến email khác. Khánh không có lấy một phút giây nào để hít thở sâu, để lắng nghe cơ thể mình. Anh cảm thấy như mình đang chạy trên một cỗ máy không ngừng nghỉ, và anh là một bánh răng nhỏ bé, không thể dừng lại. Chiều muộn, khi thành phố bắt đầu lên đèn, những ánh sáng vàng cam hắt vào ô cửa sổ văn phòng, Khánh vẫn còn ngồi đó, đôi mắt mệt mỏi nhưng không ngừng tập trung. Anh đã cố gắng thay đổi, nhưng thực tế công việc lại quá khắc nghiệt. Sự tự tin của Hoàng, sự cạnh tranh không ngừng nghỉ trong công việc, tất cả đều là những yếu tố đẩy anh vào guồng quay này. Áp lực từ các dự án, từ kỳ vọng của gia đình, từ chính bản thân anh, dường như vẫn còn nguyên vẹn. Anh biết, chặng đường để đạt được sự cân bằng còn rất dài, và nó không hề dễ dàng như anh từng nghĩ.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, những ánh đèn thành phố bắt đầu rực rỡ hơn, tạo nên một tấm thảm lấp lánh trải dài đến vô tận. Đôi mắt sâu của anh nhìn xa xăm, chứa đựng một sự mệt mỏi khó tả, nhưng đâu đó, trong sâu thẳm, vẫn là một tia sáng của sự kiên trì, của ý chí không từ bỏ. Anh sẽ không đầu hàng. Anh sẽ tìm cách. Dù khó khăn đến mấy, anh cũng sẽ không để mình bị nuốt chửng hoàn toàn bởi guồng quay này nữa.

***

Trong khi Khánh đang vật lộn với những áp lực nơi công sở, thì ở một góc khác của thành phố, tại Gác Mái Cũ Kỹ, Linh lại đang tìm thấy một thế giới hoàn toàn khác. Chiều tà, ánh nắng dịu dàng rải xuống mái tôn bạc màu, xuyên qua những ô cửa sổ nhỏ, tạo nên những vệt sáng vàng ấm áp trên nền gạch tróc vữa. Gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo mùi bụi bặm và mùi sắt gỉ đặc trưng của nơi đây, hòa quyện với mùi sơn dầu thoang thoảng từ những bức tranh đang khô. Không gian này, đã được Linh dọn dẹp và trang trí thêm vài chiếc ghế cũ, đèn lồng nhỏ, giờ đây mang một vẻ mộc mạc, đầy chất thơ, là nơi cô có thể hoàn toàn là chính mình.

Linh vẫn giữ dáng người thanh mảnh, có vẻ ngoài nhẹ nhàng, nữ tính. Khuôn mặt trái xoan của cô giờ đây không còn quá nhiều ưu tư, mà ánh lên vẻ thanh thản và tập trung. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô dõi theo từng nét cọ, từng mảng màu được cô đặt lên tấm toan khổ lớn. Mái tóc dài, mềm mại của cô được buộc nửa đầu đơn giản, để lộ những đường nét thanh tú. Cô mặc một chiếc áo sơ mi lanh màu xanh nhạt và quần ống rộng thoải mái, không quá cầu kỳ nhưng toát lên vẻ tinh tế, phù hợp với không gian sáng tạo này.

Trước mặt cô là một bức tranh lớn, khác hẳn với những tác phẩm trước đây chỉ tập trung vào việc giải tỏa cảm xúc tiêu cực. Lần này, cô đang say sưa hoàn thiện một bức tranh trừu tượng, mô tả một dòng chảy cảm xúc đầy sức sống và chuyển động. Những mảng màu không còn chỉ là đen, xám, đỏ thẫm của sự tức giận hay thất vọng, mà đã được bổ sung thêm những gam màu tươi sáng hơn: màu xanh ngọc của hy vọng, màu vàng cam của bình minh, màu tím lavender của sự bình yên. Những nét cọ của cô dứt khoát nhưng cũng đầy mềm mại, uyển chuyển, tạo nên những đường cong, những vòng xoáy như một điệu vũ không ngừng.

*“Mỗi nét cọ là một lời thì thầm, một tiếng nói mà mình không thể nói thành lời. Nó là mình, là tất cả những gì mình muốn thể hiện,”* Linh thầm nghĩ, cảm nhận sự kết nối sâu sắc với tác phẩm của mình. Cô không còn cảm thấy bị ép buộc phải trút bỏ những cảm xúc tiêu cực, mà giờ đây, cô đang tạo ra một thứ gì đó mới mẻ, mang dấu ấn cá nhân rõ nét. Những bức tranh của cô không chỉ còn là phương tiện để chữa lành, mà đã trở thành một phần mở rộng của tâm hồn cô, phản ánh sự trưởng thành và sự tự tin mới.

Cô lùi lại một bước, nheo mắt nhìn tổng thể bức tranh. Một nụ cười nhẹ, mãn nguyện nở trên môi cô. Nụ cười ấy vẫn mang theo chút buồn man mác, nhưng giờ đây, nó còn có thêm một tia sáng của sự tự hào, của niềm vui khi tìm thấy con đường của riêng mình. Đúng lúc đó, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía cầu thang. Duy xuất hiện, trên tay anh là một túi trái cây tươi và một cốc cà phê sữa đá mà Linh yêu thích.

Duy, với dáng người cao ráo, nụ cười tươi tắn và phong cách thời trang trẻ trung, luôn là một người bạn tinh tế và quan tâm. Anh đến gần, đặt đồ xuống chiếc bàn nhỏ bên cạnh, rồi đứng lặng lẽ ngắm nhìn bức tranh. Đôi mắt anh lấp lánh sự ngưỡng mộ.

“Tuyệt vời, Linh!” Duy thốt lên, giọng nói đầy chân thành. “Bức tranh này có một sức hút lạ lùng, nó không chỉ đẹp mà còn có ‘linh hồn’ nữa. Cậu đã tìm thấy con đường của mình rồi.”

Linh quay sang, ánh mắt cô lấp lánh niềm vui khi nghe lời khen của Duy. “Cảm ơn cậu, Duy. Tớ cũng cảm thấy vậy. Cứ như là mình tìm được một phần của bản thân mà bấy lâu nay mình không biết nó tồn tại vậy.”

Duy mỉm cười ấm áp. “Đúng là vậy. Những bức tranh trước của cậu, dù đẹp, nhưng vẫn mang một nỗi buồn. Còn bức này… nó có sự chuyển động, có sức sống. Cậu đã vượt qua những cảm xúc tiêu cực, biến chúng thành năng lượng để tạo ra một thứ gì đó mạnh mẽ hơn.” Anh đưa cho cô cốc cà phê. “Cà phê của cậu đây, họa sĩ.”

Linh nhận lấy cốc cà phê, nhấp một ngụm. Mùi cà phê thơm lừng hòa quyện với vị ngọt dịu nhẹ lan tỏa trong miệng, xoa dịu tâm hồn cô. “Tớ vẫn đang học cách chấp nhận và giải phóng cảm xúc. Ban đầu, tớ chỉ muốn trút bỏ sự tức giận. Nhưng rồi, khi càng vẽ, tớ càng nhận ra rằng mình có thể biến những mảng tối thành những điểm nhấn, để chúng tương phản với những mảng sáng, tạo nên một sự hài hòa.” Cô lùi lại lần nữa, đặt cọ xuống, ngắm nhìn tác phẩm của mình với một ánh nhìn đầy chiêm nghiệm. “Nó giống như cuộc sống vậy, Duy. Không phải lúc nào cũng là màu hồng, nhưng cả những mảng tối cũng có giá trị riêng của nó.”

Duy gật đầu đồng tình. “Thế giới còn nhiều điều thú vị hơn một mối tình mà, phải không? Cậu đang làm rất tốt, Linh. Tớ tin rằng, với khả năng này, cậu sẽ gặt hái được nhiều thành công hơn nữa trong tương lai. Có lẽ, một triển lãm nhỏ thì sao?”

Linh bật cười nhẹ, ánh mắt cô mơ màng nhìn về phía chân trời, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. “Biết đâu đấy. Giờ thì, tớ chỉ muốn tiếp tục vẽ, tiếp tục khám phá bản thân qua từng nét cọ thôi.” Cô cảm nhận sự trơn nhẵn của cán cọ trong tay mình, cảm giác quen thuộc và đầy an ủi. Việc Duy xuất hiện, chia sẻ sự vui mừng của cô, khiến cô cảm thấy ấm áp hơn. Cô biết, con đường nghệ thuật này không chỉ mang lại sự bình yên, mà còn mang lại cho cô sự tự tin, một "cá tính riêng" mà cô đã khao khát bấy lâu. Những tác phẩm của cô đã không còn chỉ là những vết thương lòng, mà đã trở thành những câu chuyện đầy sức sống, chờ đợi được kể. Cô đã sẵn sàng cho những thử thách mới, cho những bước tiến quan trọng trong hành trình tái sinh của mình.

***

Tối muộn, thành phố chìm trong ánh đèn rực rỡ và tiếng còi xe inh ỏi, nhưng bên trong phòng gym FitLife, không khí lại tràn đầy năng lượng và tiếng nhạc sôi động. Khánh bước vào, cảm giác mệt mỏi sau một ngày làm việc căng thẳng vẫn còn đeo bám anh. Mùi mồ hôi, mùi hóa chất tẩy rửa và mùi cao su từ thảm tập trộn lẫn vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của phòng tập. Anh nhìn vào gương, thấy hình ảnh phản chiếu của mình với vẻ mệt mỏi rõ rệt. Dáng người cao ráo của anh giờ đây có vẻ hơi gầy hơn, khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính nhưng lại thiếu đi sự rạng rỡ. Đôi mắt sâu của anh vẫn ánh lên vẻ suy tư, nhưng cũng xen lẫn sự kiên định. Anh mặc một chiếc áo phông thể thao màu xám và quần short, trông năng động hơn trang phục công sở tối giản hàng ngày, nhưng sự mệt mỏi trên gương mặt anh vẫn không thể che giấu.

Anh bắt đầu tập luyện, cố gắng dồn hết sức lực vào từng động tác. Tiếng máy móc vận hành, tiếng tạ rơi loảng xoảng, tiếng thở dốc của những người xung quanh, tất cả hòa vào bản nhạc EDM sôi động, tạo nên một bức tranh âm thanh hỗn độn nhưng cũng đầy kích thích. Anh nâng tạ, cảm nhận sức nặng của nó trong lòng bàn tay, cảm nhận từng thớ cơ đang căng ra và đau nhức. Nhưng tâm trí anh vẫn không thể thoát khỏi áp lực công việc. Hàng loạt email, những cuộc điện thoại chưa được giải quyết, những vấn đề phát sinh trong dự án X cứ luẩn quẩn trong đầu anh.

*“Ông Phi nói đúng, thành công không chỉ là tiền bạc, mà là sự bình yên. Nhưng bình yên ở đâu khi mình vẫn bị cuốn vào vòng xoáy này? Thật khó, nhưng mình không thể bỏ cuộc,”* anh tự nhủ, giọng nội tâm mang đầy sự kiên quyết pha lẫn một chút nản lòng. Anh biết, việc thay đổi thói quen và tư duy không phải là điều có thể làm được trong một sớm một chiều. Nó đòi hỏi sự kiên trì, nỗ lực không ngừng nghỉ, đặc biệt là khi anh đang phải đối mặt với một môi trường công việc đầy cạnh tranh và áp lực.

Anh nhìn vào gương một lần nữa, thấy hình ảnh phản chiếu của mình, mồ hôi ướt đẫm trán, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ quyết tâm. Anh thở hắt ra, lau mồ hôi bằng khăn, rồi lại tiếp tục nâng tạ. Cảm giác mỏi nhừ trong cơ bắp nhắc nhở anh về sự tồn tại của cơ thể, về giới hạn của bản thân. Anh đã từng bỏ bê bản thân vì công việc, và giờ đây, anh đang cố gắng lấy lại sự cân bằng đó. Anh không muốn lặp lại sai lầm trong quá khứ, không muốn lại một lần nữa mất đi chính mình vì những áp lực vô hình.

Mỗi lần nâng tạ, anh lại hình dung ra một gánh nặng mà anh đang cố gắng đẩy lùi. Gánh nặng của kỳ vọng, của áp lực tài chính, của những thói quen cũ đã ăn sâu vào tiềm thức. Anh biết, con đường này còn rất dài, và sẽ có những lúc anh muốn bỏ cuộc. Sẽ có những ngày anh lại bị cuốn vào vòng xoáy công việc, quên đi lời khuyên của Ông Phi, quên đi mục tiêu mà anh đang hướng tới. Nhưng ý chí không từ bỏ của anh đã được tôi luyện qua những tháng ngày khó khăn, và nó sẽ không dễ dàng bị lung lay.

Khánh siết chặt tay, cảm nhận sự đau rát trong lòng bàn tay do ma sát với thanh tạ lạnh lẽo. Anh hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra, cố gắng làm dịu đi nhịp tim đang đập dồn dập. Anh vẫn còn mệt mỏi, vẫn còn nhiều vấn đề chưa được giải quyết. Nhưng ít nhất, anh đã không từ bỏ. Anh đã ở đây, đang cố gắng, đang chiến đấu cho một phiên bản tốt hơn của chính mình. Anh nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu trong gương, một nụ cười nhếch mép nhẹ hiện lên trên môi, chứa đựng sự quyết tâm và một tia hy vọng le lói. Anh biết, anh đang xây dựng nền tảng vững chắc cho sự trưởng thành và độc lập của mình, từng chút một, từng ngày một, dù cho con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free