Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 393: Dấu Hiệu Chuyển Mình, Chân Trời Sáng Tạo
Tối muộn hôm trước, Khánh đã kết thúc buổi tập gym với một nụ cười nhếch mép nhẹ, chứa đựng sự quyết tâm và một tia hy vọng le lói, dù anh biết con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai. Sáng hôm sau, khi ánh bình minh còn đang lờ mờ vén màn đêm cuối cùng khỏi những tòa nhà chọc trời, Khánh đã có mặt tại văn phòng của Công ty Thiết kế 'DreamWeaver'. Tòa nhà kính hiện đại phản chiếu những vệt nắng đầu tiên, lung linh như một khối pha lê khổng lồ giữa lòng thành phố. Bên trong, không gian văn phòng mở vẫn còn vắng lặng, chỉ có tiếng điều hòa đều đều và ánh đèn điện mờ ảo từ khu vực lễ tân.
Khánh bước vào, mang theo mùi sương sớm còn vương trên chiếc áo sơ mi màu xám tro lịch lãm. Dáng người cao ráo của anh, dù vẫn mang vẻ hơi gầy do những tháng ngày làm việc cật lực, nhưng hôm nay lại toát lên một sự điềm tĩnh lạ thường. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính, không còn vẻ mệt mỏi trĩu nặng như thường lệ, mà thay vào đó là một sự tập trung nhẹ nhàng, thanh thoát. Đôi mắt sâu của anh lướt qua những chiếc bàn làm việc trống trải, rồi dừng lại ở khu vực của mình. Anh đặt túi xách xuống, không vội vàng bật máy tính hay kiểm tra email ngay lập tức. Thay vào đó, anh nhẹ nhàng kéo ghế, ngồi thẳng lưng và hít một hơi thật sâu.
Anh không cố gắng ngồi thiền định một cách khuôn mẫu như lời Ông Phi đã hướng dẫn, bởi anh biết rằng trong môi trường công sở đầy rẫy những gián đoạn này, việc ấy thật khó. Thay vào đó, anh chỉ đơn giản là nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng quạt máy tính chạy rì rì từ xa, cảm nhận sự mát lạnh của luồng không khí điều hòa phả vào mặt. Anh hít vào thật chậm, để không khí lấp đầy lồng ngực, rồi từ từ thở ra, cố gắng đẩy đi những suy nghĩ lộn xộn đang len lỏi trong tâm trí. Cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa, dù chỉ là thoáng qua, nhưng đủ để anh cảm thấy mình đang kết nối lại với bản thân, với thực tại. Anh mở mắt, cầm lấy cây bút bi đặt trên bàn, xoay nhẹ nó giữa các ngón tay, tập trung hoàn toàn vào chuyển động nhỏ bé ấy. Đó là một khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi, một "khoảng nghỉ" mà anh tự tạo ra cho mình giữa những bộn bề sắp ập đến.
*“Không cần phải là thiền định kiểu mẫu, chỉ cần một khoảnh khắc tĩnh lặng như thế này thôi cũng đủ rồi,”* anh tự nhủ, giọng nội tâm trầm ấm, không còn mang vẻ căng thẳng đến nghẹt thở như trước. Anh nhận ra rằng, sự thay đổi không nhất thiết phải là những điều to tát, mà có thể bắt đầu từ những hành động nhỏ bé, kiên trì mỗi ngày. Anh bắt đầu sắp xếp các tài liệu trên bàn, phân loại chúng một cách có chủ đích hơn, ưu tiên những nhiệm vụ quan trọng cần giải quyết trước. Mùi cà phê bắt đầu thoang thoảng từ khu vực pantry, báo hiệu một ngày làm việc mới đang thực sự khởi động. Tiếng gõ bàn phím nhịp nhàng từ một vài đồng nghiệp đến sớm hơn anh cũng đã bắt đầu vang lên, hòa cùng tiếng điện thoại reo nhẹ và những cuộc thảo luận nhóm đầu tiên.
Đúng lúc đó, Kiên, người đồng nghiệp trẻ tuổi và chăm chỉ, bước đến bàn làm việc của Khánh. Dáng người cao ráo, gương mặt hiền lành đeo kính cận của Kiên hiện lên vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy Khánh đang làm việc một cách điềm tĩnh lạ thường, không còn vẻ mặt căng thẳng, cau có thường thấy mỗi sáng.
"Chào anh Khánh," Kiên nói, giọng hơi ngập ngừng. "Anh đến sớm thế ạ? Mà... anh hôm nay có vẻ... khác. Trông anh có vẻ thư thái hơn."
Khánh ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng hiếm hoi. "Chào Kiên. Ừ, anh muốn sắp xếp lại công việc một chút trước khi bắt đầu." Anh không giải thích nhiều, chỉ đơn giản là chấp nhận lời nhận xét của Kiên. Anh biết, những thay đổi này còn rất nhỏ bé, nhưng đối với anh, đó là cả một quá trình.
Kiên gật đầu, vẫn còn chút tò mò. "Thế thì tốt quá ạ. Em thấy anh dạo này có vẻ bận rộn hơn bình thường."
"Công việc mà," Khánh đáp, giọng điềm đạm. Anh cầm lấy tách trà nóng mà anh vừa pha, nhấp một ngụm. Vị trà ấm áp lan tỏa trong khoang miệng, mang lại cảm giác dễ chịu. Anh đã thay thế cà phê bằng trà thảo mộc vào buổi sáng, một thói quen nhỏ được Ông Phi khuyến khích để giảm căng thẳng. Đó là một trong số những điều nhỏ bé mà anh đang cố gắng áp dụng. Anh biết, áp lực công việc vẫn hiện hữu, và nó sẽ không biến mất. Nhưng cách anh đối diện với nó đã có những chuyển biến tích cực. Anh không còn cảm thấy bị cuốn phăng đi trong vòng xoáy của deadline và email nữa, mà đã bắt đầu tìm thấy những khoảng lặng để tự mình điều chỉnh.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố đã hoàn toàn bừng sáng, những tia nắng vàng rực rỡ chiếu rọi vào không gian văn phòng. Anh biết, anh vẫn đang đấu tranh với bản năng làm việc quá sức và áp lực từ môi trường công sở, nhưng anh đang học cách tự điều chỉnh và tìm kiếm những khoảng lặng đó. Những thay đổi tích cực nhỏ này, dù còn chậm chạp, nhưng đã báo hiệu rằng anh sẽ tìm thấy sự cân bằng thực sự và một lối sống lành mạnh hơn. Con đường còn dài, nhưng anh đã không còn đơn độc trên hành trình ấy nữa. Anh đã bắt đầu cảm nhận được tia hy vọng, không chỉ là sự kiên cường mà còn là sự bình yên đang dần nảy nở trong tâm hồn.
***
Trong khi Khánh đang vật lộn với những áp lực vô hình nơi công sở, Linh lại đang tìm thấy một thế giới hoàn toàn khác tại Gác Mái Cũ Kỹ của mình. Buổi chiều muộn, ánh nắng dịu dàng cuối ngày len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ, nhuộm vàng không gian mộc mạc mà cô đã dày công bài trí. Mái tôn cũ kỹ vẫn kêu lách cách theo từng cơn gió thổi nhẹ, tường gạch tróc vữa vẫn giữ nguyên vẻ hoài cổ, nhưng giờ đây, chúng không còn mang đến cảm giác u hoài, mà trở thành một phần của nguồn cảm hứng bất tận. Tiếng vọng xa xăm của thành phố, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện, tất cả đều bị nhòa đi, chỉ còn lại sự yên tĩnh và mùi sơn acrylic nồng nhẹ thoang thoảng trong không khí.
Linh đứng trước một tấm toan trắng, chiếc cọ trong tay cô không còn đơn thuần là công cụ, mà dường như đã trở thành một phần mở rộng của tâm hồn. Hôm nay, cô quyết định thử nghiệm với chất liệu acrylic thay vì sơn dầu quen thuộc. Acrylic khô nhanh hơn, cho phép cô thể hiện những ý tưởng chợt lóe lên một cách tức thì, không bị ràng buộc bởi thời gian. Cô đang phác thảo những hình khối trừu tượng, những đường nét mạnh mẽ, dứt khoát, khác hẳn với những bức tranh phong cảnh hay chân dung trước đây. Màu sắc được cô lựa chọn cũng rực rỡ và táo bạo hơn, những gam màu nóng xen kẽ những mảng màu lạnh, tạo nên một sự tương phản đầy ấn tượng.
Cô pha màu, cảm nhận sự mềm mại của chất liệu acrylic trên bảng pha. Mỗi lần cọ vẽ lướt trên toan, đều là một lần cô giải phóng một phần cảm xúc, một phần suy nghĩ đang cuộn xoáy trong lòng. Cô không còn cố gắng tái hiện lại một hình ảnh cụ thể, mà để cho cảm xúc dẫn dắt, để cho màu sắc và hình khối tự kể câu chuyện của chúng. *“Em muốn thử xem cảm xúc mình sẽ dẫn mình đi đâu với chất liệu này... Nó có vẻ 'nổi loạn' hơn một chút,”* cô thầm thì, giọng nội tâm đầy tò mò và hứng thú. Cô cảm thấy một sự tự do chưa từng có, một sự bứt phá khỏi những khuôn khổ cũ. Cô không cần phải tìm kiếm sự hoàn hảo, chỉ cần là chính mình, thể hiện những gì chân thật nhất.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân quen thuộc vang lên từ cầu thang dẫn lên gác mái. Duy, người bạn luôn động viên và ủng hộ cô, xuất hiện với nụ cười tươi tắn thường thấy. Dáng người cao ráo, phong cách thời trang trẻ trung của anh mang đến một luồng sinh khí mới cho không gian yên tĩnh. Trên tay anh là một túi đồ ăn vặt, mùi hương thơm lừng của bánh ngọt và cà phê phin lan tỏa, làm dịu đi mùi sơn trong không khí.
"Xin chào nữ họa sĩ của tớ!" Duy vui vẻ chào, đặt túi đồ ăn xuống bàn. "Làm việc hăng say quá nhỉ? Tớ mang tiếp tế đến đây."
Linh quay lại, nụ cười rạng rỡ hiện trên môi. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ hạnh phúc và sự tự tin. "Duy! Cảm ơn cậu nhé. Tớ đang thử một cái gì đó mới."
Duy tiến lại gần bức tranh, đôi mắt anh lướt qua từng đường nét, từng mảng màu. Anh chăm chú quan sát, không vội vàng đưa ra nhận xét. Sau một hồi, anh gật đầu liên tục, ánh mắt đầy vẻ thán phục. "Wow, Linh. Cái này... khác hẳn. Nó có một sức sống mãnh liệt. Những hình khối này, những mảng màu này, nó như đang hét lên vậy."
Linh cảm thấy ấm áp trong lòng. Duy luôn có một cách nhìn tinh tế, và những lời khen của anh không chỉ là lời động viên xã giao, mà là sự thấu hiểu thực sự. "Thật sao? Tớ cũng không biết nữa. Chỉ là tớ cứ vẽ thôi, cứ để cho cảm xúc tự do."
"Tuyệt vời! Đây mới là Linh mà tớ biết. Cứ thoải mái đi, nghệ thuật là phải thế," Duy nói, giọng đầy phấn khích. "Cậu đang tìm thấy 'cá tính riêng' của mình rồi đấy. Những tác phẩm này không chỉ là sự giải tỏa, mà còn là sự khẳng định bản thân."
Duy đưa cho Linh một ly cà phê phin nóng và một chiếc bánh. Mùi cà phê thơm lừng đánh thức các giác quan của cô. Cô nhấp một ngụm, cảm nhận vị đắng nhẹ và ấm áp lan tỏa. Cô biết, con đường nghệ thuật này không chỉ mang lại sự bình yên, mà còn mang lại cho cô sự tự tin, một "cá tính riêng" mà cô đã khao khát bấy lâu. Những tác phẩm của cô đã không còn chỉ là những vết thương lòng, mà đã trở thành những câu chuyện đầy sức sống, chờ đợi được kể. Sự động viên từ Duy đã tiếp thêm cho cô niềm tin, rằng cô đang đi đúng hướng, rằng cô đang phát triển theo một cách mà cô chưa từng nghĩ tới. Cô đã sẵn sàng cho những thử thách mới, cho những bước tiến quan trọng trong hành trình tái sinh của mình.
***
Tối muộn cùng ngày, không gian yên tĩnh, trang trọng của phòng trưng bày nghệ thuật 'Insight' chào đón Linh bằng ánh sáng dịu nhẹ và tiếng nhạc cổ điển du dương. Tường trắng tinh khôi, không gian rộng rãi được thiết kế đặc biệt để làm nổi bật từng tác phẩm nghệ thuật, mang đến một bầu không khí suy tư, đầy cảm hứng. Mùi sơn dầu thoang thoảng, xen lẫn mùi gỗ và không khí điều hòa mát lạnh, tạo nên một sự hòa quyện dễ chịu. Linh bước đi chậm rãi, ngắm nhìn những bức tranh, những tác phẩm điêu khắc, cảm nhận từng câu chuyện mà chúng muốn kể. Cô đã hẹn gặp Cô Hạnh ở đây, người cố vấn nghệ thuật luôn thấu hiểu và khuyến khích cô.
Cô Hạnh xuất hiện từ một góc phòng, mái tóc búi cao gọn gàng, trang phục đơn giản nhưng tinh tế, phong thái nhẹ nhàng nhưng kiên định. Gương mặt cô Hạnh ánh lên sự nhân ái và trí tuệ. "Linh, cháu đến rồi," cô Hạnh mỉm cười ấm áp. "Hôm nay cháu có vẻ rạng rỡ hơn nhiều so với lần trước."
"Chào cô Hạnh ạ," Linh đáp, giọng dịu dàng. "Cháu cảm thấy rất tốt. Cháu đã thử nghiệm một số điều mới mẻ." Cô mở cuốn sổ phác thảo của mình, lật đến những trang có chụp ảnh các tác phẩm mới nhất, bao gồm cả bức tranh sơn dầu lớn từ chương trước và nh���ng thử nghiệm với acrylic mà cô vừa hoàn thành buổi chiều.
Cô Hạnh chăm chú xem xét từng bức ảnh, ánh mắt tinh tường của một người làm nghệ thuật lâu năm. Cô dừng lại ở bức tranh acrylic trừu tượng của Linh, đôi mắt nheo lại một chút, rồi nở nụ cười mãn nguyện. "Linh, cô thấy ở tác phẩm mới của cháu có một sự bứt phá. Những đường nét mạnh mẽ này, những mảng màu táo bạo này... nó thể hiện một Linh hoàn toàn khác, một Linh không còn sợ hãi để bộc lộ bản thân."
Linh lắng nghe từng lời của Cô Hạnh, trái tim cô như được sưởi ấm. "Cháu cũng cảm thấy vậy ạ. Cháu nghĩ mình đã tìm thấy một cách để thể hiện những cảm xúc mà cháu từng cố gắng kìm nén."
"Đúng vậy," Cô Hạnh gật đầu. "Nghệ thuật là cách tốt nhất để chữa lành tâm hồn, và cũng là cách tốt nhất để khám phá chính mình. Đừng ngại ngần gì cả, cứ thử sức với những gì cháu cảm thấy thôi thúc." Cô Hạnh đặt tay nhẹ nhàng lên vai Linh, ánh mắt đầy khích lệ. "Cháu có thể thử tìm hiểu thêm về điêu khắc. Đôi khi, cảm xúc cần được thể hiện bằng ba chiều. Hoặc phong cách hiện thực huyền ảo, nơi mà sự thật và hư ảo hòa quyện, rất phù hợp để thể hiện những chiều sâu tâm hồn."
Linh mở to mắt, ánh mắt sáng lên đầy cảm hứng. Cô Hạnh vừa mở ra trước mắt cô những chân trời mới mà cô chưa từng nghĩ tới. Cô nhanh chóng ghi chép những gợi ý của Cô Hạnh vào cuốn sổ phác thảo của mình, cảm nhận sự mát lạnh của trang giấy dưới đầu ngón tay. "Điêu khắc... hiện thực huyền ảo... Cháu sẽ tìm hiểu ạ. Cảm ơn cô rất nhiều."
"Không có gì, Linh. Cháu có tài năng, và điều quan trọng nhất là cháu có một trái tim nhạy cảm và một tinh thần không ngừng học hỏi," Cô Hạnh nói, giọng ấm áp. "Cứ tiếp tục khám phá, cháu sẽ tìm thấy con đường riêng của mình."
Khi tạm biệt Cô Hạnh và rời khỏi phòng trưng bày, Linh cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong huyết quản. Những gợi ý của Cô Hạnh về các chất liệu và phong cách mới đã thắp lên trong cô một ngọn lửa sáng tạo mạnh mẽ. Cô biết, mình sẽ có những bước đột phá đáng kể trong nghệ thuật, có thể dẫn đến một dự án lớn hoặc một triển lãm cá nhân trong tương lai. Con đường phía trước đầy thử thách, nhưng cô không còn sợ hãi. Cô đã chấp nhận quá khứ, và đang từng bước xây dựng một tương lai mới, nơi cô có thể tự do sáng tạo và thể hiện bản thân.
Cả Khánh và Linh, dù ở hai thế giới khác nhau, đều đang phát triển theo hướng trưởng thành và độc lập. Khánh đang kiên trì tìm kiếm sự cân bằng giữa áp lực công việc và sự bình yên nội tại, từng chút một gỡ bỏ những gánh nặng vô hình. Linh thì đang dấn thân vào con đường nghệ thuật, khám phá những chiều sâu mới của cảm xúc và tài năng. Những thay đổi tích cực nhỏ của họ báo hiệu rằng họ đã sẵn sàng cho một cuộc gặp gỡ, không còn sợ hãi hay đau khổ. Họ đã tìm thấy sự bình yên và chấp nhận quá khứ. Một tương lai mới đang rộng mở, nơi họ sẽ gặp lại nhau với tâm thế bình yên, không phải để quay lại, mà để nhìn thấy phiên bản tốt hơn của chính mình, của nhau, sau tất cả những gì đã qua.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.