Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 394: Quyết Tâm Chuyển Mình, Chân Trời Mới Khai Mở

Mùi sơn dầu thoang thoảng từ cuốn sổ phác thảo của Linh dần tan vào không khí ẩm lạnh của buổi chiều cuối thu. Khi Linh rời khỏi phòng trưng bày nghệ thuật 'Insight', một cảm giác nhẹ nhõm và phấn chấn lạ lùng vỡ òa trong lòng cô. Những lời của Cô Hạnh vẫn văng vẳng bên tai, như một lời thì thầm của gió, thổi bùng lên ngọn lửa đã âm ỉ cháy trong tâm hồn cô. Cô Hạnh đã thấy được điều mà Linh cũng vừa mới nhận ra: một Linh không còn sợ hãi, một Linh dám bộc lộ bản thân qua từng nét cọ, từng mảng màu, thậm chí là những ý tưởng táo bạo cho điêu khắc hay hiện thực huyền ảo. Con đường phía trước, dẫu biết còn đầy chông gai, nhưng giờ đây đã không còn khiến cô chùn bước. Cô đã chấp nhận quá khứ, không phải bằng cách quên lãng, mà bằng cách biến nó thành nguồn cảm hứng, thành chất liệu cho những tác phẩm của mình. Cô Hạnh nói đúng, nghệ thuật là cách tốt nhất để chữa lành, và Linh đang từng bước xây dựng một tương lai mới, nơi cô có thể tự do sáng tạo và thể hiện bản thân một cách trọn vẹn nhất.

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc phố. Linh dừng lại bên đường, ngước nhìn những tòa nhà cao tầng đang phản chiếu ánh sáng cuối ngày, cảm nhận từng làn gió se lạnh mơn man qua mái tóc. Cô mỉm cười. Nụ cười ấy không còn mang vẻ buồn man mác thường thấy, mà ẩn chứa một sự bình yên, một niềm tin vững chắc vào con đường mình đang đi. Cả Khánh và Linh, dù ở hai thế giới khác nhau, đều đang phát triển theo hướng trưởng thành và độc lập. Họ đang tìm thấy sự bình yên trong chính mình, chấp nhận quá khứ và sẵn sàng cho một tương lai mới, nơi họ có thể gặp lại nhau với tâm thế bình yên, không phải để quay lại, mà để nhìn thấy phiên bản tốt hơn của chính mình, của nhau, sau tất cả những gì đã qua.

***

Khánh ngồi đối diện Ông Phi tại nhà hàng Pháp 'Le Jardin Secret', một không gian thanh lịch và trầm mặc. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn chùm pha lê đổ xuống, làm ấm lên từng góc phòng, phản chiếu lấp lánh trên bộ dao dĩa bạc và những ly rượu vang rỗng. Nhạc piano du dương, tiếng đàn lúc trầm lúc bổng, như kể một câu chuyện tình buồn man mác nhưng đầy quyến rũ. Khánh hít một hơi thật sâu, mùi bơ thơm lừng quyện cùng hương rượu vang thoang thoảng và mùi hoa hồng tươi đặt trên mỗi bàn, tạo nên một không khí trang trọng nhưng vẫn ấm cúng. Anh cảm thấy một sự tĩnh lặng hiếm có bao trùm lấy mình, khác hẳn với sự hối hả, căng thẳng mà anh thường xuyên phải đối mặt mỗi ngày.

Vẻ mệt mỏi thường trực trên khuôn mặt góc cạnh của Khánh dường như đã vơi đi phần nào, nhường chỗ cho một sự tập trung cao độ. Đôi mắt sâu của anh không còn nhìn xa xăm, mà dán chặt vào Ông Phi, cố gắng không bỏ sót một lời nào. Ông Phi, với phong thái điềm đạm và ánh mắt tinh anh, khẽ nhấp một ngụm trà Earl Grey nóng hổi, hơi khói mỏng manh bay lên rồi tan vào không trung. Ông đặt tách trà xuống, tiếng chạm nhẹ nhàng vào đĩa sứ, rồi nhìn Khánh bằng một ánh mắt thấu hiểu.

"Thành công không chỉ là tiền bạc, mà là sự bình yên trong tâm hồn," Ông Phi nói, giọng điềm đạm nhưng chứa đựng một sức nặng khó tả. "Cháu đã sẵn sàng tìm kiếm sự bình yên đó chưa, Khánh?"

Khánh siết chặt cuốn sổ nhỏ trong tay, nơi anh vừa ghi chép cẩn thận những lời khuyên từ Ông Phi trong các buổi gặp trước. Anh đã cố gắng áp dụng, nhưng thực tế công việc vẫn như một guồng quay khổng lồ, cuốn phăng mọi ý định tìm kiếm sự cân bằng của anh. Anh vẫn còn nhớ như in buổi sáng thiền định bị gián đoạn bởi cuộc gọi khẩn cấp từ Hoàng, hay buổi tập gym mà tâm trí vẫn vẩn vơ về deadline. Sự thay đổi không hề dễ dàng, và anh nhận ra, những điều chỉnh nhỏ nhặt bên ngoài chỉ là tạm thời. Anh cần một sự chuyển mình sâu sắc hơn, một sự thay đổi từ bên trong.

"Cháu nghĩ cháu đã sẵn sàng, thưa Ông," Khánh đáp, giọng anh trầm nhưng tràn đầy sự kiên định. "Những thay đổi nhỏ cháu đã thử... chúng chỉ như những lớp sơn mới trên một bức tường cũ. Cháu cần phải xây lại từ nền móng. Cháu muốn tìm lại chính mình, không phải chỉ là một cỗ máy làm việc."

Ông Phi gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Ông hiểu rằng Khánh đã vượt qua giai đoạn nhận thức, và giờ đây là lúc anh thực sự muốn hành động. "Vậy thì, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?"

Khánh hít một hơi sâu, đôi mắt anh ánh lên một tia hy vọng mới. "Cháu muốn hiểu rõ hơn về cách Ông đã làm để giữ được sự bình tĩnh và minh mẫn trong mọi tình huống. Cháu muốn học cách buông bỏ áp lực không cần thiết, và định nghĩa lại 'thành công' cho bản thân mình. Cháu nhận ra, cháu đã bỏ lỡ quá nhiều điều quan trọng trong cuộc sống vì mãi chạy theo những thứ phù phiếm."

"Đó là một hành trình dài, Khánh ạ. Không có công thức chung nào cả, nhưng có những nguyên tắc cốt lõi," Ông Phi nói, đưa tay đặt nhẹ lên vai Khánh, một cử chỉ khích lệ ấm áp. "Đầu tiên, là sự tự nhận thức. Cháu cần phải biết mình là ai, mình muốn gì, và điều gì thực sự mang lại hạnh phúc cho cháu, không phải là những kỳ vọng từ người khác hay xã hội. Nó không chỉ là về việc quản lý thời gian, mà là quản lý năng lượng, quản lý tâm trí. Đừng cố gắng làm mọi thứ nhanh hơn, hãy học cách làm mọi thứ *tốt hơn* và *có ý nghĩa hơn*."

Khánh gật đầu liên tục, ngón tay anh lướt nhẹ trên trang giấy trắng, ghi lại những từ khóa quan trọng: "Tự nhận thức. Quản lý năng lượng. Ý nghĩa." Anh cảm thấy như mình đang mở ra một cánh cửa mới, một thế giới mà anh chưa từng dám bước vào. Trong suốt bốn năm yêu Linh, anh luôn cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng lại quên mất rằng tương lai đó cần phải có một nền tảng cảm xúc vững chãi, một sự bình yên nội tại. Anh đã yêu Linh bằng hành động, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ, nhưng lại vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, không giỏi nói ra những lời yêu thương hay san sẻ gánh nặng nội tâm. Câu nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," giờ đây trở về trong tâm trí anh, không còn là lời bào chữa, mà là một lời thú nhận về sự kiệt quệ của chính mình. Anh đã kiệt sức để yêu, kiệt sức để sống một cách trọn vẹn. Và giờ đây, anh đang tìm cách để hồi sinh, để không chỉ yêu đúng cách, mà còn sống đúng cách.

"Cháu sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách, Khánh," Ông Phi tiếp tục, giọng nói vẫn giữ sự điềm tĩnh. "Thói quen cũ rất khó bỏ. Áp lực công việc sẽ vẫn còn đó. Nhưng điều quan trọng là cháu có một 'la bàn' nội tại để định hướng, một 'hệ miễn dịch' tinh thần để chống lại những yếu tố gây căng thẳng. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng nó."

Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy quyết tâm. "Cháu sẵn sàng học hỏi, thưa Ông. Cháu muốn hiểu rõ hơn về Thiền, về cách kiểm soát hơi thở, về việc sống chậm lại và cảm nhận từng khoảnh khắc. Cháu muốn biết làm thế nào để tìm thấy sự bình yên, ngay cả khi xung quanh cháu là bão tố."

Ông Phi mỉm cười, nụ cười ấy chứa đựng sự khích lệ và niềm tin. "Tốt lắm. Bắt đầu từ ngày mai, mỗi buổi sáng trước khi vào làm, hãy dành mười lăm phút. Không phải để thiền định, mà chỉ để... ngồi im. Quan sát. Lắng nghe. Cảm nhận hơi thở của mình. Đừng cố gắng làm gì cả, chỉ cần *hiện diện*. Đó là bước đầu tiên để kết nối lại với chính mình. Và chúng ta sẽ gặp lại vào tuần sau để thảo luận về những trải nghiệm của cháu."

Tiếng piano vẫn tiếp tục ngân nga trong không gian lãng mạn. Khánh cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Anh không còn cảm thấy cô đơn trên hành trình tìm kiếm sự cân bằng này. Dưới sự hướng dẫn của Ông Phi, anh tin rằng mình sẽ tìm thấy một lối sống lành mạnh hơn, một sự bình yên thực sự, không chỉ cho bản thân mà còn để có thể đối diện với mọi thứ một cách trưởng thành và mạnh mẽ hơn. Anh đã cam kết thay đổi sâu sắc, không phải chỉ là những điều chỉnh nhỏ. Đây là một sự chuyển biến lớn trong lối sống và suy nghĩ của anh, hướng tới sự cân bằng thực sự.

***

Trong khi Khánh đang tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn giữa bộn bề công việc, thì Linh lại hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của màu sắc và hình khối tại Gác Mái Cũ Kỹ. Nắng nhẹ buổi sớm len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, rải những vệt sáng vàng óng lên sàn gỗ cũ kỹ và những bức tường gạch tróc vữa. Gió mát lùa vào, mang theo mùi bụi bặm, mùi sắt gỉ, và cả mùi cây cỏ dại mọc lúp xúp đâu đó trên mái nhà. Không gian nơi đây, vốn đã mộc mạc và có chút u hoài, giờ đây lại được Linh biến hóa thành một xưởng nghệ thuật đầy chất thơ, với những chiếc đèn lồng nhỏ treo lủng lẳng và vài chậu cây xanh tươi tốt. Tiếng gió thổi nhẹ, thỉnh thoảng lại nghe tiếng vọng xa xăm của thành phố bên dưới, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng và sống động.

Linh đứng trước giá vẽ, mái tóc dài mềm mại buộc hờ, vài sợi tóc lòa xòa trước trán, gương mặt lấm lem sơn nhưng đôi mắt lại ánh lên một sự lấp lánh rạng rỡ. Cô đang thử nghiệm một kỹ thuật vẽ mới với chất liệu hỗn hợp, kết hợp sơn acrylic với đất sét khô và sợi vải vụn để tạo ra những hiệu ứng kết cấu độc đáo. Đây là một bức tranh trừu tượng nhỏ, nhưng lại mang trong mình một năng lượng mạnh mẽ, phản ánh sự giải phóng cảm xúc bên trong cô. Những mảng màu nóng như đỏ, cam, vàng xen kẽ với những gam lạnh như xanh thẫm, tím than, tạo nên một sự tương phản đầy kịch tính. Những đường nét mạnh mẽ, dứt khoát, không còn vẻ u hoài, nhẹ nhàng như những tác phẩm trước đây của cô, mà là sự bùng nổ của màu sắc và hình khối, như thể chính tâm hồn cô đang được tự do nhảy múa.

Cô di chuyển linh hoạt quanh giá vẽ, đôi khi lùi lại để ngắm nhìn tổng thể, đôi khi lại cúi sát xuống để thêm vào một chi tiết nhỏ. Mỗi nét cọ, mỗi lần pha trộn màu sắc, đều là một cuộc đối thoại nội tâm, một cách để cô thể hiện những cảm xúc mà cô từng cố gắng kìm nén. Cô nhớ lại những lời của Cô Hạnh, rằng nghệ thuật là cách tốt nhất để chữa lành tâm hồn, và cũng là cách tốt nhất để khám phá chính mình. Linh gật đầu nhẹ, mỉm cười một mình. Cô đã tìm thấy một phần của bản thân mà cô đã đánh mất từ lâu, một Linh mạnh mẽ hơn, dám đối diện với những góc khuất trong tâm hồn mình.

"Đây mới là mình. Đây là nơi mình thuộc về," Linh tự nhủ, giọng thì thầm đủ để chỉ mình cô nghe thấy. Cảm giác này khác hoàn toàn với những gì cô từng trải qua khi còn ở bên Khánh. Khi ấy, cô luôn khao khát được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự, khao khát một sự hiện diện cảm xúc hơn vật chất. Nhưng Khánh, gánh vác áp lực tài chính và kỳ vọng gia đình, lại vụng về trong việc thể hiện cảm xúc. Họ chia tay không phải vì hết yêu, mà vì tình yêu lúc ấy không còn đủ mạnh để níu giữ hai tâm hồn lạc lõng trong bộn bề cuộc sống. Giờ đây, cô không còn tìm kiếm sự xác nhận từ bên ngoài. Cô tìm thấy giá trị của mình trong chính những sáng tạo của mình, trong niềm vui được làm điều mình yêu thích.

Cô hoàn thành một phần quan trọng của tác phẩm, lùi lại vài bước, ngắm nhìn với vẻ hài lòng. Bức tranh trừu tượng nhỏ bé ấy, với những vết nứt của đất sét khô, những sợi vải lẩn khuất trong màu sơn, như kể câu chuyện về sự đổ vỡ và tái sinh. Nó không hoàn hảo, nhưng nó chân thật, nó là một phần của cô, được tạo ra từ chính những cảm xúc sâu thẳm nhất. Từ những nỗi đau, những mất mát, cô đã tìm thấy nguồn cảm hứng bất tận. Linh cảm thấy như mình vừa hoàn thành một nghi lễ thanh tẩy, trút bỏ đi những gánh nặng, những bất an còn sót lại từ quá khứ, hoàn toàn tin tưởng vào con đường nghệ thuật đã chọn và giá trị của bản thân.

Cô đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt sần sùi của bức tranh, cảm nhận sự mát lạnh của màu sơn mới khô, rồi đến sự thô ráp của đất sét, sự mềm mại của sợi vải. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một tác phẩm sống động, đầy sức biểu cảm. Niềm đam mê này không chỉ là một sở thích, mà đã trở thành mục đích sống của cô. Cô biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều thử thách, với những lúc ý tưởng bế tắc, những lúc tác phẩm không như ý. Nhưng cô không còn sợ hãi. Cô đã tìm thấy niềm vui trong quá trình sáng tạo, trong việc khám phá những giới hạn của bản thân. Mỗi thất bại nhỏ chỉ là một bước đệm để cô học hỏi, để cô trưởng thành hơn. Cô đã tìm thấy sự bình yên trong chính mình, và điều đó quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác.

***

Buổi chiều cùng ngày, Linh trở lại phòng trưng bày nghệ thuật 'Insight'. Không gian nơi đây vẫn giữ nguyên vẻ hiện đại, tường trắng tinh khôi, ánh sáng được thiết kế đặc biệt để làm nổi bật từng tác phẩm. Tiếng bước chân của cô nhẹ nhàng trên sàn đá cẩm thạch, hòa vào tiếng nhạc cổ điển du dương đang tràn ngập căn phòng. Mùi sơn dầu, mùi gỗ thoang thoảng cùng với hơi lạnh từ hệ thống điều hòa tạo nên một không khí tĩnh lặng, trang trọng, đôi khi có chút suy tư. Linh đi dạo chậm rãi, ngắm nhìn những bức tượng điêu khắc tinh xảo, những bức tranh trừu tượng đầy ám ảnh. Cô tìm kiếm cảm hứng, không phải bằng cách bắt chước, mà bằng cách để tâm hồn mình giao tiếp với các tác phẩm, cảm nhận năng lượng và thông điệp mà chúng muốn truyền tải. Những gợi ý của Cô Hạnh về điêu khắc và hiện thực huyền ảo đã gieo mầm trong tâm trí cô, và giờ đây, cô đang tìm cách để nuôi dưỡng những mầm mống ấy.

Cô dừng lại trước một bức tượng điêu khắc bằng đồng, hình ảnh một người phụ nữ đang vươn mình lên từ những xiềng xích vô hình, gương mặt đầy đau đớn nhưng ánh mắt lại ngời lên khát vọng tự do. Linh đứng đó rất lâu, cảm nhận từng đường nét, từng góc cạnh của tác phẩm, như thể nó đang kể câu chuyện của chính cô. Và rồi, một giọng nói ấm áp cất lên từ phía sau.

"Con cảm thấy thế nào về tác phẩm này, Linh?"

Linh quay lại, bất ngờ khi thấy Cô Hạnh đang đứng ngay cạnh mình. Mái tóc búi cao gọn gàng, trang phục đơn giản nhưng tinh tế, phong thái nhẹ nhàng nhưng kiên định của cô Hạnh luôn toát lên một vẻ đẹp trí tuệ và nhân ái. Đôi mắt cô Hạnh ánh lên sự khích lệ và niềm vui khi nhìn thấy Linh.

"Chào cô Hạnh ạ," Linh đáp, nở một nụ cười rạng rỡ hơn bao giờ hết. "Con cảm thấy như nó đang nói hộ lòng mình. Về sự giải thoát, về việc vượt qua những giới hạn của bản thân."

Cô Hạnh mỉm cười, ánh mắt đầy thấu hiểu. "Cô cảm thấy có một nguồn năng lượng mới trong con, Linh. Các tác phẩm của con giờ đây đã có tiếng nói riêng, rất mạnh mẽ. Cô đã xem những bức ảnh con gửi, đặc biệt là bức acrylic trừu tượng đó. Nó thực sự rất ấn tượng."

Linh cảm thấy trái tim mình như được sưởi ấm. Được một người cố vấn như Cô Hạnh công nhận là một niềm hạnh phúc lớn lao. "Con cảm ơn cô. Con cảm thấy như mình vừa tìm thấy một phần của bản thân mà con đã đánh mất từ lâu. Con đã không còn sợ hãi khi thể hiện những cảm xúc chân thật nhất của mình qua nghệ thuật."

"Đó là điều quan trọng nhất, con ạ," Cô Hạnh nói, đưa tay chạm nhẹ vào vai Linh. "Nghệ thuật không phải là sự hoàn hảo, mà là sự chân thật. Và con đã tìm thấy sự chân thật đó. Con có muốn tham gia buổi workshop chuyên sâu về điêu khắc mà cô đang tổ chức không? Chúng ta sẽ tập trung vào việc thể hiện cảm xúc qua hình khối, qua chất liệu. Cô nghĩ con sẽ rất phù hợp."

Linh mở to mắt, ánh mắt sáng lên đầy hứng thú. Đây chính là cơ hội mà cô đang tìm kiếm, một bước tiến lớn để khám phá những chân trời mới trong nghệ thuật. "Thật sao ạ? Con rất muốn tham gia! Con đã bắt đầu tìm hiểu về điêu khắc rồi, và con cảm thấy nó có một sức hút đặc biệt."

"Tuyệt vời," Cô Hạnh vui vẻ nói. "Buổi workshop sẽ bắt đầu vào tuần tới. Cô sẽ gửi con thông tin chi tiết. Con có tài năng, Linh, và điều quan trọng hơn cả là con có một trái tim nhạy cảm và một tinh thần không ngừng học hỏi. Cứ tiếp tục khám phá, con sẽ tìm thấy con đường riêng của mình, một con đường rực rỡ và đầy ý nghĩa."

Linh gật đầu, lòng tràn đầy biết ơn. Cô và Cô Hạnh cùng tiếp tục ngắm nhìn các tác phẩm nghệ thuật, trao đổi về ý nghĩa, về kỹ thuật, về cách mà một tác phẩm có thể chạm đến tâm hồn người xem. Linh cảm thấy như mình đang được tiếp thêm sức mạnh, được truyền thêm cảm hứng. Cô không còn là cô gái nhép nhúa, khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu. Giờ đây, cô là một nghệ sĩ đang trên hành trình khám phá và kiến tạo, tự tin và tràn đầy năng lượng sáng tạo.

Khi chia tay Cô Hạnh, Linh bước ra khỏi phòng trưng bày, cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong huyết quản. Những lời động viên và gợi ý của Cô Hạnh đã tiếp thêm sức mạnh cho cô, củng cố niềm tin vào con đường mình đã chọn. Cô biết, mình sẽ có những bước đột phá quan trọng trong nghệ thuật, có thể dẫn đến một triển lãm cá nhân, hoặc những dự án lớn hơn trong tương lai. Con đường phía trước đầy thử thách, nhưng cô không còn sợ hãi. Cô đã chấp nhận quá khứ, và đang từng bước xây dựng một tương lai mới, nơi cô có thể tự do sáng tạo và thể hiện bản thân một cách trọn vẹn.

Cả Khánh và Linh, dù ở hai thế giới khác nhau, đều đang phát triển theo hướng trưởng thành và độc lập. Khánh đang kiên trì tìm kiếm sự cân bằng giữa áp lực công việc và sự bình yên nội tại, từng chút một gỡ bỏ những gánh nặng vô hình dưới sự hướng dẫn của Ông Phi. Linh thì đang dấn thân vào con đường nghệ thuật, khám phá những chiều sâu mới của cảm xúc và tài năng. Những thay đổi tích cực nhỏ của họ báo hiệu rằng họ đã sẵn sàng cho một cuộc gặp gỡ, không còn sợ hãi hay đau khổ. Họ đã tìm thấy sự bình yên và chấp nhận quá khứ. Một tương lai mới đang rộng mở, nơi họ sẽ gặp lại nhau với tâm thế bình yên, không phải để quay lại, mà để nhìn thấy phiên bản tốt hơn của chính mình, của nhau, sau tất cả những gì đã qua. Họ đã không còn là những người trẻ tuổi lạc lõng trong thành phố lớn, mà là những cá thể độc lập, mạnh mẽ, đang tự mình viết nên chương mới cho cuộc đời mình.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free