Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 395: Chạm Nền Tảng Cảm Xúc, Lạc Lối Trong Nét Cọ

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng những vòm cửa sổ cao vút của Thư viện Quốc gia, hắt lên những giá sách gỗ sồi cổ kính một vẻ đẹp trầm mặc, vượt thời gian. Mùi giấy cũ, mùi gỗ ẩm, và một chút hương bụi thời gian quện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng, vừa tri thức, vừa hoài niệm. Trong một góc khuất, nơi ánh sáng dịu dàng nhất len lỏi qua ô cửa vòm, Khánh ngồi đối diện với Ông Phi. Không phải là bàn làm việc hay phòng họp căng thẳng, mà là một chiếc bàn đọc sách rộng, phủ đầy sách báo cũ, tạo cảm giác thân mật và riêng tư, như một cuộc trò chuyện giữa hai người bạn tâm giao hơn là một buổi cố vấn chính thức. Tiếng lật sách khe khẽ đâu đó, tiếng bút viết sột soạt từ những người đọc khác, tất cả hòa vào một bản giao hưởng của sự yên tĩnh, khiến người ta dễ dàng quên đi sự hối hả của thế giới bên ngoài.

Ông Phi, với phong thái điềm đạm và ánh mắt tinh anh, nhẹ nhàng đặt một cuốn sách bìa da cũ kỹ xuống mặt bàn. Cuốn sách không có nhan đề nổi bật, nhưng dường như chứa đựng cả một kho tàng tri thức qua những trang giấy ngả vàng. Ông mỉm cười khuyến khích, nụ cười ấy như xua tan đi một phần sự căng thẳng vô hình vẫn luôn đeo bám Khánh. Khánh khẽ nhấp một ngụm trà nóng từ chiếc cốc sứ đơn giản, vị chát nhẹ và hương thơm thoảng của trà lan tỏa trên đầu lưỡi, giúp anh trấn tĩnh. Ánh mắt anh lướt qua những dòng chữ Latinh cổ trên trang sách Ông Phi vừa đặt xuống, rồi tập trung vào khuôn mặt hiền từ của người cố vấn.

"Chìa khóa của sự cân bằng không chỉ nằm ở việc quản lý thời gian, mà còn ở cách con quản lý những gì diễn ra bên trong mình," Ông Phi chậm rãi nói, giọng điềm tĩnh, ấm áp như dòng chảy của thời gian. "Con đã bao giờ thực sự lắng nghe cảm xúc của mình chưa, Khánh?"

Câu hỏi của Ông Phi như một mũi kim sắc nhọn, chạm đúng vào một vùng mềm yếu mà Khánh vẫn luôn cố gắng che giấu. Anh suy tư, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào khoảng không trước mặt, cố gắng sắp xếp những suy nghĩ rối bời. Từ trước đến nay, Khánh vẫn luôn tin rằng sự kìm nén cảm xúc là một biểu hiện của sức mạnh, của sự trưởng thành. Anh đã học cách giấu đi những lo âu, những thất vọng, thậm chí cả những niềm vui nhỏ nhặt, chỉ để tập trung vào mục tiêu duy nhất: xây dựng một tương lai vững chắc.

"Con... con nghĩ con luôn cố gắng kiềm chế chúng, để tập trung vào công việc," Khánh đáp, giọng nói có chút ngập ngừng, như thể anh đang tự thú nhận một bí mật. "Con nghĩ đó là sự mạnh mẽ. Để không bị phân tâm, để không làm người khác lo lắng." Anh nhớ lại những lần Linh cố gắng trò chuyện, cố gắng kéo anh ra khỏi vòng xoáy công việc, nhưng anh lại chọn cách im lặng, chọn cách né tránh. Anh luôn nghĩ mình đang làm điều đúng đắn, đang bảo vệ cô khỏi những gánh nặng của mình. Nhưng có lẽ, đó chỉ là một cách để anh bảo vệ chính mình khỏi sự yếu đuối.

Ông Phi khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn giữ nguyên vẻ thấu hiểu. "Mạnh mẽ không phải là kìm nén, mà là hiểu và điều khiển được nó, con ạ. Cảm xúc giống như dòng sông. Nếu con cố gắng chặn đứng nó, nó sẽ tìm cách phá vỡ bờ đê. Nhưng nếu con học cách dẫn dòng, nó sẽ trở thành nguồn năng lượng nuôi dưỡng cuộc sống. Con có thể kể cho ta nghe về những lúc con cảm thấy khó khăn nhất trong việc thể hiện bản thân không?"

Khánh nhắm mắt lại trong giây lát, những ký ức về Linh ùa về như một thước phim cũ. Anh nhớ đến khuôn mặt Linh, ánh mắt cô đầy mong đợi trong những bữa ăn tối im lặng, hay những tin nhắn anh trả lời chậm dần. Anh nhớ lại câu nói của mình: “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Anh đã nghĩ đó là sự thật, là cách duy nhất để anh bảo vệ cô. Nhưng giờ đây, dưới ánh nhìn của Ông Phi, anh bắt đầu tự hỏi, liệu có phải anh đã quá vụng về trong việc thể hiện tình yêu, hay thậm chí là cả sự mệt mỏi của chính mình?

"Con... con thường thấy khó nói ra những gì mình nghĩ, đặc biệt là những điều mang tính cá nhân, hay thể hiện sự yếu đuối," Khánh mở mắt, ánh nhìn giờ đây không còn mơ hồ mà chứa đựng một tia sáng của sự nhận thức. "Con sợ làm người khác lo lắng, hoặc mất đi sự tin tưởng. Con sợ nếu mình nói ra, mọi thứ sẽ trở nên tệ hơn. Con sợ không thể kiểm soát được." Anh nhớ lại chiếc cốc sứ đôi hình mèo mà Linh đã tặng anh vào dịp kỷ niệm hai năm yêu nhau. Chiếc cốc ấy vẫn nằm trong tủ bếp của anh, một lời nhắc nhở lặng lẽ về những điều anh đã không thể nói, những cảm xúc anh đã không thể san sẻ. Anh đã giữ nó, như một vật kỷ niệm, nhưng cũng như một vật chứng cho sự vụng về của mình.

Ông Phi gật đầu, như thể đã đoán trước được câu trả lời của Khánh. "Sự sợ hãi đó rất tự nhiên, Khánh. Ai trong chúng ta cũng có lúc cảm thấy như vậy. Nhưng chính sự kìm nén lâu ngày sẽ tạo ra một bức tường vô hình, ngăn cách con với những người con yêu thương, và quan trọng hơn, ngăn cách con với chính bản thân mình. Con có nhớ lần nào đó con đã cố gắng nói ra, nhưng cuối cùng lại chọn cách im lặng không?"

Khánh gật đầu chậm rãi. "Rất nhiều lần, thưa ông. Con đã nghĩ sự im lặng sẽ giải quyết mọi chuyện, sẽ khiến mọi thứ trở nên dễ dàng hơn. Nhưng cuối cùng, nó chỉ khiến mọi thứ trở nên nặng nề hơn, và con cảm thấy mình ngày càng xa cách với Linh. Con đã nghĩ mình đang bảo vệ cô ấy, nhưng thực chất lại tạo ra khoảng cách không thể hàn gắn." Anh nhớ lại những lần Linh hỏi "Anh còn yêu em không?" và câu trả lời của anh "Còn. Nhưng anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa." Anh đã nói ra sự thật, nhưng sự thật ấy lại quá trần trụi, quá thiếu đi sự giải thích, thiếu đi sự thấu hiểu. Anh đã không thể nói rằng anh mệt mỏi đến nhường nào, anh áp lực đến nhường nào, anh muốn Linh ở bên anh nhưng lại không muốn cô phải chịu đựng gánh nặng của anh.

"Chính vì con không muốn Linh lo lắng, nên con đã không cho cô ấy cơ hội để thấu hiểu," Ông Phi nhẹ nhàng phân tích. "Và sự im lặng ấy, vô tình, lại trở thành một hình thức của sự bỏ rơi, dù con không hề có ý đó. Việc nhận ra điều này đã là một bước tiến rất lớn, Khánh. Không phải ai cũng đủ dũng cảm để nhìn thẳng vào những thiếu sót của bản thân mình." Ông Phi với tay lấy một cuốn sổ tay bìa da cũ, trông giống hệt cuốn sổ mà Khánh vẫn dùng để ghi chép công việc. "Ta muốn con bắt đầu một thói quen mới. Mỗi ngày, hãy viết ra ít nhất ba cảm xúc con đã trải qua trong ngày, dù là nhỏ nhất. Không cần phải phân tích, không cần phải tìm giải pháp, chỉ cần ghi nhận. Đây sẽ là cuốn sổ tay ghi chép chung của chúng ta, nhưng nó sẽ ghi lại cuộc đối thoại giữa con và chính mình."

Khánh cầm lấy cuốn sổ, cảm nhận sự sần sùi của lớp da cũ kỹ dưới đầu ngón tay. Cuốn sổ không mới, không hào nhoáng, nhưng nó mang một vẻ tĩnh lặng, chân thật. Một tia sáng lóe lên trong tâm trí Khánh. Anh bắt đầu nhận ra rằng, sự "mạnh mẽ" mà anh vẫn tự hào đôi khi chỉ là sự trốn tránh khỏi những cảm xúc phức tạp, là một bức tường anh tự xây lên để ngăn cách mình với thế giới. Việc đối diện với sự thiếu hụt trong quản lý cảm xúc và cách thể hiện bản thân không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối, mà là khởi đầu của một hành trình trưởng thành sâu sắc hơn. Anh nhìn vào cuốn sổ, rồi nhìn lên Ông Phi. Anh đã sẵn sàng để đối mặt với những gì bên trong mình, không còn trốn tránh. Đây là bước đầu tiên để anh tìm lại chính mình, để anh có thể "sống tốt" theo đúng nghĩa của nó.

***

Trong khi Khánh đang bắt đầu hành trình khám phá nội tâm tại Thư viện Quốc gia, Linh lại hoàn toàn đắm chìm vào thế giới riêng của mình tại Gác Mái Cũ Kỹ. Nơi đây, vốn chỉ là một căn gác xép bỏ hoang với mái tôn cũ kỹ và tường gạch tróc vữa, giờ đây đã được cô thổi hồn, biến thành một không gian sáng tạo mộc mạc nhưng tràn đầy chất thơ. Ánh nắng ban mai nhẹ nhàng len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, rải những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà xi măng, nơi đặt la liệt những lọ màu, cọ vẽ, toan trắng và những tác phẩm dang dở. Tiếng gió thổi vi vu qua khe cửa, tạo thành những âm thanh trầm bổng, hòa cùng tiếng vọng xa xăm của thành phố bên dưới, tạo nên một bản nhạc nền dịu êm cho quá trình sáng tạo của cô. Mùi sơn dầu, mùi bụi bặm, và một chút hương cây cỏ dại từ những chậu cây nhỏ Duy mang lên đã hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian độc đáo, chỉ thuộc về Linh.

Linh ngồi bệt xuống sàn, chiếc áo thun cũ kỹ dính đầy vết màu, mái tóc dài buông xõa, có vài sợi vương trên trán. Cô miệt mài với một tấm toan cỡ lớn, đôi mắt to tròn, long lanh giờ đây ánh lên sự tập trung cao độ và niềm say mê. Từng nét cọ của cô dứt khoát, mạnh mẽ, nhưng cũng đầy tinh tế. Cô không còn cố gắng vẽ theo một khuôn mẫu nào, mà để cảm xúc dẫn lối, để màu sắc tự do nhảy múa trên nền toan. Cô thử nghiệm với nhiều chất liệu và kỹ thuật khác nhau: khi là những mảng màu acrylic rực rỡ chồng chất lên nhau, khi là những nét chì than sắc sảo trên giấy dó, khi lại là những hình khối đất sét nhỏ được nắn bóp tỉ mỉ, mềm mại dưới đôi tay trần. Mỗi tác phẩm, dù lớn hay nhỏ, đều mang đậm dấu ấn cá nhân của cô, là một phần của tâm hồn cô được giải phóng.

"Không cần phải hoàn hảo, chỉ cần là mình," Linh lẩm bẩm, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi khi một ý tưởng mới vụt qua trong tâm trí cô. "Tự do... đó là điều mình tìm kiếm." Cô đã từng khao khát sự hoàn hảo, khao khát được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng sự hoàn hảo ấy chỉ là một gánh nặng, một xiềng xích vô hình. Điều cô thực sự cần là sự tự do để được là chính mình, để được thể hiện những cảm xúc chân thật nhất mà không sợ bị phán xét. Cảm giác màu vẽ mềm mịn dưới đầu ngón tay, sự biến hóa kỳ diệu của đất sét khi cô nắn bóp, tất cả mang lại cho cô một niềm vui thuần khiết, một sự bình yên mà cô đã đánh mất từ lâu. Cô không còn là cô gái nhạy cảm, khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu. Giờ đây, cô là một nghệ sĩ đang trên hành trình khám phá và kiến tạo, tự tin và tràn đầy năng lượng sáng tạo.

Thời gian trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Từ sáng sớm cho đến chiều muộn, Linh vẫn không rời khỏi Gác Mái Cũ Kỹ. Cô dường như quên cả đói khát, quên cả thế giới bên ngoài. Năng lượng sáng tạo trong cô tuôn trào không ngừng, mỗi nét cọ, mỗi nhát gọt đều là một sự giải phóng, một lời tự sự. Cô cảm nhận được sự kết nối sâu sắc giữa tâm hồn mình và những tác phẩm đang dần hình thành. Những nghi ngờ về khả năng của bản thân, về con đường nghệ thuật mới mẻ này đôi khi vẫn thoáng qua, nhưng niềm đam mê và sự bình yên trong quá trình sáng tạo đã nhanh chóng xua tan chúng.

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ bầu trời, và những ánh đèn thành phố bắt đầu lung linh phía xa, cánh cửa Gác Mái Cũ Kỹ khẽ mở. Duy bước vào, tay xách một túi đồ ăn nhẹ và một chai nước ép tươi. Anh cao ráo, với nụ cười tươi tắn và phong cách thời trang trẻ trung, mang theo một luồng năng lượng tươi mới vào không gian tĩnh lặng của Linh.

"Wow, Linh! Cậu làm việc này mà không nghỉ ngơi à?" Duy thốt lên, ánh mắt anh lướt qua những tác phẩm nghệ thuật ngổn ngang xung quanh, rồi dừng lại ở khuôn mặt rạng rỡ của Linh. "Trông cậu cứ như được tái sinh vậy. Mình chưa bao giờ thấy cậu tràn đầy sức sống như bây giờ."

Linh quay lại, nụ cười trên môi cô rạng rỡ hơn bao giờ hết, không còn chút buồn man mác nào. "Mình không thấy mệt, Duy ạ. Càng làm, mình càng thấy năng lượng hơn. Cảm giác như mình đang tìm thấy chính mình trong từng nét cọ vậy." Cô hào hứng đứng dậy, dẫn Duy đi xem những tác phẩm cô đã tạo ra trong ngày. Cô chỉ vào một bức acrylic trừu tượng, những mảng màu xanh lam và trắng hòa quyện vào nhau như sóng biển dữ dội, nhưng lại mang một vẻ đẹp diệu kỳ. "Đây là bức 'Giải thoát'. Mình đã nghĩ về việc vượt qua những giới hạn của bản thân, về việc chấp nhận những gì không thể thay đổi, và tìm thấy sự bình yên trong đó."

Duy chăm chú lắng nghe, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Anh biết Linh đã trải qua những gì, và anh hiểu sự thay đổi này có ý nghĩa lớn lao đến mức nào đối với cô. "Tuyệt vời, Linh. Thực sự rất tuyệt vời. Cậu đã tìm thấy con đường của riêng mình rồi. Mình tin rằng, với sự say mê này, cậu sẽ có những bước đột phá lớn. Cô Hạnh chắc chắn sẽ rất tự hào về cậu." Anh đặt đồ ăn xuống một góc sạch sẽ, rồi ngồi xuống cạnh Linh, cùng cô ngắm nhìn thành phố lên đèn qua ô cửa sổ. "Bạn chung của chúng ta, Thảo, hôm trước có nói gặp Khánh ở đâu đó. Cậu ấy bảo Khánh trông cũng 'ổn', có vẻ đang tập trung vào việc gì đó mới mẻ. Cả hai chúng ta đều đang sống tốt, phải không?"

Linh khẽ gật đầu, lòng cô không còn cảm thấy nặng trĩu khi nghe nhắc đến tên Khánh. Cô mỉm cười nhẹ nhõm. "Ừ, Duy. Chúng ta đều đang sống tốt." Không phải là một sự thờ ơ, mà là một sự chấp nhận trưởng thành. Cô đã không còn cố gắng níu giữ quá khứ, không còn đắm chìm trong những tiếc nuối. Cô đã tìm thấy niềm vui trong từng khoảnh khắc hiện tại, trong từng nét cọ, trong từng mảnh đất sét. Niềm vui ấy là của riêng cô, không phụ thuộc vào bất kỳ ai.

Cả Khánh và Linh, dù ở hai thế giới khác nhau, đều đang độc lập phát triển theo hướng lành mạnh hơn sau chia tay. Khánh đang nghiêm túc đối diện với những thiếu sót trong quản lý cảm xúc, từng bước gỡ bỏ những gánh nặng vô hình dưới sự hướng dẫn của Ông Phi, để trở nên mạnh mẽ hơn từ bên trong. Linh thì đang dấn thân vào con đường nghệ thuật, tìm thấy sự bình yên và tự do trong từng nét cọ, định hình phong cách cá nhân và xây dựng giá trị bản thân. Họ đã sẵn sàng cho một cuộc gặp gỡ, không còn sợ hãi hay đau khổ, không phải để quay lại, mà để nhìn thấy phiên bản tốt hơn của chính mình, của nhau, sau tất cả những gì đã qua. Họ đã tìm thấy sự bình yên và chấp nhận quá khứ, tự mình viết nên một chương mới, đầy hy vọng cho cuộc đời mình.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free