Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 396: Vết Hằn Cũ, Nét Vẽ Mới

Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm kính lớn từ trần đến sàn, rải những vệt vàng nhạt lên sàn gỗ bóng loáng của căn hộ penthouse. Từ độ cao này, toàn bộ thành phố hiện ra như một tấm thảm dệt kim khổng lồ, với những khối nhà cao tầng vươn mình kiêu hãnh và dòng xe cộ hối hả tựa những mạch máu không ngừng chảy. Không gian rộng lớn, hiện đại với tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – mang một vẻ sang trọng, tinh giản, nhưng cũng phảng phất chút cô độc. Tiếng nhạc lounge nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh vòm chảy tràn trong không khí, hòa cùng tiếng gió rít khe khẽ qua các khe cửa sổ, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng của buổi sáng. Mùi nước hoa nam tính phảng phất, quyện với hương gỗ sang trọng từ chiếc bàn làm việc và mùi nến thơm cao cấp đã cháy hết từ đêm qua, vẫn còn lưu luyến.

Khánh ngồi đó, trên chiếc ghế da cao cấp, trước mặt là một cuốn sổ tay mới tinh, bìa da màu nâu sẫm, cùng với cây bút máy Montblanc lấp lánh. Ông Phi đã dặn anh phải ghi lại những suy nghĩ, những cảm xúc của mình, một việc mà trước đây anh chưa bao giờ thực sự làm, hoặc nếu có, cũng chỉ là những gạch đầu dòng khô khan về công việc, về những mục tiêu tài chính, những kế hoạch kinh doanh. Cuốn sổ tay trống rỗng, trắng tinh như một tờ giấy chưa từng được chạm đến, dường như đang chế giễu sự loay hoay của anh. Tay Khánh cầm cây bút, ngón cái và ngón trỏ siết chặt lấy thân bút lạnh lẽo. Anh đưa ngòi bút chạm nhẹ vào mặt giấy, nhưng rồi lại nhấc lên, lặp đi lặp lại hành động ấy như một người đang đứng trước một vực thẳm sâu hun hút, không biết nên bắt đầu từ đâu.

Một tiếng thở dài khẽ thoát ra khỏi lồng ngực anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm lướt qua những tòa nhà chọc trời, những đám mây lững lờ trôi. Cuộc sống của anh trước đây, dù bận rộn và căng thẳng đến mấy, cũng có một cấu trúc rõ ràng. Mọi thứ đều có thể định lượng, có thể đặt ra mục tiêu và đạt được. Anh giỏi giải quyết vấn đề, giỏi lên kế hoạch, giỏi biến những ý tưởng trừu tượng thành những con số cụ thể trên bảng cân đối kế toán. Nhưng cảm xúc? Cảm xúc đối với anh giống như những đám mây vô định hình ngoài kia, luôn biến đổi, không thể nắm bắt, không thể kiểm soát. Làm sao có thể "ghi lại" thứ mà anh thậm chí còn không biết gọi tên?

Anh nhớ lại lời Ông Phi. "Thành công không chỉ là tiền bạc, mà là sự bình yên trong tâm hồn, Khánh ạ. Và để đạt được điều đó, con phải học cách thật lòng với chính mình, bắt đầu từ việc lắng nghe những gì đang diễn ra bên trong." Ông Phi đã nói với một giọng điềm đạm, ánh mắt tinh anh nhìn thẳng vào anh, xuyên thấu qua lớp vỏ bọc trầm tính mà anh luôn khoác lên mình. "Hãy viết. Viết ra tất cả những gì con nghĩ, những gì con cảm thấy, không phán xét, không chỉnh sửa. Chỉ là con và trang giấy."

Nhưng trang giấy vẫn trống. Trống rỗng như một khoảng không lớn trong tâm hồn anh, nơi mà bấy lâu nay anh đã lấp đầy bằng công việc, bằng những áp lực tài chính, bằng những kỳ vọng của gia đình. Anh chưa bao giờ dành thời gian để thực sự đối diện với cái "tôi" bên trong. Anh chưa bao giờ cho phép mình yếu đuối, hay thậm chí là bộc lộ những cảm xúc "tiêu cực" như buồn bã, thất vọng. Tất cả đều được gói ghém cẩn thận, cất sâu vào một góc tối, để rồi chúng âm thầm bào mòn anh từ bên trong.

Khánh đặt cây bút xuống bàn một lần nữa, tiếng kim loại chạm vào mặt gỗ vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng. Anh đưa tay day nhẹ thái dương. Một cảm giác trống rỗng khó tả dâng lên. Khi anh còn ở bên Linh, ít nhất anh còn có một người để chia sẻ, dù anh vụng về đến mấy. Anh nhớ Linh đã từng nói, "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Nhưng anh đã không thể "ở đây" một cách trọn vẹn. Anh đã "ở đây" bằng thể xác, nhưng tâm trí anh luôn bị cuốn vào những con số, những dự án, những gánh nặng vô hình. Anh đã không giỏi nói ra những lời yêu thương, không giỏi san sẻ gánh nặng nội tâm. Những tin nhắn trả lời chậm dần, những bữa ăn im lặng, những cái ôm không còn đủ ấm… Chúng là kết quả của sự thiếu kết nối cảm xúc này, của việc anh không biết cách diễn đạt, không biết cách lắng nghe chính mình, thì làm sao có thể lắng nghe người khác?

Giờ đây, khi không còn ai bên cạnh để "cảm nhận sự hiện diện", anh lại càng phải đối mặt với chính mình. Bài tập này của Ông Phi không chỉ là một lời khuyên, mà là một thách thức, một cuộc lột xác đau đớn. Nó buộc anh phải tháo gỡ từng lớp mặt nạ mà anh đã đeo bấy lâu, để lộ ra một con người bối rối, vụng về trong việc thể hiện cảm xúc. Anh luôn tự hào về khả năng quản lý và kiểm soát mọi thứ, nhưng hóa ra, thứ anh quản lý tệ nhất lại chính là cảm xúc của bản thân.

Ánh nắng trên cửa sổ đã dịch chuyển, hắt lên một góc khác của căn phòng. Khánh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Anh cảm nhận được mùi gỗ sồi của chiếc bàn, mùi da thuộc của chiếc ghế, và cả mùi vị mặn nhẹ của chính mồ hôi trên trán mình. Anh cố gắng lắng nghe nhịp đập của trái tim, cảm nhận luồng không khí đi vào và ra khỏi phổi. "Thật lòng với bản thân," anh lẩm nhẩm. Anh mở mắt, cầm cây bút lên một lần nữa, lần này không còn sự do dự. Anh không viết về công việc, không viết về mục tiêu. Anh viết về cảm giác nặng trĩu trong lồng ngực, về sự khó khăn khi đối diện với trang giấy trắng, về nỗi sợ hãi khi phải khám phá những góc khuất trong tâm hồn mình. Anh viết về sự trống rỗng mà anh đã cảm thấy suốt bao năm qua, một sự trống rỗng mà anh đã cố gắng lấp đầy bằng thành công vật chất, nhưng nó chưa bao giờ thực sự biến mất. Từng dòng chữ đầu tiên nguệch ngoạc trên trang giấy, không đẹp đẽ, không mạch lạc, nhưng là một khởi đầu. Anh biết, đây sẽ là một hành trình dài, khó khăn, nhưng cần thiết. Không phải là một nhiệm vụ để hoàn thành, mà là một quá trình để sống.

***

Trong khi Khánh đang vật lộn với những con chữ và cảm xúc của mình, Linh lại đang chìm đắm trong một thế giới hoàn toàn khác tại Gác Mái Cũ Kỹ. Buổi chiều hôm đó, nắng dịu, gió nhẹ, nhưng tiếng gió vẫn mang một âm hưởng đặc biệt khi thổi qua những mái tôn cũ kỹ, tạo nên một bản nhạc riêng của nơi đây. Tường gạch tróc vữa, vài chậu cây dại vẫn vươn mình xanh tốt, tất cả tạo nên một không gian mộc mạc, đầy chất thơ, nơi Linh đã tìm thấy sự bình yên và tự do. Mùi bụi bặm, mùi sắt gỉ, và đôi khi là mùi khói bếp từ các căn hộ bên dưới, tất cả đều quen thuộc, gợi lên một cảm giác gần gũi đến lạ.

Linh đang hì hụi với một khối đất sét lớn, đặt trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ đã được cô dọn dẹp sạch sẽ. Cô đã quyết định thử sức với điêu khắc, một lĩnh vực mới mẻ và đầy thách thức so với hội họa. Khối đất sét màu nâu xám, ẩm ướt và nặng trịch, dường như có một sức sống riêng, một sự ương ngạnh mà cô phải học cách chế ngự. Hai cánh tay cô thoăn thoắt, đôi khi mạnh mẽ, đôi khi mềm mại, nắn bóp, xoay tròn, ép chặt từng thớ đất. Mồ hôi lấm tấm trên trán, vài sợi tóc mái bết dính vào gò má, nhưng đôi mắt cô vẫn ánh lên vẻ tập trung cao độ, một ngọn lửa đam mê bùng cháy.

Cô muốn tạo ra một tác phẩm điêu khắc trừu tượng, một hình khối uốn lượn, mềm mại nhưng đầy sức sống, biểu trưng cho sự kiên cường và khả năng phục hồi của con người sau những tổn thương. Trong tâm trí cô, tác phẩm ấy phải có "hồn", phải truyền tải được cảm xúc, phải nói lên được câu chuyện mà cô muốn kể. Cô hình dung ra những đường cong uyển chuyển, những vết lõm sâu, những chi tiết nhỏ tinh tế, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một tổng thể hài hòa, ý nghĩa.

Cô đã làm việc không ngừng nghỉ trong nhiều giờ liền, từ lúc ánh nắng còn chói chang đến khi nó bắt đầu dịu xuống, nhuộm vàng cả không gian gác mái. Tiếng dao cắt đất sét sột soạt, tiếng tay cô miết trên bề mặt đất ẩm, tất cả tạo nên một thứ âm thanh đặc trưng, một điệu nhạc của sự sáng tạo. Cô cảm nhận từng thớ đất dưới lòng bàn tay, sự mềm mại ban đầu rồi dần trở nên cứng cáp hơn khi nó bắt đầu định hình. Lòng cô tràn đầy hy vọng, tin tưởng vào khả năng của mình, vào tầm nhìn mà cô đang theo đuổi.

Cuối cùng, sau một nhát gọt cuối cùng đầy quyết đoán, Linh lùi lại, nhìn ngắm thành quả của mình. Một cảm giác hụt hẫng bất chợt ập đến, lạnh toát. Tác phẩm điêu khắc đứng đó, một khối hình thù khá lộn xộn, đường nét còn thô cứng, thiếu đi sự uyển chuyển mà cô đã hình dung. Nó không có "hồn" như cô mong muốn. Nó chỉ là một khối đất sét, một sự vật vô tri, không mang được vẻ đẹp diệu kỳ hay câu chuyện sâu sắc mà cô muốn truyền tải. Cái "sống động" mà cô khao khát dường như đã bị lạc mất đâu đó trong quá trình cô nắn bóp, gọt giũa.

Linh buông tay, để dao cắt đất sét rơi xuống bàn với một tiếng "cạch" khô khốc. Cô thất vọng nhìn tác phẩm, đôi môi khẽ bặm lại. Từ một khoảnh khắc hưng phấn tột độ, cô rơi thẳng xuống vực sâu của sự nghi ngờ. Là do cô chưa đủ kỹ năng? Hay do đất sét quá khó để chế tác? Hay đơn giản là cô không có năng khiếu với điêu khắc? Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu, gặm nhấm sự tự tin mà cô đã vất vả xây dựng.

Cô đi lại quanh tác phẩm, ánh mắt dò xét từng đường nét, từng góc cạnh. Cô cố gắng tìm kiếm một điểm sáng, một chi tiết nào đó có thể cứu vãn mọi thứ, nhưng vô vọng. Mùi đất ẩm lúc này không còn gợi lên cảm hứng mà chỉ còn là mùi của sự thất bại. Cô nhớ lại cảm giác khi cô còn ở bên Khánh, những lúc cô cố gắng diễn đạt cảm xúc của mình, khao khát được thấu hiểu, nhưng rồi chỉ nhận lại sự im lặng, sự vụng về. Nỗi thất vọng này, dù khác về bản chất, nhưng vẫn mang một vị đắng quen thuộc.

"Có lẽ mình đã quá vội vàng," Linh tự nhủ, giọng nói khẽ khàng, như một lời thì thầm với chính mình. "Nghệ thuật không phải là điều có thể đạt được trong một sớm một chiều. Mình cần kiên nhẫn hơn, học hỏi nhiều hơn." Cô thở dài, cố gắng xua đi cảm giác nản lòng. Cô đã không còn là cô gái nhạy cảm dễ dàng gục ngã vì những thất bại trong tình cảm. Giờ đây, cô là một nghệ sĩ đang trên hành trình khám phá và kiến tạo, và hành trình ấy chắc chắn sẽ có những chông gai. Cô không muốn bỏ cuộc. Cô đã tìm thấy niềm vui trong từng nét cọ, trong từng mảnh đất sét, và cô biết, niềm vui ấy là của riêng cô, không phụ thuộc vào bất kỳ ai.

***

Khi Linh vẫn đang chìm trong những suy nghĩ miên man và cảm giác thất vọng nhẹ, tiếng bước chân quen thuộc vang lên trên cầu thang của Gác Mái Cũ Kỹ. Rồi cánh cửa khẽ mở. Duy bước vào, tay xách một chiếc túi giấy đựng hộp đồ ăn và vài món tráng miệng, khuôn mặt rạng rỡ với nụ cười tươi tắn thường trực. Ánh nắng dịu cuối chiều vẫn còn vương vấn trên mái tôn, hắt lên bóng dáng cao ráo, trẻ trung của anh. Mùi thơm của đồ ăn nhẹ nhàng lan tỏa trong không gian, xua đi chút mùi đất ẩm và sự u hoài còn đọng lại.

"Linh ơi, tớ mang đồ ăn đến này! Cậu có đói không? Mình đoán là cậu lại quên cả bữa trưa rồi chứ gì," Duy vừa nói vừa đặt túi đồ xuống chiếc bàn gỗ trống gần đó. Ánh mắt anh lướt qua khắp căn gác mái, dừng lại ở khối đất sét đồ sộ trên bàn, rồi chuyển sang nhìn Linh. Anh không nói gì về tác phẩm, chỉ nhìn khuôn mặt lấm lem đất sét nhưng vẫn ánh lên vẻ kiên cường của cô.

Linh quay lại nhìn Duy, nụ cười nhẹ nhõm dần hiện lên trên môi. Sự xuất hiện của Duy, như thường lệ, mang đến một luồng gió tươi mới, một sự nhẹ nhõm không ngờ. "Cậu đến rồi à, Duy. Tớ quên mất cả thời gian luôn." Cô nói, giọng hơi trầm xuống. "Tớ vừa hoàn thành tác phẩm này, nhưng... nó không được như ý lắm." Cô chỉ tay về phía khối đất sét, đôi mắt vẫn ánh lên chút buồn bã và sự tự vấn.

Duy lại nhìn kỹ tác phẩm. Anh khoanh tay, ngắm nghía từ nhiều góc độ khác nhau. Anh không hề có ý định chê bai hay phán xét. Anh biết Linh nhạy cảm, và anh cũng hiểu rằng nghệ thuật là một hành trình dài của sự thử nghiệm và chấp nhận thất bại. Duy không vội vàng đưa ra nhận xét, anh dành một khoảng lặng để thực sự quan sát, để cảm nhận.

"Này, đâu đến nỗi tệ đâu Linh," Duy cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói ấm áp và chân thành. Anh đến gần hơn, chỉ vào một đường cong còn khá thô trên khối đất sét. "Nhìn xem, cái đường cong này nó có nét riêng đấy chứ. Nó không hoàn hảo, nhưng nó có một sự mạnh mẽ, một cái gì đó rất... Linh. Cậu thấy không? Nó biểu cảm đấy chứ."

Linh lắng nghe, đôi mắt dõi theo ngón tay Duy. Cô nhìn lại tác phẩm của mình, cố gắng tìm kiếm cái "nét riêng" mà anh nói. Cô chưa bao giờ nghĩ đến việc nhìn nó dưới góc độ đó. Cô chỉ tập trung vào sự thiếu sót, vào khoảng cách giữa ý tưởng và thực tế. "Em muốn nó phải... sống động hơn," cô nói, vẫn còn chút tiếc nuối trong giọng. "Em muốn nó kể một câu chuyện, nhưng nó chỉ là một khối đất vô tri."

Duy mỉm cười nhẹ. Anh hiểu cảm giác ấy. "Sống động thì cần thời gian mà, Linh. Với lại, thất bại là mẹ thành công mà. Nghệ thuật cũng giống như cuộc sống thôi, đâu phải lúc nào cũng suôn sẻ ngay từ lần đầu. Quan trọng là cậu dám thử, dám dấn thân vào một chất liệu mới, một con đường mới. Đó đã là một thành công rồi." Anh vỗ nhẹ vào vai cô, một cử chỉ thân mật nhưng đầy trân trọng. "Cứ thử một cách khác xem sao. Đừng giới hạn bản thân vào một khuôn mẫu nào cả. Có thể, cái 'sống động' mà cậu tìm kiếm không nằm ở những đường nét hoàn hảo, mà nằm ở chính sự thô ráp, chân thật này thì sao?"

Lời nói của Duy như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn Linh. Anh đã nói đúng. Cô đã quá tập trung vào "kết quả" mà quên đi "quá trình". Cô đã quên rằng mỗi tác phẩm, dù thành công hay thất bại, đều là một bước tiến, một bài học trên con đường nghệ thuật. Duy tiếp tục phân tích, chỉ ra những điểm anh thấy thú vị, những tiềm năng ẩn chứa trong khối đất sét thô sơ. Anh không phải là một nghệ sĩ, nhưng anh có một góc nhìn khách quan, một sự thấu hiểu sâu sắc về con người Linh, về những gì cô đang tìm kiếm.

"Mà này, cái này tớ thấy có thể làm một series đấy," Duy gợi ý, ánh mắt lấp lánh ý tưởng. "Những tác phẩm đầu tay, có thể không hoàn hảo, nhưng chúng là khởi đầu, là bằng chứng cho sự nỗ lực của cậu. Giống như những chương đầu của một cuốn tiểu thuyết vậy, nó đặt nền móng cho những gì vĩ đại hơn sau này."

Linh lắng nghe, nụ cười trên môi dần trở nên rạng rỡ hơn. Cô đã không còn cảm thấy nặng nề. Thay vào đó là một sự nhẹ nhõm, một niềm hứng khởi mới. Duy luôn biết cách động viên cô, luôn là người ở bên cạnh để nhắc nhở cô về giá trị của bản thân, về con đường cô đã chọn. Anh không chỉ là một người bạn, mà còn là một người cố vấn tinh thần, một điểm tựa vững chắc trong hành trình tự khám phá này. Cô nhìn lại khối đất sét, không còn với ánh mắt thất vọng mà với một sự tò mò mới, một ý chí muốn thử nghiệm lại, muốn tìm kiếm những khả năng khác.

"Cảm ơn cậu, Duy," Linh nói khẽ, giọng nói đầy chân thành. "Tớ không biết phải làm gì nếu không có cậu."

Duy cười tươi, đưa cho cô chai nước ép tươi. "Lo gì chứ. Thế giới còn nhiều điều thú vị hơn một mối tình mà, và cả những thất bại nhỏ nhặt trong nghệ thuật nữa. Cứ ăn uống đầy đủ rồi mình lại chiến tiếp thôi. Sáng tạo là một quá trình, không phải là một đích đến." Anh ngồi xuống cạnh Linh, cùng cô ngắm nhìn thành phố lên đèn qua ô cửa sổ của Gác Mái Cũ Kỹ. Ánh đèn lung linh từ xa, tiếng gió vẫn rì rào, và mùi thơm của đồ ăn vặt quyện vào không khí, tạo nên một khoảnh khắc bình yên và ấm áp. Linh biết rằng, mỗi thất bại chỉ là một bước đệm, và mỗi thử thách sẽ giúp cô trở nên kiên cường hơn, định hình phong cách nghệ thuật độc đáo của riêng mình. Cô đã học được cách chấp nhận những điều không như ý, và từ đó, tìm thấy sức mạnh để tiếp tục.

Cả Khánh và Linh, dù ở hai thế giới khác nhau, đều đang độc lập phát triển theo hướng lành mạnh hơn sau chia tay. Khánh đang nghiêm túc đối diện với những thiếu sót trong quản lý cảm xúc, từng bước gỡ bỏ những gánh nặng vô hình dưới sự hướng dẫn của Ông Phi, để trở nên mạnh mẽ hơn từ bên trong. Linh thì đang dấn thân vào con đường nghệ thuật, tìm thấy sự bình yên và tự do trong từng nét cọ, định hình phong cách cá nhân và xây dựng giá trị bản thân. Họ đã tìm thấy sự bình yên và chấp nhận quá khứ, tự mình viết nên một chương mới, đầy hy vọng cho cuộc đời mình. Họ không còn sợ hãi hay đau khổ, không phải để quay lại, mà để nhìn thấy phiên bản tốt hơn của chính mình, của nhau, sau tất cả những gì đã qua. Họ đã sẵn sàng.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free