Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 397: Hơi Thở Mới Trong Lồng Ngực, Nét Chạm Sâu Từ Tâm Hồn

Ánh nắng chiều muộn hắt qua khung cửa kính lớn, vẽ lên sàn nhà văn phòng những vệt sáng vàng cam loang lổ. Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' vẫn nhộn nhịp, tiếng gõ bàn phím lách tách như tiếng mưa phùn nhẹ, tiếng điện thoại reo khẽ, và những cuộc thảo luận nhóm trầm ấm vang lên từ các khu vực làm việc mở. Mùi cà phê mới pha quyện cùng hương giấy in và chút hương nước hoa nhẹ nhàng của đồng nghiệp tạo nên một bầu không khí quen thuộc, vừa chuyên nghiệp vừa đầy áp lực. Khánh ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt sâu thẳm dõi theo những dòng code phức tạp. Khuôn mặt anh vẫn giữ những đường nét góc cạnh nam tính, nhưng không còn vẻ mệt mỏi thường trực như trước. Thay vào đó là một sự tập trung tĩnh lặng, một vẻ điềm đạm hiếm thấy.

Trước đây, mỗi chiều như thế này, anh thường cảm thấy bị nhấn chìm trong biển công việc. Hộp thư điện tử đầy ắp những email chưa đọc, danh sách việc cần làm dài dằng dặc như một cuốn sớ trừng phạt. Anh sẽ cố gắng giải quyết tất cả cùng một lúc, nhảy từ việc này sang việc khác, cảm thấy căng thẳng tột độ khi thời gian trôi đi mà mọi thứ dường như vẫn giậm chân tại chỗ. Hậu quả là anh thường kết thúc ngày làm việc với một cái đầu ong ong, một cơ thể rệu rã và cảm giác thất bại, dù đã cố gắng hết sức. Anh hiểu rằng đó là một phần lý do khiến anh đã "không còn đủ sức để yêu cho đúng", bởi vì anh đã cạn kiệt năng lượng cho chính bản thân mình.

Giờ đây, mọi thứ có vẻ khác. Anh đặt tay lên cuốn sổ tay da màu nâu sẫm, vật phẩm mới mà anh đã bắt đầu mang theo từ sau buổi nói chuyện với Ông Phi. Trong cuốn sổ ấy không chỉ là những ghi chú công việc khô khan, mà còn là những dòng anh ghi lại cảm xúc, những mục tiêu nhỏ được chia nhỏ rõ ràng, và cả những khoảng nghỉ anh tự cho phép mình. Anh hít một hơi thật sâu, theo lời khuyên của Ông Phi, "Hít vào, thở ra. Cảm nhận không khí đi qua lồng ngực. Đừng để hơi thở bị giữ lại bởi những lo toan." Anh làm theo, và quả nhiên, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa, như thể một nút thắt vô hình trong lồng ngực vừa được nới lỏng.

Anh nhìn vào danh sách công việc trên màn hình, từng mục được đánh dấu gọn gàng. Thay vì lao vào giải quyết một dự án lớn, anh đã chia nó thành nhiều phần nhỏ hơn, tập trung hoàn thành từng phần một. Mỗi khi một tác vụ được gạch bỏ, anh lại dừng lại một chút, để cảm nhận sự thành công nhỏ bé đó. Nó không phải là một chiến thắng vang dội, nhưng là một sự giải thoát khỏi gánh nặng, một bước tiến vững chắc. Anh cảm thấy một nụ cười nhẹ nhếch lên trên môi, một nụ cười không hề gượng ép, mà đến từ sự tự tại. Anh đã hoàn thành một phần mềm phức tạp, một công đoạn mà trước đây anh thường phải vật lộn hàng giờ liền. Sự tập trung cao độ và việc không còn bị xao nhãng bởi những lo lắng chồng chéo đã giúp anh giải quyết vấn đề hiệu quả hơn.

"Anh Khánh, hôm nay trông anh có vẻ... thoải mái hơn mọi khi?" Một giọng nói trong trẻo vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Khánh. Thu, đồng nghiệp mới của anh, đứng cạnh bàn làm việc, trên tay cầm một tập tài liệu. Cô vẫn giữ phong thái thanh lịch với bộ đồ công sở gọn gàng, đôi mắt thông minh sắc sảo nhưng ánh lên vẻ ấm áp, pha chút tò mò. Cô đã nhận ra sự thay đổi ở Khánh từ vài ngày nay. Anh vẫn trầm tính, ít nói, nhưng không còn vẻ căng thẳng như một sợi dây đàn sắp đứt.

Khánh ngước lên nhìn Thu, ánh mắt anh không còn sự mệt mỏi mà thay vào đó là một vẻ bình tĩnh, thậm chí là một chút hài lòng. Anh khẽ gật đầu. "Chỉ là đang thử một phương pháp mới thôi. Hóa ra hiệu quả hơn tôi nghĩ." Giọng anh vẫn ngắn gọn, súc tích, nhưng ngữ điệu không còn lạnh lùng, mà pha chút nhẹ nhõm. Anh đẩy cuốn sổ tay về phía Thu, ngụ ý rằng đó là bí quyết. Thu nhìn cuốn sổ, rồi lại nhìn anh, như muốn đọc được thêm điều gì đó từ ánh mắt anh. Cô vẫn nhớ câu nói của cô: "Đôi khi, sự im lặng cũng là một câu trả lời." Và sự im lặng của Khánh lúc này dường như đang kể một câu chuyện về sự thay đổi, về sự tự chữa lành.

Khánh quay lại với màn hình, nhưng không phải để tiếp tục làm việc ngay lập tức. Anh dành vài giây để hít thở thêm một lần nữa, cảm nhận lồng ngực giãn nở, rồi từ từ thở ra. Anh tự nhủ, đây không phải là sự yếu đuối, mà là sự lắng nghe bản thân, là cách anh đang học để tái tạo năng lượng, để không còn phải rơi vào trạng thái cạn kiệt như trước. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng vẫn còn vương vấn trên những tòa nhà cao tầng, nhưng đã dịu đi nhiều. Áp lực công việc vẫn hiện hữu, tiếng gõ bàn phím và tiếng điện thoại vẫn vang lên, nhưng anh không còn cảm thấy bị nhấn chìm. Anh đang học cách bơi trong dòng chảy ấy, thay vì bị nó cuốn đi. Cuốn sổ tay bên cạnh anh như một bằng chứng sống động cho hành trình tự khám phá và thay đổi. Anh vẫn còn đấu tranh với thói quen ôm đồm công việc, sự ám ảnh về hiệu suất và nỗi sợ không đủ tốt, nhưng ít nhất, anh đã bắt đầu tin tưởng vào quy trình mới này, và cho phép bản thân nghỉ ngơi, dù chỉ là vài phút ngắn ngủi. Anh biết rằng con đường còn dài, nhưng mỗi bước đi nhỏ bé như thế này, đều là một thành công đáng kể.

***

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng dịu dàng đầu tiên luồn qua những kẽ hở của mái tôn cũ kỹ tại Gác Mái Cũ Kỹ, vẽ lên không gian những vệt sáng lấp lánh như những dải lụa vàng. Gió nhẹ lay động những chậu cây dại ven tường, tạo nên âm thanh xào xạc rất khẽ. Mùi bụi bặm, mùi sắt gỉ, mùi cây cỏ dại quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng, vừa hoài niệm vừa thanh bình. Linh đứng trước tác phẩm của mình, một bức tranh acrylic khổ lớn. Cô đã dành trọn thời gian và tâm huyết cho nó sau thất bại với chất liệu gốm ở chương trước. Đây là nơi cô gửi gắm tất cả những cảm xúc, những trải nghiệm của mình, những mảng màu đối lập mạnh mẽ nhưng hài hòa, như chính tâm hồn cô đang tìm lại sự bình yên giữa sự hỗn loạn của cuộc sống.

Bức tranh là một tổng hòa của những gam màu trầm ấm và những điểm nhấn rực rỡ, được thể hiện bằng những nét cọ phóng khoáng nhưng đầy chủ ý. Có những mảng màu xanh sâu thẳm như nỗi buồn man mác của quá khứ, những vệt vàng cam rực rỡ như niềm hy vọng mới bùng cháy, và những đường nét trắng tinh khiết như sự thanh lọc tâm hồn. Những hình khối trừu tượng đan xen vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa mềm mại, vừa vững chãi, như một cây cổ thụ kiên cường đứng vững giữa bão giông, nhưng vẫn vươn mình đón nắng. Nó không phải là một bức tranh tả thực, mà là một bức chân dung cảm xúc, một lời tự sự không cần ngôn ngữ.

Linh dùng khăn lau nhẹ những vết bẩn nhỏ còn sót lại trên khung tranh, sau đó lùi lại vài bước, khoanh tay ngắm nhìn. Đôi mắt to tròn của cô ánh lên sự tự hào, nhưng cũng không giấu được chút hồi hộp. Đây là "đứa con tinh thần" của cô, được thai nghén từ những đau đớn, những chiêm nghiệm và cả những niềm vui bé nhỏ trong hành trình tự khám phá bản thân. Cô đã trải qua không ít đêm thức trắng, vật lộn với từng mảng màu, từng nét vẽ, từng cảm xúc trỗi dậy. Đã có lúc cô muốn bỏ cuộc, cảm thấy bế tắc, nhưng hình ảnh khối đất sét vô tri từ buổi trước lại hiện lên trong tâm trí, cùng với lời động viên của Duy, "Cứ thử một cách khác xem sao. Đừng giới hạn bản thân vào một khuôn mẫu nào cả." Và cô đã thử, đã dấn thân vào một con đường mới, một chất liệu mới, để rồi tìm thấy chính mình trong từng nét cọ.

Duy ngồi ở một góc, lặng lẽ quan sát Linh. Anh không nói gì, chỉ để ánh mắt mình dõi theo từng cử chỉ của cô. Anh hiểu rằng đây là khoảnh khắc của Linh, một khoảnh khắc thiêng liêng mà không lời nói nào có thể diễn tả hết. Anh nhớ lại những ngày Linh còn vật vã với những cảm xúc tiêu cực, những đêm cô không ngủ, những lần cô tự giam mình trong căn phòng nhỏ. Giờ đây, nhìn cô đứng đó, đầy tự tin và kiêu hãnh bên tác phẩm của mình, anh không khỏi cảm thấy ấm lòng.

"Cuối cùng thì... nó cũng xong." Linh thở dài nhẹ nhõm, một tiếng thở dài mang theo cả sự giải tỏa và niềm vui. Giọng cô vẫn dịu dàng, nhưng đã pha thêm chút thanh thoát, không còn sự nặng nề như trước.

Duy đứng dậy, từ từ tiến lại gần bức tranh. Anh ngắm nhìn nó thật kỹ, từng chi tiết, từng mảng màu. Khuôn mặt anh rạng rỡ sự tán thưởng. "Tuyệt vời, Linh ạ. Tớ thấy được cả một hành trình trong bức tranh này. Nó... rất 'Linh'." Anh không phải là một chuyên gia nghệ thuật, nhưng anh có một trái tim nhạy cảm và một sự thấu hiểu sâu sắc về người bạn thân của mình. Anh thấy được sự kiên cường của cô, thấy được vẻ đẹp trong tâm hồn cô, và cả những vết sẹo đã được chữa lành.

Linh quay sang nhìn Duy, ánh mắt cô đầy biết ơn và niềm vui. Cô biết rằng Duy luôn là người tin tưởng cô, luôn là người động viên cô ngay cả khi cô tự ti nhất. Duy đặt tay lên vai cô, một cử chỉ quen thuộc nhưng luôn mang lại sự ấm áp và bình yên. Cô cảm thấy một làn sóng nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Nỗi sợ hãi về việc tác phẩm không được chấp nhận, sự tự ti về khả năng nghệ thuật của mình sau những thử nghiệm thất bại trước đó, dường như đã tan biến. Cô đã vượt qua sự mong đợi của người khác, và quan trọng hơn, cô đã khẳng định được dấu ấn cá nhân của mình. Giờ đây, cô chỉ còn chờ đợi một sự công nhận, không phải từ thế giới, mà từ người đã dẫn dắt cô vào con đường nghệ thuật này.

***

Trưa cùng ngày, nắng gắt đổ xuống mái tôn của Gác Mái Cũ Kỹ, nhưng bên trong không gian ấy vẫn thoáng mát và dễ chịu nhờ những ô cửa sổ mở rộng. Mùi sơn dầu đặc trưng và mùi gỗ cũ quyện vào nhau, tạo nên một không khí đậm chất nghệ thuật. Cô Hạnh đến, mang theo một phong thái điềm đạm và tinh tế. Mái tóc búi cao gọn gàng, trang phục đơn giản nhưng sang trọng, tôn lên vẻ thanh lịch và kiên định. Đôi mắt sắc sảo của cô lướt qua không gian, rồi dừng lại trên bức tranh của Linh. Duy cũng có mặt, lặng lẽ đứng ở một góc, như một người bảo hộ, một nguồn động viên vô hình cho Linh.

Linh đứng cạnh bức tranh, lòng cô như có lửa đốt. Một sự lo lắng nhẹ nhàng, một chút hồi hộp len lỏi trong từng nhịp tim. Cô đã dồn hết tâm huyết vào tác phẩm này, và giờ đây, nó sẽ được đặt dưới cái nhìn của người thầy mà cô kính trọng nhất. Cô khao khát được công nhận, được nghe những lời nhận xét chuyên môn, nhưng cũng sợ hãi một lời phê bình có thể làm sụp đổ niềm tin vừa mới nhen nhóm trong cô.

Cô Hạnh tiến lại gần bức tranh. Bà không nói gì, chỉ im lặng ngắm nhìn. Ánh mắt bà sắc sảo, dò xét từng mảng màu, từng đường nét, như đang đ��c một cuốn sách vô hình. Linh nín thở, theo dõi từng biểu cảm trên gương mặt cô Hạnh. Một phút trôi qua như một thế kỷ. Sự im lặng của cô Hạnh có sức nặng riêng, khiến không khí trở nên căng thẳng, nhưng cũng đầy kỳ vọng. Duy siết nhẹ nắm tay, cũng hồi hộp không kém.

Cuối cùng, một nụ cười ấm áp nở trên môi cô Hạnh. Đó là một nụ cười không chỉ thể hiện sự hài lòng, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc. Bà đưa tay vuốt nhẹ lên một mảng màu xanh trầm trên bức tranh, cảm nhận kết cấu của lớp sơn acrylic. Rồi bà quay sang nhìn Linh, ánh mắt bà không còn sự dò xét mà thay vào đó là sự trìu mến và đầy bao dung.

"Linh, đây không chỉ là một bức tranh." Giọng cô Hạnh trầm ấm, vang vọng trong không gian gác mái. "Đây là một câu chuyện. Câu chuyện của con. Cô thấy sự kiên cường, sự dịu dàng, và cả nỗi đau đã được chuyển hóa một cách tinh tế. Rất có hồn." Bà dừng lại một chút, để những lời nói ấy thấm vào tâm hồn Linh. "Nghệ thuật là cách tốt nhất để chữa lành tâm hồn, và con, con đã làm được điều đó."

Những lời nói của cô Hạnh như một làn nước mát lành dội vào tâm hồn đang khô cằn của Linh. Nước mắt chực trào ra, nhưng đó không phải là nước mắt của sự buồn bã, mà là nước mắt của sự giải tỏa, của niềm hạnh phúc vỡ òa. Cô cúi đầu, không thể nói nên lời. Bao nhiêu nỗ lực, bao nhiêu trăn trở, bao nhiêu nỗi sợ hãi, tất cả như tan biến trong khoảnh khắc này. Cô cảm thấy nhẹ nhõm, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ.

"Con... con cảm ơn cô." Linh nói khẽ, giọng cô nghẹn ngào.

Duy đặt tay lên vai Linh, động viên cô bằng một nụ cười ấm áp. Anh biết rằng lời khen này có ý nghĩa như thế nào đối với Linh. Nó không chỉ là sự công nhận về mặt nghệ thuật, mà còn là sự khẳng định về giá trị bản thân của cô.

Cô Hạnh khẽ gật đầu, sau đó tiếp tục đưa ra một vài góp ý nhỏ mang tính xây dựng, nhưng trọng tâm vẫn là lời khen ngợi cho sự độc đáo và cảm xúc trong tác phẩm của Linh. "Con đã tìm thấy tiếng nói của mình, Linh ạ. Đó là điều quan trọng nhất của một người nghệ sĩ. Đừng bao giờ đánh mất nó." Bà khuyến khích Linh tiếp tục khám phá, tiếp tục thử nghiệm, nhưng luôn giữ vững cái "hồn" mà cô đã đưa vào tác phẩm này. "Cứ để nghệ thuật dẫn lối con. Nó sẽ đưa con đến những nơi mà con chưa từng tưởng tượng."

Linh lắng nghe từng lời của cô Hạnh, gật đầu lia lịa. Cô cảm thấy một niềm tin mới trỗi dậy mạnh mẽ trong mình. Sự công nhận này không chỉ là động lực cho cô trong nghệ thuật mà còn là bước đệm để cô mạnh dạn hơn trong việc thể hiện bản thân, có thể dẫn đến những triển lãm hoặc dự án lớn hơn trong tương lai. Cô đã sẵn sàng.

Khánh và Linh, dù ở hai thế giới khác nhau, đều đang độc lập phát triển theo hướng lành mạnh hơn sau chia tay. Khánh đang nghiêm túc đối diện với những thiếu sót trong quản lý cảm xúc, từng bước gỡ bỏ những gánh nặng vô hình dưới sự hướng dẫn của Ông Phi, để trở nên mạnh mẽ hơn từ bên trong. Anh dần tìm thấy sự bình yên và cân bằng trong công việc, tạo tiền đề cho một mối quan hệ mới trưởng thành hơn, ít áp lực cảm xúc hơn. Linh thì đang dấn thân vào con đường nghệ thuật, tìm thấy sự bình yên và tự do trong từng nét cọ, định hình phong cách cá nhân và xây dựng giá trị bản thân. Cả hai đều đang trên đà phát triển mạnh mẽ về mặt cá nhân, điều này sẽ khiến cuộc gặp gỡ của họ trong tương lai trở nên bình thản và ý nghĩa hơn. Họ đã tìm thấy sự bình yên và chấp nhận quá khứ, tự mình viết nên một chương mới, đầy hy vọng cho cuộc đời mình. Họ không còn sợ hãi hay đau khổ, không phải để quay lại, mà để nhìn thấy phiên bản tốt hơn của chính mình, của nhau, sau tất cả những gì đã qua. Họ đã sẵn sàng, cho một cuộc sống mới, cho những thử thách mới, và cho chính họ.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free