Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 398: Dấu Vết Bình Yên, Giao Thức Mới
Khánh khẽ nhắm mắt, hít sâu một hơi. Mùi cà phê mới pha lẫn với hương giấy in còn vương vấn trong không khí văn phòng hiện đại của DreamWeaver, nơi ánh nắng sáng muộn vẫn còn đủ dịu dàng để không quá gay gắt xuyên qua vách kính trong suốt. Tiếng gõ bàn phím lách cách như một bản nhạc nền quen thuộc, điểm xuyết bởi những tiếng thảo luận nho nhỏ từ các nhóm làm việc, hay tiếng điện thoại reo vang một cách chuyên nghiệp rồi nhanh chóng được dập tắt. Khánh mở mắt, nhìn vào màn hình máy tính. Bảng biểu số liệu, những đường kẻ phức tạp của biểu đồ và dòng chữ báo cáo vẫn ở đó, nhưng chúng không còn đè nặng lên tâm trí anh như những gánh nặng vô hình nữa. Thay vào đó, chúng hiện ra một cách rõ ràng, mạch lạc, như một chuỗi các nhiệm vụ cần được giải quyết một cách có tổ chức.
Anh đưa tay vuốt nhẹ thái dương, một thói quen cũ nhưng giờ đây không còn mang theo vẻ mệt mỏi, mà chỉ là một cử chỉ nhẹ nhàng, mang tính tự nhiên hơn. Anh đã học được cách chia nhỏ công việc, tập trung hoàn thành từng phần một thay vì ôm đồm tất cả như trước. Phương pháp "làm việc có chủ đích" mà Ông Phi đã hướng dẫn, ban đầu chỉ là một thử nghiệm miễn cưỡng, giờ đây đã trở thành kim chỉ nam giúp anh tìm lại sự cân bằng. Anh không còn cảm thấy bị cuốn vào vòng xoáy của deadline hay những kỳ vọng không tên, mà bình tĩnh xử lý mọi thứ, từng bước một. Chiếc áo sơ mi xanh nhạt anh đang mặc, dù vẫn là kiểu dáng công sở quen thuộc, nhưng có vẻ như đã được ủi phẳng phiu hơn, và không còn hằn vết nhăn của một đêm dài thức khuya. Đôi mắt sâu của anh, vốn dĩ thường mang vẻ xa xăm hay tập trung cao độ đến mức vô cảm, giờ đây có một ánh sáng dịu hơn, một sự điềm tĩnh lạ thường.
“Này Khánh, dạo này thấy cậu khác hẳn nha, bớt căng thẳng rồi đó.”
Giọng Kiên vang lên từ phía sau, kéo Khánh thoát khỏi dòng suy nghĩ. Kiên, với dáng người cao ráo và gương mặt hiền lành, đeo kính cận, đang đứng tựa vào vách ngăn của buồng làm việc, trên tay là một tách cà phê bốc khói. Anh mỉm cười, một nụ cười chân thành, đầy vẻ ngạc nhiên và thiện cảm.
Khánh quay đầu lại, một nụ cười nhẹ hiếm hoi nở trên môi. Nó không phải là cái nhếch mép gượng gạo của trước đây, mà là một nụ cười thực sự, dù chỉ thoáng qua. “Cũng nhờ học cách sắp xếp lại công việc thôi.” Anh đáp, giọng điệu trầm ấm, không còn sự nặng nề, mệt mỏi như trước. Anh không nói cụ thể về những buổi trò chuyện với Ông Phi, hay những nỗ lực tự thân để thay đổi nếp nghĩ, nếp sống. Anh biết, những điều đó thuộc về thế giới nội tâm của riêng anh, và không phải ai cũng có thể hiểu được.
Kiên gật gù, ánh mắt vẫn đầy vẻ thích thú. “Thấy cậu vậy tôi cũng mừng. Trước đây nhìn cậu cứ như cái máy, chạy hết công suất mà chẳng thấy nghỉ ngơi gì.”
Đúng lúc đó, Thu đi tới, trên tay là tập tài liệu dự án mới. Cô thanh lịch trong chiếc váy công sở màu xám, gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng vẫn toát lên vẻ ấm áp. Cô dừng lại bên cạnh Kiên, ánh mắt lướt qua Khánh một cách tinh tế, như một người quan sát nhạy bén.
“Anh Khánh làm việc hiệu quả hơn hẳn, không còn thấy anh ở lại khuya như trước nữa.” Thu nhận xét, giọng cô tự nhiên, không chút khách sáo. Cô không chỉ nói về năng suất, mà còn chạm vào một khía cạnh sâu sắc hơn: sự thay đổi trong thói quen và cách quản lý thời gian của anh.
Khánh ngẩng lên nhìn Thu, nụ cười trên môi anh kéo dài hơn một chút. Anh cảm thấy một sự thoải mái nhất định khi nói chuyện với cô, một sự tương tác nhẹ nhàng và chuyên nghiệp nhưng không kém phần chân thành. “À, cô Thu nói đúng. Tôi đang cố gắng cân bằng lại mọi thứ.” Anh nhẹ nhàng thừa nhận, không giấu giếm nhưng cũng không đi sâu vào chi tiết. Anh không còn thấy khó khăn hay ngại ngùng khi chia sẻ những thay đổi tích cực của mình, dù chỉ là những lời bóng gió. Sự cởi mở này, dù nhỏ, cũng là một bước tiến lớn đối với một người trầm tính và ít nói như anh.
Kiên huých nhẹ vai Khánh. “Thấy chưa, tôi bảo mà. Ai cũng nhận ra cả. Chắc chắn là có bí quyết gì rồi đây.”
Khánh chỉ cười, không giải thích thêm. Anh biết rằng sự thay đổi này không đến từ một bí quyết thần kỳ nào, mà là cả một quá trình dài của việc đối diện với chính mình, chấp nhận những thiếu sót và kiên trì từng bước một. Anh cảm thấy nhẹ nhõm, không phải vì những lời khen ngợi từ đồng nghiệp, mà vì anh thực sự cảm nhận được sự bình yên bên trong mình. Áp lực tài chính và kỳ vọng gia đình vẫn còn đó, nhưng chúng không còn là những tảng đá đè nặng lên tâm hồn anh nữa. Anh học được cách đối diện, cách chấp nhận, và quan trọng nhất là cách yêu thương bản thân mình hơn.
Thu đặt tập tài liệu xuống bàn Khánh. “Vậy thì tốt quá, anh Khánh. Dự án này khá gấp, nhưng tôi tin anh sẽ xử lý tốt.” Cô nói, ánh mắt có một tia nhìn khích lệ.
Khánh gật đầu, sự tự tin ánh lên trong ánh mắt. “Cứ yên tâm, tôi sẽ lo liệu.” Anh trả lời một cách dứt khoát. Cuộc trò chuyện ngắn ngủi kết thúc, Kiên quay về chỗ, Thu tiếp tục công việc của mình. Khánh nhìn theo bóng Thu, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa. Sự cởi mở của anh với đồng nghiệp, đặc biệt là Thu, báo hiệu một mối quan hệ mới có thể phát triển trên nền tảng của sự trưởng thành và hiểu biết. Anh giờ đây đã sẵn sàng hơn để đón nhận những điều mới mẻ, mà không còn bị mắc kẹt trong những gánh nặng của quá khứ. Anh ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ kính, nơi bầu trời xanh biếc đang ôm lấy những tòa nhà chọc trời của thành phố. Một nụ cười rất khẽ, rất mờ, nhưng chân thật, lại xuất hiện trên môi anh. Anh đã tìm thấy một nhịp điệu mới, một hơi thở mới cho cuộc sống của mình.
***
Mùi sơn dầu đặc trưng, mùi gỗ thông mới và một chút hương trầm thoang thoảng từ những tác phẩm điêu khắc gỗ cũ kỹ, tất cả hòa quyện tạo nên một không khí đặc trưng của nghệ thuật tại phòng trưng bày Insight. Tường trắng tinh khôi, không gian rộng rãi được chiếu sáng bởi những chùm đèn spotlight được tính toán tỉ mỉ, làm nổi bật từng đường nét, từng mảng màu trên các tác phẩm. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người thưởng lãm, tiếng thì thầm trầm bổng như những nốt nhạc giao hưởng, và đôi khi là tiếng nhạc cổ điển du dương rất khẽ, tất cả tạo nên một bầu không khí trang trọng, nhưng không hề ngột ngạt. Đây không chỉ là nơi trưng bày nghệ thuật, mà còn là một thế giới khác, một không gian để tâm hồn được lắng đọng và thăng hoa.
Linh bước vào, vai kề vai cùng Duy. Cô mặc một chiếc váy linen màu be nhạt, giản dị nhưng tinh tế, mái tóc dài được buộc gọn gàng sau gáy, để lộ khuôn mặt trái xoan thanh tú. Đôi mắt to tròn của cô, vốn dĩ thường mang vẻ ưu tư, giờ đây sáng rực lên, ánh lên vẻ tò mò và đầy hứng khởi. Ngay khi cánh cửa phòng trưng bày khẽ mở ra, đưa cô vào thế giới này, Duy đã không khỏi cảm thán.
“Nhìn cậu kìa, mắt sáng rỡ lên rồi đó Linh.” Duy khẽ thì thầm vào tai cô, nụ cười tươi tắn trên môi anh đầy vẻ tự hào. Anh cao ráo, phong cách thời trang trẻ trung, và luôn là chỗ dựa vững chắc cho Linh.
Linh khẽ lắc đầu, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. “Thật sao? Có lẽ là do không khí ở đây quá tuyệt vời.” Cô đáp, nhưng trong lòng, cô biết, đó không chỉ là không khí. Đó là cảm giác được thuộc về, được hòa mình vào một cộng đồng mà cô khao khát bấy lâu.
Cô Hạnh đã chờ sẵn ở cửa, với mái tóc búi cao gọn gàng và phong thái nhẹ nhàng nhưng kiên định. Bà mỉm cười ấm áp khi thấy Linh và Duy. “Linh, con đến rồi. Cô biết con sẽ thích không gian này.” Giọng bà vẫn trầm ấm, tràn đầy sự nhân ái. Bà dẫn Linh đi sâu vào trong, nơi một nhóm nghệ sĩ trẻ đang tụ tập.
“Linh, đây là Huy, cậu ấy cũng có tác phẩm ở đây.” Cô Hạnh giới thiệu, chỉ vào một chàng trai có vẻ ngoài lãng tử, ăn mặc có gu, đôi mắt đầy chất nghệ sĩ và nụ cười ấm áp. Huy đưa tay ra bắt tay Linh, ánh mắt anh ta lướt qua tác phẩm của cô với vẻ đánh giá tinh tế. “Tôi rất ấn tượng với cách cô Linh dùng màu sắc trong tác phẩm trước đó. Hôm nay có mang đến không?” Huy hỏi, giọng điệu thân thiện và đầy sự ngưỡng mộ.
Linh hơi đỏ mặt, nhưng sự tự tin đã được tôi luyện qua những lời khen của cô Hạnh và quá trình sáng tạo không ngừng nghỉ đã giúp cô không còn rụt rè như trước. “Chưa, tác phẩm đó tôi mới hoàn thành. Tôi đến đây để học hỏi và tìm cảm hứng.” Cô thành thật trả lời, ánh mắt cô lướt qua những bức tranh treo trên tường, những tác phẩm điêu khắc độc đáo. Cô cảm thấy một luồng năng lượng mới mẻ, một sự giao thoa của những tâm hồn đồng điệu.
Cô Hạnh tiếp tục giới thiệu. “Và đây là Ông Sáng, một trong những họa sĩ gạo cội của chúng ta.” Ông Sáng, tóc bạc dài, vẻ mặt trầm tư và đôi mắt đeo kính nhìn sâu sắc, khẽ gật đầu chào Linh. “Chào cô. Tôi có nghe Hạnh nhắc đến cô. Rất mong được xem tác phẩm của cô.” Giọng Ông Sáng trầm và ấm, mang theo sự từng trải của một đời người gắn bó với nghệ thuật.
Linh cảm thấy một chút áp lực, nhưng cũng là một niềm vinh dự lớn. Cô cúi đầu chào Ông Sáng. “Cháu vẫn đang trong quá trình học hỏi, thưa ông. Nhưng cháu rất vinh dự được nghe những lời góp ý từ ông và mọi người.”
Cuộc trò chuyện sau đó trở nên sôi nổi hơn. Linh không còn e dè, cô chăm chú lắng nghe những chia sẻ của Huy về kỹ thuật vẽ tranh đa chất liệu, hay những triết lý sâu xa về nghệ thuật từ Ông Sáng. Cô cảm thấy mình như một miếng bọt biển khô cằn đang được thấm đẫm từng giọt nước quý giá. Cô tự tin chia sẻ những suy nghĩ của mình về cách ánh sáng tương tác với màu sắc, về cách cảm xúc có thể được truyền tải qua từng nét cọ, và cả những trăn trở của cô khi tìm kiếm tiếng nói riêng trong nghệ thuật. Cô không còn sợ hãi hay lo lắng về việc liệu mình có đủ tài năng hay không, mà thay vào đó, cô tập trung vào việc học hỏi, kết nối và cảm nhận.
Huy lắng nghe Linh nói, ánh mắt anh ta ánh lên vẻ đồng điệu. “Đúng vậy. Cảm xúc là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất. Tôi tin cô Linh có một trái tim giàu cảm xúc, và điều đó thể hiện rất rõ trong cách cô nói về nghệ thuật.” Anh nói, vẻ mặt đầy sự khích lệ.
Ông Sáng khẽ vuốt râu, mỉm cười trầm tư. “Nghệ thuật là sự phản ánh của tâm hồn. Cháu đã đi đúng hướng rồi, cô gái. Hãy cứ để tâm hồn cháu tự do bay lượn.”
Duy đứng lặng lẽ phía sau, quan sát Linh. Anh thấy cô đang tỏa sáng, rạng rỡ hơn bao giờ hết. Cô Hạnh đã đúng khi đưa cô đến đây, giới thiệu cô với những con người này. Linh giờ đây không chỉ tìm thấy niềm đam mê, mà còn tìm thấy một không gian thuộc về, một cộng đồng mà cô có thể chia sẻ và phát triển. Anh mỉm cười nhẹ nhõm. Linh đã vượt qua được cái bóng của quá khứ, đã tìm thấy một con đường mới cho chính mình. Cô đã sẵn sàng.
Khi triển lãm dần kết thúc, Linh vẫn nán lại, trao đổi thêm với Huy về những triển vọng hợp tác trong tương lai, về những dự án nghệ thuật mà họ có thể cùng nhau thực hiện. Cô cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ, một sự thấu hiểu mà cô đã từng khao khát. Sự kết nối của Linh với cộng đồng nghệ thuật và Huy tại triển lãm cho thấy cô đang tìm thấy một không gian thuộc về và những mối quan hệ sâu sắc hơn trong con đường nghệ thuật.
Khánh và Linh, dù đang ở hai thế giới khác biệt, một người trong không gian hiện đại của công sở, một người trong không gian nghệ thuật đầy cảm hứng, nhưng cả hai đều đang trải qua một quá trình chuyển mình mạnh mẽ. Họ đã học cách buông bỏ những gánh nặng của quá khứ, học cách yêu thương bản thân và tìm thấy niềm vui trong những điều tưởng chừng nhỏ bé. Họ không còn sợ hãi hay đau khổ về những vết thương lòng đã qua, mà thay vào đó, họ chấp nhận chúng như một phần của hành trình trưởng thành. Cả hai đều đang dần đến trạng thái “sống tốt”, không phải để chứng minh cho ai thấy, mà là để sống trọn vẹn hơn cho chính mình. Họ đã sẵn sàng, cho một cuộc sống mới, cho những thử thách mới, và cho chính họ, những phiên bản trưởng thành và bình yên hơn sau tất cả.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.