Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 399: Gốc Rễ Từ Bản Thân, Mầm Sống Mới Nảy Sinh

Không gian của 'Le Jardin Secret' như một bức tranh cổ điển sống động, nơi thời gian dường như trôi chậm lại, êm đềm và thanh lịch. Khánh ngồi đối diện Ông Phi tại một bàn nhỏ khuất mình trong góc, nơi ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn chùm pha lê đổ xuống như mật ong, làm mềm đi những đường nét kiến trúc Pháp cổ kính với mái ngói cong vút và cửa sổ vòm duyên dáng. Nội thất gỗ tối màu, được chạm khắc tinh xảo, hòa mình cùng những tấm khăn trải bàn trắng tinh khôi, trên mỗi bàn đều điểm xuyết một bình hoa hồng tươi tắn, lan tỏa hương thơm dịu nhẹ, sang trọng. Tiếng nhạc piano du dương, đôi lúc xen lẫn tiếng violin réo rắt, êm ái chảy tràn trong không gian, quyện với tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ một cách nhẹ nhàng, tinh tế, và những lời trò chuyện nhỏ, thì thầm đủ để giữ sự riêng tư nhưng không tạo cảm giác cô lập. Mùi bơ thơm lừng từ những món ăn Pháp mới ra lò, mùi rượu vang nồng nàn quyện cùng hương cà phê espresso đặc trưng và mùi hoa hồng thanh khiết, tất cả tạo nên một bầu không khí lãng mạn, trang trọng nhưng vẫn ấm cúng đến lạ thường.

Khánh, trong bộ sơ mi màu xám than lịch lãm, dáng người cao ráo nhưng vẫn phảng phất chút gầy gò của những năm tháng làm việc không ngừng nghỉ, chăm chú lắng nghe từng lời của Ông Phi. Đôi mắt sâu của anh, vốn dĩ thường mang vẻ mệt mỏi hay tập trung cao độ, giờ đây ánh lên một sự cởi mở, một khát khao được thấu hiểu. Anh đã bớt căng thẳng hơn rất nhiều so với trước đây, nhờ những lời khuyên và phương pháp làm việc có chủ đích mà Ông Phi đã chỉ dẫn. Anh thỉnh thoảng gật đầu, đôi lúc lại vội vàng ghi chép vào cuốn sổ tay nhỏ mang theo bên mình, những nét chữ ngay ngắn, dứt khoát. Ông Phi, với phong thái điềm đạm thường thấy, mái tóc điểm bạc được chải gọn gàng, ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, nhấp một ngụm trà hoa ấm nóng, hương thơm lan tỏa trong không khí, trước khi tiếp tục câu chuyện. Ông mặc một bộ vest màu xanh navy sang trọng, vừa vặn, toát lên vẻ uyên bác và từng trải của một người đã nếm trải đủ mọi thăng trầm của cuộc đời.

“Khánh này, cháu có biết,” Ông Phi bắt đầu, giọng ông trầm ấm và chất chứa sự từng trải, “thời trẻ, chú cũng từng nghĩ thành công là phải hy sinh tất cả. Ngủ ít, ăn vội, bỏ bê cả bản thân và những người mình yêu thương. Chú từng tin rằng, chỉ khi mình dốc hết sức, vắt kiệt mình cho công việc, thì mới xứng đáng với hai chữ ‘thành công’.” Ông Phi khẽ lắc đầu, một nụ cười man mác buồn hiện trên môi. “Chú lao đầu vào công việc như một con thiêu thân, tin rằng đó là cách duy nhất để xây dựng một tương lai vững chắc, để chứng minh giá trị của mình. Những đêm dài thức trắng, những bữa ăn chóng vánh ngay trên bàn làm việc, những cuộc gọi bỏ lỡ của gia đình... tất cả đều được chú biện minh bằng cái gọi là ‘trách nhiệm’ và ‘đam mê’.”

Khánh khẽ gật đầu, sự đồng cảm hiện rõ trong ánh mắt anh. Anh hiểu cảm giác ấy hơn ai hết. “Cháu cũng từng như vậy, thưa chú. Thậm chí còn nghĩ đó là trách nhiệm phải làm, là sự cống hiến không ngừng nghỉ. Cháu tin rằng, phải có một nền tảng tài chính vững chắc, một sự nghiệp ổn định, thì mới có thể mang lại hạnh phúc cho người mình yêu. Cháu đã nghĩ, sự mệt mỏi, sự kiệt sức của mình là cái giá phải trả, là minh chứng cho sự cố gắng. Cháu đã từng nói với Linh rằng, ‘Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng’... Chính là vì lúc đó cháu đã kiệt quệ đến mức không còn nhận ra mình nữa.” Giọng Khánh trầm xuống, pha lẫn chút nuối tiếc, một hồi ức xa xăm về những tháng ngày căng thẳng, khi gánh nặng tài chính và kỳ vọng gia đình đè nén anh đến nghẹt thở. Anh đã yêu Linh bằng hành động, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ, nhưng lại vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, không giỏi nói ra những lời yêu thương hay san sẻ gánh nặng nội tâm.

Ông Phi đặt tách trà xuống, nhìn thẳng vào Khánh, ánh mắt ông chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. “Phải, chú cũng nghĩ thế. Cho đến khi chú suýt mất đi tất cả vì kiệt sức. Không phải chỉ là sức khỏe thể chất, mà là cả mối quan hệ với gia đình, với những người bạn thân thiết, và quan trọng hơn cả, là sự bình yên trong tâm hồn. Chú đã bỏ lỡ những khoảnh khắc quan trọng của con cái, đã làm người bạn đời của mình lo lắng đến bạc cả tóc, và chú đã đánh mất đi niềm vui thực sự trong chính công việc mà chú hằng tâm huyết. Chú trở thành một cỗ máy, một bộ não chỉ biết tính toán, mà quên đi mất mình là một con người, có cảm xúc, có nhu cầu được nghỉ ngơi, được yêu thương.” Ông Phi thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm như đã trút bỏ được gánh nặng từ quá khứ. “Lúc đó, chú mới nhận ra, yêu thương bản thân không phải là ích kỷ, không phải là sự yếu đuối, mà là nền tảng để mình có đủ sức gánh vác những trách nhiệm lớn hơn, và quan trọng nhất, là để mình có thể yêu thương người khác một cách trọn vẹn nhất.”

Khánh sững sờ. Đôi mắt anh mở to, như thể vừa nhìn thấy một chân lý mà bấy lâu nay anh vẫn mải miết tìm kiếm nhưng lại lầm đường lạc lối. Anh nhìn Ông Phi, rồi lại nhìn xuống cuốn sổ tay, những dòng chữ anh vừa ghi chép như đang nhảy múa trước mắt anh, tạo thành một ý nghĩa hoàn toàn mới. Cả cuộc đời anh, từ khi còn là một cậu bé cho đến khi trở thành một người đàn ông 29 tuổi, anh luôn được dạy rằng trách nhiệm là trên hết, rằng phải hy sinh bản thân vì gia đình, vì sự nghiệp. Anh luôn đặt nhu cầu của người khác lên trên nhu cầu của chính mình, tin rằng đó là biểu hiện của sự mạnh mẽ và đáng tin cậy. Anh đã nghĩ, việc yêu thương bản thân là một thứ xa xỉ, thậm chí là một sự yếu đuối, không phù hợp với hình tượng người đàn ông mà anh muốn trở thành. Nhưng giờ đây, những lời của Ông Phi đã gieo vào tâm trí anh một hạt mầm của sự chiêm nghiệm sâu sắc.

“...Yêu thương bản thân để yêu thương người khác...” Khánh lặp lại khẽ khàng, như thể đang nếm thử hương vị của một khái niệm hoàn toàn mới mẻ. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt bừng tỉnh, nhưng vẫn còn đó chút bối rối. “Cháu chưa từng nhìn nhận như vậy, thưa chú. Cháu luôn nghĩ, mình phải thật mạnh mẽ, phải lo toan cho mọi thứ, thì mới có thể bảo vệ được những người mình yêu thương. Cháu đã lầm tưởng rằng, sự hy sinh của mình sẽ được đền đáp bằng hạnh phúc của người khác, mà quên mất rằng, một khi mình không còn đủ sức, mình sẽ chẳng thể cho đi bất cứ điều gì trọn vẹn.” Anh nhớ lại Linh, cô gái nhạy cảm và giàu cảm xúc, người chỉ khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện thực sự của anh. Cô ấy đã từng nói, “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Nhưng anh, lúc ấy, đã không thể “ở đây” một cách trọn vẹn, vì anh đã quá mệt mỏi, quá kiệt sức.

Ông Phi mỉm cười nhẹ nhõm khi thấy sự thay đổi trong ánh mắt của Khánh. “Đúng vậy, Khánh. Một cái cây muốn cho quả ngọt, nó phải được tưới tắm, chăm sóc từ gốc rễ. Một ngọn đèn muốn soi sáng, nó phải có đủ dầu. Chúng ta cũng vậy. Nếu chúng ta không tự chăm sóc cho ‘cái gốc’ của mình, không bồi đắp cho ‘ngọn lửa’ bên trong, thì làm sao có thể thắp sáng cho người khác, làm sao có thể gánh vác những trọng trách lớn lao? Việc yêu thương bản thân không phải là ích kỷ, mà là sự đầu tư khôn ngoan nhất cho một cuộc sống bền vững, cho một tình yêu trọn vẹn. Nó là việc nhận ra giá trị của chính mình, là sự chấp nhận những giới hạn của bản thân để có thể phát triển một cách khỏe mạnh và lâu dài hơn. Thành công không chỉ là tiền bạc, mà là sự bình yên trong tâm hồn, là khả năng duy trì những mối quan hệ ý nghĩa và sống một cuộc đời trọn vẹn.”

Khánh im lặng một lúc lâu, ánh mắt anh nhìn xa xăm qua ô cửa kính, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng một buổi chiều muộn nơi phố thị. Những lời của Ông Phi không chỉ là một lời khuyên, mà là một sự khai sáng, một luồng gió mát lành thổi bay đi những đám mây mù đã che phủ tâm trí anh bấy lâu. Anh cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ, một sự bình yên lan tỏa trong lồng ngực. Anh nhận ra rằng, suốt thời gian qua, anh đã cố gắng xây một tòa nhà cao chót vót trên một nền móng yếu ớt, và khi nền móng ấy sụp đổ, mọi thứ cũng tan tành. Giờ đây, anh biết mình phải làm gì. Anh phải bắt đầu từ chính mình, từ việc yêu thương và chăm sóc bản thân, không phải vì ích kỷ, mà vì đó là cách duy nhất để anh có thể thực sự mạnh mẽ, thực sự hạnh phúc, và thực sự yêu thương những người xung quanh một cách trọn vẹn nhất. Anh biết rằng, những bài học này sẽ thay đổi cách anh đối diện với công việc và các mối quan hệ, mở đường cho một tình yêu trưởng thành hơn, không còn áp lực cảm xúc như trước.

***

Trong khi Khánh đang chiêm nghiệm về những bài học cuộc đời tại một nhà hàng sang trọng, Linh lại đang tìm thấy ánh sáng riêng của mình trên Gác Mái Cũ Kỹ. Nơi đây, với mái tôn cũ kỹ đã bạc màu theo năm tháng, những bức tường gạch tróc vữa lộ ra vẻ đẹp hoang sơ, nhưng lại được Linh và An điểm xuyết thêm vài chiếc ghế cũ kỹ được sơn lại, những chiếc đèn lồng nhỏ treo lủng lẳng, tạo nên một không gian mộc mạc, đầy chất thơ, nơi nghệ thuật được nuôi dưỡng từ những điều giản dị nhất. Gió đêm thổi nhè nhẹ qua những khe hở, mang theo chút hơi lạnh của thành phố về đêm, và tiếng gió dường như mạnh hơn so với dưới mặt đất, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên cùng với tiếng vọng xa xăm của thành phố. Thỉnh thoảng, tiếng mưa lất phất rơi trên mái tôn cũ tạo ra những âm thanh lách tách đều đặn, như một điệu ru êm đềm cho tâm hồn đang say mê. Mùi bụi bặm, mùi sắt gỉ từ những vật liệu cũ, mùi cây cỏ dại vương vấn đâu đó, đôi khi lại thoảng qua mùi khói bếp từ các căn hộ bên dưới, tất cả tạo nên một không gian riêng tư, có chút u hoài nhưng cũng đầy lãng mạn, nơi Linh có thể hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của riêng mình. Ánh sáng từ những ngọn đèn lồng nhỏ hắt xuống, lung linh huyền ảo, cùng với ánh đèn lấp lánh của thành phố qua ô cửa sổ cũ, vẽ nên một khung cảnh đầy cảm hứng.

Linh ngồi bệt trên sàn gỗ đã cũ, xung quanh cô là một thế giới nhỏ của những bản phác thảo vương vãi, những cây bút chì đủ loại sắc độ, những chiếc cọ vẽ nằm lăn lóc và vài lọ màu nước đã mở nắp. Cô đang trong trạng thái tập trung cao độ, hoàn toàn chìm đắm vào dòng chảy sáng tạo. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô giờ đây không còn ánh lên vẻ ưu tư hay nỗi buồn man mác như trước, mà thay vào đó là sự lấp lánh của niềm say mê và sự quyết tâm. Mái tóc dài, mềm mại của cô được buộc gọn gàng, để lộ vầng trán cao và nh��ng đường nét thanh tú trên gương mặt. Cô mặc một chiếc áo len mỏng màu be, đơn giản nhưng tinh tế, mang lại cảm giác thoải mái để tự do sáng tạo. Những đường nét đầu tiên của một dự án lớn đang dần hiện rõ trên những tờ giấy trắng, pha trộn giữa sự hỗn loạn của những cảm xúc đã qua và một ý niệm rõ ràng về vẻ đẹp của sự tái sinh.

Cô cầm một cây bút chì than, nét vẽ của cô dứt khoát nhưng cũng đầy mềm mại, như đang cẩn trọng từng nhịp đập của trái tim mình. "Những vết nứt... không phải là khuyết điểm," Linh thì thầm, giọng cô dịu dàng nhưng đầy nội lực, như đang tự nói với chính mình, hoặc với những vết sẹo vô hình trong tâm hồn. "Chúng là những câu chuyện. Những câu chuyện đã định hình mình, đã tạo nên con người mình ngày hôm nay." Cô nhớ lại những tháng ngày sau chia tay Khánh, khi cô cảm thấy mình như một mảnh gương vỡ, những vết nứt chằng chịt khắp nơi. Cô đã từng muốn che giấu chúng, muốn hàn gắn chúng lại để trở nên "hoàn hảo" như trước. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, chính những vết nứt ấy đã cho cô một góc nhìn khác, một chiều sâu mà trước đây cô chưa từng có. Chúng không phải là thứ để che giấu, mà là những dấu ấn của sự trưởng thành, của những bài học quý giá mà cô đã trải qua.

Cô lướt mắt qua những bản phác thảo đã hoàn thành, mỗi bản vẽ đều mang một sắc thái riêng, thể hiện từng giai đoạn trong hành trình chữa lành của cô. Có những bản vẽ với màu sắc u tối, nặng nề, thể hiện sự mất mát, nỗi buồn sâu thẳm. Nhưng cũng có những bản vẽ tràn ngập ánh sáng và màu sắc tươi tắn, biểu trưng cho sự hy vọng và tái sinh. Cô cầm một cây bút khác, viết nguệch ngoạc bên lề một bản phác thảo lớn: "Sự mất mát... sự tái sinh... tìm thấy vẻ đẹp trong những gì đã vỡ." Dòng chữ ấy như một tuyên ngôn, một triết lý mới mà cô đã tìm thấy qua nghệ thuật. Cô không còn sợ hãi đối mặt với những ký ức đau khổ, những vết thương lòng đã qua, mà thay vào đó, cô học cách chuyển hóa chúng thành nguồn năng lượng tích cực cho sự sáng tạo.

Linh nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cảm nhận mùi hương của giấy mới và than chì, mùi gỗ cũ từ sàn nhà, mùi gió mát từ bên ngoài. Cô hình dung ra toàn bộ tác phẩm trong tâm trí mình, một tác phẩm sắp đặt lớn hoặc một chuỗi tranh liên hoàn, kể lại hành trình từ đổ vỡ đến tái sinh, từ nỗi đau đến bình yên. Cô mở mắt ra, ánh mắt nhìn thẳng vào những bản vẽ, như thể đang đối diện với chính tâm hồn mình. Cô bắt đầu sắp xếp các bản phác thảo nhỏ thành một bố cục lớn hơn, hình dung cách ánh sáng sẽ tương tác với từng mảng màu, cách những đường nét sẽ kể câu chuyện của cô. Cô không chỉ vẽ, mà cô còn sống với từng nét cọ, từng mảng màu. Cô cảm nhận được sự kết nối mạnh mẽ giữa cảm xúc và nghệ thuật, giữa bản thân và những vật liệu vô tri.

Cô nhớ lại buổi triển lãm hôm trước, những lời khen ngợi của Cô Hạnh, sự đồng điệu từ Huy và những triết lý sâu sắc của Ông Sáng. "Nghệ thuật là sự phản ánh của tâm hồn," lời của Ông Sáng vang vọng trong tâm trí cô. Giờ đây, cô không còn nghi ngờ về khả năng của mình, cũng không còn sợ hãi về việc liệu tác phẩm của mình có được đón nhận hay không. Cô tin rằng, điều quan trọng nhất là được thể hiện chính mình, được nói lên tiếng lòng của mình thông qua nghệ thuật. Cô cảm thấy một niềm say mê tột độ, một sự tự tin chưa từng có. Cô biết rằng, dự án nghệ thuật này không chỉ là một cột mốc trong sự nghiệp, mà còn là một phần quan trọng trong quá trình tự chữa lành và khẳng định bản thân của cô. Nó là minh chứng cho việc cô đã vượt qua những nỗi đau, đã tìm thấy vẻ đẹp trong những gì đã vỡ, và đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình. Cô đã tìm thấy một không gian thuộc về, một cộng đồng mà cô có thể chia sẻ và phát triển.

Tiếng bút chì sột soạt trên giấy, tiếng gió thổi nhẹ qua mái tôn, và ánh đèn lấp lánh của thành phố xa xa, tất cả như hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc nền cho sự sáng tạo không ngừng nghỉ của Linh. Cô cảm thấy mình đang ở đúng nơi, làm đúng việc. Những vết sẹo trong quá khứ không còn là gánh nặng, mà đã trở thành những nguồn cảm hứng vô tận. Cô đã sẵn sàng biến những "vết nứt" thành những "tác phẩm nghệ thuật" đầy ý nghĩa, không chỉ cho riêng mình mà còn cho những người có thể tìm thấy sự đồng cảm trong đó. Dự án nghệ thuật này sẽ là một bước ngoặt quan trọng, không chỉ trong sự nghiệp mà còn trong quá trình tự chữa lành và khẳng định bản thân của cô, có thể dẫn đến một triển lãm cá nhân hoặc một sự công nhận lớn.

Khánh và Linh, dù đang ở hai không gian khác biệt, một người trong không gian hiện đại của công sở, chiêm nghiệm về ý nghĩa sâu xa của thành công và hạnh phúc, một người trong không gian nghệ thuật đầy cảm hứng, chuyển hóa những trải nghiệm cá nhân thành nguồn năng lượng sáng tạo, nhưng cả hai đều đang trải qua một quá trình chuyển mình mạnh mẽ. Họ đã học cách buông bỏ những gánh nặng của quá khứ, học cách yêu thương bản thân và tìm thấy niềm vui trong những điều tưởng chừng nhỏ bé. Họ không còn sợ hãi hay đau khổ về những vết thương lòng đã qua, mà thay vào đó, họ chấp nhận chúng như một phần của hành trình trưởng thành. Cả hai đều đang dần đến trạng thái “sống tốt”, không phải để chứng minh cho ai thấy, mà là để sống trọn vẹn hơn cho chính mình. Họ đã sẵn sàng, cho một cuộc sống mới, cho những thử thách mới, và cho chính họ, những phiên bản trưởng thành và bình yên hơn sau tất cả. Việc cả Khánh và Linh đều đang học cách tự yêu thương và trưởng thành từ bên trong sẽ tạo nền tảng vững chắc cho một cuộc gặp gỡ trong tương lai, nơi họ có thể nhìn nhau với sự bình thản và thấu hiểu, không còn là hai con người của quá khứ đầy tiếc nuối, mà là những phiên bản tốt đẹp nhất của chính mình.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free