Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 400: Di Sản Của Kỷ Niệm, Khởi Đầu Của Cảm Hứng
Ánh đèn từ những tòa nhà chọc trời lấp lánh như triệu vì sao sa trên nền trời đen nhung, phủ lên khung cửa sổ lớn trong căn penthouse của Khánh một tấm thảm rực rỡ. Đã gần nửa đêm, nhưng không gian sống rộng lớn này vẫn tràn ngập một thứ ánh sáng dịu nhẹ, vàng ấm, tỏa ra từ những chiếc đèn bàn và đèn treo được thiết kế tinh xảo. Một bản nhạc lounge không lời, du dương và sâu lắng, khẽ khàng chảy tràn trong không khí, hòa cùng tiếng gió đêm rít nhẹ ngoài ban công, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, nhưng không hề cô độc.
Khánh ngồi trên chiếc ghế bành bọc da màu nâu sẫm, thứ mà anh đã tự tay chọn lựa vì cảm giác vững chãi và thoải mái mà nó mang lại. Hương gỗ trầm ấm từ bàn trà, thoang thoảng mùi nước hoa nam tính tinh tế mà anh vẫn dùng, và cả chút hương nến thơm thư giãn vừa được thắp, tất cả quấn quýt lấy anh, tạo nên một vỏ bọc an yên hiếm hoi sau một ngày dài mệt mỏi. Trong tay anh là một cuốn sổ tay cũ kỹ, bìa đã sờn màu thời gian, gáy sách hơi cong vênh vì đã được lật giở không biết bao nhiêu lần. Đó là cuốn sổ mà anh và Linh từng dùng để ghi lại những kế hoạch, những ước mơ chung, những khoảnh khắc vụn vặt của mối tình kéo dài bốn năm.
Anh vuốt ve bìa cuốn sổ, cảm nhận sự nhẵn nhụi của lớp da đã cũ, một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng. Hàng trăm lần trước đây, khi nhìn vào cuốn sổ này, anh sẽ thấy lòng mình dậy sóng những cơn sóng hối tiếc, những câu hỏi không lời đáp. Nhưng đêm nay, có điều gì đó đã khác. Những lời Ông Phi đã nói trong buổi gặp gỡ hôm trước vẫn còn vang vọng trong tâm trí anh, từng từ ngữ như được khắc sâu vào tiềm thức: "Thành công không chỉ là những gì anh đạt được, mà còn là cách anh sống, cách anh yêu thương bản thân mình." Và cả câu chuyện về những áp lực mà Ông Phi từng trải qua, về sự giác ngộ muộn màng về giá trị của sự cân bằng. Khánh đã lắng nghe, đã suy ngẫm, và nhận ra một sự thật đau lòng nhưng cũng đầy giải thoát: anh đã từng mải miết chạy theo những định nghĩa thành công mà xã hội áp đặt, mà không hề nhận ra rằng, trong cuộc đua ấy, anh đã đánh rơi mất chính mình, và quan trọng hơn, đã đánh rơi Linh.
Anh lật giở từng trang giấy đã ngả vàng, những dòng chữ của Linh vẫn tròn trịa, mềm mại, xen lẫn những nét viết cứng cáp, vội vàng của anh. Những dòng kế hoạch cho một chuyến đi biển, những gạch đầu dòng về căn nhà mơ ước với khu vườn nhỏ, những câu trêu đùa vu vơ. Anh khẽ thở dài, không còn là tiếng thở dốc vì mệt mỏi, không còn là tiếng thở của sự nuối tiếc đến day dứt, mà là một tiếng thở của sự chấp nhận và bình yên. Anh đã từng nghĩ, tất cả những nỗ lực ấy là vì Linh, vì một tương lai tốt đẹp cho cả hai. Nhưng anh đã quên mất rằng, tình yêu không chỉ cần một tương lai vững chắc, nó cần một hiện tại được vun đắp bằng sự hiện diện, bằng sự sẻ chia, bằng những lời nói yêu thương và cả những lắng nghe thấu hiểu.
"Ngày xưa mình đã sai ở đâu nhỉ?" Anh tự hỏi, giọng nói vang lên rất khẽ trong không gian tĩnh mịch. "Có lẽ không phải sai, chỉ là mình chưa đủ trưởng thành để hiểu rằng tình yêu cần hơn cả sự cố gắng vật chất. Nó cần sự hiện diện, sự sẻ chia, lắng nghe... Những điều mình đã không thể cho Linh trọn vẹn." Anh nhớ lại ánh mắt của Linh, những lần cô nhìn anh với vẻ khao khát được anh nói ra, được anh thấu hiểu. Anh nhớ câu nói của cô, "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Và anh, với cái tôi đàn ông luôn muốn gánh vác, với áp lực đè nặng từ công việc và gia đình, đã không thể ở đó theo cách cô mong muốn. Anh đã bận rộn xây dựng một tương lai mà anh nghĩ là hoàn hảo cho cô, mà không hề nhận ra rằng, Linh cần anh ngay tại khoảnh khắc ấy, cần sự kết nối cảm xúc hơn bất cứ điều gì xa hoa.
Cái câu nói định mệnh đó, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," giờ đây vang vọng trong tâm trí anh với một ý nghĩa sâu sắc hơn. Nó không phải là một lời bào chữa, mà là một sự thật trần trụi về giới hạn của bản thân anh ở thời điểm đó. Anh đã yêu Linh, yêu rất nhiều, nhưng tình yêu ấy lại bị chôn vùi dưới gánh nặng của trách nhiệm và sự vụng về trong cách thể hiện. Anh đã nghĩ, cứ cố gắng làm việc, cứ cống hiến, cứ mang về những thành quả vật chất, thì đó là đủ. Anh đã nhầm. Tình yêu không phải là một phép toán, nó là một dòng chảy cảm xúc cần được nuôi dưỡng và biểu lộ.
Khánh dừng lại ở một trang giấy có hình vẽ nguệch ngoạc một ngôi nhà nhỏ với hai người nắm tay nhau đứng trước cửa. Bên cạnh là dòng chữ viết tay của Linh: "Ngôi nhà của chúng ta, nơi chỉ có bình yên và hạnh phúc." Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười man mác buồn, nhưng không còn là nỗi đau xé lòng. Thay vào đó là một sự chấp nhận trưởng thành. "Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu," anh thầm nhủ. "Không phải hết yêu nên rời đi." Câu nói ấy, từng là một vết cứa sâu, giờ đây lại mang một ý nghĩa an ủi. Có những cuộc chia tay không phải vì tình yêu đã cạn, mà vì những lý do khác lớn hơn, những gánh nặng mà tình yêu lúc đó không đủ sức gánh vác. Anh và Linh, ở thời điểm đó, đã không còn là người khiến đối phương hạnh phúc nữa, dù tình yêu vẫn còn hiện hữu.
Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự yên bình lan tỏa trong lồng ngực. "Giờ đây, mình đã hiểu. Nhưng mọi thứ đã quá muộn để sửa chữa với Linh." Anh mở mắt, ánh mắt nhìn ra xa xăm, nơi những ánh đèn thành phố vẫn không ngừng nhấp nháy, biểu tượng cho một nhịp sống hối hả không ngừng. "Dù vậy, mình vẫn có thể thay đổi, để không lặp lại những sai lầm ấy trong tương lai." Sự thay đổi này không phải để níu kéo quá khứ, hay để chứng minh cho Linh thấy anh đã khác. Sự thay đổi này là dành cho chính anh, cho phiên bản trưởng thành hơn của anh, người biết cách yêu thương bản thân và biết cách thể hiện tình yêu một cách trọn vẹn hơn trong những mối quan hệ sau này. Anh tin rằng, chỉ khi anh thật sự bình yên và thấu hiểu chính mình, anh mới có thể mang lại hạnh phúc cho người khác một cách chân thành nhất. Anh đã sẵn sàng cho một khởi đầu mới, một tình yêu mới, mà không còn mang theo những gánh nặng hay sự vụng về của quá khứ. Anh đã chấp nhận di sản của những kỷ niệm, và biến chúng thành những bài học quý giá cho hành trình phía trước.
***
Trong một con hẻm nhỏ của khu phố cổ, giữa những ngôi nhà đã nhuốm màu thời gian và những cửa hàng san sát, có một nơi gọi là Hiệu sách cũ 'Góc Sách'. Đó là một cửa hàng khiêm tốn, gần như bị che khuất bởi vẻ cổ kính của những kiến trúc xung quanh, nhưng lại mang trong mình một thế giới tri thức và những câu chuyện không bao giờ cũ. Kệ sách gỗ cao tận trần, xếp chồng lên nhau những cuốn sách đủ mọi thể loại, đủ mọi niên đại, tạo nên một mê cung chật hẹp nhưng ấm cúng. Mùi giấy cũ, mùi bụi, mùi gỗ ẩm mốc quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng mà chỉ những người yêu sách mới có thể cảm nhận và trân trọng. Tiếng lật sách sột soạt đâu đó trong góc, tiếng chuông cửa leng keng khẽ vang lên mỗi khi có khách ra vào, và tiếng nói chuyện nhỏ thì thầm như sợ làm vỡ đi sự yên bình nơi đây, tất cả tạo nên một bản giao hưởng dịu dàng của sự tĩnh tại.
Chiều hôm đó, Linh bước vào 'Góc Sách', tâm hồn cô vẫn còn tràn đầy cảm hứng từ buổi triển lãm nghệ thuật hôm trước, từ những lời động viên của Cô Hạnh, sự đồng điệu từ Huy, và những triết lý sâu sắc của Ông Sáng. Cô đang tìm kiếm một điều gì đó mới mẻ, một nguồn cảm hứng sâu sắc hơn để tiếp thêm sức sống cho dự án nghệ thuật lớn mà cô đang ấp ủ. Cô đi chậm rãi qua các kệ sách, lướt tay trên gáy những cuốn sách đã bạc màu, cảm nhận sự bình yên và tri thức tỏa ra từ từng trang giấy.
Linh không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần được chọn, được hiện diện, được thấu hiểu. Giờ đây, cô đang tự chọn cho mình một con đường, một không gian để hiện diện, và cô khao khát được thấu hiểu chính mình thông qua nghệ thuật. "Mình cần một cái gì đó mới mẻ, sâu sắc hơn," cô tự nhủ trong tâm trí, ánh mắt lướt qua những tựa sách cũ. "Không chỉ là vẽ đẹp, mà còn là vẽ để chữa lành... để thấu hiểu chính mình." Cô biết rằng, nghệ thuật không chỉ là phản ánh cái đẹp bên ngoài, mà còn là tấm gương soi chiếu nội tâm, là cầu nối để chuyển hóa những cảm xúc thành hình ảnh, âm thanh, hay bất cứ dạng thức nào có thể chạm đến tâm hồn.
Cô dừng lại ở một góc nhỏ ít người chú ý, nơi những cuốn sách về tâm lý học, triết học và nghệ thuật được sắp xếp một cách ngẫu nhiên. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn bàn cổ điển hắt xuống, làm nổi bật những cuốn sách có bìa cũ kỹ. Bỗng, ánh mắt cô dừng lại ở một cuốn sách có bìa đơn giản, không quá cầu kỳ, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ. Tựa đề của nó được in bằng phông chữ cổ điển: 'Art as Healing: Transforming Pain into Purpose'. (Nghệ thuật như sự chữa lành: Chuyển hóa nỗi đau thành mục đích).
Linh khẽ vươn tay, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên gáy sách, cảm nhận sự thô ráp của lớp giấy đã cũ. Một cảm giác lạ lẫm chạy dọc sống lưng, như có một sợi dây vô hình kết nối cô với cuốn sách ấy. Cô rút cuốn sách ra khỏi kệ, nhẹ nhàng lật mở những trang đầu tiên. Mùi giấy cũ nồng nặc hơn, mang theo một chút hương bụi thời gian, nhưng lại không hề khó chịu, mà ngược lại, gợi lên một cảm giác an ủi, như thể cô đang cầm trên tay một kho tàng bí mật.
Cô đứng đó, giữa mê cung sách, say sưa đọc lướt qua những dòng giới thiệu. Từng câu chữ như chạm vào những ngóc ngách sâu kín trong tâm hồn cô, những nơi mà trước đây cô vẫn luôn cố gắng né tránh. Cuốn sách nói về việc sử dụng nghệ thuật như một công cụ để đối diện với nỗi đau, để biến những trải nghiệm tiêu cực thành nguồn năng lượng sáng tạo, để tìm thấy ý nghĩa và mục đích sống sau những mất mát. Nó không chỉ là lý thuyết khô khan, mà còn là những câu chuyện về những người đã tìm thấy sự bình yên và sức mạnh thông qua việc biểu đạt cảm xúc của mình bằng nghệ thuật.
Linh nhớ lại những vết sẹo trong quá khứ, những đổ vỡ, những nỗi buồn mà cô đã từng chôn chặt. Trước đây, cô luôn cố gắng vẽ để quên đi, để thoát ly khỏi thực tại. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng, đã đến lúc phải đối diện. Cuốn sách này như một lời mời gọi, một cánh cửa mở ra một con đường mới. Con đường mà cô không còn sợ hãi những "vết nứt" trong tâm hồn mình, mà học cách biến chúng thành những đường nét, những mảng màu, những hình khối đầy ý nghĩa. Cô cảm thấy một niềm hy vọng bùng cháy trong lồng ngực, một sự khẳng định rằng c�� đang đi đúng hướng.
Cô mua cuốn sách, bước ra khỏi hiệu sách với tiếng chuông cửa leng keng chào tạm biệt, mang theo trong mình không chỉ một cuốn sách cũ mà còn là một tia sáng mới cho hành trình nghệ thuật và chữa lành của mình. Cô biết rằng, đây sẽ là một bước ngoặt quan trọng, một khởi đầu mới cho những tác phẩm không chỉ đẹp mắt mà còn sâu sắc, chân thật, và mang ý nghĩa chữa lành. Cô đã sẵn sàng, để biến những mảnh vỡ thành những kiệt tác, để tìm thấy vẻ đẹp trong những gì đã vỡ, và để khẳng định bản thân mình thông qua từng nét cọ, từng mảng màu.
***
Đêm về khuya, Gác Mái Cũ Kỹ của Linh lại trở thành một ốc đảo riêng tư giữa lòng thành phố đang chìm dần vào giấc ngủ. Tiếng gió thổi mạnh hơn so với dưới đất, luồn qua những khe hở của mái tôn cũ kỹ, tạo nên những âm thanh vi vút như bản tình ca của đêm. Đôi khi, một vài hạt mưa li ti lất phất rơi trên mái tôn, tạo nên tiếng lách tách nhẹ nhàng, như một lời thì thầm từ bầu trời. Từ trên cao nhìn xuống, thành phố lấp lánh như một dải ngân hà rộng lớn, những ánh đèn đủ màu sắc vẽ nên một bức tranh huyền ảo, xa xăm.
Linh trở về Gác Mái Cũ Kỹ, không gian sáng tạo của riêng cô, nơi mà cô đã tự tay dọn dẹp và trang trí với vài chiếc ghế cũ, đèn lồng nhỏ, tạo nên một không gian mộc mạc, đầy chất thơ. Mùi bụi bặm, mùi sắt gỉ từ mái tôn, mùi cây cỏ dại vẫn còn vương vấn, đôi khi xen lẫn mùi khói bếp từ các căn hộ bên dưới, tất cả tạo nên một thứ hương vị rất riêng, rất đời. Cô đặt cuốn sách 'Art as Healing' lên bàn vẽ, bên cạnh những bản phác thảo dang dở của mình. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn lồng nhỏ hắt xuống, soi rõ từng câu chữ trên trang sách và từng nét bút chì trên giấy.
Cô bắt đầu đọc, chậm rãi, từng câu, từng chữ thấm sâu vào tâm hồn cô, như mở ra một cánh cửa mới mà cô chưa từng dám chạm tới. "Nghệ thuật không chỉ là biểu hiện cái đẹp, mà còn là một phương tiện mạnh mẽ để đối diện, chấp nhận và chuyển hóa những cảm xúc tiêu cực, những vết thương lòng thành nguồn năng lượng tích cực và ý nghĩa." Dòng chữ đó như một lời khẳng định cho những gì cô đã cảm nhận bấy lâu nay. Cô nhận ra, mình đã từng cố gắng chôn vùi nỗi đau, cố gắng lãng quên những ký ức không vui. Nhưng cuốn sách này lại chỉ cho cô một con đường khác: đối diện, thấu hiểu, và chuyển hóa.
Internal Monologue (Linh): "Nghệ thuật không chỉ là phản ánh, nó còn là cách để tái tạo. Mình có thể dùng những mảnh vỡ của quá khứ, những cảm xúc đã từng rất đau khổ, để tạo nên một điều gì đó mạnh mẽ hơn, mang ý nghĩa chữa lành cho chính mình và có thể là cho cả người khác." Cô nhớ lại những dòng chữ nguệch ngoạc mà cô đã viết bên lề bản phác thảo lớn ở chương trước: "Sự mất mát... sự tái sinh... tìm thấy vẻ đẹp trong những gì đã vỡ." Giờ đây, những dòng chữ ấy không còn là một tuyên ngôn mơ hồ, mà đã trở thành một kim chỉ nam rõ ràng.
Linh đặt cuốn sách xuống, đôi mắt cô lấp lánh những ý tưởng, những hình ảnh. Cô cầm bút chì, cảm nhận sự thô ráp của thân gỗ, sự sắc bén của ngòi chì trên đầu ngón tay. Cô bắt đầu phác thảo một cách say mê, không còn chỉ là những hình ảnh mơ hồ hay những đường nét ngẫu hứng, mà là những nét vẽ đầy ẩn ý, tượng trưng cho quá trình chuyển hóa cảm xúc và sự tái sinh của tâm hồn. Cô vẽ những đường cong mềm mại tượng trưng cho sự chảy trôi của thời gian, những mảng màu tối tượng trưng cho nỗi buồn, và những vệt sáng rực rỡ đại diện cho hy vọng và sự hồi sinh.
Cô không còn cảm thấy áp lực phải tạo ra một tác phẩm "hoàn hảo" theo định nghĩa của người khác. Thay vào đó, cô tập trung vào sự chân thật, vào việc thể hiện chính mình, nói lên tiếng lòng của mình bằng ngôn ngữ của nghệ thuật. Những vết sẹo trong quá khứ không còn là gánh nặng, mà đã trở thành những nguồn cảm hứng vô tận. Cô đã sẵn sàng biến những "vết nứt" thành những "tác phẩm nghệ thuật" đầy ý nghĩa, không chỉ cho riêng mình mà còn cho những người có thể tìm thấy sự đồng cảm trong đó.
Tiếng bút chì sột soạt trên giấy, tiếng gió thổi nhẹ qua mái tôn, và ánh đèn lấp lánh của thành phố xa xa, tất cả như hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc nền cho sự sáng tạo không ngừng nghỉ của Linh. Cô cảm thấy mình đang ở đúng nơi, làm đúng việc. Cô đã tìm thấy một không gian thuộc về, một cộng đồng mà cô có thể chia sẻ và phát triển. Dự án nghệ thuật này sẽ là một bước ngoặt quan trọng, không chỉ trong sự nghiệp mà còn trong quá trình tự chữa lành và khẳng định bản thân của cô, có thể dẫn đến một triển lãm cá nhân hoặc một sự công nhận lớn. Nó là minh chứng cho việc cô đã vượt qua những nỗi đau, đã tìm thấy vẻ đẹp trong những gì đã vỡ, và đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình.
Cả Khánh và Linh, dù đang ở hai không gian khác biệt, một người trong không gian hiện đại của công sở, chiêm nghiệm về ý nghĩa sâu xa của thành công và hạnh phúc, một người trong không gian nghệ thuật đầy cảm hứng, chuyển hóa những trải nghiệm cá nhân thành nguồn năng lượng sáng tạo, nhưng cả hai đều đang trải qua một quá trình chuyển mình mạnh mẽ. Họ đã học cách buông bỏ những gánh nặng của quá khứ, học cách yêu thương bản thân và tìm thấy niềm vui trong những điều tưởng chừng nhỏ bé. Họ không còn sợ hãi hay đau khổ về những vết thương lòng đã qua, mà thay vào đó, họ chấp nhận chúng như một phần của hành trình trưởng thành. Cả hai đều đang dần đến trạng thái “sống tốt”, không phải để chứng minh cho ai thấy, mà là để sống trọn vẹn hơn cho chính mình. Họ đã sẵn sàng, cho một cuộc sống mới, cho những thử thách mới, và cho chính họ, những phiên bản trưởng thành và bình yên hơn sau tất cả. Việc cả Khánh và Linh đều đang học cách tự yêu thương và trưởng thành từ bên trong sẽ tạo nền tảng vững chắc cho một cuộc gặp gỡ trong tương lai, nơi họ có thể nhìn nhau với sự bình thản và thấu hiểu, không còn là hai con người của quá khứ đầy tiếc nuối, mà là những phiên bản tốt đẹp nhất của chính mình.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.