Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 401: Khởi Sắc Từ Bên Trong
Dù đang ở hai không gian khác biệt, một người trong không gian hiện đại của công sở, chiêm nghiệm về ý nghĩa sâu xa của thành công và hạnh phúc, một người trong không gian nghệ thuật đầy cảm hứng, chuyển hóa những trải nghiệm cá nhân thành nguồn năng lượng sáng tạo, nhưng cả Khánh và Linh đều đang trải qua một quá trình chuyển mình mạnh mẽ. Họ đã học cách buông bỏ những gánh nặng của quá khứ, học cách yêu thương bản thân và tìm thấy niềm vui trong những điều tưởng chừng nhỏ bé. Họ không còn sợ hãi hay đau khổ về những vết thương lòng đã qua, mà thay vào đó, họ chấp nhận chúng như một phần của hành trình trưởng thành. Cả hai đều đang dần đến trạng thái “sống tốt”, không phải để chứng minh cho ai thấy, mà là để sống trọn vẹn hơn cho chính mình. Họ đã sẵn sàng, cho một cuộc sống mới, cho những thử thách mới, và cho chính họ, những phiên bản trưởng thành và bình yên hơn sau tất cả. Việc cả Khánh và Linh đều đang học cách tự yêu thương và trưởng thành từ bên trong sẽ tạo nền tảng vững chắc cho một cuộc gặp gỡ trong tương lai, nơi họ có thể nhìn nhau với sự bình thản và thấu hiểu, không còn là hai con người của quá khứ đầy tiếc nuối, mà là những phiên bản tốt đẹp nhất của chính mình.
***
Sáng sớm, khi ánh nắng đầu tiên còn đang rụt rè len lỏi qua những kẽ lá trên đường phố, Khánh đã có mặt tại Phòng Gym 'FitLife'. Không khí bên ngoài còn vương chút se lạnh của buổi sớm mai, trong lành và dịu mát, báo hiệu một ngày nắng trong. Bước vào bên trong, anh lập tức bị cuốn vào một không gian hoàn toàn khác biệt. Tiếng nhạc sôi động, những bản EDM với nhịp điệu dồn dập, đập vào màng nhĩ, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với sự tĩnh lặng mà anh vẫn thường tìm kiếm. Mùi mồ hôi, mùi hóa chất tẩy rửa nồng nhẹ và mùi cao su đặc trưng từ những tấm thảm tập luyện hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị rất riêng của phòng gym. Kiến trúc hiện đại, với những bức tường kính lớn, phản chiếu hình ảnh những người đang miệt mài luyện tập, những chiếc máy chạy bộ, máy tập tạ được xếp ngay ngắn, tạo cảm giác năng động và tràn đầy sức sống.
Khánh, với dáng người cao ráo nhưng hơi gầy, bước đi giữa những người đang hăng say tập luyện, cảm thấy mình hơi lạc lõng. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính của anh vẫn còn vương chút mệt mỏi của những đêm dài làm việc, dù anh đã cố gắng ngủ đủ giấc hơn. Đôi mắt sâu của anh lướt qua một lượt, quan sát những cơ thể rắn chắc, những gương mặt đang đỏ bừng vì cố gắng. Anh thường mặc những bộ trang phục công sở tối giản, màu sắc trầm, nên bộ đồ thể thao mà anh đang mặc, dù là nhãn hiệu tốt, vẫn khiến anh cảm thấy có chút gượng gạo, như thể anh đang đóng một vai diễn không thuộc về mình.
"Chào anh Khánh! Anh đến rồi à?" Một huấn luyện viên trẻ tuổi, thân hình vạm vỡ, nở nụ cười tươi tắn chào đón anh. "Chúng ta bắt đầu nhé. Hôm nay mình sẽ làm quen với một số bài khởi động cơ bản và cardio nhẹ nhàng để cơ thể thích nghi dần."
Khánh gật đầu, cố gắng che giấu sự không thoải mái. Anh bắt đầu theo hướng dẫn của huấn luyện viên. Những động tác kéo giãn cơ bản, tưởng chừng đơn giản, lại khiến cơ bắp của anh kêu lên phản đối. Có vẻ như chúng đã quá lâu không được vận động một cách bài bản. Anh đi bộ nhanh trên máy chạy bộ, từng bước chân còn hơi cứng nhắc, gượng gạo. Tiếng máy chạy ro ro hòa vào tiếng nhạc, tiếng thở dốc của những người xung quanh. Ban đầu, anh cảm thấy sự khó chịu dâng lên. Vùng an toàn của anh là chiếc bàn làm việc, là những con số, những dự án. Đây là một thế giới hoàn toàn mới, đòi hỏi một loại năng lượng và sự tập trung khác.
*Ông Phi nói đúng, cơ thể mình cũng cần được quan tâm.* Anh nghĩ thầm, đôi mắt sâu vẫn nhìn thẳng về phía trước, dõi theo những con số nhảy múa trên màn hình máy chạy. *Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.* Lời nói đó của anh với Linh chợt hiện về, như một lời nhắc nhở. Anh đã từng kiệt sức đến nỗi không còn đủ năng lượng cho chính mình, nói gì đến việc chăm sóc người khác. Việc chăm sóc bản thân, hóa ra, không chỉ là một hành động ích kỷ, mà là nền tảng để anh có thể trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình, một người đàn ông có thể gánh vác, nhưng cũng biết cách nghỉ ngơi và hồi phục.
Mồ hôi lấm tấm trên trán, chảy dọc theo thái dương. Áo phông màu xám của anh dần thấm ướt. Cảm giác mệt mỏi bắt đầu ập đến, nhưng lạ thay, nó không phải là sự mệt mỏi rã rời như khi anh thức khuya làm việc. Đây là một loại mệt mỏi khác, một sự mệt mỏi có mục đích. Anh hít thở sâu, cố gắng tập trung vào từng chuyển động của cơ thể, cảm nhận từng thớ cơ đang được đánh thức. Tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực, như một nhịp điệu mới, mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn.
"Tốt lắm anh Khánh, giữ nhịp độ này nhé!" Huấn luyện viên động viên.
Khánh khẽ gật đầu, một nụ cười nhếch mép rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, thoáng hiện trên môi anh. Anh dần tìm được nhịp điệu của riêng mình. Sự gượng gạo ban đầu nhường chỗ cho một cảm giác trôi chảy hơn. Anh thực hiện thêm một vài bài tập cơ bản cho nhóm cơ chính, mỗi động tác đều được thực hiện một cách chậm rãi, có kiểm soát, theo sự hướng dẫn tỉ mỉ của huấn luyện viên. Anh cảm nhận được sức căng của cơ bắp, sự đốt cháy năng lượng, và một cảm giác sảng khoái dần len lỏi, thay thế sự nặng nề của buổi sáng.
Đôi mắt anh không còn nhìn xa xăm hay mệt mỏi. Chúng ánh lên một tia sáng mới, một sự tập trung vào hiện tại. Anh đang sống trong khoảnh khắc này, trong từng giọt mồ hôi, trong từng hơi thở. Đây là một sự khởi đầu. Một khởi đầu mà anh đã trì hoãn quá lâu. Anh không biết liệu việc này có thay đổi hoàn toàn cuộc sống của anh hay không, nhưng ít nhất, nó là một bước đi đúng hướng. Một bước đi để anh có thể trở nên mạnh mẽ hơn, không chỉ về thể chất mà cả về tinh thần. Khuôn mặt anh, dù vẫn còn chút gầy gò, nhưng giờ đây đã có thêm một nét tươi tắn, một nguồn năng lượng tích cực đang được nhen nhóm. Chắc chắn, với việc duy trì thói quen tập luyện và chăm sóc sức khỏe này, Khánh sẽ sớm có một vẻ ngoài tràn đầy sức sống hơn, một điều có thể sẽ thu hút sự chú ý của những người xung quanh, đặc biệt là Thu, người mà anh có thể sẽ gặp gỡ trong tương lai. Anh bước ra khỏi phòng gym, ánh nắng mặt trời đã lên cao, chiếu rọi khắp con đường. Anh cảm thấy nhẹ nhõm, bình yên, và một nguồn năng lượng tích cực đang chảy tràn trong huyết quản. Anh biết rằng, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, nhưng anh đã sẵn sàng để bước tiếp.
***
Trong khi Khánh đang vật lộn với những bài tập thể chất tại Phòng Gym 'FitLife', thì tại Gác Mái Cũ Kỹ, Linh đang hoàn toàn đắm chìm vào thế giới nghệ thuật của riêng mình. Chiều tà, ánh hoàng hôn dịu dàng, vàng cam rực rỡ, hắt những vệt sáng dài qua ô cửa sổ cũ kỹ, phủ lên không gian một vẻ đẹp lãng mạn nhưng cũng đầy u hoài. Gió nhẹ luồn qua những khe hở, mang theo tiếng xào xạc của cây cỏ dại mọc trên mái tôn và đôi khi là mùi khói bếp vương vấn từ những căn hộ bên dưới. Toàn bộ không gian, vốn dĩ mộc mạc và có phần hoang sơ với mái tôn cũ kỹ và tường gạch tróc vữa, giờ đây đã được Linh sắp xếp lại một cách tinh tế. Vài chiếc ghế cũ được kê ngay ngắn, những chiếc đèn lồng nhỏ tỏa ánh sáng ấm áp, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, riêng tư và đầy chất thơ.
Linh, với dáng người thanh mảnh, mái tóc dài mềm mại được buộc hờ hững, đang ngồi cạnh chiếc bàn làm việc lớn. Bàn làm việc của cô trải đầy các bản phác thảo, những lọ màu nước với đủ sắc thái từ trầm lắng đến rực rỡ, những chiếc cọ đủ kích cỡ, và những vật liệu khác nhau như mẩu giấy cũ, vải vụn, hay thậm chí là những cánh hoa khô. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô giờ đây không còn ánh lên vẻ ưu tư buồn bã như trước, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, một ngọn lửa say mê đang bùng cháy. Cô mặc một chiếc váy linen nhẹ nhàng, màu kem, ưu tiên sự thoải mái và tinh tế, phù hợp với không gian sáng tạo của mình.
Cuốn sách 'Nghệ thuật chữa lành' nằm mở bên cạnh, như một người bạn đồng hành thầm lặng, làm kim chỉ nam cho cô trong hành trình khám phá mới. Linh đang thử nghiệm một kỹ thuật vẽ mới, kết hợp màu nước với các chi tiết collage từ những mẩu giấy cũ, mà cô đã thu thập được từ những cuốn nhật ký cũ, những lá thư không gửi. Cô cẩn thận pha màu, từng chút một, để đạt được sắc độ mong muốn. Tiếng cọ quẹt nhẹ trên giấy, tiếng gió thổi rì rào qua mái tôn, và tiếng chim chóc líu lo từ xa, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu cho tâm hồn.
Mỗi đường nét, mỗi mảng màu đều là một phần của mình, là lời tự sự chân thật nhất. Cô nghĩ thầm, đôi bàn tay thanh mảnh, nhẹ nhàng nhưng đầy dứt khoát đưa chiếc cọ lướt trên mặt giấy. Cô không còn cảm thấy áp lực phải tạo ra một tác phẩm "hoàn hảo" theo định nghĩa của người khác. Thay vào đó, cô tập trung vào sự chân thật, vào việc thể hiện chính mình, nói lên tiếng lòng của mình bằng ngôn ngữ của nghệ thuật. Những vết sẹo trong quá khứ không còn là gánh nặng, mà đã trở thành những nguồn cảm hứng vô tận. Cô đã sẵn sàng biến những "vết nứt" thành những "tác phẩm nghệ thuật" đầy ý nghĩa.
Linh nhặt lên một mẩu giấy cũ, mờ nét mực, từ một lá thư cô đã viết cho Khánh từ rất lâu rồi, nhưng chưa bao giờ gửi đi. Đọc lại vài dòng chữ nguệch ngoạc: "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Một cảm giác buồn man mác chợt dâng lên, nhưng không còn là nỗi đau quặn thắt như trước. Nó như một làn gió nhẹ lướt qua, để lại chút hương của kỷ niệm. Cô mỉm cười nhẹ, đôi môi khẽ mấp máy: *Cảm ơn cô Hạnh, cảm ơn cuốn sách này...* Cô nhận ra rằng, dù câu nói đó từng là sự khao khát đến tận cùng, thì giờ đây, cô đã có thể "ở đây" cho chính mình, một cách trọn vẹn hơn.
Cô dùng một chút keo, cẩn thận dán mẩu giấy đó lên bức tranh, tạo thành một chi tiết collage độc đáo. Nỗi buồn, sự tiếc nuối, khao khát – tất cả những cảm xúc đó, thay vì bị chôn vùi, giờ đây được cô dùng như một chất liệu, một phần của câu chuyện mà cô đang kể. Cô vẽ những đường cong mềm mại tượng trưng cho sự chảy trôi của thời gian, những mảng màu tối tượng trưng cho nỗi buồn đã qua, và những vệt sáng rực rỡ, những điểm nhấn của màu sắc tươi tắn, đại diện cho hy vọng và sự hồi sinh.
Có những lúc, Linh dừng lại, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận cảm xúc dâng trào trong lòng. Đó là sự thanh thản, là niềm vui được sáng tạo, là sự giải tỏa sau bao nhiêu tháng ngày chất chứa. Rồi cô mở mắt, ánh nhìn trong veo, tiếp tục chuyển hóa những cảm xúc ấy thành hình ảnh, thành đường nét. Cô cảm thấy mỗi nét cọ, mỗi mảng màu đều là một lời thì thầm, một lời tự sự chân thành nhất của tâm hồn.
Mùi sơn dầu và mùi giấy cũ hòa quyện vào mùi gió mát lành, tạo nên một không gian vừa quen thuộc vừa mới lạ. Linh cảm thấy mình đang ở đúng nơi, làm đúng việc. Dự án nghệ thuật mà cô đang ấp ủ, cô gọi nó là "Nghệ thuật của sự trưởng thành", không chỉ là một bước tiến trong sự nghiệp mà còn là một cột mốc quan trọng trong quá trình tự chữa lành và khẳng định bản thân. Cô tin rằng, với phong cách biểu đạt độc đáo và chiều sâu cảm xúc này, dự án của cô sẽ sớm thu hút sự chú ý từ giới chuyên môn hoặc từ những người có cùng tần số cảm xúc, có thể là Huy, người mà cô có thể sẽ gặp gỡ và tìm thấy sự đồng điệu. Cô đã tìm thấy vẻ đẹp trong những gì đã vỡ, và đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, một chương tràn ngập sắc màu và ý nghĩa.
***
Khánh và Linh, ở hai đầu của thành phố rộng lớn, đang từng bước đi trên con đường riêng của mình. Khánh đang cảm nhận sự hồi sinh của cơ thể, sự thanh lọc của tinh thần trong từng giọt mồ hôi tại phòng gym hiện đại. Anh đã học cách lắng nghe bản thân, trân trọng sức khỏe và tìm thấy niềm vui trong việc chăm sóc chính mình, một điều mà trước đây anh từng xem nhẹ. Anh nhận ra rằng, sự mạnh mẽ không chỉ đến từ việc gánh vác mà còn từ việc biết cách buông bỏ và tái tạo năng lượng. Anh đã tìm thấy một sự cân bằng mới, một nền tảng vững chắc để đối diện với những thách thức sắp tới, với một tâm thế bình yên và tràn đầy năng lượng tích cực.
Còn Linh, giữa không gian Gác Mái Cũ Kỹ đầy chất thơ, đang hòa mình vào dòng chảy của nghệ thuật, biến những mảnh vỡ của ký ức thành những tác phẩm đầy chiều sâu. Cô không còn chìm đắm trong nỗi buồn hay sự tiếc nuối, mà thay vào đó, dùng chúng làm nguồn cảm hứng để sáng tạo, để chữa lành. Mỗi nét vẽ, mỗi mảng màu đều là một lời tự sự, một minh chứng cho sự trưởng thành của cô. Cô đã tìm thấy tiếng nói của mình, không phải qua lời nói mà qua những hình ảnh, những cảm xúc được thể hiện một cách chân thật nhất.
Cả hai, dù không hề hay biết về hành trình của người kia, nhưng đều đang hướng về một điểm chung: sự bình yên nội tâm và sự chấp nhận quá khứ. Họ đã không còn là những con người của quá khứ, ôm ấp những vết thương lòng không thể hàn gắn. Giờ đây, họ là những phiên bản trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn, và quan trọng nhất, là những con người đã học cách yêu thương bản thân một cách trọn vẹn. Con đường của họ vẫn còn dài, với những thử thách và những mối quan hệ mới đang chờ đợi. Nhưng điều chắc chắn là, sự bình yên và tự tin mà cả Khánh và Linh đang dần tìm thấy sẽ là nền tảng vững chắc cho một cuộc gặp gỡ trong tương lai, nơi họ có thể đối diện với nhau một cách chín chắn và không còn đau khổ, chỉ còn lại sự thấu hiểu và tôn trọng cho hành trình của mỗi người.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.