Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 4: Hòa Âm Đầu Tiên: Những Nốt Nhạc Đồng Điệu Giữa Phố Thị
Hoàng hôn buông xuống, để lại sau lưng một ngày đầy ắp những cảm xúc lạ lẫm. Đóa hồng trắng trên tay Khánh, dẫu chỉ là một vật vô tri, đã khơi gợi trong lòng anh một sự xao động hiếm thấy. Lời nói của chị Mai Anh về "tình yêu được vun đắp từ những điều nhỏ bé" cứ vương vấn mãi, như một điệu nhạc trầm lắng trong tâm trí anh. Khánh không còn thấy những con đường hối hả, những tòa nhà cao tầng chọc trời nữa, mà chỉ thấy một khoảng không mênh mông của những suy tư chưa gọi thành tên. Anh về đến căn hộ của mình, đặt đóa hồng vào một chiếc lọ thủy tinh nhỏ trên bàn làm việc, nơi mà bình thường chỉ có những chồng tài liệu và bản vẽ kỹ thuật. Hương thơm dịu nhẹ của đóa hoa lan tỏa khắp căn phòng, một mùi hương chưa từng có trước đây, khiến không gian vốn khô khan bỗng trở nên mềm mại, có sức sống hơn. Anh ngắm đóa hoa một lúc lâu, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa một niềm tò mò mới mẻ, một sự háo hức thầm kín về điều gì đó vừa chớm nở.
Cùng lúc đó, Linh ngồi trong căn hộ ấm cúng của mình, đèn đã lên nhưng cô vẫn chưa bật laptop. Cuốn sổ tay bìa da màu nâu nằm gọn trong lòng bàn tay, ấm áp và đầy hứa hẹn. Trang giấy trắng tinh khôi, từng thớ giấy mịn màng dưới đầu ngón tay cô, đã đón nhận những nét chì đầu tiên. Không phải những đường nét sắc sảo, kỹ thuật của một kiến trúc sư, mà là những đường cong mềm mại, cố gắng tái hiện lại ánh mắt của người đàn ông trong quán cà phê. Cô say sưa phác họa, từ đường mi cong vút đến con ngươi đen láy, như muốn ghi lại trọn vẹn khoảnh khắc giao thoa ánh nhìn định mệnh ấy. Mùi giấy mới hòa quyện cùng mùi hương thoang thoảng của tinh dầu cam mà cô vẫn thường xông phòng, tạo nên một không gian bình yên, mơ màng. Cô mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một niềm hy vọng mong manh. Cuốn sổ tay, giờ đây không còn trống rỗng, mà đã trở thành nơi cất giữ một "hồi ức" vừa chớm nở, một ánh mắt đã kết nối hai tâm hồn lạ lẫm giữa dòng đời tấp nập. Cô không biết người đàn ông đó là ai, cũng không biết liệu họ có gặp lại nhau nữa hay không. Nhưng trong khoảnh khắc này, cô biết rằng, một điều gì đó đã bắt đầu, một nốt nhạc mới đã vang lên trong bản giao hưởng cuộc đời cô, và cô sẵn sàng để lắng nghe giai điệu đó. Niềm háo hức ấy, dẫu chưa thành hình, đã khiến nhịp sống vốn dĩ trầm lặng của Linh bỗng trở nên rộn ràng hơn một chút.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, đánh thức thành phố còn ngái ngủ, Khánh đã có mặt ở quán xôi quen thuộc tại khu Phan Xích Long. Con phố vẫn giữ nguyên vẻ náo nhiệt đặc trưng của mình, với tiếng xe cộ bắt đầu ồn ào hơn, tiếng người bán hàng rao lanh lảnh, và mùi thức ăn thơm lừng lan tỏa trong không khí se lạnh đầu ngày. Bàn ghế nhựa đơn giản được xếp gọn gàng trên vỉa hè, bếp nấu ngoài trời đã đỏ lửa, khói bếp nghi ngút hòa vào màn sương sớm còn vương lại.
"Hôm nay cháu ăn xôi gì? Trông cháu có vẻ tư lự hơn mọi hôm," cô Sáu hỏi, gương mặt khắc khổ nhưng nụ cười hiền hậu, chất phác luôn thường trực trên môi. Bà đã bán xôi ở đây mấy chục năm, chứng kiến biết bao đổi thay của con người và phố phường, và bà có một trực giác đặc biệt với những vị khách quen của mình. Bà nhận ra Khánh, chàng trai trầm tính, ít nói nhưng luôn giữ vẻ lịch thiệp, hôm nay có điều gì đó khác lạ. Ánh mắt anh không còn chỉ tập trung vào gói xôi, mà lơ đãng lướt qua dòng người hối hả, như đang tìm kiếm một hình bóng vô hình nào đó.
Khánh khẽ cười, một nụ cười nhẹ đến nỗi khó nhận ra, nhưng lại chứa đựng chút bối rối. "Cháu vẫn xôi thập cẩm như mọi khi ạ, cô Sáu. Cháu chỉ hơi nghĩ ngợi một chút." Anh không muốn nói dối bà, nhưng cũng không biết phải diễn tả thế nào về những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Hình ảnh đôi mắt to tròn, long lanh của Linh trong quán cà phê hôm qua cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh, lấn át cả những suy nghĩ về công việc, về dự án đang dang dở. Anh nhớ lại cảm giác lạ lẫm khi ánh mắt họ chạm nhau, một tia sáng bừng lên trong cái tĩnh lặng của buổi chiều.
Trong khi chờ đợi gói xôi nóng hổi, Khánh đưa mắt nhìn lướt qua những gương mặt vội vã. Mỗi người một câu chuyện, mỗi người một nỗi lo toan. Tiếng xào nấu lách tách của cô Sáu, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người qua lại rôm rả – tất cả như một bản giao hưởng hỗn độn mà anh vẫn thường nghe mỗi sáng, nhưng hôm nay, nó lại có vẻ khác. Anh cảm thấy như có một khoảng trống nhỏ trong lòng mình, một khoảng trống mà anh không biết phải lấp đầy bằng gì. Chiếc áo sơ mi công sở màu xanh than anh đang mặc, dù đã được là phẳng phiu, vẫn không che giấu được vẻ mệt mỏi phảng phất trên gương mặt góc cạnh. Anh khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ tựa gió thoảng, rồi quay lại nhìn cô Sáu đang thoăn thoắt gói xôi.
"Xôi của cháu đây. Cầm chắc tay nhé, kẻo nóng," cô Sáu đưa cho anh gói xôi bọc trong lá chuối xanh mướt, kèm theo một nụ cười ấm áp. Hương xôi nếp thơm lừng, quyện với mùi đậu xanh, chả lụa, và hành phi, xộc thẳng vào mũi, đánh thức vị giác. Khánh nhận lấy, cảm nhận hơi ấm từ gói xôi lan tỏa vào lòng bàn tay. Anh trả tiền, cảm ơn cô Sáu rồi rời đi, bước chân chậm rãi hơn mọi khi. Anh biết mình đang tò mò về Linh, một sự tò mò vượt lên trên sự lịch sự thông thường, một cảm giác thúc giục anh muốn tìm hiểu thêm về cô gái ấy. Cái tên Linh, mà anh chỉ vừa biết được qua chiếc name tag nhỏ trên bàn làm việc của cô ở quán cà phê, cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một giai điệu lạ lẫm mà anh muốn ngân nga mãi. Anh tự hỏi, liệu cô gái ấy có đang nghĩ về anh không, hay đó chỉ là một ấn tượng thoáng qua trong dòng đời vội vã? Anh biết mình cần phải hành động, ít nhất là để xóa đi sự bối rối trong lòng mình.
Buổi chiều tại văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' luôn mang một vẻ năng động nhưng cũng không kém phần căng thẳng. Tòa nhà kính hiện đại phản chiếu ánh nắng chói chang của Sài Gòn, nhưng bên trong, khí hậu điều hòa mát mẻ lại tạo nên một không gian làm việc lý tưởng. Tiếng gõ bàn phím nhịp nhàng, tiếng điện thoại reo vang, tiếng thảo luận nhóm rôm rả, và mùi cà phê phảng phất từ khu bếp – tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự sáng tạo và áp lực. Linh, với dáng người thanh mảnh trong chiếc váy midi màu be nhã nhặn, đang tập trung cao độ vào màn hình máy tính, hoàn thiện những đường nét cuối cùng cho bản thiết kế nội thất của một dự án quan trọng. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ tập trung, nhưng thỉnh thoảng lại thoáng chút mơ màng, như thể tâm trí cô đang ở một nơi nào đó xa xôi hơn những khối kiến trúc và màu sắc trên màn hình.
Tiếng "ting" nhỏ từ điện thoại đặt cạnh bàn làm cô giật mình. Là tin nhắn từ Khánh. Tim Linh khẽ lỗi nhịp. Một cảm giác hồi hộp, xen lẫn chút vui sướng lan tỏa khắp lồng ngực.
*Khánh (qua tin nhắn): 'Chào Linh. Anh là Khánh, người hôm qua ở Hồi Ức. Anh không biết có làm phiền em không, nhưng anh muốn hỏi liệu chúng ta có thể... trò chuyện thêm một chút?'*
Linh mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng ánh mắt lại rạng rỡ hẳn lên. Cô không nghĩ anh sẽ liên lạc sớm đến vậy. Cái tên Khánh, mà cô cũng chỉ vừa biết được qua một cách tình cờ khi anh thanh toán ở quầy, giờ đây lại trở nên thân thuộc đến lạ. Cô nhìn vào chiếc điện thoại, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, đọc đi đọc lại dòng tin nhắn ấy. Sự lịch thiệp, có chút dè dặt trong câu chữ của anh khiến cô cảm thấy ấm áp. Ngay lúc đó, điện thoại của cô lại reo lên. Lần này là Trâm, cô bạn thân nhỏ nhắn, xinh xắn với đôi mắt biết cười.
"Thế nào rồi, cô nương? Ánh mắt hôm qua vẫn còn vương vấn hả?" Trâm cất giọng oang oang qua điện thoại, không giấu nổi sự tò mò. Trâm luôn là người nhạy bén với những thay đổi cảm xúc của Linh, và sau cuộc gặp gỡ định mệnh mà Linh đã kể lại một cách đầy hào hứng, Trâm biết chắc chắn có điều gì đó đặc biệt đã xảy ra.
Linh bật cười khúc khích, giọng nói dịu dàng nhưng không giấu nổi vẻ vui vẻ. "Cậu làm quá lên rồi. Nhưng mà... cậu ấy cũng khá đặc biệt." Cô vừa nói, vừa liếc nhìn tin nhắn của Khánh một lần nữa. Mùi cà phê thơm lừng từ máy pha tự động gần đó, mùi giấy in mới và mùi nước hoa nhẹ nhàng của đồng nghiệp xung quanh không thể át đi cảm giác bồn chồn trong lòng cô. "Khánh vừa nhắn tin cho tớ, muốn trò chuyện thêm."
"Thật ư? Ôi trời ơi, thế thì còn chần chừ gì nữa mà không đồng ý ngay đi, bà chị!" Trâm reo lên đầy phấn khích. "Biết đâu đây lại là định mệnh đấy chứ!"
Linh cười, khẽ lắc đầu. "Định mệnh gì chứ. Tớ chỉ nghĩ... anh ấy có vẻ là một người thú vị." Cô suy nghĩ một lát. Công việc của cô đã gần hoàn thiện, và cô cũng cần một chút không khí khác sau một ngày dài ngồi trước màn hình. "Anh ấy muốn gặp sau giờ làm. Tớ nghĩ tớ sẽ đồng ý." Cô cảm nhận một niềm háo hức dâng lên, một sự háo hức đã lâu lắm rồi mới trở lại. Từ trong sâu thẳm, Linh khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, và cô cảm thấy ở Khánh có một sự đồng điệu tiềm ẩn, một điều gì đó mà cô vẫn luôn tìm kiếm giữa những bộn bề của cuộc sống. Cô muốn khám phá, muốn chạm tới những góc khuất trong tâm hồn trầm lặng của anh. Với một quyết tâm nhẹ nhàng, Linh soạn tin nhắn trả lời Khánh, đồng ý gặp mặt sau giờ làm, hoặc một cuộc trò chuyện ngắn qua tin nhắn để lên kế hoạch. Ngón tay cô lướt trên bàn phím, gõ từng chữ một cách cẩn thận, từng câu từ đều mang theo một chút hy vọng, một chút chờ mong.
Cùng lúc đó, cách đó không xa, trong một văn phòng khác thuộc cùng tòa nhà, Khánh vẫn đang tập trung cao độ vào công việc. Anh ngồi trước màn hình máy tính lớn, những con số và biểu đồ phức tạp chiếm trọn tầm nhìn. Dáng người cao ráo, hơi gầy do áp lực công việc, anh mặc chiếc áo sơ mi màu xám nhạt, cổ áo hơi nới lỏng, cho thấy sự mệt mỏi đã bắt đầu xâm chiếm. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính nhưng thường mang vẻ căng thẳng, ít biểu cảm. Đôi mắt sâu của anh nhìn chằm chằm vào màn hình, cố gắng tìm ra một lỗi sai hay một giải pháp cho vấn đề đang tồn đọng. Tiếng gõ bàn phím của anh nhanh và dứt khoát, nhưng trong tâm trí, anh vẫn không ngừng nghĩ về tin nhắn vừa gửi cho Linh. Một cảm giác bồn chồn, lạ lẫm len lỏi giữa bộn bề công việc.
"Anh Khánh, cái này làm sao ạ? Em thấy khó quá." Tiếng của Tùng, đồng nghiệp mới, trẻ trung và năng động, bất ngờ vang lên bên cạnh. Tùng mặc chiếc áo polo màu xanh navy, dáng người nhanh nhẹn, đứng cạnh bàn Khánh với vẻ mặt đầy ham học hỏi. Anh chỉ vào một đoạn code phức tạp trên màn hình máy tính của mình, ánh mắt đầy vẻ cầu cứu.
Khánh thở hắt ra một hơi nhẹ, cố gắng dẹp bỏ những suy nghĩ về Linh sang một bên. Anh quay sang nhìn Tùng, ánh mắt vẫn còn vương chút ưu tư. "Cậu xem lại cấu trúc này, rồi điều chỉnh thông số chỗ này. Đừng vội vàng." Anh chỉ tay vào màn hình của Tùng, giải thích một cách ngắn gọn, súc tích và đi thẳng vào vấn đề, đúng như phong cách làm việc của anh. Anh không dùng từ ngữ hoa mỹ, mà chỉ tập trung vào việc truyền đạt thông tin một cách hiệu quả nhất. Mùi cà phê từ cốc của anh đã nguội lạnh, nhưng anh không để ý.
Tùng chăm chú lắng nghe, gật gù liên tục. "Vâng, em cảm ơn anh. Anh đúng là đỉnh thật." Tùng ngưỡng mộ Khánh, người luôn bình tĩnh và có khả năng giải quyết mọi vấn đề kỹ thuật một cách nhanh chóng.
Khánh khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt anh lại vô thức liếc nhìn chiếc điện thoại đặt trên bàn. Anh nhận ra mình đang mong chờ tin nhắn của Linh, một cảm giác lạ lẫm len lỏi giữa bộn bề công việc. Áp lực từ dự án đang đến hạn, từ những kỳ vọng của gia đình vẫn đè nặng lên vai anh, nhưng dường như, sự xuất hiện của Linh đã tạo ra một khoảng trống nhỏ, một điểm dừng chân cho tâm trí anh. Anh cảm thấy một sự phân tâm nhẹ, một điều mà anh hiếm khi để xảy ra khi làm việc. Anh biết mình không nên để cảm xúc xen lẫn vào công việc, nhưng hình ảnh Linh cứ lởn vởn trong đầu anh, khiến anh không thể hoàn toàn tập trung. Anh cố gắng đẩy những suy nghĩ đó ra xa, dồn hết tâm trí vào đoạn code còn lại, nhưng mỗi khi tiếng "ting" từ điện thoại của đồng nghiệp vang lên, anh lại giật mình, một niềm hy vọng mong manh dâng lên rồi lại xẹp xuống. Khánh thỉnh thoảng nhìn điện thoại, cho thấy áp lực công việc đang xâm lấn vào cả những khoảnh khắc riêng tư của anh, cả khi anh đang cố gắng làm việc hết sức mình.
Cuối cùng, dòng tin nhắn mà Khánh chờ đợi cũng đến, mang theo một lời hẹn. Linh đồng ý gặp anh sau giờ làm. Một nụ cười nhẹ, hiếm hoi nở trên môi Khánh, xóa tan đi phần nào vẻ mệt mỏi. Anh hoàn thành nốt công việc, sắp xếp bàn làm việc gọn gàng rồi rời đi, bước chân có chút vội vàng hơn mọi khi.
Chiều tối, gió nhẹ và dịu mát, Công viên Bạch Hạc hiện lên như một ốc đảo xanh mướt giữa lòng thành phố ồn ào. Cây xanh rợp bóng, hồ nước trong vắt phản chiếu ánh đèn vàng từ những tòa nhà cao tầng, cầu đá cong cong vắt qua mặt hồ, và những ghế đá nằm rải rác dưới tán cây cổ thụ. Tiếng chim hót líu lo, tiếng nước chảy róc rách từ những hòn non bộ nhỏ, tiếng cười đùa trong trẻo của trẻ em đang chơi đùa ở khu vui chơi, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí trong lành, yên bình. Khánh đến trước, đứng tựa vào một gốc cây cổ thụ lớn, dáng vẻ trầm ngâm. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, quần tây tối màu, vẫn giữ vẻ ngoài lịch thiệp nhưng có phần giản dị hơn khi ở văn phòng. Anh nhìn dòng người đi bộ, chạy bộ và những cặp đôi đang sánh bước bên nhau, trong lòng dâng lên một cảm giác mong chờ lạ lẫm.
Không lâu sau, Linh xuất hiện. Cô mặc một chiếc váy hoa nhí nhẹ nhàng, mái tóc dài buông xõa, bước đi thanh thoát. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi khi cô nhìn thấy Khánh. "Chào anh," Linh cất tiếng, giọng nói dịu dàng như gió thoảng.
Khánh quay lại, ánh mắt anh khẽ sáng lên. "Chào em." Anh cảm thấy có chút bối rối, nhưng cũng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. Họ bắt đầu đi dạo quanh công viên, những bước chân chậm rãi, từ tốn. Ban đầu, cả hai đều có chút e dè, những câu chuyện chỉ xoay quanh công việc, thời tiết. Nhưng rồi, khi không khí trở nên thoải mái hơn, những câu chuyện cứ thế tuôn ra một cách tự nhiên.
"Em thích công viên này, nó giống như một ốc đảo giữa thành phố vậy," Linh nói, đưa mắt nhìn ra mặt hồ tĩnh lặng. Ánh đèn vàng hắt xuống, tạo nên những vệt sáng lấp lánh.
Khánh gật đầu, ánh mắt anh cũng hướng về phía hồ nước. "Anh cũng vậy. Thỉnh thoảng anh đến đây để tìm một chút tĩnh lặng." Anh kể về những áp lực công việc, về những lúc anh cảm thấy mệt mỏi và cần một nơi để thoát ly khỏi sự ồn ào. Linh chăm chú lắng nghe, không ngắt lời anh, chỉ thỉnh thoảng khẽ gật đầu tỏ vẻ đồng cảm.
"Anh có vẻ là người trầm tính, nhưng em cảm thấy anh có nhiều điều muốn nói," Linh nói, ánh mắt tinh tế quan sát Khánh. Cô nhận ra sự trầm tư thoáng qua trên gương mặt anh, dấu hiệu cho thấy cô sẽ là người nhạy cảm với những thay đổi cảm xúc của anh, một điều mà cô vẫn luôn khao khát ở một mối quan hệ.
Khánh hơi bất ngờ trước nhận xét của Linh. Anh mỉm cười nhẹ. "Em thì lại có vẻ nhạy cảm, nhưng lại rất mạnh mẽ." Anh nhớ đến ánh mắt kiên định của cô khi anh chạm phải trong quán cà phê.
Họ tiếp tục trò chuyện, và bất ngờ thay, họ phát hiện ra nhiều điểm chung đến lạ. Từ gu âm nhạc (cả hai đều thích những bản nhạc instrumental nhẹ nhàng), tình yêu với sách (Linh thích tiểu thuyết văn học, Khánh lại say mê sách khoa học viễn tưởng, nhưng cả hai đều có chung niềm đam mê với những câu chuyện về sự khám phá và trí tưởng tượng), đến cách họ nhìn nhận về sự hối hả của cuộc sống đô thị. Linh chia sẻ về những bản thiết kế cô đang ấp ủ, những giấc mơ về một không gian sống đầy cảm hứng. Khánh kể về những dự án công nghệ phức tạp anh đang thực hiện, về niềm vui khi tạo ra những giải pháp đột phá. Dù khác biệt về lĩnh vực, nhưng cả hai đều tìm thấy sự đồng điệu trong niềm đam mê sáng tạo và khát vọng để lại dấu ấn của mình.
"Đôi khi em cảm thấy mình như một nốt lạc lõng giữa thành phố này," Linh bộc bạch, giọng nói hơi trầm xuống, "mọi người đều vội vã, chạy theo những mục tiêu lớn lao, nhưng em lại chỉ muốn tìm thấy sự bình yên trong những điều nhỏ bé."
Khánh nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm. "Anh hiểu cảm giác đó. Anh cũng vậy. Anh luôn bị cuốn vào guồng quay công việc, đôi khi quên mất mình đang chạy theo điều gì." Anh thoáng nhìn điện thoại, cho thấy áp lực công việc đang xâm lấn vào cả những khoảnh khắc riêng tư của anh, dù anh đang cố gắng hết sức để gạt bỏ chúng. "Có lẽ, chúng ta đều cần một nốt lặng cho riêng mình."
Đó là một khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi, khi hai tâm hồn đồng điệu tìm thấy nhau giữa bộn bề của cuộc sống. Cuộc trò chuyện giữa Khánh và Linh tiết lộ những điểm chung nhưng cũng có những khác biệt nhỏ trong cách họ nhìn nhận cuộc sống, ám chỉ những "hạt mầm" xung đột tiềm tàng, nhưng vào lúc này, chúng chỉ làm cho mối quan hệ của họ thêm phần thú vị và sâu sắc. Họ sánh bước bên nhau, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên con đường lát đá, cảm nhận gió nhẹ lướt qua. Cả hai đều cảm thấy thoải mái và bình yên khi ở cạnh nhau, một cảm giác mà họ đã lâu lắm rồi mới tìm thấy.
Khi màn đêm buông xuống hẳn, ánh đèn từ các cửa hàng tiện lợi bắt đầu sáng rực. "Chúng ta ghé mua chút gì uống nhé?" Khánh đề nghị, phá vỡ khoảng lặng. Linh gật đầu. Họ cùng nhau đi đến Cửa hàng tiện lợi Circle K gần đó, nơi ánh đèn neon sáng trưng và tiếng mở cửa tự động "kính coong" liên tục vang lên, báo hiệu có khách ra vào.
Bên trong cửa hàng, không khí mát lạnh ùa vào, xua đi cái nóng ẩm của Sài Gòn. Những kệ hàng cao ngất chất đầy các loại đồ ăn, thức uống, tiếng máy quét mã vạch lách cách, tiếng nói chuyện lướt qua của vài vị khách khác. Mùi đồ ăn nhanh, cà phê take-away và bánh mì thoang thoảng trong không khí. Khánh và Linh cùng đi dọc theo dãy tủ lạnh, ánh mắt lướt qua những chai nước, hộp sữa đủ màu sắc.
"Em thường hay uống trà sữa, còn anh?" Linh hỏi, quay sang nhìn Khánh.
Khánh mỉm cười. "Anh thích cà phê đen. Nhưng hôm nay, có lẽ anh sẽ thử một loại nước ép." Anh đưa tay lấy một chai nước ép cam tươi, màu sắc rực rỡ. Đây là một hành động nhỏ nhưng mang ý nghĩa lớn – Khánh chọn uống nước ép thay vì cà phê đen quen thuộc khi ở bên Linh, một hành động nhỏ cho thấy anh đang dần mở lòng và thay đổi vì cô.
"Anh cũng có vẻ thích thử những điều mới mẻ nhỉ?" Linh nhận xét, ánh mắt lấp lánh vẻ thích thú. Cô cầm một hộp trà sữa matcha, loại mà cô yêu thích.
Họ đứng cạnh nhau ở quầy thanh toán, ánh đèn sáng trưng hắt lên gương mặt cả hai. Ánh mắt họ giao nhau, và một nụ cười nhẹ nở trên môi cả hai người. Có một sự kết nối rõ ràng đang hình thành giữa Khánh và Linh, một sợi dây vô hình nhưng mạnh mẽ, kéo họ lại gần nhau hơn sau cuộc gặp gỡ định mệnh. Họ không nói gì thêm, chỉ đơn giản là cảm nhận sự hiện diện của đối phương, cảm nhận sự bình yên và ấm áp đang lan tỏa trong lòng. Cuốn sổ tay bìa da màu nâu trong túi xách của Linh, nơi cô đã phác họa ánh mắt anh, dường như cũng đang reo vui. Tình yêu, có lẽ, bắt đầu từ những điều giản dị như thế, từ những ánh mắt giao thoa, những câu chuyện sẻ chia, và từ cả những sự thay đổi nhỏ bé mà ta dành cho nhau.
Khi rời khỏi Circle K, họ tiếp tục đi bộ một đoạn ngắn, không gian yên tĩnh hơn, chỉ còn tiếng gió xào xạc và tiếng bước chân của họ. Cảm giác mát lạnh từ đồ uống trên tay, sự ấm áp lan tỏa khi nhận ra sự đồng điệu trong tâm hồn, tất cả như một lời hứa hẹn cho những điều tốt đẹp sắp đến. Linh nhìn Khánh, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm và đầy hy vọng. Khánh nhìn Linh, một ánh sáng mới mẻ bừng lên trong đôi mắt sâu thẳm của anh. Hai tâm hồn, vốn dĩ cô đơn giữa dòng đời tấp nập, đã tìm thấy nhau, và đang cùng nhau viết nên những nốt nhạc đầu tiên của một bản giao hưởng tình yêu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.