Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 5: Góc Khuất Được Hồi Đáp: Lời Mời Từ Trái Tim
Tiếng gõ bàn phím lách cách như một bản nhạc không ngừng nghỉ trong không gian văn phòng mở của Công ty Thiết kế 'DreamWeaver'. Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh lẽo hắt xuống những dãy bàn làm việc được sắp xếp ngăn nắp, nơi hàng chục con người đang mải miết với những dự án của riêng mình. Bên ngoài lớp kính trong suốt, bầu trời Sài Gòn cuối chiều vẫn còn vương màu nắng vàng cam, nhưng bên trong, thời gian dường như trôi nhanh hơn, bị nuốt chửng bởi những deadline và áp lực vô hình. Khánh vùi đầu vào màn hình máy tính, đôi mắt sâu thẳm, thường ngày đã ít biểu cảm, nay lại càng thêm vẻ mệt mỏi và tập trung cao độ. Những dòng code phức tạp, những bản thiết kế kiến trúc đang dang dở chiếm trọn tâm trí anh. Anh gõ bàn phím lia lịa, từng ngón tay thoăn thoắt trên những phím đen, như đang chạy đua với chính bản thân mình. Mùi cà phê rang xay thoảng nhẹ từ khu pantry, hòa lẫn với mùi giấy in mới và chút nước hoa nhẹ nhàng từ những đồng nghiệp nữ, tạo nên một hỗn hợp quen thuộc của cuộc sống công sở.
Anh nhìn đồng hồ, kim phút đã nhích qua con số sáu, báo hiệu một ngày làm việc nữa sắp khép lại, hoặc đúng hơn, một ngày làm việc nữa đã kéo dài quá định mức. Một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực anh, nặng nề như trút bỏ gánh nặng vô hình. Kể từ khi gặp Linh, mọi thứ trong Khánh dường như được tiếp thêm một nguồn năng lượng mới, một động lực để anh cố gắng nhiều hơn, mạnh mẽ hơn. Anh muốn xây dựng một tương lai vững chắc, không chỉ cho riêng mình mà còn cho cô gái nhỏ bé kia. Nhưng đôi khi, chính cái động lực ấy lại biến thành áp lực, một gánh nặng âm ỉ dưới đáy lòng.
"Anh Khánh, anh làm việc quên ăn quên ngủ à? Cứ cố mãi thế này có ngày đổ bệnh đó."
Giọng nói hiền lành của Kiên vang lên, kéo Khánh thoát khỏi những suy nghĩ miên man. Kiên, với dáng người cao ráo và gương mặt hiền lành đeo cặp kính cận, đặt một cốc cà phê nóng xuống bàn làm việc của Khánh. Hơi ấm từ cốc cà phê bốc lên, mang theo mùi thơm nồng nàn, khiến Khánh cảm thấy tỉnh táo hơn đôi chút.
Khánh xoa thái dương, cảm nhận rõ sự mệt mỏi đang xâm chiếm từng thớ thịt. "Cảm ơn Kiên. Deadline dí sát quá, với lại... anh muốn mọi thứ thật tốt. Phải cố gắng thôi." Giọng anh trầm và khàn, như thể đã nói chuyện cả ngày. Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, xua đi chút uể oải. Anh nhìn Kiên, ánh mắt chứa đựng sự biết ơn chân thành. Kiên luôn là người đồng nghiệp tốt bụng và tinh tế, luôn quan tâm đến mọi người xung quanh. Có lẽ, trong thế giới công sở khắc nghiệt này, những người như Kiên là một điều quý giá.
Đúng lúc đó, Tùng, cậu đồng nghiệp trẻ tuổi, năng động, với chiếc áo polo quen thuộc, ghé qua bàn Khánh, vẻ mặt hớn hở. "Nghe nói anh Khánh dạo này có bóng hồng nào rồi, mà vẫn cày ghê vậy? Chắc là động lực mạnh lắm nhỉ?" Tùng cười đùa, ánh mắt lấp lánh sự tò mò. Anh ta luôn là người cập nhật mọi tin đồn trong công ty nhanh nhất.
Khánh chỉ cười gượng, nụ cười nhạt nhòa trên khuôn mặt vốn đã ít biểu cảm. "Cũng không có gì đâu, Tùng. Lo làm việc đi." Anh vẫy tay xua đi câu nói của Tùng, nhưng trong lòng, anh biết Tùng nói đúng một phần. Linh chính là "bóng hồng" đó, là nguồn động lực mới mẻ khiến anh muốn vươn lên, muốn chứng tỏ bản thân. Nhưng anh không muốn chia sẻ quá nhiều, đặc biệt là khi mọi thứ mới chỉ bắt đầu. Anh nhấp thêm một ngụm cà phê, lại tiếp tục vùi mình vào công việc, mặc cho những lời trêu chọc của Tùng vẫn còn vương vất trong không khí. Tiếng gõ bàn phím lại đều đặn vang lên, hòa vào tiếng ồn ào chung của văn phòng, như một lời khẳng định cho quyết tâm của Khánh. Dù mệt mỏi, dù áp lực, anh vẫn phải tiếp tục cố gắng. Bởi vì giờ đây, nỗ lực của anh không chỉ vì bản thân nữa.
***
Khi những ánh đèn vàng dịu của thành phố bắt đầu thắp sáng, Khánh mới rời khỏi văn phòng. Hơi mát từ điều hòa trong tòa nhà nhường chỗ cho cái nóng ẩm đặc trưng của Sài Gòn cuối chiều. Anh bước đi trên vỉa hè đông đúc của Quận 1, dòng người hối hả lướt qua anh như những thước phim quay nhanh. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng rao hàng của những gánh hàng rong, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của đô thị. Mùi khói xe, mùi thức ăn đường phố thoang thoảng trong không khí, đôi khi xen lẫn mùi nước hoa xa xỉ từ một người phụ nữ đi ngang qua. Anh đã quen với những âm thanh và mùi hương này, chúng là một phần không thể thiếu của cuộc sống anh.
Tâm trí Khánh vẫn vương vấn những con số, những bản vẽ dang dở, nhưng cũng bắt đầu thả lỏng hơn khi anh hòa mình vào dòng người. Anh để mặc cho đôi chân mình dẫn lối, không định trước điểm đến. Mỗi bước chân của anh đều nặng trĩu những suy tư. Linh, với nụ cười dịu dàng và ánh mắt tinh tế, đã gieo vào lòng anh một hạt mầm hy vọng. Nhưng cùng với hy vọng, là những nỗi lo lắng về tương lai. Anh muốn có thể lo cho Linh một cuộc sống đủ đầy, một mái nhà bình yên, nhưng gánh nặng tài chính và kỳ vọng từ gia đình luôn đè nặng lên vai anh. Liệu anh có đủ sức để thực hiện tất cả những điều đó không?
Anh vô thức đi ngang qua Ga Tàu Hỏa Sài Gòn. Nơi đây, vào giờ tan tầm, nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tiếng còi tàu vang vọng xa xa, báo hiệu những chuyến đi và đến. Tiếng loa thông báo oang oang, tiếng kéo vali lạch cạch trên nền gạch, tiếng cười nói, tiếng giã biệt, tất cả tạo nên một khung cảnh đầy cảm xúc. Anh thoáng thấy những đoàn tàu chuẩn bị lăn bánh, chở theo những con người với những câu chuyện khác nhau: những cuộc chia ly vội vã, những cuộc đoàn tụ đầy mong chờ. Từng gương mặt lướt qua anh, chất chứa bao nỗi niềm. Khánh chợt nghĩ đến gia đình mình ở quê, đến những kỳ vọng của cha mẹ về một đứa con trai thành đạt, có một gia đình ổn định. Anh đã lâu không về nhà, công việc cuốn anh đi, không cho phép anh có nhiều thời gian cho những chuyến đi xa. Ga tàu này, với anh, không chỉ là nơi chuyển giao những chuyến hành trình, mà còn là nơi chứa đựng những nỗi nhớ, những ước mơ và cả những gánh nặng vô hình.
"Mua giúp ông tấm vé đi cháu ơi, biết đâu đổi đời!"
Một giọng nói khàn khàn vang lên giữa tiếng ồn ào, kéo Khánh trở về thực tại. Anh nhìn xuống. Một ông lão gầy gò, đội chiếc nón lá đã bạc màu theo năm tháng, chân đi khập khiễng, đang chìa ra xấp vé số. Ánh mắt ông Sáu chất phác, nhưng đầy hy vọng, như thể mỗi tấm vé ông bán đi đều chứa đựng một phép màu. Mùi ẩm mốc từ những tờ vé số cũ kỹ và mùi mồ hôi của ông hòa vào không khí.
Khánh mỉm cười nhẹ, nụ cười thoáng qua trên gương mặt mệt mỏi. "Dạ, để cháu ủng hộ ông." Anh rút ví, lấy ra một tờ năm mươi nghìn đồng, không ngần ngại. "Ông giữ gìn sức khỏe nhé." Anh nhận lấy một tấm vé số từ tay ông Sáu, không mấy bận tâm đến những con số trên đó. Trong lòng, anh chợt nghĩ đến hai chữ "đổi đời". Liệu một tấm vé số có đủ may mắn để giúp anh hiện thực hóa những ước mơ anh đang ấp ủ cho Linh, cho gia đình, cho chính anh không? Anh biết đó chỉ là một suy nghĩ thoáng qua, một chút viển vông giữa những lo toan thực tế. Cuộc đời không phải là một ván cờ may rủi, mà là một hành trình dài của sự cố gắng không ngừng nghỉ. Anh phải tự mình làm nên "đổi đời" của mình, bằng chính đôi tay và khối óc này. Ông Sáu nở một nụ cười tươi rói, hàm răng đã rụng gần hết, rồi lại tiếp tục cất tiếng rao, giọng nói lạc quan vang vọng giữa dòng người tấp nập. Khánh bước đi tiếp, tấm vé số trong tay anh như một lời nhắc nhở về những ước mơ lớn lao mà anh đang mang vác. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng trong lòng Khánh, một ánh sáng hy vọng yếu ớt vẫn đang le lói, dẫn lối cho anh trên con đường phía trước.
***
Tối muộn, ánh đèn thành phố đã lên rực rỡ, lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo trải dài đến vô tận. Khánh ngồi trên chiếc sofa da sang trọng trong căn penthouse của Minh, cốc bia lạnh trên tay, cảm nhận hơi mát từ lớp thủy tinh truyền vào lòng bàn tay. Từ cửa sổ kính lớn, anh có thể nhìn thấy toàn cảnh Sài Gòn lung linh huyền ảo dưới chân mình. Những tòa nhà cao tầng, những con đường tấp nập xe cộ, tất cả đều thu nhỏ lại, tạo nên một bức tranh tráng lệ nhưng cũng có chút cô độc. Không gian trong penthouse yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng nhạc lounge nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh hiện đại, tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ và tiếng thành phố vọng lại từ xa, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Mùi nước hoa nam tính, mùi da ghế mới, mùi gỗ sang trọng và mùi nến thơm cao cấp hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí đẳng cấp và có phần lạnh lẽo.
Minh, với vẻ ngoài mạnh mẽ và năng động, ngồi đối diện Khánh, chăm chú lắng nghe. Cậu ta luôn là một người bạn tốt, luôn sẵn lòng chia sẻ và đưa ra những lời khuyên chân thành. Sau những giờ làm việc căng thẳng, đây là lúc Khánh có thể trút bầu tâm sự, dù chỉ là một phần nhỏ trong những gánh nặng anh đang mang.
"Anh không biết nữa, Minh ạ. Cứ như... cô ấy khiến anh muốn sống chậm lại, nhưng lại càng muốn cố gắng nhiều hơn để có thể lo cho cô ấy." Khánh bắt đầu, giọng nói trầm xuống, ánh mắt anh dán vào những ngọn đèn lấp lánh bên dưới. "Chỉ là... nhiều lúc anh thấy mình chưa đủ, chưa có gì vững chắc trong tay." Anh ngừng lại, nhấp một ngụm bia, vị đắng hòa lẫn với những suy tư phức tạp trong lòng. Anh kể cho Minh nghe về Linh, về nụ cười của cô, về những cuộc trò chuyện họ đã có, về cảm giác bình yên và sự tươi mới mà cô mang lại. Khi nhắc đến Linh, ánh mắt anh dịu đi, một nụ cười nhẹ thoáng hiện trên môi, nhưng rồi nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho vẻ lo lắng quen thuộc. Gánh nặng về sự nghiệp, về tài chính, về một tương lai ổn định luôn là nỗi ám ảnh đối với anh.
Minh đặt cốc bia xuống bàn, nhìn Khánh với vẻ mặt nghiêm túc. "Thế thì phải cố thôi. Yêu vào là phải có động lực chứ." Cậu ta nói, giọng dứt khoát nhưng cũng đầy sự thấu hiểu. "Nhưng mày cũng đừng quên bản thân. Lo cho người khác mà quên mình thì sao mà bền được. Cứ từ từ mà xây dựng, có gì tao giúp được sẽ giúp." Minh vỗ nhẹ vai Khánh, một cử chỉ an ủi và động viên. Lời khuyên của Minh thực tế và chân thành, nhưng cũng vô tình làm nổi bật thêm áp lực trong lòng Khánh. Minh đã thành công, có một căn hộ penthouse xa hoa này, có một sự nghiệp vững chắc. Còn anh thì sao? Anh vẫn đang vật lộn từng ngày, cố gắng từng chút một.
Khánh cười gượng, ánh mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố vẫn nhấp nháy không ngừng. "Biết vậy... Nhưng nhìn mày thành công thế này, anh cũng... có chút áp lực. Muốn có một căn nhà, một cuộc sống ổn định, đâu có dễ." Giọng anh khẽ run, chứa đựng sự mệt mỏi và khao khát cháy bỏng. Anh muốn có một mái ấm cho riêng mình, một nơi mà anh có thể gọi là nhà, nơi anh có thể cùng Linh xây dựng một tương lai. Nhưng cái giá của một căn nhà ở thành phố này là quá lớn, và con đường để đạt được nó dường như vẫn còn quá xa vời. Anh cảm thấy một sự so sánh ngầm với Minh, một sự thúc đẩy bản thân phải nhanh chóng đạt được những thành tựu tương tự. Anh biết, Linh không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở bên cạnh thực sự, cần sự hiện diện cảm xúc. Nhưng với một người đàn ông như Khánh, "ở bên cạnh" cũng đồng nghĩa với việc đảm bảo một cuộc sống tốt đẹp, một tương lai vững chắc. Và điều đó, vào lúc này, vẫn là một gánh nặng khổng lồ. Anh nhấp cạn cốc bia, vị đắng vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi, như chính những nỗi lo lắng đang âm ỉ trong lòng anh.
***
Vài ngày sau, dưới ánh đèn vàng dịu của Quán Cà Phê 'Hồi Ức', không khí lại trở nên thanh bình và lãng mạn. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, với tường gạch trần, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ, và ánh sáng ấm áp từ những chiếc đèn lồng giấy, tạo nên một không gian hoài niệm, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào của phố thị. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng du dương, tiếng ly tách chạm nhau khẽ khàng, và tiếng nói chuyện thì thầm của những vị khách khác, tất cả tạo nên một bản hòa âm êm ái, dễ chịu. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ, phảng phất đâu đó chút hương trà hoa, khiến lòng người nhẹ nhõm.
Linh và Khánh ngồi đối diện nhau tại một góc quen thuộc, nơi ánh đèn vàng vờn trên những ly cà phê. Linh hôm nay diện một chiếc váy màu kem nhẹ nhàng, mái tóc dài buông xõa, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ tinh tế và đầy cảm xúc. Khánh vẫn là chiếc áo sơ mi quen thuộc, nhưng có vẻ anh đã bớt căng thẳng hơn những ngày trước. Cuộc trò chuyện của họ đã vượt ra khỏi những câu chuyện xã giao thông thường, chạm đến những ước mơ, những nỗi sợ hãi thầm kín, những góc khuất trong tâm hồn mà hiếm khi họ chia sẻ với ai. Linh cảm nhận được sự chân thành ẩn giấu dưới vẻ ngoài trầm lặng của Khánh, cô tinh tế nhận ra anh có những gánh nặng riêng, dù anh chưa bao giờ nói ra hết.
"Em nghĩ... anh cũng có những gánh nặng riêng, phải không?" Linh hỏi, giọng nói dịu dàng, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Khánh, đầy sự thấu hiểu. "Đôi khi anh trông rất mệt mỏi, dù anh không nói ra." Cô khao khát được thấu hiểu sâu sắc hơn, không chỉ những điều Khánh nói ra mà cả những điều anh giấu kín trong lòng. Cô muốn anh mở lòng, muốn anh chia sẻ gánh nặng ấy với cô. Điều này cũng chính là một trong những 'hạt mầm' của sự khác biệt trong cách họ thể hiện tình cảm, một dấu hiệu cho thấy Linh cần sự hiện diện cảm xúc, trong khi Khánh lại quen thể hiện qua hành động.
Khánh ngập ngừng, ánh mắt anh chạm vào ánh mắt cô, một thoáng bối rối lướt qua. Anh chưa bao giờ dễ dàng bộc lộ cảm xúc của mình, nhưng trước Linh, anh lại cảm thấy một sự thôi thúc muốn chia sẻ, muốn được thấu hiểu. "Anh... cũng có." Anh thừa nhận, giọng nói trầm khẽ, như một lời thì thầm. "Nhưng ở bên em, anh thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, như tìm được một nơi bình yên." Anh thực sự cảm thấy như vậy. Linh, với sự dịu dàng và tinh tế của cô, đã mang đến cho anh một khoảng lặng hiếm hoi giữa cuộc sống bộn bề.
Linh mỉm cười ấm áp, nụ cười của cô như xua tan đi mọi lo âu trong lòng Khánh. Cô đưa cho anh một hộp quà nhỏ được gói cẩn thận bằng giấy màu nâu và một sợi dây thừng mảnh. "Món quà nhỏ cho chúng ta." Linh nói, ánh mắt lấp lánh vẻ tinh nghịch. "Em thấy nó đáng yêu như anh vậy. Hy vọng anh thích và chúng ta có thể dùng nó mỗi ngày." Khánh mở hộp quà, bên trong là hai chiếc cốc sứ giống hệt nhau, màu trắng ngà, có hình vẽ đôi mèo con ngộ nghĩnh đang cuộn tròn bên nhau. Anh cầm chiếc cốc lên, cảm nhận độ mịn màng của sứ, hơi ấm từ bàn tay Linh vẫn còn vương lại. Đôi mèo con trên cốc đáng yêu đến lạ, như một biểu tượng cho sự gắn kết, sự gần gũi mà anh đang khao khát. Chiếc cốc sứ đôi này, vào thời điểm này, là một biểu tượng đẹp đẽ của tình yêu chớm nở, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo mơ hồ trong lòng Khánh: liệu một ngày nào đó, một trong hai chiếc cốc này có vỡ, báo hiệu cho một sự rạn nứt trong mối quan hệ của họ không?
Khánh nhìn chiếc cốc trong tay, rồi ngước lên nhìn Linh, ánh mắt dịu dàng và đầy hàm ý. Anh hít một hơi sâu, như thể đang lấy hết can đảm của mình. Đây là một bước tiến lớn, một lời mời trực tiếp, vượt qua mọi sự e dè và trầm tính thường ngày của anh. "Cảm ơn em... Linh này," anh nói, giọng nói trở nên kiên quyết hơn, "anh muốn mời em đi chơi riêng vào cuối tuần này. Em có đồng ý không?" Lời mời của anh không chỉ là một lời mời hẹn hò đơn thuần, mà còn là một lời khẳng định cho cảm xúc của anh, một sự dũng cảm vượt qua rào cản của chính mình để tiến thêm một bước trong mối quan hệ này.
Linh nhìn anh, đôi mắt cô ánh lên niềm vui sướng không thể giấu. Một nụ cười rạng rỡ nở trên môi cô, tươi hơn bất kỳ đóa hoa nào. "Em đồng ý." Cô khẽ đáp, giọng nói ngọt ngào như tiếng chuông gió. Xa xa, từ quầy pha chế, Anh Tuấn mỉm cười nhìn họ, râu quai nón khẽ rung rinh theo nụ cười ấm áp. Anh biết, một câu chuyện tình yêu mới đang bắt đầu chớm nở giữa những ly cà phê thơm lừng và những bản nhạc jazz du dương của 'Hồi Ức'. Khánh và Linh nhìn nhau, trong khoảnh khắc đó, mọi lo toan, mọi gánh nặng dường như tan biến. Chỉ còn lại ánh sáng hy vọng và sự ấm áp của tình yêu đang dần nảy mầm trong lòng hai con người vốn dĩ cô đơn giữa thành phố rộng lớn này.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.