Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 6: Hồi Hộp Trước Ngưỡng Cửa Yêu Thương: Những Dấu Hiệu Đầu Tiên
Thành phố vừa chìm vào giấc ngủ muộn sau một đêm dài hối hả, nhường chỗ cho bình minh rạng rỡ của ngày thứ Sáu. Khánh thức dậy sớm hơn mọi ngày, một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lồng ngực anh, không hoàn toàn là lo âu công việc, mà là một sự nôn nao khó tả. Anh cố gắng gạt bỏ nó sang một bên, thay đồ công sở quen thuộc, sơ mi trắng và quần tây tối màu, nạp nhanh một cốc cà phê đen đặc trước khi rời căn hộ. Con đường đến văn phòng sáng nay dường như dài hơn, hay có lẽ, tâm trí anh đang trôi dạt về một nơi khác, nơi có nụ cười ấm áp và ánh mắt trong veo của Linh.
Khi Khánh bước vào Văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver', không khí đã sôi động với tiếng gõ bàn phím lách tách, tiếng điện thoại reo vang và những cuộc thảo luận râm ran. Kiến trúc tòa nhà kính hiện đại phản chiếu ánh nắng ban mai, tạo nên một không gian mở rộng lớn, trang trí bằng những tác phẩm nghệ thuật đương đại và cây xanh điểm xuyết, mang lại cảm giác năng động nhưng đôi khi cũng ngột ngạt. Mùi cà phê mới pha lẫn với mùi giấy in và chút hương nước hoa nhẹ nhàng từ các đồng nghiệp nữ, tạo nên một bản hòa âm quen thuộc của sự bận rộn. Khánh ngồi vào bàn làm việc của mình, khởi động máy tính, nhưng ánh mắt anh vô thức lướt qua chiếc "Cốc sứ đôi hình mèo" vẫn còn nằm trong hộp quà nhỏ trên bàn. Nụ cười mỉm của Linh khi tặng anh món quà ấy lại hiện về, khiến khóe môi anh khẽ nhếch lên, một nụ cười hiếm hoi và thật nhẹ nhõm.
"Khánh này, báo cáo dự án X phải xong trước cuối ngày nhé, khách hàng đang hối lắm rồi đấy!" Giọng của Chị Hương vang lên từ phía bàn đối diện, kéo Khánh trở về thực tại. Chị, với mái tóc búi cao gọn gàng và cặp kính tri thức, luôn là hình mẫu của sự chuyên nghiệp và nghiêm túc. "Mọi người nhớ nộp báo cáo đúng giờ nhé!" Chị Hương nhắc nhở chung, nhưng ánh mắt sắc bén của chị vẫn hướng về phía Khánh, như một lời nhắc nhở cá nhân.
Khánh gật đầu, "Vâng, em biết rồi ạ." Anh cố gắng tập trung vào màn hình máy tính, những con số, biểu đồ và bản vẽ kỹ thuật hiện ra trước mắt. Anh gõ bàn phím liên tục, tiếng lách tách đều đặn như một cỗ máy. Nhưng cứ vài phút, ánh mắt anh lại lướt nhanh xuống góc màn hình điện thoại, chờ đợi một tin nhắn, dù biết Linh đang bận rộn ở cơ quan. Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng ngắt lan tỏa trong khoang miệng, nhưng không đủ để xua đi sự mệt mỏi đang dần xâm chiếm. Dưới lớp vỏ bọc trầm tĩnh và ít nói, tâm trí Khánh đang diễn ra một trận chiến nội tâm không ngừng nghỉ. Anh phấn khởi vì buổi hẹn hò sắp tới, nhưng đồng thời cũng bị đè nặng bởi hàng tá công việc và những kỳ vọng. Anh tự hỏi, liệu mình có đang quá tham lam khi muốn cân bằng cả hai? Liệu mình có đủ sức để vừa xây dựng một sự nghiệp vững chắc, vừa vun đắp cho mối quan hệ này?
"Trông anh có vẻ đang bay bổng thế?" Kiên, đồng nghiệp thân thiết của Khánh, ghé qua bàn, cười tủm tỉm. Kiên, với dáng người cao ráo, gương mặt hiền lành và cặp kính cận, luôn là người hiểu Khánh hơn bất kỳ ai ở đây. "Chắc hẹn hò rồi đúng không?"
Khánh chỉ khẽ lắc đầu, nụ cười nhạt nhòa trên môi. "Việc thôi. Đống báo cáo này còn chưa xong." Anh lại vùi đầu vào màn hình, cố gắng che giấu sự xao nhãng của mình. "Mà nghe nói dự án mới khó nhằn lắm, anh em mình lại phải thức đêm dài dài rồi."
Kiên thở dài, dựa vào thành bàn. "Đúng là khổ thân dân kiến trúc sư. Anh thấy anh cứ làm việc như thế này mãi, liệu có ổn không đấy? Có khi nào kiệt sức giữa chừng không?" Lời nói của Kiên, dù chỉ là một câu bông đùa thường nhật, lại gieo vào lòng Khánh một hạt mầm lo lắng. Anh biết Kiên nói đúng, anh đang làm việc quá sức. Anh muốn tạo dựng một tương lai vững chắc, muốn có đủ khả năng để lo cho Linh, nhưng anh cũng cảm thấy bản thân đang dần cạn kiệt năng lượng.
"Phải cố gắng thôi chứ biết làm sao. Ai mà chẳng muốn ổn định, muốn có cuộc sống thoải mái." Khánh đáp, giọng anh trầm hơn, pha chút bất lực. Anh nhìn vào chiếc cốc sứ trên bàn, đôi mèo con vẫn cuộn tròn bên nhau, như một lời nhắc nhở về sự gắn kết mà anh đang theo đuổi. "Chỉ một buổi hẹn hò thôi mà cũng khó khăn đến vậy sao? Phải cố gắng hơn nữa..." Anh tự nhủ, ánh mắt kiên định hơn một chút, rồi lại lao vào guồng quay công việc, tiếng gõ bàn phím lại vang lên đều đặn, nhanh hơn và dứt khoát hơn. Trong không gian văn phòng ồn ào, Khánh miệt mài làm việc, nhưng sâu thẳm trong lòng anh, hình bóng Linh vẫn lấp lánh như một ngôi sao nhỏ, vừa là động lực, vừa là một gánh nặng vô hình đang lớn dần. Anh cố gắng đè nén mọi cảm xúc riêng tư để hoàn thành công việc, nhưng đôi khi, một cái thở dài khe khẽ lại thoát ra từ lồng ngực anh, hòa lẫn vào tiếng ồn ào của văn phòng, không ai nghe thấy. Ánh mắt anh thoáng vẻ mệt mỏi, như thể anh đang nhìn về một tương lai xa xăm, nơi có hạnh phúc nhưng cũng đầy rẫy những thách thức.
***
Trong khi Khánh đang vật lộn với những con số và deadline, Linh thức dậy trong căn hộ nhỏ của mình với một tâm trạng hoàn toàn trái ngược. Nắng dịu của buổi sáng thứ Sáu len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn nhà gỗ. Trời trong xanh, không một gợn mây, hứa hẹn một ngày đẹp trời, và quan trọng hơn, một buổi hẹn hò đáng mong đợi vào cuối tuần. Linh nằm thêm một lát trên giường, cảm nhận sự mềm mại của tấm ga trải giường, nghe tiếng chim hót líu lo ngoài ban công. Một nụ cười nhẹ nở trên môi cô khi hình ảnh Khánh hiện lên trong tâm trí. Anh trầm tính, ít nói, nhưng đôi mắt anh lại chứa đựng cả một thế giới mà cô khao khát khám phá.
Cô bật dậy, bước đến tủ quần áo, đứng trước những bộ trang phục được treo ngay ngắn. "Mặc gì nhỉ? Đơn giản nhưng vẫn phải đặc biệt..." Linh lẩm bẩm một mình, ngón tay lướt qua từng chiếc váy, từng chiếc áo. Cô không cần những bộ cánh lộng lẫy, xa hoa, chỉ cần một bộ trang phục thể hiện được sự tinh tế, nữ tính và quan trọng là khiến cô cảm thấy thoải mái, tự tin. Cô thử một chiếc váy hoa nhí, rồi lại đổi sang chiếc chân váy midi màu pastel kết hợp với áo blouse lụa. Mỗi lần thay đồ, cô lại xoay người trước gương, mỉm cười tủm tỉm, tưởng tượng ra ánh mắt của Khánh khi nhìn thấy cô. Sự háo hức, lãng mạn và có chút e dè của một cô gái đang yêu chớm nở hiện rõ trên gương mặt cô.
Sau một hồi cân nhắc, Linh chọn một chiếc váy linen màu xanh ngọc, dáng suông nhẹ nhàng, vừa thanh lịch vừa năng động. Cô soi mình trong gương, mái tóc dài mềm mại được buộc nửa đầu đơn giản, lộ ra chiếc cổ thanh thoát. Đôi mắt to tròn long lanh của cô ánh lên vẻ rạng rỡ, pha lẫn chút mơ mộng. Cô lướt điện thoại xem dự báo thời tiết, thấy trời sẽ đẹp vào cuối tuần, càng khiến cô thêm phấn khởi.
Hoàn tất việc chuẩn bị, Linh đặt một chuyến Grab để đến công ty. Chỉ vài phút sau, chiếc xe đã đỗ xịch trước cửa. Khi cô bước lên xe, Anh Phúc, tài xế Grab, quay đầu lại chào cô bằng một nụ cười thân thiện. Anh Phúc, với dáng người hơi gầy, đội mũ bảo hiểm và đeo khẩu trang, nhưng ánh mắt anh toát lên vẻ lạc quan, hài hước.
"Chào chị Linh! Nay thấy chị tươi tắn hẳn ra, chắc có hẹn hò hả chị?" Anh Phúc hỏi, giọng nói đầy vẻ trêu chọc, nhưng cũng rất đỗi tự nhiên và thân thiện.
Linh bật cười khúc khích, má cô hơi ửng hồng. "Cũng không có gì đâu anh, chỉ là cuối tuần này em có một buổi đi chơi thôi." Cô khẽ đáp, giọng nói ngọt ngào, dịu dàng. Cô không nói rõ là hẹn hò, nhưng cái cách cô nói, cái ánh mắt lấp lánh của cô đã nói lên tất cả.
Anh Phúc gật gù, "À à, tôi hiểu rồi. Cuộc sống mà, phải vui lên chứ chị! Cứ làm việc hoài mà không có thời gian xả hơi, hẹn hò thì buồn lắm. Mấy cô chú trẻ như chị phải tận hưởng tuổi trẻ chứ." Anh Phúc nói, giọng điệu vẫn vui vẻ, như một người anh lớn đang khuyên nhủ.
Linh cảm thấy ấm áp trước sự quan tâm chân thành của anh tài xế. "Dạ vâng, em cũng nghĩ thế ạ. Cảm ơn anh Phúc nhé." Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn những hàng cây xanh mướt và dòng xe cộ tấp nập của thành phố bắt đầu một ngày mới. Trong khoảnh khắc đó, mọi lo toan dường như tan biến, chỉ còn lại sự háo hức, mong chờ một buổi hẹn hò hứa hẹn nhiều điều thú vị. Cô cảm thấy lòng mình nhẹ bẫng, như một cánh bướm đang bay lượn giữa những bông hoa mới nở. Cô tin rằng, những rung động đầu tiên này sẽ là tiền đề cho một mối quan hệ sâu sắc và ý nghĩa. Cô muốn được cảm nhận sự hiện diện của Khánh, muốn được anh chọn, không cần một cuộc sống xa hoa, chỉ cần một tình yêu chân thành và đủ đầy cảm xúc.
***
Tối thứ Sáu, khi thành phố lên đèn, Khánh có một buổi tối làm việc không mong muốn tại nhà hàng Pháp 'Le Jardin Secret'. Đây là một nhà hàng sang trọng với kiến trúc Pháp cổ điển, mái ngói đỏ trầm mặc, cửa sổ vòm duyên dáng, và nội thất gỗ tối màu được chạm khắc tinh xảo. Đèn chùm pha lê lấp lánh rải ánh sáng vàng dịu khắp không gian, những chiếc khăn trải bàn trắng tinh khôi và những bình hoa hồng tươi tắn đặt trên mỗi bàn, tạo nên một bầu không khí lãng mạn, tinh tế và trang trọng. Nhạc piano du dương hòa quyện với tiếng dao dĩa chạm đĩa nhẹ nhàng và tiếng nói chuyện nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng êm ái. Mùi bơ, rượu vang Pháp và hương hoa hồng thoang thoảng trong không khí, càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ của nơi này.
Khánh ngồi đối diện với một đối tác quan trọng, một người đàn ông trung niên lịch lãm. Dù không khí xung quanh lãng mạn đến mức nào, tâm trí Khánh vẫn nặng trĩu những con số, những điều khoản hợp đồng và deadline dự án. Anh phải tập trung hoàn toàn vào công việc, thảo luận về các điều khoản kỹ thuật và tài chính một cách tỉ mỉ.
"Vâng, về phần chi phí, chúng tôi đã tối ưu hóa để đảm bảo lợi nhuận tối đa cho cả hai bên." Khánh nói, giọng điệu chuyên nghiệp, đôi mắt anh sắc bén quét qua từng dòng trong bản hợp đồng. Anh cố gắng duy trì vẻ điềm tĩnh, nhưng sâu bên trong, sự mệt mỏi đã bắt đầu xâm chiếm. Anh đã làm việc không ngừng nghỉ suốt cả ngày, và bây giờ, khi đáng lẽ ra anh có thể thư giãn, anh lại phải ngồi đây, giải quyết những vấn đề phức tạp.
Đối tác gật đầu hài lòng, nhấp một ngụm rượu vang đỏ. "Vậy thì tôi rất an tâm. Trông anh có vẻ hơi mệt mỏi, công việc bận rộn lắm sao?" Ông hỏi, ánh mắt thoáng chút quan tâm.
Khánh cười nhạt, "Dạ vâng, dạo này công ty đang có vài dự án lớn, nên anh em cũng hơi căng một chút ạ." Anh không muốn nói quá nhiều về bản thân, giữ thái độ chuyên nghiệp nhất có thể. Nhưng trong đầu anh, câu hỏi của đối tác cứ vang vọng. Mệt mỏi ư? Đúng, anh mệt mỏi. Mệt mỏi vì phải gồng mình, mệt mỏi vì những áp lực vô hình cứ đè nặng lên vai. Anh liếc nhìn đồng hồ đeo tay một cách kín đáo, đã gần 9 giờ tối. Linh chắc đang làm gì nhỉ? Ước gì mình có thể ở bên cô ấy bây giờ...
Anh nâng ly rượu vang, chạm nhẹ vào ly của đối tác, nụ cười trên môi vẫn giữ vẻ lịch sự. Nhưng ánh mắt anh lại thoáng một chút xa xăm. Anh cảm thấy có lỗi với Linh, vì đã không thể dành trọn vẹn sự chú ý cho cô, ngay cả trong suy nghĩ. Anh biết Linh muốn được anh ở bên, được chia sẻ, nhưng anh lại đang phải hy sinh những khoảnh khắc quý giá này cho công việc. Đây là điều cần thiết, anh tự nhủ, để xây dựng một tương lai vững chắc, để có thể lo cho cô. Nhưng liệu Linh có hiểu cho sự hy sinh này không?
Bên ngoài cửa kính của nhà hàng, trời bắt đầu đổ mưa nhẹ, những hạt mưa li ti lướt trên mặt kính, tạo nên một bức tranh mờ ảo. Khánh liếc nhìn điện thoại dưới bàn một cách vội vàng, thấy không có tin nhắn nào từ Linh. Anh nhanh chóng cất đi, không muốn để lộ sự xao nhãng của mình. Anh biết, Linh đang chờ đợi một tín hiệu từ anh, nhưng anh không thể. Anh phải hoàn thành công việc này. Anh lại quay trở lại với cuộc trò chuyện, giọng nói trở nên dứt khoát hơn, cố gắng gạt bỏ mọi suy nghĩ cá nhân để tập trung hoàn toàn vào nhiệm vụ trước mắt. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, hình ảnh Linh vẫn lấp lánh, một ánh sáng ấm áp giữa những con số và điều khoản khô khan.
***
Đêm thứ Sáu, thành phố đã chìm vào màn đêm tĩnh mịch hơn, chỉ còn những ánh đèn đường vàng vọt rải rác. Sau buổi làm việc căng thẳng tại nhà hàng sang trọng, Khánh lái xe về nhà. Chiếc xe lướt êm trên những con đường vắng vẻ của Quận 1, tiếng động cơ nhẹ nhàng hòa vào tiếng mưa phùn lất phất vừa ngớt. Mùi đất ẩm và hơi nước từ những tán cây hai bên đường thoang thoảng bay vào xe qua khe cửa sổ hé mở, mang theo một chút hơi lạnh của đêm khuya.
Khi đi ngang qua khu vực Sân bay Quốc tế, anh chợt nhìn thấy ánh đèn lấp lánh từ nhà ga, những vệt sáng dài của đèn đường trên đường băng và dòng người hối hả đang kéo vali, vội vã đi và đến. Những chiếc máy bay khổng lồ cất cánh và hạ cánh, tiếng động cơ gầm rú vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đêm. Khoảnh khắc đó, những lo lắng về tài chính, về việc xây dựng một tương lai vững chắc cho mình và cho Linh lại ùa về trong tâm trí Khánh.
Anh dừng xe ở đèn đỏ, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh mắt anh xa xăm, đăm chiêu. Sân bay, với sự hối hả và nhộn nhịp của nó, dường như là một biểu tượng cho những ước mơ lớn lao, những cuộc hành trình dài và những gánh nặng mà mỗi người phải mang theo. Anh nghĩ về gia đình, về những kỳ vọng họ đặt lên vai anh, về những khoản nợ còn chưa trả, về kế hoạch mua nhà, mua xe. Tất cả như một tảng đá vô hình đè nặng lên lồng ngực anh. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nhọc thoát ra từ sâu thẳm tâm hồn.
"Bao giờ mình mới có thể cho Linh một cuộc sống ổn định, để cô ấy không phải lo nghĩ gì..." Anh tự nhủ, giọng nói trầm khẽ, chỉ đủ để chính anh nghe thấy. Anh biết Linh không phải là người ham vật chất, cô chỉ cần anh ở bên cạnh, cần sự hiện diện cảm xúc. Nhưng với anh, một người đàn ông, việc đảm bảo một cuộc sống vật chất ổn định là nền tảng, là điều kiện tiên quyết để anh có thể yên tâm vun đắp cho tình yêu. Anh cảm thấy một áp lực khổng lồ đang đè nặng lên vai, một áp lực mà anh không thể chia sẻ với ai, kể cả Linh. Anh không muốn cô phải lo lắng, anh muốn cô được hạnh phúc và vô tư.
Đèn xanh bật sáng, Khánh khởi động xe, tiếp tục hành trình về căn hộ của mình. Chiếc xe lại lướt đi trong màn đêm, mang theo một người đàn ông đang cố gắng gồng mình giữa bộn bề cuộc sống và những khao khát yêu thương. Khuôn mặt anh thoáng vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu thẳm chứa đựng bao nỗi niềm không nói thành lời. Anh biết con đường phía trước còn rất dài, và anh phải cố gắng nhiều hơn nữa, cho bản thân, cho gia đình, và cho cả Linh. Nhưng liệu sức lực của anh có giới hạn không? Liệu anh có thể mãi mãi gánh vác mọi thứ một mình như thế này? Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong tâm trí anh, không có lời giải đáp.
***
Cùng lúc đó, trong căn hộ nhỏ của mình, Linh đã chuẩn bị xong xuôi cho ngày mai. Cô đã dọn dẹp nhà cửa gọn gàng, chuẩn bị sẵn quần áo cho buổi hẹn hò, thậm chí còn tìm hiểu trước về Công viên Bạch Hạc, nơi họ sẽ đi vào ngày mai. Không gian căn hộ tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió nhẹ lướt qua khung cửa sổ và tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ treo tường. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn ngủ hắt xuống, tạo nên một bầu không khí ấm cúng nhưng cũng đầy mơ mộng.
Linh ngồi trên sofa, cầm chiếc "Cốc sứ đôi hình mèo" lên ngắm nghía. Cô nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt sứ mịn màng, cảm nhận hơi ấm từ chiếc cốc. Đôi mèo con ngộ nghĩnh cuộn tròn bên nhau trên nền trắng ngà, như một lời hứa hẹn về sự gắn kết, về một tương lai mà cô và Khánh sẽ cùng nhau xây dựng. Cô tưởng tượng về buổi hẹn hò ngày mai, về những câu chuyện họ sẽ chia sẻ, về nụ cười của Khánh, về ánh mắt dịu dàng của anh. Trái tim cô đập rộn ràng, xen lẫn chút hồi hộp và hạnh phúc.
Cô mở điện thoại, soạn một tin nhắn cho Khánh. "Chúc anh ngủ ngon! Em mong chờ ngày mai lắm." Cô gửi đi, rồi đặt điện thoại xuống bàn, mắt vẫn không rời khỏi chiếc cốc sứ. Cô chờ đợi, lòng tràn đầy hy vọng về một tin nhắn hồi đáp, một lời chúc ngủ ngon ấm áp từ anh. Thời gian trôi qua, một phút, hai phút, rồi mười phút. Chiếc điện thoại vẫn im lìm. Linh bắt đầu cảm thấy một chút hụt hẫng, một chút buồn bã len lỏi trong lòng. Cô cầm điện thoại lên, kiểm tra lại, liệu có phải mạng bị lỗi không? Không, tin nhắn đã được gửi đi.
Mãi đến hơn nửa tiếng sau, chiếc điện thoại mới rung lên một tiếng nhẹ. Linh vội vàng mở ra, ánh mắt cô lướt nhanh qua dòng tin nhắn ngắn ngủi của Khánh: "Anh cũng vậy. Ngủ ngon em nhé." Chỉ vỏn vẹn vài chữ, khô khan và hơi muộn.
Nụ cười trên môi Linh chợt tắt hẳn. Cô đọc lại tin nhắn, rồi lại đọc. "Anh cũng vậy." Không có thêm một lời nào khác, không một biểu tượng cảm xúc, không một chút ấm áp như cô mong đợi. Lòng cô chùng xuống. "Anh ấy bận lắm sao? Hay là mình quá nhạy cảm..." Linh tự hỏi, những suy nghĩ miên man bắt đầu quẩn quanh trong tâm trí. Cô biết Khánh là người ít nói, không giỏi thể hiện cảm xúc, nhưng cô vẫn không tránh khỏi cảm giác thất vọng. Cô khao khát được anh thấu hiểu, được anh chia sẻ, được anh đáp lại những tình cảm chân thành mà cô dành cho anh bằng một sự hiện diện cảm xúc tương tự.
Cô đặt chiếc cốc sứ xuống bàn, rồi nhìn vào màn hình điện thoại một lần nữa. Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình phản chiếu lên gương mặt cô, khiến đôi mắt cô ánh lên vẻ ưu tư. Cô cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ tiêu cực, tự nhủ rằng có lẽ Khánh thực sự bận rộn, anh mệt mỏi. Nhưng một nỗi buồn man mác vẫn đọng lại trong lòng cô, như một đám mây nhỏ che khuất ánh trăng.
Linh tắt đèn, chìm vào bóng tối. Cô nhắm mắt lại, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ miên man để chìm vào giấc ngủ. Tuy nhiên, hình ảnh tin nhắn ngắn gọn của Khánh cứ hiện rõ trong đầu cô, và câu hỏi "Anh ấy có thực sự mong chờ buổi hẹn hò như mình không?" cứ lặp đi lặp lại. Giữa không gian tĩnh lặng của đêm, nỗi khao khát được thấu hiểu và sự nhạy cảm của Linh lại một lần nữa trỗi dậy, báo hiệu một sự khác biệt tinh tế trong cách cô và Khánh thể hiện tình cảm, một hạt mầm cho những xa cách cảm xúc có thể xảy ra trong tương lai. Cô hy vọng, buổi hẹn hò ngày mai sẽ xua tan đi mọi lo lắng này.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.