Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 7: Chạm Nhẹ Tim Em: Khúc Dạo Đầu Tại Bạch Hạc
Buổi sáng cuối tuần, khi ánh nắng đầu tiên còn e ấp lướt qua những tán cây cao tầng, Khánh đã thức giấc. Không phải vì tiếng chuông báo thức, mà bởi một sự thôi thúc khó tả len lỏi trong từng tế bào. Anh nằm lặng trên giường một lúc, cảm nhận sự tĩnh lặng hiếm hoi của căn hộ mình giữa lòng Sài Gòn đang dần chuyển mình thức giấc. Từ khung cửa sổ lớn, anh có thể thấy những vệt nắng vàng nhạt bắt đầu nhuộm màu chân trời phía Đông, vẽ nên một bức tranh bình yên nhưng cũng đầy hứa hẹn. Gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo chút hơi ẩm còn vương lại từ sương đêm, lướt qua gò má anh, xua đi phần nào những mệt mỏi tích tụ từ tuần làm việc căng thẳng.
Khánh bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch lạnh, một cảm giác sảng khoái chạy dọc sống lưng. Anh tiến đến bên cửa sổ, dõi mắt nhìn xuống con đường phía dưới. Vài chiếc xe đã bắt đầu lăn bánh, tiếng động cơ nhẹ nhàng hòa cùng tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm cây gần đó. Một Sài Gòn rất khác so với vẻ hối hả, ồn ào thường ngày, một Sài Gòn dịu dàng và trầm mặc hơn. Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn không khí trong lành. Hôm nay là ngày hẹn hò đầu tiên của anh và Linh, một buổi hẹn mà anh đã mong chờ suốt cả tuần, dù cho những lo toan vẫn giăng mắc trong tâm trí anh như một đám mây xám xịt.
Anh vào phòng tắm, soi mình trước gương. Khuôn mặt anh góc cạnh, đường nét nam tính nhưng khóe mắt vẫn còn vương chút mệt mỏi. Anh vuốt tóc, cố gắng tạo cho mình vẻ ngoài chỉnh tề nhất. Khánh không phải là người quá chú trọng bề ngoài, nhưng hôm nay anh muốn mình thật tươm tất. Anh chọn một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, quần kaki tối màu – trang phục đơn giản nhưng lịch sự, đúng với phong cách trầm ổn của anh. Mỗi động tác đều có chút chậm rãi, cẩn trọng, như thể anh đang chuẩn bị cho một sự kiện trọng đại của đời mình.
Sau khi thay đồ xong, Khánh quay lại phòng ngủ. Anh đứng trước tủ quần áo, tay khẽ đẩy một ngăn kéo nhỏ ở phía dưới. Ngăn kéo mở ra, bên trong là một chiếc hộp nhung màu xanh đậm, nằm gọn gàng giữa những món đồ ít dùng. Khánh đưa tay chạm vào chiếc hộp, cảm nhận sự mềm mại của lớp nhung. Anh khẽ mở nắp. Bên trong, một chiếc nhẫn bạc lấp lánh, được chế tác tinh xảo với một viên đá nhỏ ở trung tâm, nằm yên vị. Đó là chiếc nhẫn đính hôn mà anh đã mua từ hơn một năm trước, khi anh vẫn còn mơ hồ về một tương lai xa xôi, một tương lai mà anh hình dung có Linh ở bên.
Anh cầm chiếc nhẫn lên, để nó nằm trong lòng bàn tay. Ánh sáng từ cửa sổ hắt vào, khiến viên đá nhỏ phản chiếu những tia sáng lấp lánh. Một thoáng hạnh phúc chợt lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm của Khánh, nhưng ngay sau đó, một nỗi lo âu vô hình lại xâm chiếm. Anh nhớ lại những cuộc trò chuyện với Minh, những gánh nặng tài chính đang đè nặng lên vai. Anh nhớ lời mẹ anh từng nói về việc "sớm ổn định", về những kỳ vọng của gia đình. Anh muốn Linh được sống một cuộc sống thoải mái, không phải lo nghĩ về tiền bạc, không phải gánh vác những áp lực mà anh đang đối mặt. Nhưng liệu anh có đủ sức để thực hiện điều đó? Chiếc nhẫn này, nó không chỉ là một biểu tượng của tình yêu, mà còn là một lời hứa, một trách nhiệm nặng nề. Anh hít một hơi dài, khẽ thở ra, như muốn trút bỏ đi phần nào gánh nặng trong lòng. "Mình phải cố gắng hơn nữa," anh thì thầm, giọng nói trầm khàn vỡ ra trong không gian tĩnh lặng. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng – câu nói ấy chưa từng thốt ra, nhưng nó đã là một phần của anh, một nỗi sợ hãi tiềm ẩn về việc không thể đáp ứng được kỳ vọng, không thể bảo vệ được tình yêu.
Khánh đặt chiếc nhẫn trở lại vào hộp, đóng nắp lại một cách cẩn thận, rồi đẩy ngăn kéo vào vị trí cũ. Anh biết, bây giờ chưa phải lúc. Anh cần một nền tảng vững chắc hơn, một tương lai ổn định hơn, trước khi anh có thể trao cho Linh chiếc nhẫn ấy, cùng với tất cả những lời hứa mà nó mang theo.
Anh rời căn hộ, tiếng khóa cửa vang lên khô khốc trong hành lang. Anh quyết định đi bộ một đoạn để mua bữa sáng. Không khí sáng sớm trong lành và mát mẻ, tiếng xe cộ thưa thớt hơn hẳn ngày thường. Anh đi bộ dọc theo vỉa hè, nhìn ngắm những hàng quán đang dần mở cửa. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng từ một quán nhỏ, hòa quyện cùng mùi bánh mì nướng thơm lừng, đánh thức khứu giác anh.
Anh dừng lại ở một cửa hàng tiện lợi quen thuộc. Bước vào trong, không khí mát lạnh từ điều hòa lập tức bao trùm lấy anh. Tiếng chuông cửa leng keng nhẹ nhàng khi anh đẩy cửa. Bên trong, Anh Khang, chủ cửa hàng, đang đứng sau quầy tính tiền, mái tóc búi gọn gàng, đôi kính cận nằm trên sống mũi. Anh Khang chỉ im lặng, chuyên nghiệp chào hỏi bằng một cái gật đầu nhẹ và nụ cười kín đáo. Khánh cũng đáp lại bằng một cái gật đầu, rồi đi thẳng đến khu vực đồ ăn. Anh chọn một hộp sữa tươi và một chiếc bánh mì kẹp thịt nguội, những món ăn đơn giản mà anh thường dùng cho bữa sáng.
Khi anh đặt đồ lên quầy, Anh Khang nhanh nhẹn quét mã vạch. "Buổi sáng tốt lành, Khánh," Anh Khang nói, giọng điệu điềm tĩnh, không chút vội vã.
"Vâng, anh Khang," Khánh đáp, khẽ mỉm cười.
Anh Khang gói đồ ăn cho Khánh một cách gọn gàng, rồi đưa túi cho anh. "Hôm nay cuối tuần, chắc là bận rộn lắm đây?" Anh Khang hỏi, ánh mắt ẩn chứa sự quan tâm nhẹ nhàng. Anh Khang đã quen với việc Khánh thường xuyên làm việc muộn, và ít khi thấy anh có thời gian rảnh rỗi.
Khánh thoáng ngập ngừng, rồi nói: "À, vâng. Cũng có chút việc riêng." Anh không muốn nói quá nhiều về buổi hẹn hò của mình. Khánh thường là người kiệm lời, đặc biệt là về những chuyện cá nhân.
Anh Khang gật đầu, như đã hiểu. "Vậy thì chúc Khánh một ngày tốt lành nhé."
"Cảm ơn anh," Khánh nói, cầm lấy túi đồ và bước ra khỏi cửa hàng. Tiếng chuông cửa lại vang lên. Anh cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi rời đi, không phải vì anh không thích Anh Khang, mà vì anh không muốn bất cứ ai biết về những suy nghĩ miên man trong lòng mình. Anh cần giữ cho mình sự riêng tư, đặc biệt là những cảm xúc còn non nớt này.
Khánh bước đi chậm rãi trên vỉa hè, ánh nắng đã bắt đầu gay gắt hơn. Anh mở hộp sữa, nhấp một ngụm. Vị sữa ngọt lành tan chảy trong miệng, xoa dịu đi chút nào đó sự căng thẳng trong anh. Anh tự nhủ, hôm nay anh sẽ gạt bỏ mọi lo toan, mọi áp lực. Hôm nay, anh sẽ chỉ là Khánh của Linh, một người đàn ông đang yêu, một người đàn ông muốn mang đến hạnh phúc cho người con gái mình thương. Nhưng liệu anh có thể làm được điều đó không, khi gánh nặng cuộc sống vẫn luôn song hành cùng anh, như một cái bóng không rời?
***
Trong khi đó, tại văn phòng công ty thiết kế 'DreamWeaver', Linh đang ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt vẫn dán chặt vào những đường nét thiết kế phức tạp. Sáng muộn, ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua tấm kính lớn của tòa nhà, rọi vào không gian văn phòng mở, tạo nên những vệt sáng vàng óng trên nền nhà. Tòa nhà kính hiện đại, với những tác phẩm nghệ thuật đương đại treo tường và những chậu cây xanh tươi tốt được đặt xen kẽ, mang đến một không khí làm việc năng động và đầy cảm hứng. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng điện thoại reo nhẹ nhàng, tiếng thảo luận nhóm đôi khi nổi lên rồi lại chìm xuống, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn. Mùi cà phê thơm nồng từ khu vực pantry, mùi giấy in mới, và thoang thoảng mùi nước hoa nhẹ nhàng từ các đồng nghiệp, tất cả đều quen thuộc.
Linh cố gắng tập trung, nhưng tâm trí cô cứ như một cánh chim, bay lượn quanh buổi hẹn hò chiều nay. Cô liên tục liếc nhìn đồng hồ, từng giây từng phút trôi qua dường như chậm hơn bao giờ hết. Dù đêm qua cô có chút hụt hẫng với tin nhắn ngắn ngủi của Khánh, nhưng sự háo hức cho buổi hẹn hò vẫn lấn át tất cả. Cô vẫn tự nhủ rằng Khánh là người ít nói, và có lẽ anh thực sự mệt mỏi. Cô không muốn để những suy nghĩ tiêu cực ấy làm ảnh hưởng đến niềm vui của mình. Hôm nay là ngày đặc biệt.
"Chị Linh, chị thấy thế nào về ý tưởng này ạ?" Khoa, đồng nghiệp trẻ tuổi và đầy nhiệt huyết, bước đến bên bàn làm việc của Linh, trên tay cầm một bản phác thảo. Anh có vẻ ngoài hơi nghệ sĩ, với mái tóc xoăn nhẹ và gu ăn mặc có phần phá cách.
Linh ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười. "À, Khoa. Em cứ để đó, chị xem qua chút."
Khoa đặt bản phác thảo lên bàn. "Em nghĩ là mình nên thử một tông màu đối lập mạnh hơn ở đây, để tạo điểm nhấn cho sản phẩm. Sao mình không thử cách này nhỉ, chị Linh? Em nghĩ nó sẽ tạo hiệu ứng bất ngờ đó." Khoa chỉ vào một chi tiết trên bản vẽ, đôi mắt anh sáng lên vẻ hào hứng.
Linh nhìn vào bản phác thảo, rồi nhìn Khoa. "Ý hay đó Khoa. Màu xanh cobalt kết hợp với vàng đồng à? Nghe có vẻ táo bạo." Cô trầm ngâm một lát, rồi cầm bút chì lên, phác thảo nhanh một vài đường nét lên giấy nháp, thử nghiệm ý tưởng của Khoa. Trong khi Linh phác thảo, Khoa đứng cạnh, ánh mắt chăm chú theo dõi từng nét bút của cô, đôi lúc khẽ gật gù tán thành.
"Đúng rồi, chị Linh. Em nghĩ nó sẽ mang lại cảm giác hiện đại và sang trọng hơn cho không gian này," Khoa nói thêm, giọng đầy tự tin.
Linh mỉm cười. "Em có lý. Để chị suy nghĩ thêm nhé, có lẽ chúng ta sẽ phát triển nó."
"Tuyệt vời ạ!" Khoa phấn khởi đáp, rồi quay trở lại bàn làm việc của mình, tiếp tục công việc với năng lượng tràn trề.
Linh đặt bút xuống, nhìn lại bản phác thảo. Ý tưởng của Khoa thật sự rất sáng tạo, và cô cảm thấy có chút động lực để hoàn thành nốt công việc buổi sáng. Cô là một người đam mê công việc, và sự sáng tạo luôn là nguồn cảm hứng lớn đối với cô. Tuy nhiên, dù công việc có cuốn hút đến mấy, tâm trí cô vẫn không ngừng hướng về buổi hẹn hò chiều nay. Cô hình dung ra Công viên Bạch Hạc trong ánh nắng chiều tà, hình dung ra Khánh trong chiếc áo sơ mi lịch lãm, hình dung ra những câu chuyện họ sẽ chia sẻ.
Cô lại liếc nhìn đồng hồ. Chỉ còn vài tiếng nữa. Linh thầm thở dài, một tiếng thở dài của sự mong chờ. Cô ước gì thời gian có thể trôi nhanh hơn một chút, để cô có thể sớm kết thúc ngày làm việc và chuẩn bị cho buổi hẹn hò đầu tiên của mình. Những suy nghĩ ấy cứ quẩn quanh trong đầu cô, làm cho tiếng gõ bàn phím của cô trở nên nhẹ hơn, và đôi khi, ánh mắt cô lại lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời xanh ngắt đang chờ đợi cô với một buổi chiều đầy nắng và gió. Cô khao khát được anh thấu hiểu, được anh chia sẻ những niềm vui nho nhỏ này. Nhưng liệu Khánh có hiểu được sự nhạy cảm trong tâm hồn cô, hay anh sẽ chỉ tiếp tục là một người đàn ông trầm lặng, yêu bằng hành động mà quên mất đi những lời nói từ trái tim? Câu hỏi đó vẫn còn bỏ ngỏ, như một nốt nhạc trầm trong bản giao hưởng hạnh phúc của cô.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời, C��ng viên Bạch Hạc khoác lên mình một vẻ đẹp lãng mạn và yên bình đến lạ. Những hàng cây cổ thụ xanh rì rào trong gió, những thảm cỏ xanh mướt trải dài, và hồ nước trong vắt phản chiếu sắc trời đỏ rực của hoàng hôn, tất cả tạo nên một khung cảnh như tranh vẽ. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm lá, tiếng nước chảy róc rách từ những dòng suối nhỏ, tiếng cười đùa hồn nhiên của lũ trẻ đang chơi đùa ở khu vui chơi, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều nhẹ nhàng, hòa quyện với hương hoa cỏ dại thoang thoảng, và chút mùi nước hồ trong lành, mang đến một cảm giác thư thái và dễ chịu.
Khánh đến sớm hơn Linh một chút. Anh đứng tựa vào gốc cây cổ thụ, ánh mắt dõi theo dòng người qua lại. Anh mặc chiếc áo sơ mi xanh nhạt, quần kaki tối màu, trông thật lịch lãm và điềm đạm. Dù cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, trái tim anh vẫn đập rộn ràng một cách bất thường. Anh cảm nhận được làn gió nhẹ lướt qua da thịt, mang theo hơi mát của buổi chiều.
Rồi anh thấy Linh. Cô xuất hiện từ phía cổng công viên, dáng người thanh mảnh trong chiếc váy trắng tinh khôi, mái tóc dài buông xõa bồng bềnh trong gió. Nụ cười của cô rạng rỡ như ánh nắng cuối ngày, đôi mắt to tròn, long lanh lấp lánh niềm vui. Trái tim Khánh như lỡ nhịp. Cô thật đẹp.
Linh bước về phía Khánh, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng và uyển chuyển. Khi cô đến gần, Khánh khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng thật ấm áp. "Em đến rồi," anh nói, giọng trầm ấm.
"Chào anh," Linh đáp, đôi má ửng hồng. "Em xin lỗi, có vẻ em đến muộn."
"Không sao. Anh cũng vừa đến thôi." Khánh đưa tay ra, nhẹ nhàng nhường cô đi phía trong, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy quan tâm.
Họ bắt đầu đi dạo quanh hồ nước. Bước chân họ chậm rãi, như muốn kéo dài khoảnh khắc bình yên này. Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự trong lành của không khí. "Hôm nay trời đẹp quá, anh nhỉ?" cô nói, ánh mắt lấp lánh nhìn về phía mặt hồ phản chiếu ánh hoàng hôn.
Khánh quay sang nhìn cô, ánh mắt anh dịu dàng. "Đúng vậy. Anh... anh vui khi được đi cùng em." Giọng anh có chút vụng về, nhưng sự chân thành trong lời nói ấy chạm đến trái tim Linh.
Linh mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện. "Em cũng vậy." Cô cảm thấy như mọi lo âu, mọi băn khoăn từ đêm qua đều tan biến theo làn gió. Sự hiện diện của Khánh ở bên cô, dù không nói nhiều, nhưng lại mang đến một cảm giác an toàn và ấm áp lạ thường.
Họ cùng nhau đi bộ, chia sẻ những câu chuyện nhỏ nhặt. Khánh kể về công việc, về những dự án anh đang phụ trách, về áp lực cạnh tranh trong ngành. Anh nói một cách điềm tĩnh, đôi khi dừng lại để tìm từ ngữ. Linh lắng nghe chăm chú, đôi mắt cô dõi theo anh, cố gắng cảm nhận từng chút một trong những lời anh nói. Cô cũng chia sẻ về công việc của mình, về những ý tưởng thiết kế mới, về niềm vui khi tạo ra những điều đẹp đẽ. Cô nói một cách say sưa, đôi tay cô đôi lúc khẽ vung lên để diễn tả ý tưởng.
Khi đi ngang qua một quầy kem nhỏ, Khánh dừng lại. "Em có muốn ăn kem không?" anh hỏi.
Linh gật đầu ngay lập tức, đôi mắt cô sáng lên như một đứa trẻ. "Có ạ! Anh ăn cùng em nhé?"
Khánh mỉm cười, rồi đi đến mua hai cây kem. Anh chọn vị vani cho mình và vị dâu cho Linh, vì anh nhớ Linh đã từng nói cô thích vị dâu. Khi anh đưa cây kem cho cô, ngón tay họ vô tình chạm vào nhau, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đủ để truyền đi một dòng điện nhỏ. Linh khẽ rụt tay lại, đôi má cô lại ửng hồng.
Họ ngồi xuống một chiếc ghế đá cạnh bờ hồ, cùng nhau ngắm hoàng hôn. Mặt trời dần lặn xuống phía sau những rặng cây, để lại vệt màu cam đỏ rực rỡ trên nền trời xanh thẫm. Gió vẫn nhẹ nhàng thổi, mang theo hương hoa cỏ, làm lay động những sợi tóc của Linh.
"Công viên này thật đẹp," Linh nói, giọng cô khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan khoảnh khắc bình yên này. "Em ít khi có dịp đến đây."
"Anh cũng vậy," Khánh đáp. "Công việc bận rộn, không có nhiều thời gian." Anh khẽ thở dài, rồi nhanh chóng gạt đi suy nghĩ đó. Anh muốn hôm nay chỉ toàn là niềm vui.
Họ tiếp tục trò chuyện, không gian giữa họ dần trở nên ấm cúng hơn. Linh cảm nhận được sự chân thành từ Khánh, và cô dần mở lòng hơn, kể cho anh nghe về những ước mơ nhỏ bé của mình, về khao khát được sống một cuộc sống ý nghĩa, được yêu thương và thấu hiểu. Khánh lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt anh đôi lúc lấp lánh sự đồng cảm. Anh không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của anh, ánh mắt anh, những cái gật đầu nhỏ của anh, đều khiến Linh cảm thấy được an ủi và được nâng niu.
Tình yêu lúc này không còn là lý do đủ mạnh để níu kéo họ về sau, nhưng tại khoảnh khắc này, trong ánh hoàng hôn dịu vợi của Công viên Bạch Hạc, tình yêu đang đâm chồi, nảy lộc, tràn đầy hy vọng. Khánh và Linh, hai tâm hồn vốn dĩ rất yêu nhau, đang tìm thấy nhau trong những rung động đầu tiên, những khoảnh khắc dịu dàng và chân thật nhất. Dù cho những áp lực và sự khác biệt tinh tế trong cách thể hiện tình cảm vẫn còn đó, ẩn mình sâu trong tâm hồn họ, nhưng đêm nay, chúng nhường chỗ cho sự ngọt ngào của một tình yêu đang chớm nở.
***
Màn đêm buông xuống, những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, soi rõ con đường phố Quận 1 nhộn nhịp. Khánh lái xe đưa Linh về, ánh đèn pha rọi sáng con đường phía trước. Con đường phố Sài Gòn về đêm luôn mang một vẻ đẹp riêng, sự kết hợp giữa kiến trúc Pháp cổ kính và những tòa nhà hiện đại cao tầng lấp lánh ánh đèn. Tiếng còi xe hòa cùng tiếng người nói chuyện, tiếng nhạc xập xình từ các quán bar, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào và sôi động của đô thị. Mùi khói xe, mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ những gánh hàng rong, và thoang thoảng mùi nước hoa từ những người đi bộ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh đa sắc màu của cuộc sống về đêm.
Sau khi đưa Linh về đến căn hộ của cô, Khánh không vội về ngay. Anh dừng xe lại một lát, nhìn lên ô cửa sổ căn hộ của Linh, nơi ánh đèn vừa bật sáng. Anh biết cô đã an toàn. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng anh.
Trên đường về căn hộ của mình, Khánh đi qua Bệnh viện Thành phố. Ánh đèn trắng lạnh lẽo từ bên trong hắt ra ngoài, gợi lên trong anh một thoáng suy tư về sự mong manh của cuộc sống. Anh nhớ về những câu chuyện anh đã từng nghe, về những con người phải vật lộn với bệnh tật, về những gánh nặng mà họ phải mang trên vai. Anh chợt cảm thấy một nỗi lo lắng vô hình, một áp lực phải duy trì mọi thứ, phải thật khỏe mạnh, thật vững vàng, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người anh yêu thương, đặc biệt là Linh. Anh không muốn cô phải lo lắng về bất cứ điều gì, anh muốn cô được hạnh phúc và vô tư. Suy nghĩ ấy càng khiến anh siết chặt vô lăng hơn, như thể đang nắm giữ lấy tất cả những gánh nặng ấy.
Xa hơn một chút, anh đi ngang qua một con hẻm nhỏ, nơi Quán Bar 'The Blind Alley' đang sáng đèn rực rỡ. Tiếng nhạc xập xình, tiếng cười nói ồn ào vọng ra, những ánh đèn laser đủ màu sắc nhấp nháy liên hồi. Một không khí sôi động, náo nhiệt, nhưng Khánh cảm thấy mình hoàn toàn không thuộc về nơi đó. Anh không tìm thấy niềm vui trong những cuộc vui ồn ào, thoáng chốc. Anh khao khát một sự bình yên, một sự ổn định, một mái ấm gia đình. Anh nhận ra sự đối lập rõ rệt giữa những gì anh vừa trải qua với Linh – sự dịu dàng, bình yên, chân thành – và những áp lực, những cám dỗ, những cuộc vui phù phiếm của cuộc sống đô thị. "Mình phải cố gắng hơn nữa," anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm khàn vỡ ra trong không gian kín mít của chiếc xe. "Cố gắng vì Linh, vì một tương lai ổn định." Anh khẽ chạm vào túi áo, nơi anh thường để chiếc chìa khóa nhà, một cử chỉ vô thức, như muốn kiểm tra lại sự an toàn của mình, hay là muốn khẳng định rằng anh vẫn đang vững vàng trên con đường đã chọn.
***
Trong khi đó, Linh đã về đến căn hộ của mình. Cô cởi chiếc váy trắng, thay bằng bộ đồ ngủ thoải mái. Cô ngồi xuống sofa, ánh mắt cô dừng lại ở chiếc "Cốc sứ đôi hình mèo" đang nằm trên bàn. Cô nhẹ nhàng cầm nó lên, vuốt ve bề mặt sứ mịn màng, cảm nhận hơi ấm từ chiếc cốc. Đôi mèo con ngộ nghĩnh cuộn tròn bên nhau, như một lời hứa hẹn về sự gắn kết, về một tương lai mà cô và Khánh sẽ cùng nhau xây dựng.
Nụ cười mãn nguyện nở trên môi Linh. Buổi hẹn hò hôm nay thật tuyệt vời. Khánh có thể ít nói, có thể vụng về trong cách thể hiện cảm xúc, nhưng cô cảm nhận được sự chân thành và quan tâm của anh qua từng hành động nhỏ. Anh nhớ cô thích kem dâu, anh nhường cô đi phía trong, anh lắng nghe cô nói chuyện một cách chăm chú. Những điều nhỏ nhặt ấy, đối với Linh, còn quý giá hơn ngàn lời nói hoa mỹ.
Tuy nhiên, giữa niềm hạnh phúc ấy, một thoáng suy nghĩ mơ hồ chợt len lỏi trong tâm trí cô. Cô nhớ lại tin nhắn ngắn ngủi của Khánh đêm qua, và sự im lặng đôi khi kéo dài của anh trong buổi hẹn hò. Liệu anh có hiểu hết những gì mình mong muốn? Liệu anh có cảm nhận được sâu sắc những rung động trong tâm hồn cô không? Cô khao khát được anh thấu hiểu, được anh chia sẻ những gánh nặng, những niềm vui, những nỗi buồn trong cuộc sống. Cô không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây – ở đây không chỉ về thể xác, mà còn về tâm hồn, về cảm xúc. Cô muốn anh mở lòng hơn, muốn anh cho cô thấy những góc khuất trong tâm hồn anh, để cô có thể cùng anh gánh vác, cùng anh sẻ chia.
Linh nhẹ nhàng đặt chiếc cốc sứ xuống bàn, ánh mắt cô vẫn nhìn vào đôi mèo con đang cuộn tròn bên nhau. Cô hy vọng, tình yêu của họ sẽ luôn ấm áp và gắn bó như thế. Cô hy vọng, Khánh sẽ dần mở lòng với cô hơn. Cô hy vọng, những rào cản vô hình đang tồn tại giữa họ sẽ dần được tháo gỡ.
Giữa không gian tĩnh lặng của căn phòng, nỗi khao khát được thấu hiểu và sự nhạy cảm của Linh lại một lần nữa trỗi dậy, báo hiệu một sự khác biệt tinh tế trong cách cô và Khánh thể hiện tình cảm. Một hạt mầm cho những xa cách cảm xúc có thể xảy ra trong tương lai, dù cho hiện tại, tình yêu vẫn đang nồng nàn và đầy hứa hẹn. Cô tin rằng, tình yêu của họ sẽ đủ mạnh để vượt qua mọi thử thách, nhưng liệu tình yêu lúc này có còn là lý do đủ mạnh để cả hai cùng bước tiếp, khi những áp lực cuộc sống dần bào mòn đi sự lãng mạn ban đầu? Câu hỏi đó, như một làn gió nhẹ, khẽ lay động tâm hồn Linh, báo hiệu một hành trình không hề bằng phẳng phía trước.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.