Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 8: Lời Hẹn Thầm Lặng: Vị Ngọt Đầu Tiên và Bóng Hình Áp Lực

Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm rèm cửa mỏng, đổ một vệt vàng nhạt lên sàn gỗ. Tiếng chim hót líu lo ngoài ban công, như một bản giao hưởng dịu dàng đánh thức Linh khỏi giấc ngủ. Cô khẽ cựa mình, cảm nhận sự mềm mại của chiếc ga trải giường. Một nụ cười mỏng manh nở trên môi cô khi ký ức về buổi hẹn hò tối qua ùa về. Công viên Bạch Hạc, hương hoa sữa thoang thoảng, những câu chuyện kể lấp lánh dưới ánh đèn đường, và đặc biệt là ánh mắt của Khánh – dẫu đôi khi trầm mặc, nhưng chất chứa sự quan tâm chân thành. Cô nhớ cái cách anh khẽ chạm vào tay cô khi họ đi ngang qua một vũng nước nhỏ, nhớ cái cách anh chăm chú lắng nghe cô nói về những ước mơ nhỏ bé của mình. Những cử chỉ ấy, dù không thành lời, lại nói lên nhiều điều hơn bất kỳ câu nói hoa mỹ nào.

Linh lười biếng vươn tay tìm chiếc điện thoại trên bàn cạnh giường. Ánh mắt cô tràn đầy mong đợi, một sự háo hức thầm kín. Cô mở khóa màn hình, lướt qua các thông báo. Không có tin nhắn nào từ Khánh. Một thoáng hụt hẫng rất khẽ, như một gợn sóng nhỏ trên mặt hồ tĩnh lặng, chợt dâng lên trong lòng cô. Cô biết Khánh bận rộn, anh luôn như vậy, nhưng một lời chào buổi sáng, một dòng tin nhắn ngắn ngủi cũng đủ sưởi ấm cả ngày của cô. Tuy nhiên, sự hụt hẫng ấy nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho niềm hạnh phúc còn đọng lại từ đêm qua. Cô tự nhủ, có lẽ anh vẫn còn đang ngủ, hoặc đã vội vã với công việc từ sớm.

Cô ngồi dậy, tấm chăn mỏng trượt xuống ngang eo. Mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa trên vai, tạo nên một vẻ đẹp giản dị, trong trẻo. Ánh mắt cô dừng lại ở chiếc "Cốc sứ đôi hình mèo" đang nằm trên bàn cạnh giường. Đó là một món quà cô tự tặng mình từ lâu, trước khi gặp Khánh, như một biểu tượng cho khao khát về một mái ấm. Bây giờ, nhìn vào đôi mèo con cuộn tròn vào nhau, cô lại thấy hình ảnh của mình và Khánh. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Cô nhẹ nhàng cầm chiếc cốc lên, vuốt ve lớp men sứ mịn màng, tưởng tượng về một ngày nào đó, hai chiếc cốc này sẽ cùng nhau nằm trên bàn ăn của một căn bếp nhỏ, nơi có tiếng cười và hơi ấm của gia đình.

"Anh ấy đang làm gì nhỉ?" Linh thầm thì, giọng nói dịu dàng tan vào không khí buổi sớm. Cô tựa lưng vào thành giường, ôm chiếc gối vào lòng, cảm nhận sự mềm mại, êm ái. Mùi hương vải giặt thoang thoảng, trộn lẫn với mùi hương riêng của căn phòng, tạo nên một bầu không khí dễ chịu. Cô lướt qua danh bạ, tìm số của Trâm, cô bạn thân chí cốt. Một tin nhắn nhanh chóng được gửi đi, mang theo tất cả niềm vui và sự bâng khuâng của một cô gái đang yêu.

"Tối qua vui lắm, Trâm ơi!"

Vừa gõ xong, Linh lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, ánh nắng lan tỏa khắp nơi, làm bừng sáng cả thành phố đang dần tỉnh giấc. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành tràn vào lồng ngực. Một cảm giác bình yên đến lạ, nhưng sâu thẳm bên trong, vẫn là nỗi khao khát được thấu hiểu, được chia sẻ một cách trọn vẹn. Cô muốn Khánh không chỉ là một người bạn trai, mà còn là một người bạn tâm giao, người có thể cùng cô sẻ chia mọi điều, từ những niềm vui nhỏ bé đến những gánh nặng thầm kín nhất. Cô tin rằng, tình yêu của họ sẽ đủ mạnh để vượt qua mọi thứ, nhưng liệu tình yêu lúc này có còn là lý do đủ mạnh để cả hai cùng bước tiếp, khi những áp lực cuộc sống dần bào mòn đi sự lãng mạn ban đầu? Câu hỏi đó, như một làn gió nhẹ, khẽ lay động tâm hồn Linh, báo hiệu một hành trình không hề bằng phẳng phía trước. Cô khẽ nhắm mắt lại, đôi môi vẫn giữ nụ cười, nhưng sâu trong đôi mắt to tròn ấy, một nỗi ưu tư rất khẽ vẫn còn đọng lại. Cô mong chờ tin nhắn của Khánh, mong chờ một lời hẹn cho buổi gặp mặt tiếp theo, như một sự khẳng định cho tình cảm mà cô đang ấp ủ.

***

Khánh ngồi trước màn hình máy tính, cố gắng tập trung vào bản thiết kế kiến trúc đang dang dở. Những đường nét phức tạp, những chi tiết kỹ thuật đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối, nhưng tâm trí anh lại cứ lơ lửng ở đâu đó. Hình ảnh Linh, nụ cười rạng rỡ của cô dưới ánh đèn công viên, ánh mắt long lanh khi cô kể chuyện, cứ lởn vởn trong đầu, khiến anh không tài nào tập trung nổi. Anh khẽ thở dài, đưa tay xoa nhẹ thái dương. Mùi cà phê mới pha từ pantry thoang thoảng bay đến, cùng với mùi giấy in và mùi gỗ từ những chiếc bàn làm việc mới, tạo nên một không khí đặc trưng của văn phòng hiện đại. Tiếng gõ bàn phím lách cách không ngừng, tiếng điện thoại reo vang liên tục, tiếng thảo luận nhóm râm ran từ khu vực làm việc mở, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn, hối hả.

Bỗng, tiếng chuông điện thoại trên bàn anh vang lên. Là Kiên, đồng nghiệp kiêm bạn thân của anh. "Khánh, có cuộc họp gấp ở phòng họp kính, sếp Dũng muốn mọi người có mặt ngay." Kiên nói qua điện thoại, giọng có vẻ gấp gáp.

Khánh gật đầu, vội vàng đứng dậy. Anh chỉnh lại chiếc áo sơ mi trắng, vuốt nhẹ mái tóc cắt ngắn gọn gàng. Dáng người cao ráo của anh có vẻ hơi gầy đi một chút do áp lực công việc, khuôn mặt góc cạnh giờ đây lại hiện rõ vẻ mệt mỏi. Đôi mắt sâu của anh, vốn dĩ thường nhìn xa xăm, giờ đây lại tập trung cao độ vào công việc sắp tới.

Phòng họp kính nằm ở trung tâm văn phòng, với tầm nhìn bao quát cả thành phố đang hứng chịu cái nắng chói chang của buổi trưa. Bên trong, máy điều hòa hoạt động hết công suất, giữ cho không khí luôn mát mẻ và trong lành. Các đồng nghiệp đã có mặt đông đủ, tiếng nói chuyện xì xào ngớt hẳn khi sếp Dũng bước vào. Kế bên sếp, Hoàng – một đồng nghiệp khác, luôn chỉnh tề với bộ vest lịch lãm, phong thái tự tin và nụ cười thường trực nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tính toán – đã sẵn sàng.

"Hôm nay, chúng ta có một dự án tiềm năng cực kỳ quan trọng: Thiết kế Resort Vịnh Ngọc," Sếp Dũng mở đầu, giọng nói vang vọng trong không gian kín. "Hoàng đã có một bản trình bày sơ bộ, tôi muốn mọi người cùng đánh giá."

Hoàng bước lên, cầm điều khiển. Anh ta đứng thẳng, dáng vẻ chuyên nghiệp và tự tin. "Dự án Resort Vịnh Ngọc này sẽ là bước đột phá của phòng chúng ta. Với ý tưởng táo bạo về kiến trúc xanh, kết hợp hài hòa giữa nét truyền thống và hiện đại, cùng hệ thống tiện ích đẳng cấp, tôi tin rằng chúng ta sẽ vượt xa mọi đối thủ." Hoàng nói, ánh mắt lướt qua từng người, dừng lại một chút ở Khánh, như một lời thách thức ngầm. Anh ta tiếp tục trình bày về các giải pháp bền vững, vật liệu thân thiện môi trường, và những tiện ích sang trọng bậc nhất dành cho giới thượng lưu.

Khánh lắng nghe, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp. Anh thừa nhận ý tưởng của Hoàng có phần sắc sảo và đầy tham vọng. Resort Vịnh Ngọc, một khu nghỉ dưỡng sang trọng, chắc chắn sẽ là một dự án lớn, mang lại cơ hội thăng tiến vượt bậc cho bất kỳ ai tham gia. "Nếu có thể tham gia dự án này, cơ hội thăng tiến của mình sẽ rất lớn..." anh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm khàn. "Nhưng liệu mình có đủ thời gian cho Linh không?" Câu hỏi đó như một tảng đá đè nặng lên ngực anh. Anh biết, những dự án lớn luôn đồng nghĩa với những đêm thức trắng, những cuối tuần làm việc không ngừng nghỉ. Áp lực tài chính, kỳ vọng gia đình, tất cả đều đang thúc đẩy anh phải cố gắng, phải vươn lên. Nhưng đồng thời, hình ảnh Linh lại hiện lên, với nụ cười dịu dàng và ánh mắt khao khát sự hiện diện của anh.

Sau cuộc họp, Khánh trở về bàn làm việc, cảm thấy nặng trĩu. Ánh mắt anh vô thức nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Lòng anh đấu tranh dữ dội giữa công việc và mong muốn liên lạc với Linh. Anh nhớ lại lời khuyên của Kiên vào một buổi chiều muộn, khi anh than vãn về áp lực: "Cố lên, mọi việc rồi sẽ ổn thôi. Nhưng cũng đừng quá ép mình, sức khỏe là quan trọng nhất, Khánh ạ. Chuyện tình cảm cũng vậy, cần phải vun đắp."

Lời của Kiên như một ngọn đèn nhỏ le lói trong bóng tối. Khánh thở ra một hơi dài, buông lỏng vai. Anh không muốn để Linh phải chờ đợi, không muốn cô cảm thấy mình bị bỏ rơi. Anh yêu Linh bằng hành động, bằng sự cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng anh cũng hiểu rằng tình yêu cần sự hiện diện, sự kết nối. Anh đã vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, anh không giỏi nói ra những lời yêu thương hay san sẻ gánh nặng nội tâm. Nhưng ít nhất, anh có thể bắt đầu bằng một tin nhắn.

Anh mở ứng dụng nhắn tin, gõ từng chữ một cách cẩn trọng. "Tối qua anh rất vui. Em có muốn đi ăn tối vào cuối tuần này không?" Anh nhấn gửi. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa, như trút bỏ được một phần gánh nặng. Anh nhìn ra cửa sổ, ánh nắng vẫn chói chang, nhưng trong lòng anh, một tia hy vọng vừa được nhen nhóm. Anh biết, con đường phía trước còn nhiều thử thách, với dự án Resort Vịnh Ngọc đang chờ đón, với sự cạnh tranh từ Hoàng và vô vàn áp lực khác. Nhưng anh tin, tình yêu của họ sẽ đủ mạnh để vượt qua tất cả, dù cho những hạt mầm về áp lực công việc và sự khác biệt trong cách thể hiện tình cảm đã bắt đầu nảy mầm.

***

Linh đang ngồi trên sofa, đắm chìm vào cuốn sách yêu thích của mình. Ánh sáng chiều tà hắt qua khung cửa sổ, tạo nên một không gian ấm cúng và tĩnh lặng. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn trà quyện vào không khí, mang đến sự thư thái. Cô lật từng trang sách, cảm nhận sự mềm mại của giấy, nhưng tâm trí cô vẫn không ngừng nghĩ về Khánh. Cô tự hỏi liệu anh đã nhận được tin nhắn cô gửi cho Trâm chưa, liệu anh có đang bận rộn với công việc đến mức quên mất một buổi hẹn hò tuyệt vời đêm qua. Nỗi khao khát được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện của người yêu, vẫn âm ỉ cháy trong lòng cô.

Đúng lúc đó, một tiếng "ting" nhỏ vang lên từ chiếc điện thoại đặt trên bàn. Tim Linh khẽ nảy lên. Cô vội vàng đặt cuốn sách xuống, vươn tay cầm điện thoại. Nhìn thấy tên "Khánh" hiện lên trên màn hình, khuôn mặt cô vỡ òa trong niềm vui, rạng rỡ hẳn lên. Mọi lo lắng, mọi hụt hẫng nhỏ bé lúc sáng sớm đều tan biến như sương khói. "Anh ấy nhắn tin rồi!" cô thốt lên khe khẽ, giọng nói chất chứa sự phấn khích và hạnh phúc.

Cô mở tin nhắn, đọc từng chữ một cách chậm rãi, như muốn nếm trọn từng câu chữ anh gửi. "Tối qua anh rất vui. Em có muốn đi ăn tối vào cuối tuần này không?" Một nụ cười tươi rói nở trên môi Linh. Anh đã không quên cô, anh đã chủ động. Điều đó, đối với cô, còn quan trọng hơn ngàn lời yêu thương hoa mỹ. Trái tim cô đập rộn ràng, một cảm giác ngọt ngào lan tỏa khắp cơ thể. Cô nhanh chóng gõ tin nhắn trả lời, những ngón tay lướt trên bàn phím một cách đầy hứng khởi. "Tuyệt vời! Em rất muốn đi!"

Gửi tin nhắn xong, Linh cảm thấy như có một gánh nặng vừa được trút bỏ. Cô dựa lưng vào thành ghế, nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút hạnh phúc ngập tràn. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Cô cần anh ở đây – ở đây không chỉ về thể xác, mà còn về tâm hồn, về cảm xúc. Và tin nhắn này, chính là một lời khẳng định cho sự hiện diện ấy. Cô tin rằng, những rào cản vô hình đang tồn tại giữa họ sẽ dần được tháo gỡ.

Cùng lúc đó, tại Phòng Gym 'FitLife', Khánh đang lao vào buổi tập luyện hăng say. Tiếng tạ rơi loảng xoảng, tiếng máy chạy bộ rì rì, mùi mồ hôi và hóa chất tẩy rửa hòa quyện vào không khí. Anh cởi trần, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp da rám nắng. Mồ hôi ướt đẫm lưng và trán, chảy thành dòng. Anh đẩy mạnh thanh tạ, gương mặt căng thẳng, cố gắng giải tỏa hết áp lực công việc và những suy nghĩ hỗn độn đang đè nặng trong đầu. Anh không giỏi chia sẻ cảm xúc, không giỏi nói ra những gánh nặng mình đang mang. Thay vào đó, anh chọn cách đối mặt với chúng một mình, vùi mình vào công việc, hoặc tìm đến phòng gym để giải tỏa. Điều này vô hình trung tạo ra một khoảng cách nhỏ về cảm xúc giữa anh và Linh, dù anh không hề cố ý.

Sau gần hai tiếng đồng hồ tập luyện, Khánh trở về căn hộ của mình khi bóng đêm đã bao trùm thành phố. Ánh đèn đường bắt đầu lên, thắp sáng những con phố tấp nập. Anh mở cửa, tiếng game ồn ào từ phòng Quang, người hàng xóm vô tư, vui vẻ, ham chơi, vọng sang. "Đồng đội đâu rồi, xông lên!" Tiếng Quang la lớn, hòa lẫn với tiếng nhạc game điện tử. Khánh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm pha lẫn chút mệt mỏi. Anh và Quang như hai thái cực đối lập – một người trầm tính, luôn lo toan cho tương lai, một người vô tư, tận hưởng từng khoảnh khắc hiện tại. Anh nhận ra sự khác biệt trong quan điểm sống, dù nhỏ, có thể dẫn đến sự cô lập của anh sau này.

Anh đặt túi đồ xuống, mở điện thoại. Tin nhắn của Linh hiện lên, với icon trái tim và dòng chữ "Tuyệt vời! Em rất muốn đi!". Một cảm giác bình yên len lỏi vào lòng anh, xua đi phần nào sự mệt mỏi và căng thẳng. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ thành phố, ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm nhận rõ ràng sự gắn kết với Linh, một sợi dây vô hình đang kéo hai trái tim lại gần nhau. Nhưng đồng thời, những gánh nặng vô hình vẫn không thể xua đi. Áp lực công việc, tài chính, những kỳ vọng của gia đình, tất cả vẫn ở đó, như những đám mây đen vần vũ phía chân trời. "Hạnh phúc này có giữ được không, khi mình còn quá nhiều điều phải lo toan?" Khánh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm khàn, mang theo một nỗi u hoài man mác. Anh biết, tình yêu không phải lúc nào cũng là lý do đủ mạnh để vượt qua mọi thử thách. Có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Nhưng hiện tại, anh vẫn sẽ cố gắng hết sức, vì Linh, vì một tương lai mà anh hằng mơ ước, dù cho những dấu hiệu về sự bào mòn cảm xúc đã bắt đầu xuất hiện, như một lời tiên tri thầm lặng.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free