Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 9: Hương Vị Tình Yêu: Những Câu Chuyện Vỉa Hè

Cảm giác ngọt ngào, ấm áp từ dòng tin nhắn của Khánh vẫn còn đọng lại trong lòng Linh như một dư âm dịu dàng của bản nhạc tình ca. Đêm qua, cô đã trằn trọc khá lâu, không phải vì lo lắng hay bất an, mà bởi trái tim cứ đập rộn ràng, khắc khoải chờ mong đến cuối tuần. Sáng nay, cô thức dậy sớm hơn thường lệ, khi vầng dương còn đang ngái ngủ, len lỏi những tia nắng đầu tiên qua khe rèm cửa sổ. Một buổi sáng dịu dàng như chính tâm trạng cô lúc này. Linh vươn vai, hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn nhựa sống. Cô không vội vàng chuẩn bị cho công việc mà bước ra khỏi phòng, leo lên Gác Mái Cũ Kỹ – nơi cô đã biến thành một góc nhỏ của riêng mình giữa lòng thành phố ồn ào.

Gác Mái Cũ Kỹ không phải là một nơi sang trọng hay hiện đại. Nơi đây mang đậm dấu ấn thời gian với mái tôn đã bạc màu, loang lổ những vết rỉ sét, và những bức tường gạch tróc vữa, để lộ ra lớp vữa cũ kỹ bên trong. Thế nhưng, chính sự cũ kỹ, mộc mạc ấy lại mang một vẻ đẹp riêng, một nét quyến rũ khó tả. Linh đã dành nhiều thời gian để dọn dẹp, biến nơi đây thành một không gian yên tĩnh, đầy chất thơ. Vài chậu cây dại mọc lên từ kẽ gạch, xanh tốt một cách bất ngờ, mang lại chút màu xanh dịu mát. Cô còn khéo léo đặt vài chiếc ghế cũ được sơn lại, một chiếc bàn nhỏ và vài chiếc đèn lồng giấy xinh xắn, tạo nên một không gian ấm cúng, lãng mạn vào mỗi buổi tối.

Hôm nay, ánh nắng sớm còn yếu ớt, dịu dàng phủ lên Gác Mái, làm nổi bật những giọt sương còn vương trên lá cây dại. Gió thổi nhẹ nhàng, mang theo mùi bụi bặm và mùi sắt gỉ đặc trưng của những tòa nhà cũ, xen lẫn mùi cây cỏ dại thoang thoảng. Xa xa, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ dưới phố vọng lên như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của thành phố, nhưng trên Gác Mái này, mọi thứ dường như trở nên nhỏ bé và xa xăm hơn. Một bầu không khí yên tĩnh, riêng tư bao trùm, có chút u hoài man mác nhưng cũng đầy lãng mạn.

Linh ngồi xuống chiếc ghế gỗ quen thuộc, hít thở thật sâu luồng không khí trong lành, cảm nhận sự bình yên len lỏi vào từng tế bào. Cô ngắm nhìn thành phố đang dần thức giấc. Những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, những con đường bắt đầu tấp nập xe cộ, và những ánh đèn còn sót lại từ đêm qua đang dần tắt lịm. Cảnh tượng quen thuộc ấy hôm nay lại mang một ý nghĩa khác, rực rỡ và đầy hy vọng hơn.

Cô khẽ mỉm cười, nhớ lại buổi hẹn hò ở Công viên Bạch Hạc. Nụ cười hiếm hoi của Khánh, ánh mắt anh nhìn cô đầy trìu mến khi cô kể về những sở thích vụn vặt, và cả cái cách anh lặng lẽ kéo ghế cho cô, đưa cô ly trà sữa đã nguội lạnh. Tất cả những cử chỉ nhỏ bé, không lời ấy, đối với Linh, còn ý nghĩa hơn vạn lời nói hoa mỹ. Nó cho cô thấy sự quan tâm chân thành, sự hiện diện thực sự của anh. Trong thế giới hiện đại đầy hối hả này, nơi mà mọi thứ đều có thể dễ dàng thay thế, tìm được một người đàn ông trầm tính, ít nói nhưng lại để tâm đến từng chi tiết nhỏ như Khánh là một điều quý giá.

Cô tựa cằm vào lòng bàn tay, đôi mắt to tròn, long lanh lướt qua những mái nhà thấp thoáng, những hàng cây xanh mướt. Một cảm giác đặc biệt, khác lạ đang dần lớn lên trong lòng cô. Mối quan hệ này không ồn ào, không vồ vập, mà cứ nhẹ nhàng, từ tốn như dòng suối chảy. Nó khiến cô cảm thấy được trân trọng, được là chính mình. Linh tin rằng, đây sẽ là một khởi đầu đẹp, một câu chuyện tình yêu mà cô sẽ trân trọng từng khoảnh khắc. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Cô cần anh ở đây – ở đây không chỉ về thể xác, mà còn về tâm hồn, về cảm xúc. Và những dấu hiệu đầu tiên cho thấy anh đang dần bước vào thế giới nội tâm của cô, đang lắng nghe những tâm tư sâu kín nhất.

"Em sẽ trân trọng từng khoảnh khắc này," cô thì thầm, giọng nói hòa vào làn gió sớm. "Dù cho sau này có bất cứ điều gì xảy ra, em cũng sẽ không hối tiếc."

Linh ngồi đó thêm một lúc lâu, tận hưởng sự tĩnh lặng hiếm hoi trước khi nhịp sống hối hả của thành phố cuốn cô vào guồng quay quen thuộc. Gác Mái Cũ Kỹ này, tựa như một góc nhỏ trong tâm hồn cô, nơi cô có thể tạm lánh khỏi những bộn bề, tìm về với chính mình và nuôi dưỡng những cảm xúc tinh khôi nhất. Chính những khoảnh khắc cô độc, yên bình như thế này đã giúp cô giữ được sự nhạy cảm và giàu cảm xúc của mình, nhưng đôi khi, nó cũng khiến cô có xu hướng tìm đến sự cô độc để đối mặt với cảm xúc, thay vì chia sẻ hết mọi bất an với người khác. Nó là một phần của Linh, một phần sâu kín mà không phải ai cũng có thể chạm tới, kể cả Khánh. Cô biết, để một mối quan hệ thực sự bền vững, sự chia sẻ là điều cần thiết, nhưng đôi khi, có những điều cô muốn giữ lại cho riêng mình, để chiêm nghiệm và tự mình vượt qua.

***

Trong khi Linh đang say sưa với những suy tư trên Gác Mái Cũ Kỹ, Khánh đã có mặt tại văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' từ rất sớm. Tòa nhà kính hiện đại vươn cao giữa lòng thành phố, phản chiếu ánh nắng chói chang của buổi trưa. Bên trong, không khí mát lạnh của điều hòa và mùi cà phê thơm lừng từ khu pantry đã phần nào xua đi sự oi bức bên ngoài. Văn phòng được thiết kế theo không gian mở, với những vách ngăn kính, những tác phẩm nghệ thuật đương đại và vô số cây xanh trang trí, tạo nên một môi trường làm việc năng động, sáng tạo nhưng cũng không kém phần chuyên nghiệp. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng điện thoại reo nhẹ, tiếng thảo luận nhóm râm ran và tiếng máy pha cà phê rì rì hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của một ngày làm việc bận rộn.

Khánh ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt sâu hoắm tập trung cao độ vào bản vẽ thiết kế kiến trúc đang dang dở. Anh đang dồn toàn bộ tâm trí để hoàn thành phần việc của mình cho dự án Resort Vịnh Ngọc, một dự án lớn đòi hỏi sự tỉ mỉ và chính xác tuyệt đối. Áp lực công việc đè nặng, nhưng trong sâu thẳm tâm trí anh, hình ảnh nụ cười rạng rỡ của Linh, ánh mắt long lanh của cô khi nghe anh nói chuyện, và cảm giác bình yên khi họ ngồi cạnh nhau tại Công viên Bạch Hạc cứ hiện về, khiến anh thỉnh thoảng lại lơ đãng. Anh cố gắng lắc đầu, tập trung trở lại vào những đường nét thiết kế phức tạp. Anh biết, để có thể xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai, anh phải nỗ lực không ngừng nghỉ.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trên bàn làm việc của anh rung lên. Tên "Hải" hiện trên màn hình. Hải là một người bạn cũ của Minh, bạn thân của Khánh, một gã "đời thường" đúng nghĩa. Hải sống tự do, phóng khoáng, không màng danh lợi, chỉ thích thể thao và những cuộc vui. Ngoại hình đen nhẻm, cơ bắp cuồn cuộn do thường xuyên tập luyện và chơi các môn thể thao ngoài trời như bóng đá, leo núi, Hải có một phong thái hoàn toàn khác biệt so với Khánh. Khi nói chuyện, Hải thường rất hào sảng, không câu nệ, và có một câu cửa miệng quen thuộc: "Cứ sống hết mình đi, lo gì!".

Khánh nhấc máy, giọng nói có chút mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh thường ngày. "Alo, Hải à?"

"Khánh ơi! Tối nay rảnh không? Anh em mình làm vài chai ở quán nhậu cũ đi? Thằng Minh cũng rảnh đó!" Giọng Hải vang lên hào sảng, tràn đầy năng lượng, như một luồng gió mạnh thổi vào không khí tĩnh lặng của văn phòng. "Lâu rồi không gặp chú mày, dạo này sao rồi? Vẫn cắm đầu vào mấy cái bản vẽ à?"

Khánh khẽ nhếch mép cười, một nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi. "Anh vẫn vậy thôi, Hải ạ. Công việc vẫn cứ cuốn. Nhưng tối nay anh có hẹn rồi."

"Ôi giời! Hẹn hò à? Chú mày cũng biết hẹn hò nữa hả? Tưởng chú mày chỉ biết có công việc thôi chứ!" Hải trêu chọc, giọng cười vang vọng qua điện thoại. "Vậy thì chịu rồi! Thôi, để dịp khác vậy. Mà này, Khánh, cứ sống hết mình đi, lo gì! Cuộc đời có bao nhiêu đâu mà cứ nghĩ ngợi hoài. Tiền bạc thì kiếm cả đời cũng không hết, hạnh phúc mới là quan trọng!"

Câu nói của Hải, dù chỉ là một lời bông đùa bộc phát, lại chạm vào một góc sâu kín trong tâm hồn Khánh. Anh im lặng một vài giây, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà chọc trời đang vươn mình sừng sững. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói đó, dù chưa từng thốt ra thành lời, nhưng dường như đã trở thành một nỗi ám ảnh thầm lặng trong tâm trí anh. Anh biết Hải nói đúng, nhưng "sống hết mình" đối với anh là một điều xa xỉ. Gánh nặng tài chính, kỳ vọng của gia đình, và cả trách nhiệm với bản thân anh, tất cả như những sợi xích vô hình đang trói buộc anh. Anh không thể vô tư, không thể sống theo bản năng như Hải. Anh phải tính toán, phải lo toan cho tương lai, cho một cuộc sống mà anh tin rằng sẽ hạnh phúc hơn, ổn định hơn cho cả anh và Linh.

"Anh biết rồi, Hải. Cảm ơn chú," Khánh đáp, giọng nói trầm hơn một chút. "Thôi, anh bận chút việc. Hẹn chú dịp khác nhé."

"Okela! Cứ thoải mái đi nhé! Nhớ đó, sống hết mình vào!" Hải nói vọng lại trước khi cúp máy.

Khánh đặt điện thoại xuống bàn, ánh mắt vẫn còn vương vấn một nỗi suy tư. Lời nhắc nhở của Hải về việc 'sống hết mình' và phản ứng của Khánh cho thấy anh đang phải gánh vác những áp lực nặng nề, không thể vô tư như bạn bè. Điều này, anh biết, sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ của anh và Linh sau này. Anh không muốn để những gánh nặng này đè lên vai Linh, không muốn cô phải lo toan cùng anh. Anh muốn cô được hạnh phúc, được vô tư. Nhưng chính sự cố gắng che giấu, tự mình gánh vác ấy lại vô tình tạo ra một khoảng cách, một bức tường vô hình giữa hai người. Anh khẽ thở dài, rồi lại vùi mình vào công việc, cố gắng hoàn thành mọi thứ một cách hoàn hảo nhất, như một cách để chứng minh cho bản thân và cho Linh rằng anh hoàn toàn có thể xây dựng một tương lai vững chắc. Mùi cà phê và mùi giấy in vẫn phảng phất trong không khí, hòa cùng mùi nước hoa nhẹ nhàng của các đồng nghiệp, tạo nên một bức tranh âm thanh và mùi hương của một ngày làm việc bình thường, nhưng trong lòng Khánh, nó lại là một cuộc chiến không ngừng nghỉ giữa trách nhiệm và khao khát được sống trọn vẹn.

***

Buổi chiều dần buông, ánh nắng vàng nhạt phủ lên những con phố tấp nập. Linh rời khỏi công ty, hòa mình vào dòng người hối hả. Cô đi bộ đến Bến xe buýt quen thuộc. Nơi đây luôn ồn ào, náo nhiệt với tiếng động cơ xe buýt rền vang, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng rao hàng của những người bán rong và tiếng nói chuyện rôm rả của hành khách. Mùi khói xe, bụi đường và cả mùi thức ăn từ những quán vỉa hè gần đó hòa quyện vào không khí, tạo nên một bức tranh sống động, đặc trưng của thành ph���.

Linh ngồi xuống băng ghế đá chờ xe, quan sát dòng người. Ai cũng vội vã, ai cũng có một điểm đến riêng, một câu chuyện riêng. Giữa đám đông ấy, đôi lúc cô cảm thấy một chút cô đơn, một cảm giác lạc lõng giữa những guồng quay hối hả của cuộc sống đô thị. Nhưng rồi, nụ cười lại nở trên môi cô khi nghĩ đến buổi hẹn hò sắp tới. Cảm giác háo hức, mong chờ làm tan biến mọi ưu tư. Chiếc xe buýt màu xanh quen thuộc dừng lại, cô bước lên, chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, ngắm nhìn cảnh vật lướt qua.

Khánh đã đợi sẵn ở quán ăn vặt vỉa hè quen thuộc trong khu Phan Xích Long. Anh chọn một góc khuất, nơi có thể quan sát được dòng người qua lại nhưng vẫn giữ được sự riêng tư tương đối. Quán vỉa hè này, với những chiếc bàn ghế nhựa đơn giản, bếp nấu ngoài trời và những bóng đèn điện sáng trưng, luôn tấp nập khách. Tiếng xào nấu xèo xèo, tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng cười đùa của thực khách hòa cùng tiếng xe cộ qua lại trên đường, tạo nên một không khí náo nhiệt, bình dân nhưng lại vô cùng ấm cúng. Mùi thức ăn thơm lừng – bánh tráng trộn, ốc, bún đậu – quyện với mùi khói bếp, kích thích vị giác đến lạ.

Khi Linh bước đến, ánh mắt Khánh sáng lên. Anh đứng dậy, khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy chân thành, khiến Linh cảm thấy ấm áp lạ thường. "Em đến rồi," anh nói, giọng trầm ấm.

"Anh đợi lâu chưa?" Linh hỏi, trong lòng dâng lên một niềm vui khó tả.

"Anh cũng vừa đến thôi," Khánh đáp, kéo ghế cho cô. Anh luôn là người đàn ông tinh tế như vậy, dù không nói nhiều lời hoa mỹ nhưng lại thể hiện sự quan tâm qua từng hành động nhỏ.

Họ gọi những món ăn quen thuộc. Linh thích bánh tráng trộn và ốc xào me, còn Khánh lại khoái món bún đậu mắm tôm. Trong không gian ồn ào ấy, họ lại tìm thấy một sự bình yên, một sự kết nối đặc biệt. Họ kể cho nhau nghe những câu chuyện vui ở công ty, những kỷ niệm thời thơ ấu. Linh kể về Gác Mái Cũ Kỹ của mình, về những lúc cô tìm thấy bình yên ở đó, ngắm nhìn thành phố từ trên cao.

"Em có một góc nhỏ trên gác mái chung cư, yên tĩnh lắm," Linh nói, đôi mắt cô lấp lánh khi nhớ về không gian riêng của mình. "Em thường lên đó ngắm thành phố về đêm, hay đôi khi là ngắm mưa rơi trên mái tôn. Nó như một thế giới khác vậy, tách biệt khỏi mọi ồn ào. Anh có muốn lên đó ngắm sao không?"

Khánh lắng nghe chăm chú, ánh mắt anh thể hiện sự thấu hiểu. "Anh cũng thích những nơi như vậy," anh đáp, giọng trầm ấm. "Công việc đôi khi làm anh thấy ngột ngạt quá. Có những lúc anh chỉ muốn tìm một nơi nào đó thật yên tĩnh để suy nghĩ."

Linh cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của anh, dù anh không giỏi bộc lộ cảm xúc. Cô biết anh đang mang nhiều gánh nặng, dù anh không nói ra. "Em hiểu mà," cô khẽ nói, đặt tay lên mu bàn tay anh, một cử chỉ tự nhiên và đầy sự sẻ chia. "Cứ kể cho em nghe nếu anh cần. Em sẽ luôn ở đây để lắng nghe anh."

Ánh mắt Khánh nhìn cô đầy biết ơn. Khoảnh khắc đó, cô cảm nhận rõ ràng rằng, dù anh ít nói, nhưng anh vẫn luôn coi trọng sự hiện diện của cô, sự thấu hiểu của cô. Đó chính là điều cô khao khát.

Họ cười giòn tan khi Khánh kể một câu chuyện hài hước về một đồng nghiệp vụng về trong công việc. Tiếng cười của Linh trong trẻo, hòa cùng tiếng xào nấu và tiếng nói chuyện xung quanh, tạo nên một khoảnh khắc thật đẹp. Khoảnh khắc đó, họ cảm thấy mình thuộc về nhau, một cách rất đỗi tự nhiên và bình dị. Những món ăn vặt quen thuộc bỗng trở nên ngon hơn bao giờ hết. Mùi thức ăn thơm lừng, vị chua cay mặn ngọt của các món ăn vỉa hè như thấm vào từng giác quan, đánh thức những cảm xúc chân thật nhất.

Khánh nhìn Linh, đôi mắt anh ẩn chứa một sự bình yên hiếm thấy. Anh thấy ở cô sự hồn nhiên, trong sáng mà anh đã đánh mất từ lâu giữa vòng xoáy công việc. Anh cảm nhận được sợi dây kết nối vô hình đang ngày càng bền chặt giữa hai người. Linh thì thầm cảm ơn anh vì buổi tối hôm nay, và Khánh chỉ khẽ siết nhẹ tay cô. Anh không cần nói nhiều, cô cũng hiểu. Anh không cần hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây.

Những câu chuyện cứ thế nối tiếp nhau, từ chuyện công việc đến những ước mơ, hoài bão. Khánh chia sẻ về những dự định tương lai, về những áp lực mà anh đang phải đối mặt trong dự án Resort Vịnh Ngọc. Anh nói về sự cạnh tranh khốc liệt, về những yêu cầu ngày càng cao của khách hàng. Linh lắng nghe chăm chú, cảm nhận được gánh nặng vô hình đang đè lên vai anh. Cô biết, công việc sẽ là một yếu tố lớn ảnh hưởng đến mối quan hệ của họ, nhưng cô tin rằng, với sự thấu hiểu và sẻ chia, họ có thể cùng nhau vượt qua. Tình yêu, đôi khi, không phải là những lời thề non hẹn biển, mà là những khoảnh khắc bình dị, chân thật như thế này, khi hai tâm hồn tìm thấy sự đồng điệu và bình yên bên nhau.

***

Đêm đã về khuya, không khí se lạnh bắt đầu bao trùm thành phố. Sau khi chia tay Khánh ở đầu con hẻm, Linh rảo bước về phía chung cư của mình. Dư âm của buổi hẹn hò vẫn còn vương vấn trong lòng cô, tạo nên một cảm giác ấm áp, ngọt ngào. Ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống con đường vắng, làm nổi bật bóng dáng mảnh mai của cô.

Tại sảnh chung cư, cô gặp Chú Tám, người quản lý tòa nhà, đang đi tuần tra. Chú Tám, với bộ đồng phục màu xanh đã bạc màu và vẻ mặt luôn nghiêm túc, cẩn trọng, là một người khá khó tính nhưng lại rất có trách nhiệm với công việc của mình. Đôi mắt ông nhìn Linh một cách dò xét, rồi ông khẽ nhíu mày.

"Cô Linh à, về khuya thế này thì chú ý giữ trật tự nhé," Chú Tám nói, giọng hơi gắt nhưng thực ra là quan tâm. "Đừng có làm ồn ào ảnh hưởng đến hàng xóm. Chung cư này nhiều người lớn tuổi, họ cần yên tĩnh."

Linh khẽ giật mình, rồi mỉm cười. "Dạ cháu biết rồi, cháu cảm ơn chú Tám. Cháu sẽ chú ý ạ." Cô đáp lễ một cách lễ phép, trong lòng không hề khó chịu. Cô biết Chú Tám chỉ muốn làm tốt công việc của mình. Lời nhắc nhở của chú, dù nghe có vẻ khó tính, lại gợi cho Linh suy nghĩ về những quy tắc xã hội, những kỳ vọng từ môi trường xung quanh, thứ mà đôi khi sẽ gây áp lực lên mối quan hệ của họ. Cuộc sống đô thị vốn dĩ đã đầy rẫy những quy tắc ngầm, những cái nhìn dò xét từ hàng xóm, từ xã hội. Liệu tình yêu của cô và Khánh có đủ sức vượt qua những áp lực vô hình ấy không?

Về đến căn hộ, Linh mở cửa, ánh đèn ấm áp trong phòng xua đi cái lạnh lẽo bên ngoài. Cô đặt túi xách xuống, ngả lưng xuống chiếc giường êm ái, lòng vẫn còn vương vấn dư âm buổi hẹn hò. Cô nhớ lại ánh mắt của Khánh khi anh lắng nghe cô kể chuyện, nụ cười nhẹ nhõm của anh khi cô đặt tay lên mu bàn tay anh. Một cảm giác bình yên, được thấu hiểu len lỏi trong lòng cô. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ những khoảnh khắc vừa qua.

"Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói ấy, tiếng lòng ấy, lại vang vọng trong tâm trí cô. Khánh đã ở đây, hôm nay anh đã ở đây, lắng nghe cô, chia sẻ cùng cô. Nhưng rồi, một thoáng bất an nhỏ bé lướt qua tâm trí Linh. Liệu Khánh có thực sự hiểu hết những điều cô đang nghĩ, những khao khát sâu thẳm trong lòng cô, hay anh chỉ đơn thuần là một người lắng nghe tốt? Anh là một chàng trai trầm tính, ít nói, không giỏi thể hiện cảm xúc. Cô biết điều đó, và cô chấp nhận. Nhưng sâu thẳm trong cô, vẫn có một khao khát được thấu hiểu một cách trọn vẹn, được cảm nhận sự hiện diện của anh không chỉ qua hành động mà còn qua những lời nói, qua những chia sẻ nội tâm.

Cái thoáng suy tư nhỏ bé ấy nhanh chóng bị niềm hạnh phúc lấn át. Cô mỉm cười, tự nhủ rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Tình yêu cần thời gian để vun đắp, để thấu hiểu. Cô sẽ kiên nhẫn. Cô tin vào mối quan hệ này. Dù vậy, một góc nhỏ trong tâm hồn cô vẫn còn đó một khoảng trống, một sự mong chờ vô hình. Cô cần anh ở đây – không chỉ về thể xác, mà còn về tâm hồn, về cảm xúc. Và cô sẽ chờ đợi, chờ đợi đến khi anh sẵn sàng mở lòng hơn, sẵn sàng chia sẻ gánh nặng nội tâm của mình với cô. Những dấu hiệu về sự bào mòn cảm xúc đã bắt đầu xuất hiện, như một lời tiên tri thầm lặng, nhưng lúc này, niềm hạnh phúc vẫn là chủ đạo, và cô muốn tận hưởng từng giây phút ngọt ngào này. Tình yêu của họ đang ở giai đoạn đẹp nhất, giai đoạn của những rung động đầu tiên, của sự khám phá và những hứa hẹn.

Linh kéo chăn lên, cuộn mình trong hơi ấm. Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, và đâu đó, tiếng xe cộ vẫn rì rầm, như một bản nhạc nền không ngừng nghỉ của cuộc sống. Cô chìm vào giấc ngủ, mang theo những giấc mơ về Khánh, về một tương lai mà cô hy vọng sẽ thật bình yên và hạnh phúc. Nhưng trong sâu thẳm, những hạt mầm của sự khác biệt trong cách thể hiện tình cảm, và những áp lực vô hình của cuộc sống đô thị đã bắt đầu nảy nở, chờ đợi thời điểm để hé lộ những thử thách thực sự cho tình yêu của họ.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free